Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 70: Đột Phá Đệ Ngũ Trọng Thiên**
Chương 70: Đột Phá Đệ Ngũ Trọng Thiên
Tiếng gió rít gào bên tai Diệp Trần như những nhát dao cắt vào da thịt. Tại ranh giới giữa Đệ Tứ và Đệ Ngũ Trọng Thiên, không gian không còn là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một biển cuồng phong của lôi đình và linh khí bị nén đến mức cực hạn. Ở đây, trọng lực nặng nề gấp trăm lần so với bên dưới. Một người tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường nếu bước vào đây, chưa đầy ba hơi thở sẽ bị áp lực kinh khủng kia nghiền thành một bãi thịt vụn.
Diệp Trần đứng đó, đôi chân trần găm chặt vào một phiến đá đang lơ lửng giữa hư không. Toàn thân hắn run lên bần bật, nhưng đó không phải vì sợ hãi, mà là vì sự hưng phấn của từng thớ thịt, từng sợi gân đang bị kéo căng đến giới hạn.
"Nhóc con, tỉnh táo lại!" Giọng nói già nua, khàn đặc của Lão Quy vang lên từ trong thức hải. "Quy tắc của Đệ Ngũ Trọng Thiên là 'Chấn', 'Áp' và 'Kim'. Ngươi nhìn xem, cái Giới Bích phía trước không chỉ là một bức tường, nó là một lò luyện đan khổng lồ. Ngươi bước vào đó với cái thân xác Phàm Cốt này, chẳng khác nào tự ném mình vào cối xay thịt."
Diệp Trần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua màn sương mù lôi điện đỏ rực. Phía trước hắn là một màng chắn khổng lồ, lấp lánh ánh kim khí sắc lẹm, đó chính là Giới Bích ngăn cách giữa Trung Tam Thiên tầng thấp và Trung Tam Thiên tầng cao.
"Lão Quy, ông nói xem… Tiên Cốt quý giá vì nó hòa hợp với quy luật. Còn Phàm Cốt của ta bị coi là rác rưởi vì nó chống lại quy luật, đúng không?" Diệp Trần khàn giọng hỏi, một ngụm máu bầm từ khóe miệng rỉ ra, nhưng hắn lập tức nuốt ngược trở lại.
"Hừ, đúng là vậy. Nhưng cái 'chống lại' của ngươi là sự bài xích tuyệt đối. Thiên địa không dung thứ cho kẻ không chịu phục tùng." Lão Quy tặc lưỡi.
"Vậy thì tốt." Diệp Trần nhếch môi cười ngạo nghễ, đôi mắt đột ngột biến thành một màu đỏ thẫm rợn người. "Nếu trời không dung, ta liền đạp nát cái trời này. Nếu xương của ta không thể hòa hợp, ta liền dùng nó để nghiền nát mọi quy tắc!"
"Oanh!"
Diệp Trần đột nhiên dẫm mạnh chân phải. Phiến đá dưới chân vỡ tan tành thành cát bụi. Hắn như một mũi tên máu lao vút về phía Giới Bích Đệ Ngũ Trọng Thiên.
Càng gần đến màng chắn, áp lực càng trở nên điên cuồng. Những đạo lôi điện màu vàng kim to bằng bắp đùi người trưởng thành điên cuồng giáng xuống thân hình cô độc ấy. Mỗi một tia sét rơi xuống đều khiến da thịt Diệp Trần cháy khét, để lộ ra những khúc xương đen nhánh như hắc ngọc, phát ra thứ ánh sáng nghịch thiên thâm thúy.
"Răng rắc!"
Một tiếng động giòn giã vang lên. Xương cánh tay phải của Diệp Trần đã gãy dưới áp lực kinh thiên của tầng tầng lớp lớp linh khí hóa lỏng.
"Đến rồi! Cảm giác này!" Diệp Trần hét lớn, tiếng hét xuyên thấu cả tiếng sấm rền.
Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trong ngực hắn bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Luồng sức mạnh màu tím đen tràn ra, len lỏi vào từng kẽ nứt trên khúc xương vừa gãy. Theo bản năng của *Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt*, những mảnh xương gãy không hề tiêu biến, mà chúng hút lấy linh khí cuồng bạo xung quanh để tự chữa lành với tốc độ kinh hoàng.
Xương mới mọc ra, dày hơn, cứng hơn, và chứa đựng sức mạnh phản chấn còn mãnh liệt hơn trước.
"Hóa Long!"
Diệp Trần gầm lên một tiếng như rồng ngâm. Một bóng rồng mờ ảo, đen kịt hiện ra quấn quanh thân hình hắn. Đây không phải là con rồng uy nghi của Tiên gia, mà là một con Ma Long mang theo sát khí của hàng vạn năm oán hận.
Ngay lúc này, phía bên kia Giới Bích, mười đạo hào quang rực rỡ đột ngột giáng xuống. Đó là những cường giả canh giữ cửa ngõ Đệ Ngũ Trọng Thiên – những Chấp Pháp Giả của Thiên Đạo. Mỗi kẻ đều mang tu vi Nguyên Anh viên mãn, thậm chí có hai kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa Hóa Thần.
"Kẻ phàm phu tục tử kia, dừng bước!" Một giọng nói oai nghiêm như sấm truyền từ trên cao xuống. "Đệ Ngũ Trọng Thiên không phải nơi cho lũ sâu bọ hạ giới dòm ngó. Cút, hoặc chết!"
Tên cầm đầu là một trung niên mặc kim giáp, tay cầm một cán trường đao khổng lồ lấp lánh phù văn. Hắn nhìn thấy Diệp Trần toàn thân đầy máu, xương cốt vỡ vụn thì lộ vẻ khinh miệt rõ rệt. "Ngay cả Tiên Cốt cũng không có, lại dám cưỡng cầu nghịch thiên? Chết đi cho rảnh!"
Hắn vung đao xuống. Một đường đao khí dài hàng trăm trượng, mang theo quy tắc "Kim" sắc lẹm chém thẳng về phía Diệp Trần. Không gian đi tới đâu đều bị xẻ đôi tới đó.
Diệp Trần nhìn đường đao ấy, không hề tránh né. Hắn đứng sừng sững giữa hư không, đôi mắt rực cháy ý chí chiến đấu cuồng loạn.
"Sâu bọ?" Diệp Trần khẽ nhếch mép. "Các ngươi sinh ra đã có Tiên Cốt, được quy tắc bảo vệ, được linh khí nuôi dưỡng. Còn ta… ta đi lên từ vực thẳm bằng chính máu thịt của mình. Các ngươi lấy cái gì để tự mãn?"
Hắn nắm chặt tay lại, dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm trái.
"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – Phá Tiên Quyền!"
Nắm đấm và đao khí va chạm giữa không trung. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khiến toàn bộ không gian xung quanh chấn động dữ dội.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt nứt vỡ vang lên từ cánh tay trái của Diệp Trần. Toàn bộ xương từ bả vai đến cổ tay hắn vụn nát dưới lực phản chấn của đường đao Nguyên Anh viên mãn. Nhưng lạ thay, Diệp Trần không hề lùi lại nửa bước. Gương mặt hắn lộ ra vẻ cuồng nhiệt gần như điên dại.
"Tái tạo cho ta!"
Trong khoảnh khắc xương cốt vụn nát, Nghịch Mệnh Châu bộc phát một lượng năng lượng khổng lồ. Những mảnh xương vụn ngay lập tức dung hợp với lực lượng đao khí của đối phương, tôi luyện và tái sinh. Một cánh tay mới, phủ đầy lân phiến màu đen tuyền, cứng hơn cả linh khí kim thuộc tính, vung ra từ trong khói bụi.
Tên Kim Giáp Chấp Pháp Giả trợn tròn mắt: "Cái gì? Ngươi… ngươi dùng sức mạnh của ta để luyện cốt?!"
