Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 10: Tát Mặt Quản Gia**
**Chương 10: Tát Mặt Quản Gia**
Gió đêm rít lên từng hồi qua những khe đá hẹp phía sau dãy phố của Thanh Vân Trấn. Sau khi rời khỏi cửa sau của Vạn Bảo Các, Diệp Trần không vội vàng rời đi ngay mà lững thững bước đi trên con đường mòn dẫn ra ngoại vi thị trấn. Tấm áo choàng đen tung bay trong gió, che khuất vóc dáng gầy gò nhưng tràn đầy sức bật của hắn.
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ giễu cợt của Lão Quy vang lên: "Tiểu tử, ngươi định cứ thế mà đi sao? Đằng sau có mấy con chuột nhắt bám theo dai dẳng lắm đấy. Một đứa Luyện Khí tầng chín, hai đứa Luyện Khí tầng tám… Chậc chậc, xem ra kẻ muốn lấy cái mạng nhỏ của ngươi không ít đâu."
Diệp Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt dưới lớp mặt nạ trở nên lạnh lẽo như băng tuyết: "Bám theo lâu như vậy, cũng nên cho bọn chúng một bãi đáp tốt."
Hắn đột ngột rẽ vào một con hẻm cụt, nơi những bức tường gạch đổ nát che khuất ánh trăng mờ nhạt. Diệp Trần dừng bước, xoay người lại, bàn tay vân vê chiếc nhẫn trữ vật chứa đầy linh thạch và khối Hàn Tủy Thiết vừa đoạt được.
"Ra đi. Trốn trốn núp núp, không sợ làm nhục danh tiếng chủ nhân các ngươi sao?"
Không khí im lặng trong chốc lát, rồi một chuỗi tiếng cười khinh khỉnh vang lên. Từ trong bóng tối, ba bóng người chậm rãi bước ra, phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của con hẻm. Dẫn đầu là một lão giả vận y phục màu tro, gương mặt đầy những nếp nhăn chảy sệ, đôi mắt nhỏ híp lại tỏa ra tia sáng độc ác.
Nhìn thấy kẻ này, đồng tử của Diệp Trần khẽ co rụt lại. Ký ức đau đớn của ba tháng trước như một dòng nước lũ tràn về, xé nát tâm can.
Diệp Phúc! Quản gia của Diệp Gia.
Kẻ đã từng quỳ gối dâng trà, cung kính gọi hắn một tiếng "Thiếu chủ", nhưng cũng chính là kẻ đã ra tay tàn độc nhất khi hắn bị phế đi Phàm Cốt. Hắn còn nhớ rõ, chính đôi bàn tay gầy guộc như chân gà này đã bẻ gãy từng đốt xương tay của hắn, cười sằng sặc nói rằng: *“Phế vật thì không xứng đáng giữ lại chút tôn nghiêm nào.”*
"Quả nhiên là ngươi, Diệp Trần." Diệp Phúc lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng như tiếng rắn bò. "Mặc dù ngươi đeo mặt nạ, che giấu khí tức, nhưng cái mùi vị phế vật của Diệp Gia, lão phu dù nhắm mắt cũng có thể ngửi thấy."
"Chó già, mũi của ngươi vẫn thính như ngày nào." Diệp Trần lạnh lùng đáp, thanh âm không một chút gợn sóng.
Diệp Phúc hơi ngẩn ra, dường như không ngờ tới kẻ vốn dĩ phải run rẩy cầu xin lại có thể bình tĩnh đến thế. Lão cười lạnh: "Không biết bằng cách nào ngươi sống sót dưới Vạn Trượng Nhai, lại càng không biết ngươi lấy đâu ra nhiều linh thạch để khuấy động Vạn Bảo Các tối nay. Nhưng có một điều lão phu chắc chắn, đó là hôm nay, Thiên đường có lối ngươi không đi, Địa ngục không cửa ngươi lại tự dẫn xác vào."
Hai tên hộ vệ đi cùng Diệp Phúc cũng cười rộ lên đầy khinh miệt. Đối với bọn chúng, Diệp Trần mãi mãi là cái tên "Thiếu chủ phế vật" của Thanh Vân Trấn, một kẻ sinh ra với Phàm Cốt thì dù có gặp đại cơ duyên gì, cũng chẳng thể thoát khỏi số kiếp kiến hôi.
"Diệp Phúc, trước khi chết, ta muốn hỏi ngươi một chuyện." Diệp Trần đột ngột tiến lên một bước. "Linh Nhi… nàng ta đang ở đâu trong phủ Mộ Dung?"
Diệp Phúc cười hố hố, vẻ mặt đầy sự trêu tức: "Linh Nhi tiểu thư? Nàng hiện tại đang là tâm can bảo bối của Mộ Dung Thần thiếu chủ. Hai người bọn họ đang chuẩn bị cử hành đại lễ đính hôn để cùng gia nhập tông môn thượng giới. Loại rác rưởi như ngươi, đến tư cách xách giày cho nàng cũng không có! Ngoan ngoãn giao nhẫn trữ vật và Huyết Ngân Ma Cốt Hoa ra đây, lão phu hứa sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."
