Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 6: Nghịch Thiên Hóa Long Quyết**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:21:11 | Lượt xem: 2

Dưới đáy Vạn Trượng Nhai, không gian dường như bị bóp nghẹt bởi sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng róc rách của những dòng suối ngầm len lỏi qua khe đá và tiếng hơi thở nặng nề của một thiếu niên đang đứng giữa lằn ranh của sự sụp đổ và tái sinh.

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc, sắc lẹm vang lên trong bóng tối. Cánh tay phải của Diệp Trần gãy gập ra phía sau theo một góc độ không tưởng. Lần này, hắn không để Lão Quy ra tay, mà tự mình dùng cánh tay trái vừa được tôi luyện, cứng như thép nguội, đập mạnh vào khớp khuỷu tay phải của chính mình.

Mồ hôi lạnh toát ra như mưa, thấm đẫm tấm áo rách nát. Diệp Trần quỵ xuống, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu, một tiếng rên rỉ nghẹn uất kẹt lại nơi cuống họng. Cơn đau không chỉ dừng lại ở bề mặt da thịt, nó như một con rắn lửa hung hãn chui vào tủy xương, thiêu rụi mọi dây thần kinh cảm giác.

"Khá khen cho sự tàn nhẫn của ngươi!" Lão Quy bay lơ lửng trên không, đôi mắt nhỏ thó lóe lên tia nhìn kinh ngạc xen lẫn tán thưởng. "Tự tay bẻ gãy xương cốt của mình, loại nghị lực này, dù là ở Thượng Tam Thiên cũng hiếm kẻ có được. Nhưng nhớ kỹ, đây mới chỉ là bắt đầu. Nghịch Mệnh Châu chỉ cho ngươi cơ hội, còn biến cơ hội đó thành sức mạnh hay thành tro bụi, đều dựa vào việc ngươi có thể nhai nát nỗi đau này hay không."

Trong ý thức của Diệp Trần, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Luồng khí tức màu đen huyền bí lại một lần nữa tuôn trào, nó cuộn xoáy như một cơn lốc nhỏ, bao bọc lấy cánh tay phải đang sưng tấy. Mỗi lần mạch đập vang lên là một lần khí đen thấm sâu vào bên trong, bám lấy những mảnh xương gãy, bắt đầu quá trình hàn gắn đầy bạo liệt.

Diệp Trần cảm nhận rõ ràng những mảnh xương vụn đang cọ xát, đâm chọc vào thịt mềm, rồi dưới sự dẫn dắt của khí đen, chúng bắt đầu nảy mầm, sinh sôi và cô đặc lại. Lớp xương mới không còn mang sắc trắng nhợt nhạt của người phàm, mà dần chuyển sang màu tro xám, mang theo vân văn cổ xưa u ẩn, toát ra một thứ uy áp lạnh lẽo.

Hắn nhắm chặt mắt, mặc kệ thân thể co quắp vì đau đớn. Trong bóng tối của thức hải, hắn thấy lại cảnh tượng ở Diệp Gia, thấy ánh mắt khinh bỉ của Mộ Dung Thần, thấy gương mặt lạnh lùng không một chút lưu luyến của Tiên Tử Linh Nhi khi nàng quay lưng đi. Những ký ức đó giống như dầu thắp, làm bùng cháy ngọn lửa hận thù, thiêu trụi đi sự sợ hãi cuối cùng trong lòng hắn.

"Ta… không được gục ngã!"

Diệp Trần gầm nhẹ một tiếng. Đột nhiên, khí huyết trong người hắn sôi trào, lồng ngực nóng ran như chứa một lò than hừng hực.

Lão Quy nhìn thấy sự biến hóa trong cơ thể thiếu niên, gương mặt già nua đột nhiên trở nên nghiêm nghị lạ thường. Hắn lầm bầm: "Khí huyết như rồng, nghịch cốt tự sinh… Đã đến lúc rồi."