"Bước thứ nhất: Đoạn Thế!"
Diệp Trần không trả lời, hắn bước một bước đầu tiên vào phạm vi của Giới Bích.
Oanh!
Mặt đất hư không dưới chân hắn nứt toác. Một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ nhục thân của Diệp Trần khiến ba tên Chấp Pháp Giả cấp thấp hơn lập tức nổ tung thành sương máu.
Đây chính là bản chất của Nghịch Thiên Cốt: Càng bị tàn phá, càng trở nên bất bại. Diệp Trần lúc này không giống một con người, mà giống như một vị chiến thần vừa từ hỏa ngục trở về, mỗi bước chân đều dẫm nát quy luật không gian.
"Chặn hắn lại! Mau lập trận!" Tên cầm đầu kinh hoàng thét lên.
Tám tên Chấp Pháp Giả còn lại lập tức đứng vào các vị trí phương vị, linh khí trong người họ kết nối lại tạo thành một tòa đại trận hình bát quái khổng lồ. Những sợi xích bằng ánh sáng vàng kim từ trong trận pháp lao ra, quấn chặt lấy tứ chi của Diệp Trần.
"Áp chế cho ta!"
Áp lực tăng vọt lên ngàn lần. Diệp Trần bị ghì chặt giữa hư không, xương cốt toàn thân kêu lên răng rắc, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Máu từ lỗ tai, hốc mắt hắn trào ra.
"Hahaha…" Diệp Trần ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười lồng lộng át cả tiếng sấm. "Các ngươi nghĩ xiềng xích này có thể khóa được ta? Thiên đạo còn chưa làm được, lũ chó săn các ngươi là cái thá gì!"
Máu phàm trong người Diệp Trần lúc này sôi sùng sục. Sâu trong tủy xương, một dòng máu màu tím sẫm, đặc quánh như thủy ngân bắt đầu sinh ra. Đây là dấu hiệu của **Hoán Huyết Cảnh**!
Toàn bộ máu phàm bị đẩy ra ngoài lỗ chân lông, tạo thành một tầng sương máu bao quanh hắn. Thay vào đó, dòng máu nghịch thiên bắt đầu chảy xiết trong huyết quản, mang theo sức mạnh đủ để bình định sơn hà.
"Nát cho ta!"
Diệp Trần gồng mình, cơ bắp căng phồng như những dây xích thép. Những sợi xích linh khí vàng kim vốn được coi là không thể bị phá vỡ, lúc này lại bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
"Ầm!"
Xiềng xích vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Lực phản chấn cực đại khiến tám tên Chấp Pháp Giả đồng loạt phun máu, bay ngược ra sau.
Diệp Trần không dừng lại, hắn nâng bước chân thứ hai.
"Bước thứ hai: Toái Hư!"
Không gian quanh hắn vỡ vụn như gương. Áp lực của Đệ Ngũ Trọng Thiên vốn đang ngăn cản hắn, lúc này bị một bước chân này đạp nát hoàn toàn. Màng chắn Giới Bích rực rỡ ánh kim trước mặt hắn, giờ đây rung chuyển dữ dội, xuất hiện một vết nứt dài hàng trăm mét.
Tên Kim Giáp cầm đầu rụng rời tay chân. Hắn chưa bao giờ thấy ai phá vỡ Giới Bích bằng nhục thân thuần túy như vậy. Đây không phải là tu hành, đây là phá hoại! Đây là sự sỉ nhục đối với tôn nghiêm của Thiên Đạo!
"Đế Thích Thiên đại nhân sẽ không tha cho ngươi!" Hắn gào lên, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng lao về phía Diệp Trần, hy vọng có thể tự bạo để ngăn cản.
Diệp Trần liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt chứa đầy sự thương hại.
"Trời của ngươi, cứu không được ngươi đâu."