"Giao ra? Ngươi nghĩ ngươi có tư cách đó sao?"
"Láo xược!" Diệp Phúc giận dữ quát lên, khí tức Luyện Khí tầng chín bộc phát, áp lực linh khí khiến lớp cát bụi dưới chân bay tứ tung. "Đồ súc sinh không biết sống chết! Để lão phu cho ngươi biết, ranh giới giữa người và thần là thứ không bao giờ có thể bước qua bằng mồm mép!"
Dứt lời, Diệp Phúc hóa thành một đạo tàn ảnh, bàn tay gầy guộc co lại thành trảo, mang theo kình phong xé gió lao thẳng vào cổ họng Diệp Trần. Chiêu thức này ác độc vô cùng, rõ ràng muốn trong một chiêu phế bỏ thanh quản của hắn.
Thế nhưng, Diệp Trần vẫn đứng đó, bất động như một ngọn núi cổ sơ.
Trong mắt hắn, tốc độ của Diệp Phúc lúc này chậm đến mức nực cười. Từ khi dung hợp Nghịch Thiên Cốt và tu luyện *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, giác quan của hắn đã vượt xa phàm nhân.
"Bộp!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ con hẻm như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
Bàn tay đầy sát khí của Diệp Phúc bị khựng lại giữa không trung, bị bàn tay của Diệp Trần tóm chặt lấy cổ tay. Không linh khí hào nhoáng, không đạo pháp rực rỡ, chỉ là sức mạnh nhục thân thuần túy, cứng cỏi đến mức làm người ta tuyệt vọng.
"Cái… cái gì?" Diệp Phúc trợn trừng mắt, cảm giác như mình vừa va phải một bức tường sắt vạn năm. Lão cố gắng vận dụng linh khí để thoát ra, nhưng kinh hoàng nhận thấy linh khí của mình vừa chạm vào tay đối phương liền bị một lực lượng vô hình bดng nát.
Diệp Trần nhìn sâu vào mắt Diệp Phúc, đôi mắt hắn đột nhiên đỏ rực như chứa đựng máu của cả biển người.
"Diệp Phúc, tát thứ nhất này, là ta trả cho ba năm qua ngươi ăn cơm của Diệp Gia nhưng lại làm chó cho Mộ Dung Gia!"
"Chát!"
Một tiếng tát lảnh lót vang dội khắp ngõ tối. Diệp Trần không dùng kiếm, không dùng quyền, mà vung một cái tát mạnh mẽ vào mặt Diệp Phúc.
"Rắc!"
Tiếng xương hàm gãy vụn vang lên ghê người. Thân hình Diệp Phúc bay xoáy mấy vòng trên không trung, phun ra một ngụm máu kèm theo vài chiếc răng gãy, rồi đập mạnh vào bức tường gạch phía sau.
"Khụ… khụ… Ngươi… lực lượng này…" Diệp Phúc bò dậy, gương mặt bên trái sưng húp lên như một cái bánh bao thối, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Lão không cảm nhận được chút linh khí nào từ Diệp Trần, nhưng sức mạnh kia lại khiến lá gan của lão gần như nứt ra.
Hai tên hộ vệ đứng bên cạnh cũng chết lặng. Luyện Khí tầng chín… lại bị một cái tát đánh bay?
"Đứng đó làm gì? Giết nó! Bọn bây lên cho ta!" Diệp Phúc gào lên điên cuồng, sự sỉ nhục khiến lão mất đi lý trí.
Hai tên hộ vệ nhìn nhau, gầm lên một tiếng để lấy can đảm, rút đoản đao lao tới. Diệp Trần chỉ khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng tránh khỏi lưỡi đao trong gang tấc. Hắn bước một bước – đó là bước chân của kẻ nghèo khổ bước lên ngôi báu, là bước chân của Phàm Cốt đạp phá Thiên Đạo.
"Bộp! Bộp!"
Hai tiếng va chạm vang lên đồng thời. Diệp Trần dùng tay không bẻ gãy hai thanh đoản đao bằng linh sắt như bẻ bánh quy, sau đó tiện tay tát mỗi tên một cái.
Thân hình của hai tên hộ vệ Luyện Khí tầng tám như diều đứt dây, đâm thẳng vào đống gạch đổ nát, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ.
Lúc này, Diệp Trần chậm rãi bước về phía Diệp Phúc. Tiếng bước chân của hắn trên mặt đất khô khốc giống như tiếng gõ cửa của tử thần.
"Diệp Phúc, tát thứ hai này, là trả cho cái đêm ngươi bẻ gãy xương tay ta tại Nghị Sự Đường!"
