Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 68: Thần Khí Tàn Phá**
**CHƯƠNG 68: THẦN KHÍ TÀN PHÁ**
Sau trận huyết chiến tại Long Huyết Thành, không khí nồng nặc mùi gỉ sắt và tro tàn vẫn bao trùm lấy không gian. Những dải lụa máu chưa kịp khô trên tường thành dưới ánh hoàng hôn tà ác trông giống như những vết sẹo rỉ máu của trời đất.
Diệp Trần đứng một mình giữa đống đổ nát của phủ thống lĩnh. Trên người hắn, bộ hắc bào đã rách rưới không còn hình dạng, để lộ ra những mảng da thịt chằng chịt vết thương đang khép miệng với tốc độ kinh người. Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt bên trong cơ thể hắn phát ra những tiếng "crắc, crắc" trầm đục, như một con mãnh thú cổ đại đang thỏa mãn nhai ngấu nghiến những luồng linh khí hỗn loạn còn sót lại của Hàn Phong và đám quân vệ.
"Tiểu tử, ngươi định đứng đó diễn vai anh hùng cô độc đến bao giờ?"
Một giọng nói già nua, khàn khàn và mang đậm vẻ trêu chọc vang lên từ sâu trong thức hải của hắn. Ánh sáng từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu lóe lên, hình bóng một con rùa đen nhỏ xíu, trên lưng cõng một phiến đá rêu phong, hư ảo hiện ra cạnh vai Diệp Trần.
Lão Quy chép miệng, đôi mắt ti hí lấp lánh sự gian xảo: "Cái mạng này của ngươi đúng là cứng thật, nhưng nếu không mau chóng tìm tài nguyên để củng cố nhục thân, lần sau gãy xương, chưa chắc Nghịch Thiên Châu đã cứu kịp đâu."
Diệp Trần không quay đầu lại, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào một góc hầm ngầm đã bị đánh sụp bên dưới gian phòng chính của thống lĩnh. Hắn trầm giọng: "Ngươi cảm nhận được không?"
Lão Quy đột ngột im lặng. Cái đầu rùa rụt lại một chút, mũi nó hít hà trong không khí rồi vẻ mặt trở nên nghiêm túc một cách lạ thường: "Sát khí… không, không phải sát khí của người sống. Đó là một thứ chấp niệm chết chóc rất mãnh liệt. Nó nằm dưới đó ít nhất ba ngàn năm rồi."
Diệp Trần không nói hai lời, hắn bước tới, bàn tay phủ đầy vảy rồng hư ảo đấm mạnh xuống mặt đất.
*Uỳnh!*
Lớp đá hoa cương dày đặc cùng trận pháp phòng ngự còn sót lại nát tan như giấy vụn dưới một quyền của hắn. Cú đấm này mang theo mười thành lực lượng của Nghịch Thiên Hóa Long Quyết, dẫm nát mọi quy tắc phòng ngự thông thường. Đống đất đá sụp đổ, lộ ra một lối đi tối tăm hướng thẳng xuống lòng đất, nơi hơi lạnh buốt giá tỏa ra khiến cả những giọt máu vương trên sàn cũng phải đóng băng.
Diệp Trần chậm rãi bước xuống. Càng đi sâu, u khí càng nồng đậm. Ở tận cùng hầm ngầm là một mật thất không gian bị bóp méo, dường như Hàn Phong đã dùng nơi này làm nơi tu luyện cấm kỵ hoặc giấu giếm một bí mật động trời nào đó.
Giữa căn phòng, lơ lửng trên một bục đá phủ đầy những sợi xích rỉ sét, là một thanh kiếm.
Đúng hơn, đó là một nửa thanh kiếm gãy.
Thanh kiếm không hề phát ra hào quang lộng lẫy của tiên gia thần binh, cũng không có vẻ ngoài hoa mỹ. Nó đen sì, sần sùi, gãy đôi ở phần giữa thân kiếm. Chuôi kiếm được quấn bởi lớp vải mục nát, trông giống như một thanh sắt phế liệu vứt ngoài lò rèn. Tuy nhiên, khi Diệp Trần tiến gần, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt trong người hắn đột nhiên rung động kịch liệt, một cảm giác cộng hưởng rần rần chạy khắp tủy sống.
"Đây là…" Diệp Trần nhíu mày, đưa tay định chạm vào.
"Dừng tay!" Lão Quy hét lên, âm thanh chói tai làm chấn động cả mật thất. "Nhóc con, ngươi muốn chết sao? Nhìn kỹ xung quanh nó đi!"