Lão Quy hất nhẹ vây, một luồng ánh sáng vàng óng pha lẫn sắc tím huyền ảo từ hư không hiện ra, bay thẳng vào giữa trán Diệp Trần. Hàng vạn phù văn cổ đại mang theo hơi thở của thời kỳ hồng hoang bùng nổ trong đầu hắn, tạo thành bốn chữ lớn chói lòa:

**NGHỊCH THIÊN HÓA LONG QUYẾT!**

Diệp Trần chao đảo, cảm thấy đầu mình như bị nứt ra bởi lượng thông tin khổng lồ. Đó không chỉ là chữ viết, mà là những hình ảnh sống động về một vị Ma Thần vĩ đại đứng giữa trời đất, một bước đạp nát núi sông, một quyền đánh tan vạn pháp. Vị Ma Thần ấy không dùng linh khí truyền thống, mà mỗi tấc da thịt đều tỏa ra long uy bát ngát, xương cốt như kim cương, huyết mạch như đại dương sục sôi.

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết," giọng nói của Lão Quy vang lên bên tai hắn, trang trọng và đầy uy lực, khác hẳn với vẻ cợt nhả thường ngày. "Đây là công pháp tối cao của chủng tộc viễn cổ đã bị lãng quên. Nó không dạy ngươi cách vay mượn sức mạnh của trời đất để tu luyện, mà dạy ngươi cách biến bản thân thành một cái thiên địa nhỏ. Phàm nhân tu tiên là để thuận theo Thiên Đạo, còn ngươi tu luyện là để hóa thân thành Cổ Long, dùng thân xác thịt phàm này đánh sụp cả Cửu Trọng Thiên!"

Diệp Trần run rẩy hấp thụ tâm pháp. Hắn phát hiện ra công pháp này yêu cầu cực kỳ hà khắc: Phải có Nghịch Thiên Cốt làm nền tảng, lấy khí huyết làm củi, lấy đau đớn làm lửa rèn.

*Bước thứ nhất: Luyện Tủy Hóa Long Huyết.*
*Bước thứ hai: Đoạn Cốt Trúc Long Khung.*

"Rào rào!"

Bên trong cơ thể Diệp Trần, tiếng máu chảy bắt đầu biến đổi. Thay vì tiếng chảy êm đềm, giờ đây nó gầm thét như sóng dữ đập vào vách đá. Từng giọt máu đỏ tươi bắt đầu xuất hiện những vệt vàng li ti, đậm đặc hơn, nóng bỏng hơn.

Cùng lúc đó, cánh tay phải của hắn đã hoàn toàn hồi phục. Diệp Trần đứng bật dậy, hai nắm đấm siết chặt, âm thanh "rắc rắc" của xương cốt va chạm nghe như tiếng sấm nổ trầm thấp. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn không dứt, giống như chỉ cần vung tay là có thể xé tan màn sương mù vĩnh cửu của đáy vực.

Hắn bắt đầu thực hiện những động tác đầu tiên của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Không giống bất kỳ chiêu thức võ học nào của Diệp Gia, mỗi bộ pháp hắn bước ra đều nặng nề như ngọn núi đổ ụp xuống, mỗi cú ra đòn đều kèm theo tiếng rít gió sắc lẹm, ẩn chứa ý vị của sự hủy diệt.

"Oanh! Oanh! Oanh!"

Diệp Trần điên cuồng tấn công vào không trung. Mồ hôi bay tứ tung, hòa cùng máu thấm ra từ những lỗ chân lông đang mở rộng. Theo từng hơi thở theo nhịp tâm pháp, luồng khí đen từ Nghịch Mệnh Châu dần hòa quyện với huyết mạch, hình thành nên một lớp màng mỏng mờ ảo bọc quanh cơ thể hắn, trông xa như những chiếc vảy rồng đang mọc ẩn dưới da.

