Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 5: Tự Hủy Đệ Nhất Luyện**
**Chương 5: Tự Hủy Đệ Nhất Luyện**
Dưới đáy Vạn Trượng Nhai, không khí quanh năm bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, mang theo mùi vị mục nát của lá cây khô và tử khí tích tụ từ hàng vạn năm. Những tia sáng hiếm hoi từ đỉnh vực xa xăm lọt xuống chỉ đủ để soi rạng những mỏm đá nhấp nhô, lởm chởm như răng nanh của một con quái vật cổ đại.
Diệp Trần, nay đã tự gọi mình là Trần Phàm, ngồi xếp bằng trên một phiến đá đen bóng loáng vì hơi nước. Bộ y phục rách rưới bám đầy bùn đất và máu khô càng làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm chứa đựng một ngọn lửa u minh không bao giờ tắt.
Trước mặt hắn, một bóng hình hư ảo đang lơ lửng. Đó là Lão Quy, hay đúng hơn là linh hồn của một con hắc quy cổ xưa thoát thai từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu. Lão Quy lúc này không có vẻ gì là cợt nhả như mọi khi, đôi mắt ti hí của lão nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang băng bó sơ sài của Diệp Trần.
"Nhóc con, ngươi chắc chắn chứ?" Giọng Lão Quy trầm xuống, nghiêm túc đến lạ thường. "Thái Cổ Nghịch Thiên Quyết không phải công pháp của thần linh, mà là ma công của những kẻ điên cuồng nhất thời đại hồng hoang. Muốn tu luyện nó, kẻ đó phải coi bản thân mình không phải là người, mà là một khối sắt vụn cần được đập nát để rèn lại từ đầu."
Trần Phàm không nhìn lão, hắn đang nhìn vào lòng bàn tay gầy gò của mình. Ký ức về ngày hôm đó tại Diệp gia, về cái nhìn khinh bỉ của Mộ Dung Thần và sự quay lưng lạnh lùng của Linh Nhi như một mũi dao nung đỏ, cứ mỗi lần nghĩ tới lại xoáy sâu vào tâm can hắn.
"Ta còn lựa chọn nào khác sao?" Trần Phàm khàn giọng hỏi, thanh âm như tiếng hai miếng kim loại cọ xát vào nhau. "Thiên hạ này tôn thờ Tiên Cốt, kẻ mang Phàm Cốt như ta bị coi là rác rưởi dưới chân họ. Nếu không thể đi trên con đường của chính nghĩa, ta sẽ hóa thành quỷ dữ, đạp nát cả chính nghĩa lẫn thiên đạo."
Lão Quy thở dài một hơi, râu quy rung động: "Được lắm! Có khí phách này thì mới mong sống sót qua 'Tự Hủy Đệ Nhất Luyện'. Nghe cho kỹ đây, Nghịch Thiên Cốt của ngươi vốn là Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, bản chất của nó là 'Phá nhi hậu lập'. Ngươi càng tổn thương nặng nề, quá trình tái tạo sẽ càng diễn ra mạnh mẽ hơn. Mỗi lần xương cốt gãy vụn chính là một lần tạp chất trong tủy được gột rửa, thay thế bằng Nghịch Mệnh Chi Lực."
Lão Quy chỉ vào cánh tay trái của Trần Phàm: "Hôm nay, việc đầu tiên ngươi phải làm là tự bẻ gãy toàn bộ xương cánh tay trái này thành ba đoạn. Không được dùng linh khí bảo hộ, không được dùng thuốc giảm đau. Ngươi phải cảm nhận rõ mồn một từng sợi thần kinh bị đứt gãy, từng mảnh xương vỡ đâm vào da thịt. Có như thế, thần hồn ngươi mới hòa quyện được với Nghịch Mệnh Châu."
Trần Phàm hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo buốt giá tràn đầy lồng ngực. Hắn chậm rãi tháo lớp băng gạc ra. Cánh tay trái vốn đã yếu ớt do bị phế bỏ trước đó, giờ đây run rẩy nhẹ dưới cái lạnh của vực thẳm.
