Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 8: Trở Lại Thanh Vân Trấn**
CHƯƠNG 8: TRỞ LẠI THANH VÂN TRẤN
Sương mù lãng đãng bao phủ lấy bìa rừng vắng lặng phía Tây Thanh Vân Trấn.
Một bóng người cao gầy, khoác trên mình bộ y phục bằng vải thô rách rưới, đầu đội chiếc nón lá sụp che khuất nửa khuôn mặt, chậm rãi bước ra từ trong màn sương xám xịt. Đôi giày vải của hắn đã mòn vẹt, dính đầy bùn đất và vết máu khô khốc, nhưng mỗi bước chân đặt xuống đất lại vững chãi như núi cao, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Đó chính là Diệp Trần. Không, chính xác hơn là "Trần Phàm" – cái tên mà hắn đã tự chọn cho mình để chôn vùi đi quá khứ nhục nhã của một phế vật Diệp gia.
Ba tháng trước, hắn bị người ta bẻ gãy gân mạch, đạp nát tôn nghiêm, ném xuống vực sâu như một bao rác rưởi. Ba tháng sau, hắn bò lên từ địa ngục, mang theo bộ xương cốt còn cứng hơn cả linh khí của cao thủ Trúc Cơ.
"Tiểu tử, ngươi định cứ như vậy mà xông vào sao?" Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang chút vị gian xảo của Lão Quy vang lên. "Khí tức trên người ngươi quá mức nồng đậm, giống như một con dã thú vừa ra khỏi lồng. Chỉ cần một cao thủ tu vi Hóa Thần trở lên nhìn qua, nhục thân Nghịch Thiên của ngươi sẽ bị lộ ngay."
Diệp Trần dừng bước, bàn tay thô ráp khẽ siết chặt lấy thanh kiếm sắt rỉ sét quấn vải đen đeo sau lưng. Ánh mắt hắn dưới vành nón lá lạnh lùng như băng vĩnh cửu.
"Lão Quy, ông nói đúng. Nhưng ở cái xó xỉnh Hạ Tam Thiên này, làm gì có cao thủ Hóa Thần?" Diệp Trần khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu và cả một chút sát ý lạnh lẽo. "Mộ Dung gia cường đại nhất cũng chỉ là một vị trưởng lão bế quan ở Nguyên Anh sơ kỳ. Đối phó với hạng tôm tép lính gác cổng, tôi không cần dùng đến sức mạnh của Nghịch Thiên Cốt."
Hắn hít một hơi thật sâu, tâm niệm khẽ động. Những mảng u kim ẩn hiện trong tủy xương dần lắng xuống, thay vào đó là một vẻ ngoài bình đạm, hơi thở yếu ớt như một gã thợ săn vừa trải qua một cuộc sinh tồn dài ngày trong rừng rậm.
Thanh Vân Trấn hiện ra trước mắt.
Cánh cổng đá vôi sừng sững giờ đây không còn treo cờ hiệu của Diệp gia như trong ký ức của hắn. Thay vào đó, những lá cờ màu vàng kim rực rỡ, thêu hình mãnh hổ của Mộ Dung gia bay phấp phới trong gió chiều. Một sự thay đổi đầy châm biếm. Chỉ sau ba tháng hắn biến mất, Diệp gia vốn là bá chủ nơi này đã hoàn toàn suy tàn, bị Mộ Dung gia nuốt chửng không còn một mẩu xương.
"Đứng lại! Tên kia, nón lá bỏ xuống!" Một tiếng quát tháo hống hách vang lên.
Hai gã hộ vệ mặc giáp da, tay lăm lăm giáo dài tiến tới ngăn cản Diệp Trần. Hắn nhận ra bộ dạng của chúng. Đây là đám tay sai của Mộ Dung gia, thường ngày vẫn đi theo sau Mộ Dung Thần làm loạn, chuyên bắt nạt những người phàm yếu thế.
Diệp Trần chậm rãi đưa tay, khẽ đẩy vành nón lá lên một chút, lộ ra nửa khuôn mặt đầy vết trầy xước nhưng đôi mắt thì đen láy, sâu thẳm không thấy đáy.
"Vào trấn có việc gì?" Gã hộ vệ nhìn bộ dạng rách rưới của Diệp Trần, vẻ mặt lộ rõ sự khinh bỉ. "Nhìn ngươi giống như một gã tị nạn từ vùng núi phía Bắc. Trấn chúng ta dạo này không nhận người lạ, đặc biệt là loại phế vật không có linh khí."
"Ta là một thợ săn. Vào trấn để bán một ít da thú và tìm thầy lang." Giọng nói của Diệp Trần trầm thấp, khàn khàn, hoàn toàn khác với giọng của thiếu chủ Diệp gia ngày xưa.
"Thợ săn?" Gã hộ vệ cười khẩy, liếc nhìn vào túi vải đeo bên hông Diệp Trần. Hắn giật phắt cái túi, bên trong chỉ có vài tấm da cáo thường. "Cút đi! Loại da rách này không đáng giá nửa miếng linh thạch. Tránh ra cho khách quý của Mộ Dung gia vào trấn!"