Diệp Phúc run rẩy, mặt không còn giọt máu. Lão muốn chạy, nhưng đôi chân lại mềm nhũn không nghe theo lời. Lão chưa bao giờ thấy một con quái vật nào như thế này. Không tu tiên, không luyện khí, nhưng sát khí tỏa ra lại khiến linh hồn lão run rẩy.
"Đừng… Thiếu chủ… Diệp Trần thiếu chủ… là ta sai rồi! Đều là lão gia… à không, là Diệp Hải thúc ép ta! Ta chỉ là một quân cờ thôi!" Diệp Phúc quỳ sụp xuống, dập đầu liên tiếp.
Diệp Trần dừng bước trước mặt lão, nhìn kẻ đã từng sỉ nhục mình bằng ánh mắt không một chút thương hại.
"Quân cờ? Khi ngươi dẫm lên ngực ta và nhổ nước miếng vào mặt ta, ngươi đâu có nói mình là quân cờ?"
"Chát!"
Cái tát thứ hai giáng xuống. Lần này, Diệp Trần dùng tới ba phần lực lượng của Nghịch Thiên Cốt. Toàn bộ gò má phải của Diệp Phúc nát bấy, nhãn cầu suýt chút nữa rơi ra khỏi hốc mắt. Lão gia hỏa này bay vọt lên, đập nát một chiếc xe ngựa bỏ hoang gần đó.
"Chưa xong đâu." Diệp Trần thì thầm. Hắn túm lấy cổ áo của Diệp Phúc, nhấc bổng lão lên như nhấc một con gà chết.
Lúc này, Diệp Phúc đã mê sảng, hơi thở yếu ớt, chỉ còn biết rên rỉ những âm thanh không rõ chữ.
"Cái tát thứ ba… là dành cho cái gọi là Thiên Mệnh. Ngươi nói ta sinh ra là Phàm Cốt thì phải làm kiến hôi? Hôm nay, Phàm Cốt của ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nghìn cân treo sợi tóc."
Diệp Trần vung tay lần cuối cùng. Cái tát này mang theo kình lực của *Cửu Trọng Thiên Băng*. Không khí xung quanh bàn tay hắn dường như bị ép khô, tạo thành một luồng khí lưu áp suất cao.
"Oành!"
Cái tát này không đánh vào mặt, mà đánh trực tiếp vào đan điền của Diệp Phúc.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể lão quản gia. Toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng chín tích lũy mấy chục năm qua, tan biến như khói mây dưới sức mạnh thô bạo của Nghịch Thiên Cốt. Diệp Phúc phun ra một ngụm máu lớn hòa lẫn với nội tạng nát vụn, đôi mắt đờ đẫn, vĩnh viễn trở thành một phế nhân thực thụ.
Diệp Trần buông tay, để mặc thân xác của Diệp Phúc đổ gục xuống bùn lầy.
Trong bóng tối, Diệp Trần tháo lớp mặt nạ ra, để lộ gương mặt thanh tú nhưng góc cạnh, tràn đầy vẻ lạnh lùng và nghị lực. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, những khớp xương lờ mờ tỏa ra ánh sáng đen huyền bí.
Lão Quy từ trong châu tử thở dài: "Tiểu tử, ngươi càng ngày càng tàn nhẫn rồi đấy. Nhưng ta thích! Đối với loại ròi bọ này, không cần giảng đạo lý, chỉ cần dùng nắm đấm mà nói chuyện."
Diệp Trần không nói gì. Hắn nhặt lấy túi trữ vật của Diệp Phúc, bên trong tuy không có nhiều linh thạch nhưng lại có một lệnh bài quan trọng – Lệnh bài vào cửa phủ Mộ Dung cho ngày lễ đính hôn sắp tới.
"Đính hôn sao? Linh Nhi, Mộ Dung Thần… món nợ của chúng ta, đã đến lúc tính dần được rồi."
Diệp Trần xoay người, bước ra khỏi con hẻm tối tăm. Gió đêm vẫn thổi, nhưng lần này, nó mang theo mùi máu tanh nồng và khí thế nghịch thiên của một kẻ vừa trở về từ cõi chết.
Trên bầu trời, mây đen dần tan đi, lộ ra ánh trăng nhợt nhạt. Dưới mặt đất, bóng của Diệp Trần trải dài, cô độc nhưng kiêu hãnh vô ngần. Hắn không cần Tiên Cốt, hắn không cần Thiên Đạo ban phước. Với Phàm Cốt trong người, hắn sẽ tự tay dẫm nát mọi quy tắc của Cửu Trọng Thiên này.
Cái tát ngày hôm nay, mới chỉ là khởi đầu cho một cơn thịnh nộ sẽ làm rung chuyển toàn bộ tầng trời thứ nhất. Diệp Trần biết, những kẻ hắn vừa hạ chỉ là lũ tôm tép. Những con cọp thật sự đang ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng kia mới là mục tiêu thực sự của hắn.
Và hắn, đang bước tới, từng bước, từng bước một._