"Tốt! Rất tốt!" Lão Quy liên tục gật đầu. "Ngươi đã nắm được một tia chân lý của Hóa Long Quyết. Nhưng đừng có đắc ý sớm. Hiện tại ngươi chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa của Phàm Cốt Cảnh. Thế giới bên trên kia, những kẻ sở hữu Tiên Cốt cao giai có thể điều khiển sấm sét, ngọn lửa, thậm chí là điều khiển không gian. Nhục thân của ngươi dù mạnh đến đâu, nếu không đạt đến mức độ cực đoan, thì trước mặt bọn chúng vẫn chỉ là một tấm bia thịt mà thôi."

Diệp Trần dừng lại, hơi thở dồn dập, đôi mắt tóe lửa nhìn về phía bức tường đá. Hắn hiểu lời Lão Quy. Trong thế giới tu tiên này, cấp bậc nghiêm ngặt vô cùng. Hắn là một kẻ "tàn phế" bị ruồng bỏ, muốn nghịch chuyển thiên mệnh thì phải trở nên tàn bạo hơn bất kỳ ai, đối xử với bản thân còn độc địa hơn cả kẻ thù.

"Bẻ tiếp!" Diệp Trần đột ngột lên tiếng, giọng nói khản đặc nhưng mang theo quyết tâm không thể lay chuyển.

Lão Quy sững sờ: "Ngươi điên rồi sao? Vừa mới luyện thành hai cánh tay, cơ thể ngươi cần thời gian thích ứng, nếu cứ tiếp tục bẻ gãy các phần xương khác, linh hồn ngươi sẽ vì đau đớn quá mức mà sụp đổ đấy!"

"Thời gian… ta không có nhiều thời gian!" Diệp Trần gào lên, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực. "Ta có thể chờ, nhưng cha ta ở Diệp Gia đang bị bọn chúng chèn ép, ta không thể để ông ấy đợi quá lâu. Đau đớn ư? Càng đau, ta càng nhớ kỹ sự nhục nhã ngày đó. Lão Quy, nếu ngươi không làm, ta tự làm!"

Nói rồi, Diệp Trần xoay người, lao thẳng vào vách đá dựng đứng với tốc độ kinh hồn. Hắn không dùng tay che chắn, mà lấy chính xương sườn của mình va chạm với đá ngầm cứng rắn.

"Bầm!"

Một tiếng va chạm rùng mình. Xương sườn của hắn vang lên tiếng gãy vỡ đáng sợ. Diệp Trần ngã văng ra, nôn ra một ngụm máu lớn, nhưng trong cơn đau đến chết đi sống lại đó, hắn lại cười. Tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng gió gào.

Lão Quy thở dài, nhưng trong ánh mắt lại đầy vẻ kính sợ. Một kẻ điên không sợ chết là kẻ đáng sợ nhất, nhưng một kẻ điên coi đau đớn là thực phẩm tu luyện như Diệp Trần, thì chính là cơn ác mộng của cả Cửu Trọng Thiên.

"Được, đã ngươi muốn đi con đường tắt điên cuồng này, lão già ta sẽ giúp ngươi một tay!"

Lão Quy vung vây, một vòng tròn ma pháp cổ xưa màu tím sẫm hiện ra dưới chân Diệp Trần. "Đây là *Hồng Hoang Chấn Linh Trận*, nó sẽ khuếch đại cảm giác đau đớn của ngươi lên gấp mười lần, nhưng đồng thời cũng sẽ kích thích toàn bộ tiềm năng của Nghịch Mệnh Châu để đẩy nhanh quá trình tái tạo xương cốt. Nếu ngươi chịu đựng được một đêm nay, cả bộ xương của ngươi sẽ hoàn thành bước nhảy vọt đầu tiên."

Diệp Trần nằm giữa vòng tròn trận pháp, cơ thể run rẩy dữ dội khi áp lực khủng khiếp của trận pháp ập xuống. Cơn đau vốn đã thấu tận linh hồn giờ đây như được nhân lên hàng chục lần, biến thành những lưỡi cưa sắt cưa từng thớ thịt, băm vằn từng mảnh xương.

"A… A…!!!"

