Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 9: Kẻ Lạ Mặt Tại Đấu Giá Hội**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:22:44 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 9: KẺ LẠ MẶT TẠI ĐẤU GIÁ HỘI**

Thanh Vân Trấn vốn dĩ là một tòa thành nhỏ bé tọa lạc ở biên thùy phía Nam của Đại Hạ vương triều, nhưng trong những ngày này, bầu không khí nơi đây lại nóng bỏng hơn bao giờ hết. Sự kiện "đại hỉ" của hai gia tộc hùng mạnh nhất trấn là Mộ Dung gia và Linh gia không chỉ thu hút những kẻ hiếu kỳ, mà còn kéo theo vô số cường giả từ các vùng lân cận đổ về.

Linh khí trong trấn dường như cũng bị khuấy động bởi những luồng hơi thở lạ lẫm và mạnh mẽ. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, giữa dòng người tấp nập ấy, có một đôi mắt lạnh lẽo như băng đang âm thầm quan sát tất cả từ góc khuất của một tửu lâu.

Diệp Trần khoác trên mình một tấm áo choàng đen rộng thùng thình, vành mũ kéo thấp che khuất nửa khuôn mặt. Sau một đêm tôi luyện bên phế tích Diệp gia, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Nếu trước kia hắn là một thiếu niên tuấn tú, khí thế bừng bừng như thanh kiếm vừa rời vỏ, thì giờ đây, hắn giống như một vũng nước sâu không thấy đáy, âm trầm và chứa đựng áp lực nghẹt thở.

“Lão Quy, ngài nói liệu ở đây có thứ ta cần không?” Diệp Trần trầm giọng hỏi trong thức hải.

Tiếng ngáp dài của Lão Quy vang lên, có vẻ như lão ta vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn sau màn “hướng dẫn” Diệp Trần tu luyện đêm qua: “Tiểu tử, ngươi chớ coi thường những nơi hẻo lánh thế này. Cửu Trọng Thiên vận hành theo một quy luật kỳ lạ, đôi khi những vật phẩm thượng cổ lại lưu lạc ở những xó xỉnh mà ngươi không ngờ tới nhất. Hơn nữa, để luyện hóa *Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt* lên tầng tiếp theo, ngươi không chỉ cần linh dược thông thường, mà cần ‘Hàn Tủy Thiết Chi’ hoặc ‘Long Tượng Huyết Tinh’. Vạn Bảo Các là phân hội của một thế lực trải khắp Hạ Tam Thiên, chắc chắn hôm nay sẽ có đồ tốt.”

Diệp Trần gật đầu. Hắn luồn tay vào trong áo choàng, chạm vào mấy gốc linh dược rực rỡ sắc màu được bọc kín. Đó là thành quả của hắn trong những ngày sinh tồn dưới đáy Vạn Trượng Nhai – những loại dược thảo vốn đã tuyệt chủng ở thế gian, nhưng lại sinh trưởng mạnh mẽ nhờ huyết khí của những con yêu thú thái cổ rớt xuống vực sâu.

Hắn bước thẳng về phía tòa kiến trúc bề thế nhất phố chính: Vạn Bảo Các.

Trước cửa Vạn Bảo Các, hai gã hộ vệ thân hình vạm vỡ, hơi thở đều đặn của những tu sĩ Luyện Khí tầng ngũ đang đứng canh gác. Thấy một kẻ mặc áo choàng đen, lai lịch bất minh tiến lại, một gã nhíu mày, đưa tay ngăn cản:

“Đứng lại! Đấu giá hội hôm nay chỉ tiếp đón những vị khách có thiệp mời hoặc có tu vi Luyện Khí tầng bảy trở lên. Kẻ không rõ danh tính, mời lui ra!”

Diệp Trần không dừng bước, cũng không nói lấy một lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước lên một bước.

“Oàng!”

