Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 69: Luyện Kiếm Bằng Huyết**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 18:05:17 | Lượt xem: 1

Trên đỉnh cao nhất của Long Huyết Thành, gió đêm lồng lộng thổi qua vạt áo bào rách rưới của Diệp Trần. Không gian bốn bề yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn nghe thấy tiếng vang vọng của những búa rìu từ phía dưới thành – nơi những phàm nhân đang ngày đêm kiến thiết lại căn cứ địa của mình.

Diệp Trần ngồi xếp bằng trên mỏm đá nhô ra khỏi tháp cao, thanh kiếm gãy Đoạn Thiên nằm ngang trên đùi hắn. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên thân kiếm đen kịt, không hề có lấy một tia phản quang, tựa như một khe nứt không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng chạm vào nó.

"Đoạn Thiên…"

Diệp Trần khẽ vuốt ve mặt kiếm thô ráp. Từ sau trận đại chiến với sứ giả của Mộ Dung gia, thanh kiếm này đã cùng hắn trải qua sinh tử, nhưng hắn cảm nhận được giữa mình và nó vẫn còn một rào cản vô hình. Thanh kiếm có linh, nhưng đó là một thứ linh tính kiêu ngạo, cổ xưa và đầy rẫy sự khinh miệt đối với những kẻ phàm trần.

"Nhóc con, đừng cố thử dùng tâm thức để cảm hóa nó. Thứ đồ chơi này sinh ra từ kỷ nguyên hỗn mang, khi ấy chư thần còn chưa xuất hiện, ngươi dùng cách tu tiên của lũ hậu bối hiện giờ để luyện nó thì nghìn năm nữa cũng chẳng xong đâu."

Một giọng nói khàn khàn, mang theo vài phần giễu cợt vang lên trong thức hải của Diệp Trần. Từ trong viên Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu treo lơ lửng giữa tim, một luồng khói đen bốc ra, ngưng tụ thành hình hài một con rùa già lưng đen trùi trụi. Lão Quy lười biếng vươn cổ, đôi mắt ti hí đảo liên tục.

Diệp Trần không mở mắt, nhàn nhạt hỏi: "Vậy theo lão, phải làm thế nào?"

Lão Quy hừ lạnh một tiếng, cái đuôi ngắn ngủn quất vào không khí: "Nó gãy là vì trời không dung, nó đen là vì huyết lệ của vạn linh tẩm liệm. Muốn nó nhận chủ, ngươi không thể dùng 'Tiên khí' hay 'Linh lực' giả tạo kia. Ngươi phải dùng thứ căn bản nhất của bản thân ngươi. Máu của Nghịch Thiên Cốt!"

Diệp Trần hơi sững lại, lông mày kiếm nhíu chặt: "Luyện kiếm bằng huyết?"

"Không phải huyết bình thường." Lão Quy nghiêm túc hiếm thấy, "Trong máu của ngươi chứa đựng tinh túy của Thái Cổ Nghịch Thiên Quyết. Mỗi giọt máu đều mang theo ý chí bất khuất của vạn cổ phàm nhân. Thanh kiếm này tên là Đoạn Thiên, ý nghĩa là chặt đứt trời xanh. Ngươi là kẻ muốn đạp nát Cửu Trọng Thiên. Hai thứ hung sát cực độ gặp nhau, chỉ có dùng huyết mạch để dung hòa thì mới đạt đến cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất thực sự."

Diệp Trần hít một hơi thật sâu. Hắn đột ngột nắm chặt lấy lưỡi kiếm Đoạn Thiên bằng bàn tay trần.

*Rắc!*

Tiếng xương cốt ma sát vang lên giòn giã. Cạnh kiếm dù cùn và gãy nhưng lại mang theo một sức mạnh thần bí, dễ dàng rạch nát lớp da dày như vảy rồng của Diệp Trần. Một dòng máu không phải màu đỏ tươi, mà là màu đỏ sậm ngả sang đen đặc, chậm rãi chảy xuống dọc theo thân kiếm.

Vừa chạm vào máu, thanh kiếm Đoạn Thiên vốn lặng im bỗng nhiên rung động dữ dội. Một tiếng gào thét u uẩn như tiếng vạn quỷ khóc than vang lên ngay bên tai Diệp Trần. Khí tức lạnh lẽo từ thân kiếm xộc thẳng vào kinh mạch hắn, muốn đóng băng cả linh hồn.

"Hừ, còn muốn chống cự?"

