Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 40: Kẻ Thắng Làm Vua**
Trên võ đài khổng lồ được đúc từ đá Thanh Cương, bụi mù mịt vẫn chưa tan hết, nhưng mùi máu tanh nồng cùng luồng kình lực bạo liệt còn sót lại đã nói lên tất cả. Trận chiến được mong chờ nhất Hạ Tam Thiên đã kết thúc theo một cách mà không một ai có thể ngờ tới.
Mộ Dung Thần, kẻ sở hữu Hoàng Kim Tiên Cốt, thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ, lúc này chỉ là một khối thịt nhầy nhụa nằm bẹp dí dưới chân Diệp Trần. Tiếng xương vỡ vụn khi nãy vẫn còn ám ảnh bên tai mọi người, như một bản nhạc tang tiễn đưa một huyền thoại chính thống xuống địa ngục.
Diệp Trần đứng đó, lồng ngực phập phồng, mỗi hơi thở của hắn đều mang theo sương mù xám nhạt của Nghịch Thiên Khí. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn. Nó đang điên cuồng hấp thụ dư lực từ mảnh vỡ Hoàng Kim Tiên Cốt của kẻ thù để tôi luyện chính mình. Càng chiến đấu, càng phá hủy, xương cốt hắn lại càng trở nên cứng cáp đến mức phi lý.
“Mộ… Mộ Dung thiếu chủ… bại rồi sao?”
Một tiếng thì thầm run rẩy vang lên giữa hàng vạn khán giả đang có mặt. Sau đó, như một cơn sóng triều, những tiếng hít lạnh liên tục vang lên.
Trưởng lão nhà Mộ Dung, Mộ Dung Thiên, đứng bật dậy trên hàng ghế khách mời, gương mặt già nua vặn vẹo đến cực độ. Lão không thể tin được vào mắt mình. Hoàng Kim Tiên Cốt là bảo vật trấn tộc của Mộ Dung Gia, là hy vọng để họ vươn vòi bạch tuộc lên Trung Tam Thiên. Vậy mà giờ đây, nó lại bị một kẻ mang danh "Phàm Cốt" đánh nát thành cám.
“Nghiệt súc! Ngươi dám phế đi Tiên Cốt của Thần nhi!” Mộ Dung Thiên gầm lên, sát ý ngập trời hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên không trung ép xuống Diệp Trần. “Chết đi cho ta!”
Diệp Trần ngước mắt, đồng tử đen sâu thẳm không một chút gợn sóng. Hắn không hề lùi bước, hai chân cắm chặt xuống mặt sàn vỡ nát, quyền đầu siết chặt.
“Lão già, thua cuộc thì định dùng sức ép người?” Diệp Trần lạnh lùng thốt ra.
Đúng lúc áp lực của cường giả Hóa Thần cảnh sắp chạm tới đỉnh đầu Diệp Trần, một tiếng khịt mũi khinh bỉ vang lên từ bên trong thức hải của hắn.
“Thằng nhóc, đừng lo, có lão phu ở đây, loại sâu bọ này chưa làm gì nổi ngươi đâu!”
Ngay sau lời nói của Lão Quy, một tầng màn chắn màu đen nhạt bao phủ lấy toàn thân Diệp Trần. Bàn tay khổng lồ của Mộ Dung Thiên vừa chạm vào tầng màn chắn liền tan rã như băng tuyết gặp nắng gắt.
Cùng lúc đó, từ hướng khán đài của các tông môn trung lập, một tiếng kiếm reo lanh lảnh vang lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Một nữ tử với trang phục trắng tinh khôi, khí chất lạnh lùng như sương tuyết bước ra. Đó chính là Lăng Tuyết Y. Nàng không nói gì, nhưng thanh Băng Tinh Kiếm trên tay nàng đang tỏa ra hàn khí thấu xương, trực tiếp nhắm thẳng vào Mộ Dung Thiên.
