Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 41: Truy Sát Từ Trưởng Lão**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:49:33 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 41: TRUY SÁT TỪ TRƯỞNG LÃO**

Gió đêm rít gào qua những khe núi đá lởm chởm của dãy Vạn Xà Khâu, mang theo mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan biến từ đại hội tỷ thí.

Diệp Trần sải bước giữa màn đêm, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo nghìn cân sắt nguội. Dưới lớp áo bào rách nát, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, những vết rạn nứt trên xương quai xanh và xương sườn – kết quả từ cú va chạm trực diện với Hoàng Kim Tiên Cốt của Mộ Dung Thần – đang không ngừng rỉ máu. Cơn đau thấu xương tủy ấy không khiến hắn gục ngã, trái lại, nó đang kích thích một nguồn năng lượng nguyên thủy, nóng bỏng bên trong "Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu".

"Hắc hắc, tiểu tử, lần này ngươi chơi lớn đấy. Đánh nát Tiên Cốt của hậu duệ Mộ Dung gia, chẳng khác nào vả vào mặt lũ già tầng trời thứ tư."

Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần chế giễu của Lão Quy vang lên. Con rùa đen cổ quái này dường như chẳng hề lo lắng cho tình trạng thảm hại của chủ nhân.

Diệp Trần nghiến răng, thanh âm lạnh lẽo như băng: "Bọn chúng muốn lấy mạng ta trước, ta chỉ là lấy lại nợ cũ. Tiên Cốt thì sao? Trước mặt Phàm Cốt của Diệp Trần này, tất cả đều phải vỡ vụn."

"Hay! Rất có khí phách." Lão Quy cười quái dị, nhưng rồi tông giọng đột ngột trầm xuống, đầy cảnh giác: "Nhưng có vẻ đám chó săn không định để ngươi đi xa thế đâu. Ba hơi thở… một tên Trúc Cơ hậu kỳ, hai tên Trúc Cơ trung kỳ. Chậc chậc, Mộ Dung gia lần này thật chịu chi."

Diệp Trần dừng khựng lại. Đôi mắt hắn híp lại thành một đường chỉ dài, hàn mang lập lòe.

*Vút! Vút! Vút!*

Ba đạo độn quang rực rỡ xé tan màn đêm, đáp xuống ba hướng, khóa chặt mọi đường lui của Diệp Trần. Khi ánh sáng tản đi, hiện ra ba lão giả mặc trường bào xám, trên ngực thêu hình đóa mây vàng – phù hiệu của Trưởng lão ngoại môn Mộ Dung gia.

Kẻ đứng giữa, sắc mặt xanh mét, ánh mắt chứa đựng sự thù hận tột độ, chính là Mộ Dung Hải – một trong những cao thủ nắm quyền chấp pháp của gia tộc tại Hạ Tam Thiên.

"Diệp Trần! Ngươi to gan lớn mật, dám hạ độc thủ phế đi thiếu chủ, cướp đi Tiên Cốt bảo vật. Hôm nay nếu không băm vằn ngươi thành trăm mảnh, Mộ Dung gia ta làm sao đứng vững ở Thanh Vân Trấn này?" Mộ Dung Hải gầm lên, uy áp Trúc Cơ hậu kỳ như một cơn bão nhỏ cuốn phăng cỏ cây xung quanh.

Diệp Trần nhếch môi cười nhạt, vết máu nơi khóe miệng khiến nụ cười ấy thêm phần dữ tợn: "Hóa ra là ba con chó già của Mộ Dung gia. Thiếu chủ của các ngươi là phế vật, trưởng lão cũng chỉ biết lấy đông hiếp yếu sao?"

"Ngông cuồng!" Một lão giả bên trái quát lớn. Lão không nói hai lời, phất tay một cái, một thanh trường kiếm linh lực xanh biếc hóa thành đạo lôi điện xé gió lao thẳng về phía yết hầu Diệp Trần.

Diệp Trần không tránh không né, đôi đồng tử co rụt lại. Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*, nhục thân vốn đã rạn nứt đột nhiên phát ra tiếng gầm trầm thấp như dã thú.