Diệp Trần lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn không những không buông tay mà còn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* đến cực hạn. Xương sống của hắn phát ra những tiếng nổ liên hồi, mỗi khúc xương tỏa ra ánh sáng u tối, ép từng giọt tinh huyết chứa đựng sức mạnh "Nghịch" tính xộc thẳng vào lõi thanh kiếm.

Lúc này, trong thức hải của Diệp Trần hiện ra một hình ảnh kinh tâm động phách. Hắn thấy mình đứng giữa một chiến trường cổ đại, bầu trời sụp đổ, đất đai tan hoang. Một vị thần khổng lồ tay cầm chính thanh Đoạn Thiên này, một kiếm chém ra, cả thiên hà đứt đoạn. Nhưng rồi vị thần ấy bị nghìn vạn tia lôi kiếp của Thiên Đạo đánh thành tro bụi, thanh kiếm cũng theo đó mà gãy lìa, rơi xuống nhân gian đầy căm hận.

Thanh kiếm mang theo ý chí của kẻ bại trận dưới tay Thiên Đạo, nó đầy rẫy sự tuyệt vọng.

"Ngươi tuyệt vọng, nhưng ta thì không!" Diệp Trần thét lớn trong tâm thức, giọng nói như sấm rền át cả tiếng quỷ khóc. "Ngươi bị Thiên Đạo đánh gãy, nên ngươi sợ hãi Thiên Đạo sao? Đi theo ta, ta không bắt ngươi phục tùng, ta cho ngươi cơ hội để báo thù! Ta dùng Phàm Cốt để nghịch thiên, ngươi dùng thân gãy để trảm thần. Chúng ta chính là đồng loại!"

Dòng máu đen trên thân kiếm bắt đầu bốc cháy, ngọn lửa u minh rực rỡ bao phủ lấy toàn bộ đỉnh tháp. Những mảnh vụn gỉ sét trên Đoạn Thiên bắt đầu rơi rụng, lộ ra những đường vân ngoằn ngoèo tựa như gân máu của một sinh vật sống.

*Bùm!*

Một luồng kiếm ý vô hình từ đỉnh tháp quét ngang ra vạn dặm. Toàn bộ tu sĩ trong Long Huyết Thành đều cảm thấy tim mình thắt lại, linh khí trong cơ thể gần như đình trệ. Sở Cuồng đang luyện quân ở phía dưới giật mình nhìn lên, chỉ thấy trên đỉnh cao nhất, một cột sáng màu đen đỏ xuyên thủng tầng mây, nối liền mặt đất với bầu trời.

"Thành công rồi sao?" Lão Quy lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, "Tên điên này… hắn không phải đang luyện kiếm, hắn là đang hòa quyện sinh mệnh của mình vào thanh kiếm!"

Bên trong quầng sáng, Diệp Trần cảm nhận được một sự kết nối rõ ràng chưa từng có. Thanh kiếm giờ đây như một cánh tay nối dài, như một mẩu xương trong cơ thể hắn. Những oán niệm của kiếm linh đã bị ý chí kiên định của hắn trấn áp, biến thành sự đồng cảm sâu sắc.

Đoạn Thiên bắt đầu điên cuồng hút lấy máu của Diệp Trần, nhưng kỳ lạ thay, mỗi giọt máu mất đi lại được *Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt* sản sinh ra những dòng huyết tương mạnh mẽ hơn gấp bội. Máu cũ đi, máu mới tới, thanh kiếm gãy dần dần mọc ra một lưỡi kiếm ảo ảnh bằng huyết khí đen kịt.

Diệp Trần đột nhiên mở trừng mắt, đôi đồng tử vốn đen láy giờ đây lướt qua một tia sáng màu đỏ sậm kinh hoàng.

"Hóa!"

Hắn quát khẽ một tiếng. Toàn bộ huyết khí bao quanh lập tức bị thanh Đoạn Thiên thu sạch vào trong. Thanh kiếm bây giờ không còn vẻ gỉ sét tàn tạ nữa, tuy vẫn là kiếm gãy, nhưng thân kiếm đã mịn màng như ngọc đen, những đường vân huyết mạch trên đó đập thình thịch theo nhịp tim của Diệp Trần.

Tay Diệp Trần cầm kiếm, cảm giác nặng nề trước đây hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nhẹ nhàng như không. Hắn khẽ vung một nhát về phía hư không trước mặt.

*Xoẹt!*

Không có bất kỳ một tiếng nổ nào, cũng không có linh lực dao động mãnh liệt. Nhưng không gian nơi mũi kiếm đi qua xuất hiện một vết nứt nhỏ li ti màu đen, kéo dài mười trượng rồi mới từ từ khép lại.