Nói rồi, gã hộ vệ chẳng kiêng nể gì, đưa tay đẩy mạnh vào ngực Diệp Trần. Hắn định bụng sẽ đẩy ngã gã thợ săn này để thị uy với đám đông xung quanh.
Thế nhưng, ngay khi lòng bàn tay gã hộ vệ chạm vào ngực áo Diệp Trần, sắc mặt gã lập tức thay đổi.
Gã cảm thấy mình không phải đang đẩy một con người, mà là đang đẩy vào một khối thiên thạch nghìn năm. Cứng rắn, lạnh lẽo và hoàn toàn bất động.
Một luồng phản lực cực lớn từ lồng ngực Diệp Trần truyền ra. "Rắc" một tiếng, cổ tay của gã hộ vệ vẹo đi một góc kỳ dị.
"Áaaa!" Gã hộ vệ hét lên đau đớn, ôm lấy cánh tay gãy rập, ngã lăn ra đất.
Tên còn lại thấy vậy, mặt biến sắc, lập tức chỉ giáo về phía Diệp Trần: "Ngươi dám tấn công người của Mộ Dung gia? Phản rồi! Ngươi là đồ súc sinh!"
Diệp Trần vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt không một gợn sóng. Hắn khẽ lùi lại một bước, giọng điệu vẫn bình thản: "Hắn tự mình ngã. Ta chưa hề chạm vào hắn."
"Ngươi…!" Tên hộ vệ kia định xông lên, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của gã thợ săn trước mặt, trái tim gã bỗng dưng run rẩy. Đó không phải là ánh mắt của người thường, đó là ánh mắt của một con quái vật đã nhìn thấy quá nhiều máu tươi.
Ngay lúc không khí đang căng thẳng, một tiếng ngựa hí dài vang lên phía sau. Một cỗ xe ngựa xa hoa, phủ gấm thêu hoa, được kéo bởi bốn con linh mã trắng muốt đi tới.
"Có chuyện gì ồn ào ở cổng vậy?" Một giọng nữ thanh tao nhưng tràn đầy kiêu ngạo từ trong xe vang lên.
Diệp Trần nghe thấy giọng nói này, thân hình bỗng dưng cứng đờ. Hơi thở vốn đang bình lặng bỗng nhiên hỗn loạn, một luồng sát khí bùng nổ từ trong sâu thẳm Nghịch Thiên Cốt, khiến lớp vải đen bọc quanh thanh kiếm sắt khẽ rung động.
Tiên Tử Linh Nhi.
Người phụ nữ từng là hôn thê của hắn, người từng hứa hẹn trọn đời bên hắn dưới gốc cây cổ thụ sau nhà, và cũng là người đã nhẫn tâm đứng nhìn Mộ Dung Thần phế bỏ gân mạch hắn mà không một chút xót thương.
Chiếc rèm che của xe ngựa được vén lên, lộ ra khuôn mặt thanh tú, da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng cùng khí chất thanh cao thoát tục. Nàng ta ngồi đó, trên cao nhìn xuống đám người ở cổng trấn, trong mắt chỉ có sự hờ hững với chúng sinh phàm trần.
"Tiểu thư… tên thợ săn này dám hành hung tiểu nhân!" Gã hộ vệ gãy tay rên rỉ, bò tới bên cạnh xe ngựa để tố khổ.
Ánh mắt Linh Nhi lướt qua gã hộ vệ, rồi dừng lại trên người Diệp Trần.
Diệp Trần vội cúi thấp đầu, lấy vành nón che đi sự thù hận đang bốc cháy trong đồng tử. Hắn nắm chặt hai nắm đấm, để móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, ép buộc bản thân phải bình tĩnh. Lúc này chưa phải là lúc. Nếu hắn lộ thân phận, tất cả nỗ lực ba tháng qua sẽ đổ xuống sông xuống biển.
Linh Nhi khẽ chau mày. Nàng cảm thấy gã thợ săn này có chút quen thuộc, nhưng rồi lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó. Diệp Trần – phế vật mà nàng khinh rẻ nhất – sớm đã thành xác khô dưới đáy vực rồi. Một kẻ mang Phàm Cốt sao có thể sống sót sau khi bị phế hết tu vi?
"Chỉ là một gã người phàm rách rưới, chấp nhặt làm gì?" Linh Nhi thu hồi tầm mắt, vẻ mặt chán ghét. "Đừng làm trễ giờ của ta. Mộ Dung ca ca đang đợi ở tửu lâu."
Nàng buông rèm xuống, ra hiệu cho xe ngựa tiếp tục đi. Những con linh mã bước qua bên cạnh Diệp Trần, mang theo một mùi hương phấn son quen thuộc từng khiến hắn say đắm, giờ đây chỉ khiến hắn cảm thấy buồn nôn.
Đợi xe ngựa đi khuất vào sâu trong trấn, Diệp Trần mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Bờ môi hắn đã bị cắn đến bật máu.
"Mộ Dung ca ca? Thật là thắm thiết." Hắn thì thầm, giọng nói chứa đựng oán khí đủ để làm nhiệt độ xung quanh hạ thấp vài độ.