Diệp Trần tung một quyền. Quyền phong đi qua, vị trí của tên Kim Giáp Chấp Pháp Giả chỉ còn lại một khoảng hư vô. Ngay cả tro bụi cũng không kịp để lại.
Diệp Trần đứng trước vết nứt của Giới Bích. Phía bên kia, một thế giới hoàn toàn mới đang mở ra. Đó là Đệ Ngũ Trọng Thiên – vùng đất của những đế quốc cổ xưa, của những tông môn đứng trên vạn người, nơi linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù bao phủ khắp các ngọn núi hùng vĩ.
Nhưng đối với Diệp Trần, đó chỉ là một bãi chiến trường mới.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận dòng máu mới đang luân chuyển khắp cơ thể, cảm nhận những mảnh xương đen nhánh đã trở nên bền bỉ hơn bao giờ hết. Lúc này, 108 huyệt đạo trên người hắn đồng loạt phát sáng như những ngôi sao đơn lẻ giữa trời đêm. Hắn đã chạm tới ngưỡng cửa của **Khai Khiếu Cảnh**.
"Lão Quy, ông thấy thế nào?" Diệp Trần hỏi trong tâm trí.
"Hừ, còn phải hỏi sao? Nhóc con, ngươi vừa thực hiện một việc mà hàng vạn năm qua không ai dám làm. Ngươi không vượt qua Giới Bích… mà ngươi dẫm nát nó." Lão Quy cười quái dị. "Cái mùi vị này, ta thích. Đệ Ngũ Trọng Thiên này chắc chắn sẽ vì ngươi mà náo loạn một phen."
Diệp Trần bước chân thứ ba.
"Bước thứ ba: Nhất Bộ Đạp Phá!"
Rắc!
Toàn bộ màng chắn Giới Bích giữa Đệ Tứ và Đệ Ngũ Trọng Thiên vỡ tan như pha tinh bị đập nát. Một luồng sóng xung kích khủng khiếp lan tỏa ra khắp mười phương tám hướng, khiến vô số đại năng đang ẩn cư ở Đệ Ngũ Trọng Thiên phải giật mình mở mắt.
Diệp Trần bước ra khỏi hư không, đáp xuống đỉnh của một ngọn núi cao nhất vùng biên cảnh. Áo bào của hắn đã rách mướp, toàn thân đầy những vết sẹo và máu khô, nhưng khí thế của hắn lại cao ngất trời xanh, áp chế cả linh khí chung quanh.
Dưới chân núi, một đám đệ tử của một tông môn nào đó đang đi săn bắn, nhìn thấy một kẻ từ trên trời giáng xuống dẫm nát ngọn thánh sơn của họ, ai nấy đều ngẩn người ra như phỗng.
Diệp Trần không thèm liếc nhìn họ. Hắn đưa mắt nhìn về phía xa xăm, nơi trung tâm của Đệ Ngũ Trọng Thiên, nơi có những cung điện nguy nga rực rỡ. Ở đó, hắn cảm nhận được những hơi thở quen thuộc của những kẻ đã từng khinh miệt hắn, phản bội hắn.
"Lăng Tuyết Y, nàng hãy chờ ta." Diệp Trần khẽ lẩm bẩm. "Mộ Dung Gia… Tiên Tử Linh Nhi… Những nợ cũ này, Diệp Trần ta sẽ bắt đầu đòi lại từng món một."
Gió lại thổi, nhưng lần này gió mang theo hơi thở của một vị vương giả mới. Phàm cốt đã nghịch mệnh, thiên đường đã lung lay.
Diệp Trần sải bước đi xuống núi. Mỗi bước chân của hắn chạm vào đất đá, đều để lại một dấu chân sâu hoắm rực rỡ hắc quang. Những người tu sĩ xung quanh run rẩy dạt sang hai bên, không một ai dám ngăn cản, thậm chí không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ thẫm của hắn.
Hành trình chinh phục Trung Tam Thiên của kẻ mang Phàm Cốt, từ giây phút này mới chính thức bắt đầu một chương đẫm máu nhất.