"Xé rách không gian?" Diệp Trần kinh ngạc. Hắn biết, ở Hạ Tam Thiên này, quy tắc không gian rất yếu, nhưng muốn dùng nhục thân lực lượng hoặc một nhát chém bình thường để làm rách không gian là điều không tưởng đối với tu sĩ dưới cảnh giới Hóa Thần.

"Nhóc con, đây không phải xé rách không gian thông thường." Lão Quy bò lại gần, gật gù tán thưởng, "Đó là sự 'phá diệt' tuyệt đối. Thanh kiếm này giờ đây mang theo thuộc tính phá vỡ quy tắc của ngươi. Chỉ cần ngươi đủ mạnh, quy tắc của Cửu Trọng Thiên đối với thanh kiếm này chỉ như giấy mỏng."

Diệp Trần nắm chặt chuôi kiếm, một cảm giác hào hùng trào dâng trong lồng ngực. Hắn nhìn thanh kiếm, rồi nhìn về phía hư không – hướng về Đệ Nhị Trọng Thiên đang bị che khuất bởi lớp Giới Bích kiên cố.

"Hóa ra đây là cảm giác của việc làm chủ thực sự."

Hắn thu kiếm vào bao vải sau lưng. Lúc này, hắn phát hiện ra sau khi tẩm nhuận huyết mạch, tu vi của hắn vốn đã ở đỉnh phong của Phàm Cốt Cảnh nay lại có dấu hiệu buốt giá, xương cốt toàn thân rung chuyển mãnh liệt. Đây là dấu hiệu của việc sắp sửa đột phá cảnh giới tiếp theo: **Hoán Huyết Cảnh**.

Một tháng chuẩn bị là quá dài. Diệp Trần biết, những thế lực ở Thượng Tam Thiên sẽ không ngồi yên để hắn phát triển. Mộ Dung Gia và Tiên Tử Linh Nhi chắc chắn đã cảm nhận được khí tức của thanh kiếm vừa rồi.

Hắn chậm rãi đứng dậy, toàn thân vang lên những tiếng rắc rắc như tiếng vạn vật sinh sôi. Dưới chân tháp, hàng vạn binh sĩ Phàm Nhân đã tập trung đông đủ, ánh mắt họ tràn đầy sùng bái và cuồng nhiệt nhìn lên vị minh chủ của mình.

"Đệ Nhất Trọng Thiên đã nhỏ bé quá rồi." Diệp Trần thì thầm.

Hắn vươn tay ra, một thanh kiếm bằng huyết khí hư ảo hiện ra trên không trung. Đây chính là kiếm ý của hắn sau khi thu phục Đoạn Thiên. Hắn gõ nhẹ vào hư không, một tiếng *Keng* thanh thúy vang dội khắp thế giới Hạ Tam Thiên.

Thông điệp đã gửi đi. Lời khiêu chiến đã phát.

Ở một nơi nào đó thuộc Đệ Tam Trọng Thiên, trong một cung điện băng giá vĩnh cửu, một người phụ nữ tuyệt mỹ đang tọa thiền trên đóa sen tuyết chợt mở mắt. Đôi mắt nàng ta lạnh lùng nhưng sâu trong đó lại thoáng hiện một tia bất an không thể che giấu. Nàng chính là Tiên Tử Linh Nhi. Cùng lúc đó, tại Mộ Dung Gia ở Đệ Lục Trọng Thiên, những pho tượng cổ xưa thờ phụng tổ tiên đột ngột nứt toác.

Máu của Phàm Nhân đã nhuộm đỏ cổ kiếm. Bánh xe vận mệnh của Cửu Trọng Thiên từ giây phút này đã chính thức trệch hướng.

Diệp Trần ngẩng đầu nhìn lên trời cao, nơi có một con mắt khổng lồ bằng sương mù đang mờ ảo hiện ra nhìn xuống thế gian một cách vô cảm. Hắn không sợ hãi, trái lại, hắn nở một nụ cười ngông cuồng.

"Cửu Trọng Thiên… hãy run sợ đi. Ta, Diệp Trần, đang tới!"

Dưới ánh trăng, bóng của hắn đổ dài xuống vách đá, một tay cầm kiếm, một tay chắp sau lưng, khí thế ngất trời như muốn giẫm nát vạn dặm sơn hà. Một bước đi này, chính là khởi đầu của sự sụp đổ của một thời đại Tiên đạo cũ kỹ và thối nát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8