“Đại hội tỷ thí, sinh tử có số, kẻ thắng làm vua. Mộ Dung trưởng lão định làm nhục danh tiếng của Mộ Dung gia trước mặt cả Hạ Tam Thiên sao?” Giọng nói của Lăng Tuyết Y tuy thanh tao nhưng chứa đựng sự cảnh cáo nồng đậm.
Sự xuất hiện của nàng khiến Mộ Dung Thiên khựng lại. Tuy Băng Tuyết Tiên Cung ở Hạ Tam Thiên chỉ là một chi nhánh nhỏ, nhưng thế lực đằng sau ở Đệ Tam Trọng Thiên không phải là thứ mà Mộ Dung Gia có thể đắc tội.
Diệp Trần nhìn thoáng qua bóng lưng của Lăng Tuyết Y, ánh mắt dịu đi một chút, nhưng rất nhanh sau đó hắn đã quay sang nhìn Tiên Tử Linh Nhi.
Nàng ta đang đứng đó, khuôn mặt vốn dĩ thanh tú tuyệt trần nay đã tái mét như người chết. Đôi môi đỏ mọng mà hắn từng yêu quý đang run rẩy không ngừng. Linh Nhi nhìn thi thể co giật của Mộ Dung Thần, rồi lại nhìn về phía Diệp Trần. Nàng cảm thấy thế giới của mình hoàn toàn sụp đổ.
Kẻ phế vật bị nàng vứt bỏ như cỏ rác, kẻ mà nàng khinh thường chỉ có Phàm Cốt, giờ đây đang đứng ở vị trí cao nhất, giẫm lên mọi sự tự tôn của nàng.
“Trần… Diệp Trần…” Nàng thốt lên hai tiếng ấy, giọng nói chứa đựng một sự hối hận muộn màng, hoặc có lẽ là sự sợ hãi tột cùng.
Diệp Trần chậm rãi bước đến gần Linh Nhi. Mỗi bước chân của hắn gõ xuống sàn đá như tiếng chuông tử thần vang lên trong lòng nàng. Hắn đứng lại cách nàng ba bước, ánh mắt lạnh lẽo không còn một chút tình cảm thanh mai trúc mã nào năm xưa.
“Tiên Tử Linh Nhi, ngươi nói Tiên Cốt mới là thiên mệnh, Phàm Cốt chỉ là con sâu cái kiến dưới đáy vực.” Diệp Trần nhếch mép, nụ cười mang theo sự châm biếm sâu sắc. “Giờ đây, nhìn xem, ai là kẻ nằm dưới chân ta? Ai là người đứng vững trên đỉnh cao này?”
“Ta… ta chỉ là muốn…” Linh Nhi lắp bắp, định nói lời giải thích, nhưng hơi thở lạnh lẽo từ Diệp Trần khiến nàng không thể thốt nên lời.
“Ngươi muốn vươn cao, đó không phải lỗi. Nhưng ngươi dùng xương cốt của người khác làm bậc thang cho mình, đó là tội.” Diệp Trần vung tay lên, một cái tát trời giáng bay thẳng vào mặt Linh Nhi.
*Chát!*
Nàng bay ngược ra ngoài, khuôn mặt in hằn năm ngón tay đỏ lựng. Đây là cái tát chấm dứt hoàn toàn tình cảm quá khứ. Hắn không giết nàng lúc này, không phải vì thương xót, mà vì hắn muốn nàng sống. Sống để nhìn thấy hắn đạp nát cái thế giới mà nàng tôn thờ.
Diệp Trần quay lưng đi, không thèm nhìn thêm một lần nào nữa. Hắn hướng mắt về phía toàn thể đám đông, giọng nói dõng dạc, khí thôn sơn hà:
“Kể từ hôm nay, ai cản ta, ta đạp nát kẻ đó! Trời bắt ta làm phàm nhân, ta liền bước lên, dẫm nát cái trời xanh này!”
Toàn trường im bặt. Những thiên tài của các đại tông môn từng tham gia tỷ thí giờ đây đều cúi đầu, không một ai dám chạm vào ánh mắt của Diệp Trần. Trong mắt họ, người thanh niên này không phải là một tu sĩ, mà là một con quái vật từ thời cổ đại bò dậy, sẵn sàng xé nát mọi quy tắc.