Một luồng khí áp nặng nề như ngọn núi nhỏ bất ngờ đè nặng lên vai hai gã hộ vệ. Không có linh lực dao động, nhưng huyết khí của Diệp Trần rống lên như mãnh thú nội bên trong cơ thể. Mặt đất dưới chân hắn nứt toác ra từng kẽ nhỏ. Hai gã hộ vệ mặt mũi biến sắc, chân run bần bật, cảm giác như nếu bọn hắn dám ngăn cản thêm một giây nào nữa, người mặc áo đen kia chỉ cần vung tay là có thể đập nát bọn hắn thành thịt vụn.

“Đủ rồi, để vị tiểu hữu này vào.” Một giọng nói già nua nhưng đầy nội lực từ bên trong vọng ra.

Hai gã hộ vệ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi hột chảy dài trên trán, vội vàng dạt sang hai bên: “Tiền… tiền bối, mời vào!”

Diệp Trần thu lại khí thế, lạnh lùng bước vào sảnh chính.

Tại phòng giám định, một lão giả râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh đang ngồi chờ sẵn. Lão là Từ giám định viên của Vạn Bảo Các, người vốn đã quen nhìn đủ mọi kỳ trân dị bảo nhưng khi thấy kẻ mặc áo đen bước vào, lão vẫn cảm thấy một sự đe dọa trực giác.

“Tiểu hữu muốn bán vật phẩm hay ký gửi đấu giá?” Từ lão lên tiếng.

Diệp Trần không nói gì, trực tiếp đặt một chiếc hộp gỗ xù xì lên bàn. Khi nắp hộp mở ra, một luồng mùi hương nồng đậm, tinh thuần đến mức làm không gian xung quanh hơi rung động lan tỏa khắp căn phòng.

Trong hộp là một đóa hoa có màu đỏ sậm như máu, nhưng cánh hoa lại tỏa ra ánh sáng lân tinh màu bạc.

“Đây là…” Từ lão bật dậy khỏi ghế, đôi bàn tay run rẩy đưa về phía đóa hoa nhưng không dám chạm vào: “Huyết Ngân Ma Cốt Hoa? Đây chẳng phải là dược liệu chủ chốt để luyện chế Kim Đan sao? Loại hoa này vốn chỉ mọc ở những nơi sát khí cực nặng, chí ít phải là nơi tử địa như Vạn Trượng Nhai mới có… Ngươi làm sao có được nó?”

“Nguồn gốc không quan trọng. Ta muốn đổi lấy hai thứ: Hàn Tủy Thiết và linh thạch cấp cao. Nếu các ngươi không đủ khả năng, ta sẽ đi nơi khác.” Giọng Diệp Trần được biến đổi qua lớp mặt nạ, nghe ồm ồm và khô khốc.

Từ lão hít một hơi lạnh, vội vàng trấn an: “Tiểu hữu bớt giận! Vạn Bảo Các ta đương nhiên đủ sức nuốt trôi thứ này. Chỉ là đóa hoa này cấp bậc quá cao, chúng ta cần đưa vào danh mục đấu giá ngay lập tức. Ta cam đoan sẽ giúp ngươi mua được Hàn Tủy Thiết với giá ưu đãi nhất, và số linh thạch thu về sẽ đủ để ngươi tu luyện đến Trúc Cơ cũng không hết!”

“Sắp xếp đi.” Diệp Trần ngồi xuống ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Nửa canh giờ sau, Đấu giá hội chính thức bắt đầu.

Trong gian phòng VIP sang trọng nhất, Mộ Dung Thần trong trang phục cẩm bào thêu chỉ vàng, ngồi bên cạnh là Tiên Tử Linh Nhi đang vận một chiếc váy lụa trắng thanh tao. Cả hai trông giống như một đôi tiên đồng ngọc nữ, thu hút mọi ánh nhìn ngưỡng mộ của những người phía dưới.