"Tiểu tử, nhịn được mới làm đại sự." Lão Quy thở dài. "Ngươi bây giờ không sợ Mộ Dung gia, nhưng đằng sau Tiên Tử Linh Nhi kia còn có Băng Tuyết Tiên Cung ở tầng trời thứ ba. Muốn trả thù cho sảng khoái, ngươi phải mạnh hơn nữa."
Diệp Trần không đáp, hắn bước vào trong trấn.
Thanh Vân Trấn đã thay đổi nhiều quá. Những gian hàng của Diệp gia trước đây giờ đã đổi chủ. Ngay cả khu đất tổ của nhà hắn giờ cũng bị phá dỡ để xây dựng một tòa lầu tháp nguy nga cho Mộ Dung Thần.
Hắn đi sâu vào một con hẻm nhỏ, tìm đến một quán trà cũ kỹ nằm khuất trong bóng tối. Đây là nơi những người nghèo khổ và các tu sĩ lang thang thường lui tới để nghe ngóng tin tức.
Diệp Trần ngồi xuống một góc tối, gọi một ấm trà rẻ tiền nhất.
"Các ngươi nghe gì chưa? Ba ngày nữa, Mộ Dung Thần thiếu chủ sẽ chính thức làm lễ thành hôn với Linh Nhi tiểu thư của Băng Tuyết Tiên Cung đấy." Một tu sĩ cấp thấp ngồi bàn bên cạnh xì xầm.
"Ồ, đó là chuyện lớn nhất vùng này mà. Nghe nói Mộ Dung thiếu chủ đã thức tỉnh 'Hoàng Kim Tiên Cốt', tư chất đạt đến cấp Thiên. Hôn lễ này chẳng qua chỉ là hình thức để hắn danh chính ngôn thuận sáp nhập hết tài sản còn sót lại của Diệp gia vào túi mình thôi."
"Suỵt! Khẽ thôi. Nhà họ Diệp còn ai đâu? Thiếu chủ Diệp Trần phế vật nghe nói đã chết rồi. Mấy lão gia hỏa của Diệp gia thì bị giam giữ trong hầm ngục, không biết sống chết thế nào."
Diệp Trần đang đưa chén trà lên môi, nghe đến câu này, bàn tay hắn bỗng nhiên cứng lại.
Phòng ngục. Gia nhân và những vị trưởng lão trung thành với phụ thân hắn vẫn còn sống sao?
"Này, cái gã thợ săn ngồi góc kia… làm sao vậy?" Một người khách chú ý tới Diệp Trần khi thấy mặt bàn gỗ dưới tay hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
"Răng rắc…"
Chén trà bằng gốm dày trong tay Diệp Trần vỡ vụn thành bột mịn, nước trà lạnh ngắt thấm qua kẽ tay. Hắn đứng bật dậy, không nói một lời, tung một nắm tiền đồng xuống bàn rồi bước nhanh ra khỏi quán trà.
Trái tim hắn như có lửa đốt. Diệp gia có thể phản hắn, phụ thân hắn có thể đã mất tích, nhưng những người thân tín vẫn đang phải chịu nhục nhã.
Đứng giữa ngã tư đường, dưới ánh hoàng hôn nhuốm màu máu, Diệp Trần nhìn về phía phủ đệ nguy nga của Mộ Dung gia ở đằng xa.
"Mộ Dung Thần, ba ngày sau hôn lễ của ngươi ư?"
"Ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một món quà… một món quà mà cả gia tộc ngươi phải dùng mạng để đền đáp."
Đêm đó, trong bóng tối của Thanh Vân Trấn, một cái bóng lặng lẽ lẻn về phía phế tích của Diệp gia cũ. Nơi đó giờ chỉ còn là những bức tường đổ nát, cỏ dại mọc lút đầu người. Diệp Trần đứng trước ngôi mộ tổ của gia tộc, quỳ sụp xuống.
Hắn không lạy tổ tiên, hắn lạy những người đã vì hắn mà đổ máu.
Hắn vươn tay, chạm vào mảnh đất lạnh lẽo. Nghịch Thiên Cốt trong người hắn bắt đầu rung động kịch liệt, một luồng uy áp đáng sợ bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.
Đêm nay, Diệp Trần sẽ không ngủ. Hắn phải tiến hành bước cuối cùng của giai đoạn Phàm Cốt Sơ Kỳ: Luyện Cốt Hóa Quyền. Hắn cần một chiêu thức đủ mạnh để đánh sập cả cổng thành Mộ Dung gia chỉ bằng một quyền.
"Lão Quy, giúp tôi canh chừng. Đêm nay, tôi muốn… tôi muốn luyện sạch uất hận mười tám năm qua vào trong đôi nắm đấm này!"
Trên bầu trời, trăng khuyết bị mây che mờ, báo hiệu cho một cơn bão kinh thiên động địa sắp quét qua Thanh Vân Trấn nhỏ bé này. Kẻ bị ruồng bỏ đã trở lại, và lần này, hắn không chỉ mang theo thù hận, mà còn mang theo một sứ mệnh: Đạp phá trời xanh.