Diệp Trần dừng khựng lại. Nhờ thị giác nhạy bén sau khi thức tỉnh long huyết, hắn thấy xung quanh nửa thanh kiếm gãy kia không phải là không khí, mà là hàng ngàn, hàng vạn vết rách không gian nhỏ li ti như tơ nhện. Thanh kiếm chỉ đứng yên đó, nhưng kiếm ý của nó quá mạnh, mạnh đến mức tự động cắt nát không gian tầng thứ nhất này một cách liên tục.
"Một món Thần khí tàn phá… nhưng khí tức này… chẳng lẽ là từ thời Thần Ma đại chiến?" Lão Quy lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. "Vết thương trên thanh kiếm này là do Thiên Đạo quy tắc trực tiếp đánh gãy. Nó chứa đựng sự phẫn nộ của một kẻ muốn giết trời."
Diệp Trần nhìn vào thanh kiếm gãy. Hắn không thấy sự đáng sợ, hắn thấy một sự tương đồng. Hắn cũng mang trong mình bộ xương bị trời nguyền rủa, hắn cũng bị gia tộc và người thương vứt bỏ, gãy nát nhục thân để rồi tái sinh từ địa ngục.
"Ngươi muốn ta, phải không?" Diệp Trần đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm ổn vang vọng trong mật thất.
Thanh kiếm gãy không trả lời, nhưng sát ý quanh nó bỗng chốc bùng nổ. Một luồng kiếm khí vô hình xẹt ngang qua gò má Diệp Trần, để lại một vết cắt sâu đến tận xương. Máu chảy xuống, nhưng ngay khi chạm vào mặt đất, nó lại bốc cháy bởi nhiệt lượng từ long huyết.
"Cứng đầu lắm!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng, hắn bước thêm một bước. Mỗi bước chân của hắn nặng như ngàn cân, khiến nền đá mật thất nứt toác.
*Rắc! Rắc!*
Kiếm ý từ thanh kiếm gãy bắt đầu tấn công điên cuồng vào nhục thân hắn. Da thịt Diệp Trần liên tục bị rạch nát, lộ ra những đoạn xương đen nhánh lấp lánh ánh kim loại. Đây là một cuộc tra tấn linh hồn và xác thịt. Từng lỗ chân lông của hắn phun ra huyết vụ, nhưng đôi mắt Diệp Trần không hề lay chuyển, thay vào đó là một ngọn lửa cuồng loạn và kiêu ngạo.
"Trời muốn gãy ta, ta liền đúc lại! Ngươi muốn gãy ta, ta liền dùng ngươi làm cốt!"
Hắn bất ngờ đưa tay ra, không dùng linh khí bảo vệ, mà trực tiếp dùng bàn tay thịt da chụp lấy chuôi kiếm gãy.
*Bùng!*
Một luồng kiếm ý nghịch thiên như dòng thác lũ màu đen từ thanh kiếm tràn vào cánh tay Diệp Trần. Cánh tay hắn ngay lập tức nổ tung huyết mạch, xương cánh tay rạn nứt hàng nghìn vết. Cơn đau thấu tận tâm can khiến Diệp Trần phải khuỵu chân xuống, mặt đất bên dưới nát vụn thành bột mịn.
"Tiểu tử, buông tay ra! Nhục thân ngươi bây giờ chưa chịu nổi 'Thái Cổ Kiếm Ý' đâu!" Lão Quy kinh hãi muốn lao ra ngăn cản, nhưng bị một luồng uy áp từ Nghịch Mệnh Châu đẩy ngược trở lại.
Diệp Trần nghiến răng đến mức chảy cả máu lợi. Xương cánh tay của hắn vốn đã cực kỳ kiên cố, nay lại bị kiếm ý đục khoét thành những lỗ nhỏ. Thế nhưng, trong chính khoảnh khắc sắp sụp đổ ấy, Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt bắt đầu phát huy đặc tính "nghịch" của mình.
Những mảnh xương gãy vụn không biến mất, mà chúng bắt đầu xoay tròn, hấp thụ luồng kiếm ý đen ngòm kia làm chất dinh dưỡng. Thay vì phá hủy, thanh kiếm gãy bắt đầu "tưới" sát ý vào trong tủy xương của Diệp Trần.
Những tiếng động kinh hoàng vang lên bên trong cơ thể hắn. Một quá trình hủy diệt và tái tạo diễn ra với tốc độ kinh người. Mỗi một tế bào bị kiếm ý giết chết ngay lập tức được long huyết hồi sinh và trở nên sắc lẹm hơn.
Sau một canh giờ dài như thiên thu, sát ý trong mật thất dần tan biến.