Tiếng hét của hắn xuyên qua màn sương, bay thẳng lên trời cao. Tại nơi sâu thẳm nhất của đáy vực, ánh sáng màu tro đen và tím sẫm hòa quyện vào nhau, bọc lấy bóng dáng thiếu niên đang không ngừng co giật.

Suốt một đêm dài, tiếng xương gãy rồi lại lành, lành rồi lại bị bẻ gãy diễn ra không ngừng nghỉ. Mỗi mảnh xương gãy đi, Nghịch Mệnh Châu lại rót vào đó một luồng khí tức hồng hoang đặc quánh. 206 mảnh xương của Diệp Trần đang trải qua một quá trình rèn đúc thảm liệt nhất trong lịch sử.

Khi ánh rạng đông yếu ớt đầu tiên chiếu xuống vách vực, trận pháp biến mất.

Diệp Trần nằm im lìm trên mặt đất, hơi thở đứt quãng. Quần áo hắn đã bị mồ hôi và máu nhuộm thành màu nâu xỉn. Tuy nhiên, nếu có cao thủ ở đây quan sát, sẽ thấy một điều kỳ dị: Da dẻ của hắn trông có vẻ nhợt nhạt, nhưng từ bên trong lại phát ra những tiếng nổ nhỏ liên hồi, giống như có một con rồng đang vươn mình tỉnh giấc trong kén.

Hắn từ từ mở mắt. Một tia sáng tro đen lướt qua con ngươi, sâu thẳm và đáng sợ. Diệp Trần chống tay đứng dậy, động tác cực kỳ nhẹ nhàng nhưng mặt đất dưới bàn tay hắn lại sụt xuống một tấc, in hằn dấu tay rõ rệt trên đá phiến.

Hắn cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng nhưng lại tràn đầy trọng lượng của núi thái sơn. Từng khúc xương hiện lên lấp lánh như được rèn từ u kim, bên trên phủ đầy những ký tự mờ ảo của *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*.

"Thành công rồi sao?" Diệp Trần nắm chặt bàn tay, tiếng khí nổ vang lên đanh gọn trong lòng bàn tay hắn.

"Tên quái thai nhà ngươi…" Lão Quy hiện ra, trông có vẻ hơi mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng quắc. "Toàn bộ 206 mảnh xương của ngươi đã chuyển hóa thành Nghịch Thiên Cốt sơ cấp. Hiện tại, chỉ bằng lực lượng cơ bắp đơn thuần, ngươi đã có thể tay không bóp nát pháp bảo cấp thấp nhất của lũ tu sĩ Luyện Khí kỳ."

Diệp Trần hướng mắt nhìn lên phía đỉnh vực mây mù che phủ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng vạn năm.

"Thanh Vân Trấn… Diệp Gia… Mộ Dung Thần… Chờ ta."

Hắn nhấc chân bước đi. Bước chân đầu tiên, mặt đất nứt toác. Bước chân thứ hai, không khí bị ép nổ. Hắn không cần dùng linh khí để bay, hắn dùng chính đôi chân này để đạp phá mọi xiềng xích.

Dưới đáy vực sâu, một bộ pháp mang tên *Nhất Bộ Đạp Thiên* đang dần hình thành trong từng hơi thở của Diệp Trần. Hắn chưa biết rằng, bước đi của mình hôm nay sẽ là khởi đầu cho sự sụp đổ của một thời đại, nơi mà kẻ mang "Phàm Cốt" sẽ khiến toàn bộ chư thần tầng trời thứ chín phải quỳ gối.

"Lão Quy, đi thôi. Đã đến lúc ra ngoài để bọn chúng biết, Diệp Trần chưa chết, mà đã trở thành Trần Phàm – kẻ sẽ dẫm nát mọi quy tắc của trời đất này."

Bóng lưng thiếu niên gầy gò nhưng thẳng tắp như một thanh kiếm nghịch thiên, biến mất dần vào màn sương, hướng về phía lối thoát duy nhất của Vạn Trượng Nhai. Cuộc hành trình "Nhất bộ đạp phá Cửu Trọng Thiên" chính thức bắt đầu từ những bước chân rướm máu này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8