“Thần ca, nghe nói hôm nay Vạn Bảo Các xuất hiện một món hàng cực phẩm, không biết là thứ gì?” Linh Nhi nhẹ nhàng rót trà, giọng nói thanh thản như thể nàng chưa từng tham gia vào cuộc sát hại Diệp Trần vài ngày trước.

Mộ Dung Thần cười ngạo nghễ, nắm lấy tay nàng: “Dù là thứ gì, chỉ cần nàng thích, ta nhất định sẽ lấy về. Với tiềm lực của Mộ Dung gia hiện tại ở Thanh Vân Trấn, ai dám tranh giành với chúng ta?”

Phía dưới hội trường, các món bảo vật lần lượt được đưa ra. Pháp khí, công pháp, đan dược cấp thấp… tất cả đều khiến các tu sĩ bình thường tranh nhau đỏ mặt tía tai. Nhưng Diệp Trần ngồi trong một góc tối, đôi mắt hắn vẫn khép hờ, hoàn toàn không chút lay động.

Cho đến khi, người bán đấu giá gõ mạnh chiếc búa gỗ:

“Món tiếp theo, khoáng thạch hiếm thấy từ vùng cực Bắc: Hàn Tủy Thiết! Đây là nguyên liệu tuyệt hảo để rèn binh khí huyền cấp, hoặc để tu luyện thể chất mang thuộc tính Băng. Giá khởi điểm: Hai ngàn linh thạch hạ phẩm!”

“Hai ngàn năm trăm!” Mộ Dung Thần lên tiếng đầu tiên, hắn muốn dùng món này để tạo thêm chút uy thế.

“Ba ngàn!” Một vị gia chủ gia tộc nhỏ khác hô giá, nhưng ngay lập tức bị ánh mắt sắc lạnh của Mộ Dung Thần quét qua, đành phải rụt cổ im lặng.

Mộ Dung Thần nở nụ cười đắc thắng. Với hắn, hai ngàn hay ba ngàn linh thạch chẳng là gì, quan trọng là cảm giác uy hiếp người khác.

“Bốn ngàn!”

Một giọng nói trầm đục vang lên từ góc tối.

Nụ cười trên mặt Mộ Dung Thần cứng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía kẻ mặc áo choàng đen vừa mới lên tiếng. Ở Thanh Vân Trấn này, kẻ nào lại dám công khai tranh đồ với thiếu chủ Mộ Dung gia?

“Năm ngàn!” Mộ Dung Thần gằn giọng.

“Bảy ngàn.” Diệp Trần thản nhiên đáp lại, cái tên "Trần Phàm" này giờ đây chính là hiện thân cho sự khiêu khích đối với trật tự cũ.

Cả hội trường xôn xao. Bảy ngàn linh thạch hạ phẩm cho một miếng Hàn Tủy Thiết đã là giá trên trời.

“Cái tên kia điên rồi sao? Hắn không biết đang đối đầu với ai à?”

“Suỵt, nhìn hắn khí thế không tầm thường, có lẽ là cường giả phương nào đi qua đây.”

Mộ Dung Thần sắc mặt sa sầm, hắn đứng bật dậy, đẩy cửa phòng VIP nhìn xuống: “Vị bằng hữu này, nhìn ngươi có vẻ lạ mặt. Tại hạ là Mộ Dung Thần của Mộ Dung gia, miếng thiết thạch này ta có chút việc cần dùng, mong ngươi nể mặt!”

Đây rõ ràng là một lời đe dọa ẩn nấp dưới danh nghĩa lời mời.

Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu lên, mặc dù có lớp mặt nạ che khuất, nhưng luồng sát ý trong mắt hắn vẫn khiến Mộ Dung Thần cảm thấy sống lưng lạnh toát trong thoáng chốc.

“Ngươi… là cái gì mà ta phải nể mặt?” Diệp Trần lạnh lùng thốt ra từng chữ.

Cả hội trường nín lặng. Những vị gia chủ ngồi xung quanh thậm chí còn không dám thở mạnh. Sỉ nhục! Đây là một sự sỉ nhục công khai đối với thiếu chủ của đệ nhất gia tộc.

