Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 71: Thiên Kiếm Tông Khiêu Khích**
**CHƯƠNG 71: THIÊN KIẾM TÔNG KHIÊU KHÍCH**
Đệ Ngũ Trọng Thiên, vùng đất của những quy tắc Ngũ Hành luân chuyển.
Khác hẳn với vẻ loãng đục của linh khí ở các tầng dưới, không khí nơi đây nồng đượm một mùi vị của kim loại và sương giá. Những ngọn núi không chỉ đơn thuần là đất đá, chúng được bao phủ bởi những mạch linh khoáng lộ thiên, phát ra thứ hào quang lam nhạt đầy vẻ huyền ảo. Nhưng đằng sau cái vẻ tráng lệ ấy, áp lực không gian ở tầng trời này cao gấp mười lần Đệ Tứ Trọng Thiên, khiến cho bất kỳ tu sĩ nào vừa đặt chân đến cũng có cảm giác như đang mang trên lưng một tòa đại sơn.
Diệp Trần chậm rãi bước đi trên con đường mòn dẫn xuống chân núi linh khoáng. Bộ y phục đen đã rách tả tơi sau trận chiến kinh thiên động địa phá vỡ Giới Bích, để lộ ra những mảng da thịt chằng chịt vết sẹo. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, dưới lớp da ấy dường như có những luồng ánh sáng đen kịt như mực đang lưu chuyển theo từng nhịp thở, bao bọc lấy những khúc xương cứng cáp hơn cả thần thiết.
“Nhóc con, nhịp thở của ngươi vẫn còn loạn. Dẫm nát Giới Bích không phải là chuyện đùa, Nghịch Thiên Cốt của ngươi dù đã tái tạo nhưng kinh mạch vẫn cần thời gian để thích nghi với quy tắc của tầng trời này.”
Trong thức hải, giọng nói khàn khàn, ngả ngón của Lão Quy vang lên. Hình bóng con rùa đen kịt đang nằm khểnh trên Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu, đôi mắt ti hí đảo liên tục, ra vẻ vô cùng hưởng thụ linh khí đậm đặc xung quanh.
Diệp Trần không đáp, hắn khẽ nắm chặt nắm đấm. Mỗi khi gân cốt chuyển động, thanh âm “rắc rắc” trầm đục lại phát ra, nghe như tiếng sấm rền trong hang sâu. Cảm giác đau đớn khi xương cốt bị áp lực không gian ép chặt không khiến hắn nhíu mày, ngược lại còn làm hắn cảm thấy hưng phấn. Với Diệp Trần, đau đớn chính là dưỡng chất tốt nhất cho sự trưởng thành.
Hắn đi qua một hẻm núi hẹp thì một toán tu sĩ áo trắng, lưng đeo trường kiếm từ xa bay tới. Đi đầu là một thanh niên anh tuấn, tóc búi cao, khí chất thanh cao thoát tục, trên ngực áo thêu hình một thanh kiếm bạc sắc lẹm – biểu tượng của Thiên Kiếm Tông, thế giới đệ nhất kiếm đạo tại khu vực biên cảnh Đệ Ngũ Trọng Thiên này.
“Đứng lại!”
Thanh âm lãnh lùng như kiếm minh vang lên. Đám đệ tử Thiên Kiếm Tông hạ xuống, chắn ngay trước mặt Diệp Trần. Vị thanh niên đi đầu – tên là Triệu Phong, chấp sự nội môn của Thiên Kiếm Tông – khẽ nhíu mày, dùng ánh mắt đầy vẻ khinh miệt quét qua người Diệp Trần.
“Kẻ phương nào? Ngươi có biết vùng núi này là cấm địa của Thiên Kiếm Tông chúng ta không?” Một tên đệ tử đi phía sau Triệu Phong quát lên, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
Diệp Trần dừng bước, đôi mắt đỏ thẫm bình thản nhìn đối phương: “Ta vừa đến, không biết quy tắc.”
“Không biết quy tắc?” Triệu Phong bật cười lạnh lẽo, ánh mắt dừng lại ở những vết thương và bộ dạng phong trần của Diệp Trần. “Nhìn khí tức nhạt nhòa, linh lực dao động gần như bằng không, lại không có lấy một mảnh Tiên Cốt trên người… Ngươi là dân hạ đẳng từ tầng dưới lén lút trồi lên?”
Ở Đệ Ngũ Trọng Thiên, “Phàm Cốt” là một từ ngữ tương đương với “rác rưởi”. Người dân ở đây từ khi sinh ra đã được gột rửa bởi linh khí cao cấp, đa phần đều sở hữu Linh Cốt phẩm chất thấp nhất là Địa cấp. Một kẻ mang Phàm Cốt trong mắt họ không khác gì một con lợn giữa đàn hạc.
“Cút đi đường khác. Nơi này vừa xảy ra biến động không gian, Giới Bích bị chấn động, chúng ta đang thực thi công vụ. Loại sâu bọ như ngươi đứng đây chỉ làm bẩn không khí.” Một đệ tử khác tiếp lời, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.
Diệp Trần hơi cúi đầu, mái tóc đen dài che khuất một phần khuôn mặt. Hắn vốn dĩ không muốn gây sự lúc này, mục tiêu của hắn là tìm kiếm Băng Tuyết Tiên Cung, nhưng sự đời vốn dĩ không cho hắn bình yên.
“Ta chỉ đi ngang qua, không có ý định xâm phạm.” Diệp Trần nhàn nhạt nói, rồi định lách mình bước qua.
“Ta bảo ngươi dừng lại, tai ngươi điếc sao?”