*Rắc!*

Thanh linh kiếm đâm trúng vai trái Diệp Trần, nhưng không xuyên qua được mà lại phát ra tiếng va chạm của kim loại. Xương vai của Diệp Trần bị chấn gãy, nhưng ngay lập tức, từ mảnh xương vỡ ấy phun trào ra một luồng hắc khí quỷ dị. Luồng khí này như có linh tính, quấn chặt lấy thanh kiếm linh lực, rồi trực tiếp nuốt chửng năng lượng bên trong.

"Cái gì?" Lão giả ra chiêu kinh hãi. "Lấy nhục thân ngạnh kháng linh khí của ta?"

"Xương gãy là lúc tái sinh!" Diệp Trần gầm lên một tiếng, chân phải đạp mạnh xuống đất, mặt đất lún sâu ba tấc. Hắn không lùi mà tiến, giống như một viên pháo đại bác lao thẳng về phía lão giả vừa ra tay.

"Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – Chuyển!"

Toàn bộ xương cốt trong người Diệp Trần bắt đầu ma sát cuồng bạo. Sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu truyền dẫn, khiến những mảnh xương nứt vỡ trong trận chiến trước đó đột ngột bộc phát ra luồng kình lực tăng gấp bội.

Mộ Dung Hải cảm thấy không ổn, hét lớn: "Mộ Dung Sâm, cẩn thận!"

Nhưng đã quá muộn. Nắm đấm của Diệp Trần mang theo một tầng hắc mang dày đặc, nện thẳng vào lồng ngực của lão giả tên Mộ Dung Sâm.

*Bùng!*

Hộ thể linh khí của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ yếu ớt như tờ giấy mỏng trước sức mạnh thuần túy của nhục thân. Tiếng xương lồng ngực sụp đổ vang lên giòn giã, Mộ Dung Sâm phun ra một ngụm máu lẫn với nội tạng vỡ nát, bay ngược ra sau như một bao tải rách, va đập vào vách đá chết ngay tại chỗ.

Không gian chìm vào tĩnh lặng trong chớp mắt. Một kẻ "Phàm Cốt" lại có thể giết chết một Trúc Cơ Trưởng lão chỉ bằng một quyền?

"Ngươi… ngươi không phải tu luyện linh khí!" Mộ Dung Hải run giọng, đôi mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. "Đây là tà thuật gì?"

"Đây là sức mạnh mà các ngươi khinh miệt." Diệp Trần đứng đó, bả vai trái vẫn còn găm một mảnh linh kiếm vụn, máu chảy ròng ròng nhưng khí thế lại càng lúc càng lên cao. Cơn đau càng dữ dội, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt của hắn lại càng được trui rèn nhanh hơn.

Cảm giác xương cốt tự chữa lành rồi lại cứng cáp hơn trước khiến Diệp Trần sinh ra một loại khoái cảm chiến đấu điên cuồng.

Lão Quy trong đầu hú hét cổ vũ: "Đúng thế! Đánh đi! Gãy thêm vài cái xương nữa cho lão tử! Nghịch Thiên Cốt là phải đánh ra từ đống đổ nát!"

Mộ Dung Hải nghiến răng, sắc mặt trở nên điên cuồng: "Đừng sợ! Hắn đã là nến tàn trước gió, giết hắn để báo thù cho tam trưởng lão!"

Hai người còn lại đồng thời kết ấn. Trên không trung, hai luồng linh lực hệ hỏa và hệ phong giao hòa, tạo thành một cơn lốc lửa hung hãn, cuốn phăng tất cả bụi đá, lao về phía Diệp Trần.

"Cửu Trọng Thiên Băng – Đệ Nhất Trọng!"

Diệp Trần gầm nhẹ, hắn không hề có ý định phòng thủ. Hắn để mặc cho cơn lốc lửa liếm láp da thịt, để hỏa độc thiêu đốt những thớ cơ. Trong phút chốc, toàn thân hắn biến thành một cái kén máu đỏ thẫm. Nhưng sâu bên trong cái kén ấy, 206 mảnh xương của Diệp Trần đồng loạt rung động, phát ra những tiếng ngân nga của thần ma cổ đại.