Hắn dùng cánh tay phải mạnh mẽ nắm lấy cổ tay trái, đặt nó lên một gờ đá nhọn.
"Bắt đầu đi." Lão Quy nói, âm thanh như tiếng chuông gọi hồn.
Trần Phàm nghiến răng chặt đến mức nghe rõ tiếng rắc rắc từ hàm thiếc. Đôi mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ lựng. Một khoảnh khắc do dự lướt qua, nhưng ngay lập tức bị hình ảnh Mộ Dung Thần giẫm lên mặt hắn vùi dập.
"Cắc!"
Một âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch của đáy vực.
Trần Phàm không hét lên. Tiếng thét tắc nghẹn nơi cổ họng thành một tiếng hừ hộc lên đầy đau đớn. Toàn thân hắn giật mạnh như bị sét đánh. Đồ mồ hôi hột túa ra như mưa, hòa lẫn với sương lạnh chảy dài xuống cằm. Cánh tay trái của hắn gãy gập ở vị trí cổ tay, xương trắng lởm chởm đâm rách da thịt, máu tươi bắt đầu trào ra, nhuộm đỏ phiến đá dưới chân.
Đau. Một cái đau vượt xa mọi sự tưởng tượng. Nó không chỉ là đau ở da thịt, mà dường như có hàng vạn mũi kim tẩm độc đang đâm sâu vào não bộ.
"Chưa đủ!" Lão Quy gầm lên, giọng nói đầy sự thúc ép tàn nhẫn. "Tiếp tục! Khúc xương trụ, khúc xương quay! Đập nát chúng!"
Trần Phàm run rẩy, đôi mắt bắt đầu mất đi tiêu cự nhưng ý chí thì vẫn tỉnh táo đến kinh người. Hắn lấy hơi, cánh tay phải hóa thành một quả chùy sắt, không chút nương tình đập mạnh xuống đoạn khuỷu tay đang đặt trên đá.
"Rắc! Rắc!"
Hai tiếng nổ liên tiếp vang lên. Cánh tay trái giờ đây hoàn toàn biến dạng, lủng lẳng như một chiếc túi da chứa đầy mảnh vụn thủy tinh. Trần Phàm đổ gục người về phía trước, trán chạm sát mặt đất, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Mỗi nhịp tim đập đều đẩy máu phun ra từ vết thương hở.
Trong bóng tối u ám, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong lồng ngực hắn bỗng dưng phát ra những tiếng u u lạ kỳ. Một luồng khí lưu màu đen sẫm, quánh đặc như mực từ viên châu tràn ra, lan tỏa theo mạch máu đi thẳng đến cánh tay đang nát vụn.
"Tới rồi!" Lão Quy kinh hô, đôi mắt lóe lên tia sáng hy vọng. "Mau, vận hành Nghịch Thiên Hóa Long Quyết chương thứ nhất! Cảm nhận luồng khí đó, dùng nó làm keo dính, dùng nó làm búa rèn, đúc lại xương cốt của ngươi!"
Trần Phàm cắn chặt môi đến bật máu, cưỡng ép thần trí không được ngất đi. Hắn bắt đầu điều động luồng khí đen đó. Ngay khi luồng khí chạm vào những mảnh xương vỡ, một cảm giác còn khủng khiếp hơn cả lúc gãy xương ập tới. Đó là cảm giác ngứa ngáy đến tận xương tủy, giống như có hàng triệu con kiến lửa đang gặm nhấm và bò trườn trong tủy sống của hắn.
Xương cốt vốn có màu trắng xám nhợt nhạt của phàm nhân, dưới sự gột rửa của luồng khí đen, bắt đầu chuyển hóa. Những mảnh vỡ tự động xích lại gần nhau, khớp lại một cách kỳ diệu. Nhưng không phải là nối liền đơn giản, mà là sự chồng lấp và nén chặt.
Mỗi mảnh xương sau khi tái tạo đều mang một lớp vân đen nhàn nhạt, ánh lên vẻ kim loại cứng cáp. Tủy xương không còn là dịch lỏng mà bắt đầu đặc lại, ẩn chứa năng lượng nổ tung.