Diệp Trần đứng đó, thanh kiếm gãy cầm chắc trong tay phải. Cánh tay của hắn giờ đây trông không có gì thay đổi, nhưng nếu nhìn kỹ, lớp da đã trở nên dày đặc những vân ám đen huyền bí. Thanh kiếm vốn rung động dữ dội nay đã trở nên trầm mặc, ngoan ngoãn nằm trong tay hắn như một phần của cơ thể.
"Thu phục được rồi?" Lão Quy thò đầu ra, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. "Quái thai… Đúng là một lũ quái thai. Một món hung khí nghịch thiên lại chịu khuất phục trước một tên phàm nhân có bộ xương gãy."
Diệp Trần nâng thanh kiếm gãy lên ngang tầm mắt. Trên thân kiếm đen xì, hắn lờ mờ thấy hai chữ cổ khắc sâu, mang theo khí thế bạt sơn hải: **"Đoạn Thiên"**.
"Đoạn Thiên…" Diệp Trần khẽ đọc. "Kể từ hôm nay, ngươi và ta sẽ cùng nhau chém nát chín tầng trời này. Chúng sinh coi ta là rác rưởi, trời coi ta là cỏ rác, vậy ta sẽ dùng thanh kiếm phế liệu này gặt sạch thiên hạ."
Lão Quy thở dài, nhưng trong mắt lại có một tia mong chờ: "Thanh kiếm này năm xưa là bội kiếm của một vị Thần Ma đỉnh cao. Khi vị ấy bị thiên phạt giết chết, kiếm cũng gãy làm đôi. Nửa phần còn lại có lẽ nằm ở Thượng Tam Thiên. Nếu ngươi tìm lại được và rèn lại nó… lúc đó, ngay cả Đế Thích Thiên cũng phải nể sợ ngươi vài phần."
Diệp Trần tra thanh kiếm vào một cái bao kiếm đơn giản đeo sau lưng. Sự xuất hiện của Đoạn Thiên Kiếm không giúp linh khí của hắn tăng lên, nhưng sức chiến đấu của hắn đã có sự thay đổi về chất. Với thanh kiếm này, hắn không cần dùng chiêu thức phức tạp, chỉ cần một nhát chém cũng có thể mang theo ý chí hủy diệt quy tắc.
Bước ra khỏi mật thất, ánh trăng bạc chiếu rọi lên thân hình cô độc nhưng hiên ngang của Diệp Trần.
Phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Sở Cuồng dẫn theo một đội ngũ binh sĩ Phàm Nhân Chiến Đoàn đang hối hả chạy tới. Khi nhìn thấy Diệp Trần bước ra với sát khí còn chưa tan hết, tất cả đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang trời:
"Bái kiến Chủ thượng!"
Diệp Trần nhìn những người anh em đã vào sinh ra tử cùng mình, rồi lại nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh đèn của những thành trì thuộc Đệ Nhị Trọng Thiên đang mờ ảo hiện ra.
"Sở Cuồng, thu dọn toàn bộ tài nguyên ở đây. Sửa sang lại Long Huyết Thành."
Diệp Trần ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp thành trì: "Thông báo cho toàn bộ phàm nhân ở Hạ Tam Thiên. Kẻ nào muốn nghịch mệnh, kẻ nào muốn đứng thẳng lưng trước thần tiên, hãy đến đây. Một tháng sau, chúng ta sẽ vượt qua Giới Bích, đạp nát Đệ Nhị Trọng Thiên!"
Sở Cuồng run rẩy vì phấn khích, dập đầu thật mạnh: "Tuân lệnh!"
Đêm đó, Diệp Trần ngồi trên đỉnh tháp cao nhất, thanh Đoạn Thiên đặt trên gối. Hắn lấy ra một tấm ngọc giản đơn giản, viết lên đó vài chữ rồi bóp nát. Đó là bức thư khiêu chiến gửi tới Mộ Dung Gia và Tiên Tử Linh Nhi ở tầng trên.
"Hôn thê cũ của ta… Ngươi chọn Tiên cốt, ta chọn Phàm cốt. Hãy chờ xem, khi ta bước lên tầng trời của ngươi, Tiên cốt của ngươi có chịu nổi một kiếm của ta hay không."
Trong bóng tối, đôi mắt Diệp Trần lóe lên một tia sáng lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu khẽ xoay tròn, bắt đầu chuẩn bị cho lần tiến hóa tiếp theo của Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt. Cuộc chơi tại Cửu Trọng Thiên giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Tàn phá là để tái sinh.
Thần khí gãy đôi, nhưng ý chí không gãy.
Phàm nhân gân mạch đứt đoạn, nhưng cốt cách đã nghịch thiên.
Bão tố đang kéo đến từ những tầng trời cao nhất, và trung tâm của cơn bão đó chính là gã thanh niên mang thanh kiếm gãy đen kịt kia.