Một bước đạp ra.

*Ầm!*

Áp lực từ bàn chân Diệp Trần khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo. Cơn lốc lửa vốn đang cuồng bạo đột nhiên bị một sức mạnh vô hình trấn ép, tắt ngóm giữa chừng.

Diệp Trần xuyên qua màn khói xám, xuất hiện ngay trước mặt vị trưởng lão thứ hai. Một bàn tay to lớn, đầy vết chai sần chộp lấy đầu lão ta, trực tiếp nhấc bổng lên.

"Chết đi!"

*Rắc!*

Âm thanh gãy lìa của đốt sống cổ vang lên khô khốc. Một vị cao thủ khác của Mộ Dung gia đã rớt đài.

Lúc này, chỉ còn lại Mộ Dung Hải. Lão đứng đó, đôi chân già nua run rẩy kịch liệt. Trước mắt lão không phải là một thiếu niên mười tám tuổi, mà là một tôn sát thần bò ra từ địa ngục, một quái thai không thuộc về quy luật của trời đất.

"Đừng… đừng giết ta. Ngươi không thể giết ta… Ta là người của Mộ Dung gia, nếu ta chết, gia tộc ở Trung Tam Thiên sẽ xuống đây truy sát ngươi đến cùng trời cuối đất!"

Diệp Trần lạnh lùng tiến lại gần, mỗi bước đi đều khiến trái tim Mộ Dung Hải như bị bóp nghẹt. Hắn vươn tay rút thanh linh kiếm vụn đang găm trên vai mình ra, vứt xuống đất, ánh mắt vô cảm nhìn lão già đang sụp đổ tinh thần trước mặt.

"Ngươi sai rồi. Không phải bọn chúng truy sát ta…"

Diệp Trần khẽ cúi người, ghé sát vào tai Mộ Dung Hải, giọng nói bình thản đến đáng sợ:

"… Mà là ta, sẽ bước lên từng tầng trời, giết sạch dòng máu Mộ Dung của các ngươi."

*Phập!*

Ngón tay Diệp Trần cứng như sắt, trực tiếp đâm xuyên qua đan điền của Mộ Dung Hải, phá nát Trúc Cơ đài. Mộ Dung Hải trợn trừng mắt, uất nghẹn một tiếng rồi tắt thở, linh hồn tan biến trong sự sợ hãi khôn cùng.

Sau khi giải quyết xong ba kẻ truy sát, Diệp Trần cuối cùng cũng không trụ vững nữa, hắn quỳ sụp xuống một gối, máu từ thất khiếu không ngừng trào ra. Trận chiến này, hắn đã vắt kiệt mọi sức lực của nhục thân.

"Tiểu tử, đừng có chết ở đây nhé. Ta còn đang chờ ngươi đưa lên Cửu Trọng Thiên để hưởng lạc đấy." Lão Quy càu nhàu, nhưng một luồng sinh khí màu xanh nhạt từ Nghịch Mệnh Châu bắt đầu lan tỏa, xoa dịu các vết thương cho Diệp Trần.

Diệp Trần thở dốc, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang bắt đầu chuyển sang sắc tím huyền bí – lối vào của Trung Tam Thiên.

"Mộ Dung gia… đây mới chỉ là bắt đầu."

Dưới ánh trăng mờ mờ, bóng dáng gầy gò của thiếu niên cô độc giữa bãi xác trưởng lão lại toát ra một ý chí nghịch thiên mãnh liệt. Hắn nhặt lấy túi trữ vật của ba kẻ quá cố, thu dọn chiến trường rồi biến mất vào màn đêm đen thẳm.

Ở Thanh Vân Trấn đêm nay, người ta chỉ biết một thiên tài sụp đổ, nhưng họ không biết rằng, một vị thần mang thân xác phàm cốt đang thực sự trỗi dậy. Ngọn lửa hận thù đã được đốt lên, và nó sẽ không bao giờ tắt cho đến khi Cửu Trọng Thiên sụp đổ dưới bước chân của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8