Quá trình này kéo dài suốt ba canh giờ. Đối với Trần Phàm, ba canh giờ này dài đằng đẵng như cả một kiếp người. Khi luồng khí đen cuối cùng rút về viên châu, cánh tay trái của hắn đã lành lặn trở lại.
Trần Phàm kiệt sức, nằm vật ra phiến đá, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Hắn nhìn cánh tay trái của mình. Kỳ lạ thay, những vết sẹo do xương đâm thủng da trước đó đã biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là làn da trắng hơn, nhưng dưới lớp da ấy, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn như dòng sông ngầm.
Hắn thử nắm chặt nắm đấm trái.
"Ầm!"
Chỉ đơn thuần là một động tác nắm tay, không khí xung quanh dường như bị bóp nát, tạo ra một tiếng nổ nhỏ của không khí (sonic boom).
Trần Phàm kinh ngạc nhìn nắm tay mình. Hắn đứng dậy, bước đến trước một vách đá thạch anh cứng ngắc cách đó không xa. Không dùng linh lực, không dùng chiêu thức, hắn chỉ đơn giản là vung một cú đấm thẳng vào vách đá.
"Oanh!"
Cả vách đá rung chuyển dữ dội. Những vết nứt to bằng ngón tay lan tỏa ra tứ phía như mạng nhện. Nơi nắm đấm chạm vào, thạch anh cứng rắn bị đánh thành bột cám, tạo thành một hố sâu lút tận khuỷu tay.
Trần Phàm rút tay ra, nhìn nắm đấm không hề trầy xước của mình, trong lòng dậy sóng. Nếu là trước đây, với tư chất Phàm Cốt cấp thấp nhất, dù có dùng hết sức bình sinh, hắn cũng chỉ có thể khiến vách đá này lung lay đôi chút, mà bàn tay hắn chắc chắn sẽ dập nát. Vậy mà hiện tại…
"Ha ha ha!" Lão Quy bay đến xung quanh hắn, cười đắc chí. "Thế nào? Phàm Cốt của ngươi giờ đây đã cứng ngang ngửa với những thiên tài mang 'Địa Cấp Tiên Cốt' của Trung Tam Thiên rồi đấy. Và đây mới chỉ là bẻ gãy lần đầu tiên của cánh tay trái thôi."
Nụ cười trên mặt Lão Quy dần trở nên ma quái: "Muốn đạt tới Phàm Cốt Cảnh viên mãn, ngươi phải làm điều này với toàn bộ 206 mảnh xương trên cơ thể. Xương sườn, xương cột sống, và cả… xương sọ nữa."
Trần Phàm nghe vậy, không những không sợ hãi mà ngược lại, khóe miệng hắn nhếch lên một độ cong lạnh lẽo và tàn độc.
"Mới bấy nhiêu đau đớn mà thôi sao?"
Hắn quay sang nhìn cánh tay phải vẫn còn lành lặn, rồi nhìn xuống đôi chân mình. Ánh mắt hắn tràn đầy một sự cố chấp đến điên cuồng.
"Mộ Dung Thần, Linh Nhi, các người sinh ra đã có Tiên Cốt, được thượng thiên ưu ái. Còn ta, ta sẽ dùng nỗi đau này để đúc nên bộ xương Nghịch Thiên. Để xem, đến khi gặp lại, Tiên Cốt của các người có chịu nổi một cú đấm của Phàm Cốt này không!"
Nói đoạn, Trần Phàm ngồi xuống, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng tối trước mặt.
"Lão Quy, tiếp tục đi. Bẻ gãy cánh tay phải của ta!"
Dưới đáy vực sâu thăm thẳm, tiếng xương gãy lại vang lên lần nữa, vang vọng mãi vào trong sương mù, đánh dấu sự trỗi dậy của một con quái vật sẽ làm rung chuyển cả Cửu Trọng Thiên trong tương lai không xa. Hắn không phải đang tu tiên, hắn đang tự hủy diệt cái tôi yếu ớt để sinh ra một vị thần của sự hủy diệt.