Dưới vực sâu của ánh mắt ấy, Lão Quy đang cười ha hả trong thức hải: “Được lắm nhóc con! Đây mới là phong thái của chủ nhân Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu! Một bước đạp xuống, vạn cổ kinh tâm! Đi thôi, Hạ Tam Thiên này đã quá nhỏ hẹp cho ngươi rồi. Phía trên kia, những kẻ tự xưng là Thần, Tiên đang đợi ngươi đến để ‘dọn dẹp’ đấy.”
Diệp Trần nhẹ nhàng gật đầu. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong người đang sôi trào. Cửu Trọng Thiên Băng quyền thứ sáu đã có dấu hiệu thức tỉnh.
Đúng lúc này, phía xa chân trời, một luồng ánh sáng vàng óng từ trên tầng không xuyên qua lớp mây dày đặc, giáng thẳng xuống vị trí quảng trường. Một áp lực khủng khiếp hơn cả Mộ Dung Thiên gấp mười lần tràn xuống.
Giới Bích của Hạ Tam Thiên và Trung Tam Thiên đang bị một sức mạnh cường đại nào đó xuyên thủng.
“Cái gì? Người của thượng tầng lại xuống đây?” Mộ Dung Thiên kinh hãi nhìn lên trời.
Trong ánh sáng chói lòa ấy, một thanh niên mặc chiến giáp kim loại, tay cầm trường thương từ từ hiện ra. Đôi mắt hắn nhìn xuống đám người bên dưới với vẻ chán ghét cùng cực.
“Mộ Dung Thần đúng là một phế vật, chút việc nhỏ cũng làm không xong, còn để mất đi Tiên Cốt.” Giọng nói của kẻ mới đến vang dội như sấm truyền. Hắn chuyển hướng nhìn về phía Diệp Trần, sát ý ngưng tụ thành thực thể. “Ngươi chính là kẻ đã đánh nát quân cờ của bọn ta ở Hạ Tam Thiên sao? Một con sâu mang Phàm Cốt, lại dám làm loạn định số của Thiên Đạo?”
Diệp Trần hơi nheo mắt lại, hắn cảm nhận được đây mới là thử thách thực sự. Kẻ này, chắc chắn đến từ Trung Tam Thiên.
Nhưng, Diệp Trần không sợ, ngược lại, máu trong người hắn càng thêm sôi sục. Hắn nắm chặt quyền đầu, xương cốt trong người nổ vang rôm rả như muốn khiêu chiến với kẻ mới đến.
“Thiên đạo định số? Quân cờ?” Diệp Trần lạnh lùng đáp trả, giọng nói không chút sợ hãi. “Trong mắt ta, tất cả các ngươi chỉ là đá lót đường cho ta luyện xương mà thôi!”
Một bước chân của Diệp Trần tiến lên, mặt sàn nát vụn. Cuộc chiến của hắn ở Hạ Tam Thiên vừa kết thúc, nhưng hành trình chinh phục Cửu Trọng Thiên thực sự bây giờ mới chỉ là bắt đầu.
Ở góc võ đài, Linh Nhi ôm mặt nhìn lên không trung, rồi lại nhìn bóng lưng cao lớn của Diệp Trần. Nàng chợt nhận ra, thế giới mà nàng từng mong ước bước vào, hóa ra chỉ là một bãi chiến trường mà Diệp Trần sắp sửa san phẳng. Và nàng, mãi mãi không đủ tư cách để đứng bên cạnh hắn nữa.
Hôm ấy, mặt trời ở Thanh Vân Trấn dường như đỏ hơn bao giờ hết, như được nhuộm bởi máu và ý chí nghịch thiên của một kẻ mang danh Phàm Cốt. Diệp Trần – cái tên sẽ sớm trở thành nỗi ác mộng lan rộng khắp các tầng trời.
Kẻ thắng làm vua, kẻ bại làm cát bụi. Mà Diệp Trần, hắn không làm vua, hắn làm kẻ đạp lên đầu những vị vua ấy!