“Ngươi tìm chết!” Mộ Dung Thần tức giận đến mức mặt đỏ gay, nhưng ở Vạn Bảo Các hắn không dám tùy tiện ra tay. Hắn hít một hơi sâu, hét lớn: “Mười ngàn linh thạch! Ta không tin một kẻ tản tu như ngươi lại giàu có hơn Mộ Dung gia!”

Linh Nhi ngồi bên cạnh cũng nhíu mày, nàng cảm thấy hơi thở của kẻ mặc áo đen kia có gì đó quen thuộc một cách kỳ lạ, nhưng nàng lại không thể nhớ ra là ai. Một gã phế vật có Phàm Cốt như Diệp Trần không thể nào còn sống, càng không thể có khí thế này.

Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười dưới lớp mặt nạ tràn đầy châm biếm: “Mười lăm ngàn.”

Tiền? Với một đóa Huyết Ngân Ma Cốt Hoa kia, hắn có thể mua cả mười miếng Hàn Tủy Thiết thế này.

Mộ Dung Thần nghẹn họng. Mười lăm ngàn linh thạch đã vượt quá hạn mức hắn có thể mang theo trong hôm nay. Hắn nghiến răng kèn kẹt, đôi bàn tay nắm chặt lấy lan can gỗ khiến nó vỡ vụn: “Được! Ta nhường cho ngươi! Nhưng hãy cầu nguyện cho bản thân là sau khi bước ra khỏi cửa Vạn Bảo Các, ngươi vẫn còn giữ được mạng để tiêu số đồ đó!”

Diệp Trần hoàn toàn phớt lờ lời đe dọa. Hắn trả tiền, nhận lấy Hàn Tủy Thiết và lẳng lặng chờ món hàng cuối cùng – thứ sẽ thuộc về mình – đóa hoa kia.

Khi Huyết Ngân Ma Cốt Hoa được đưa lên sân khấu, cả hội trường nổ tung. Ngay cả Mộ Dung Thần và Linh Nhi cũng không giữ nổi bình tĩnh.

“Dược liệu luyện chế Kim Đan? Trời ạ, Thanh Vân Trấn làm sao có được thứ này?”

Mộ Dung Thần nhìn đóa hoa với ánh mắt thèm khát tột độ. Nếu hắn có thứ này dâng lên cho tông môn ở Trung Tam Thiên, địa vị của hắn sẽ một bước lên mây. Hắn vội vàng rút ngọc giản truyền tin về gia tộc, yêu cầu tiếp ứng linh thạch gấp.

Tuy nhiên, hắn không biết rằng, kẻ đang sở hữu số linh thạch thu được từ đóa hoa này, chính là kẻ vừa sỉ nhục hắn cách đây ít phút.

Hội nghị đấu giá kết thúc với một không khí nặc mùi thuốc súng. Khi Diệp Trần nhận được túi linh thạch khổng lồ từ Từ lão, hắn không lập tức rời đi bằng cửa chính mà lách mình vào bóng tối.

Lão Quy thì thầm: “Bọn chúng đang chờ ngươi ở bên ngoài. Ba cao thủ Luyện Khí tầng chín, và gã Mộ Dung Thần kia nữa. Có muốn ta giúp một tay không?”

Diệp Trần xiết chặt nắm đấm, Hàn Tủy Thiết đã nằm trong nhẫn trữ vật, sức mạnh nhục thân của hắn đang sục sôi.

“Không cần. Đêm qua ta vừa rèn luyện Phàm Cốt đến giai đoạn cực hạn của Luyện Khí. Ta cần máu của bọn chúng để kích hoạt sự tiến hóa đầu tiên của *Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt*.”

Bước chân Diệp Trần chậm rãi tiến ra cửa sau. Ánh trăng ngoài kia đã bắt đầu bị mây đen che lấp.

Một đêm thảm sát, sắp sửa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8