Triệu Phong cảm thấy bị xúc phạm. Một tên Phàm Cốt hạ đẳng, thấy tu sĩ Thiên Kiếm Tông mà không quỳ lạy xin tha, lại dám dùng thái độ bình thản đó để nói chuyện? Hắn phất tay, một đạo kiếm khí màu vàng óng từ đầu ngón tay bắn ra, xé rách không khí, nhắm thẳng vào đầu gối của Diệp Trần mà chém tới.
“Quỳ xuống cho ta!”
Triệu Phong muốn dùng sức mạnh để ép Diệp Trần phải quỳ phục. Kiếm khí của Thiên Kiếm Tông nổi danh sắc bén, dù chỉ là một cái búng tay cũng đủ để chém đứt sắt thép.
*Keng!*
Một thanh âm va chạm kim loại khô khốc vang lên. Đám đệ tử Thiên Kiếm Tông trợn tròn mắt kinh hãi. Đạo kiếm khí kia chạm vào đầu gối của Diệp Trần không những không cắt đứt được chân hắn, mà còn vỡ vụn thành những đốm sáng li ti.
Diệp Trần vẫn đứng đó, chân không nhúc nhích nửa phân, ống quần rách lộ ra làn da đen bóng với những đường vân cổ xưa ẩn hiện.
“Ồ?” Triệu Phong nheo mắt, sát ý trong lòng trỗi dậy. “Hóa ra là một tên Luyện Thể giả? Thảo nào nhục thân lại cứng cáp như vậy. Nhưng ở Đệ Ngũ Trọng Thiên này, loại tà môn ngoại đạo rèn luyện cơ bắp chỉ là lũ tay chân thô lậu, làm sao sánh được với Thiên Kiếm chi uy?”
Diệp Trần ngẩng đầu lên, trong đôi mắt bắt đầu lóe lên những tia chớp màu đen huyền bí. Hắn nhìn Triệu Phong, giọng nói trở nên khàn đặc: “Ngươi muốn ta quỳ?”
“Đúng thế! Ngươi không những phải quỳ, mà còn phải dập đầu tạ tội vì tội dám nhìn thẳng vào ta!” Triệu Phong hét lớn, trường kiếm sau lưng “vút” một tiếng bay ra, rơi vào tay hắn. Thanh kiếm này tỏa ra hàn quang thấu xương, là một kiện Linh khí trung phẩm cấp cao.
“Lão Quy, ông nói xem, loại người này nếu bẻ gãy kiếm của hắn, hắn sẽ có biểu cảm gì?” Diệp Trần thầm hỏi.
“Hê hê, chắc là sẽ khóc nhè như một con chó nhỏ thôi. Nhóc con, ta cảm nhận được tên này có một mảnh ‘Kim hệ Tiên Cốt’ không tồi ở mỏm xương vai. Đánh nát hắn, Nghịch Thiên Cốt của ngươi sẽ hấp thụ được chút tinh hoa Kim hệ để củng cố bước thứ ba đấy.” Lão Quy cười gian ác.
“Được.”
Ngay khi chữ “Được” vừa dứt, thân hình Diệp Trần đột nhiên biến mất tại chỗ.
*Ầm!*
Mặt đất nơi hắn vừa đứng nứt toác ra. Một cơn gió bão cuồng loạn quét qua. Triệu Phong chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một bóng đen to lớn như ma thần áp sát ngay trước mặt. Một mùi máu tanh nồng nàn cùng áp lực cực kỳ khủng khiếp ập tới khiến hắn nghẹt thở.
“Ngươi dám chủ động tấn công?” Triệu Phong hoảng hốt, theo bản năng chém ra một kiếm mạnh nhất: “Thiên Kiếm Trảm Thanh Vân!”
Kiếm mang dài tới vài trượng, lôi cuốn theo linh khí hệ Kim xung quanh, hình thành một cơn lốc xoáy sắc lẹm trùm lấy Diệp Trần. Đây là sát chiêu của hắn, ngay cả những cao thủ cùng cảnh giới cũng phải tránh né.
Tuy nhiên, Diệp Trần không tránh. Hắn đưa bàn tay thô ráp của mình ra, năm ngón tay xòe ra như năm gọng kìm tử thần, trực tiếp đâm thẳng vào tâm của cơn lốc kiếm khí.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng kiếm khí vỡ vụn vang lên liên hồi. Đám đệ tử Thiên Kiếm Tông kinh hãi thấy vị thanh niên kia dùng nhục thân ngạnh kháng kiếm mang, thậm chí lớp da trên tay hắn chỉ bị trầy xước nhẹ, để lộ ra những khúc xương đen lánh.
“Cái gì? Tay không phá kiếm khí?”
Triệu Phong kinh hoàng lùi lại, nhưng đã muộn. Bàn tay của Diệp Trần đã xuyên qua lớp phòng hộ, bóp chặt lấy lưỡi kiếm linh khí của hắn.
*Răng rắc!*
Dưới ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, thanh Linh kiếm trung phẩm – niềm tự hào của Triệu Phong – bị Diệp Trần bóp nát như một thanh củi khô. Mảnh vỡ của kiếm bay lả tả, cứa vào mặt Triệu Phong khiến hắn chảy máu.
“Ngươi thích dùng kiếm chỉ trỏ người khác lắm mà?” Diệp Trần lạnh lùng thốt lên.
Hắn tiến lên một bước. Bước chân này mang theo toàn bộ sức nặng của quy tắc “Nhất Bộ Đạp Phá”. Mặt đất dưới chân hắn sụp xuống một hố sâu. Diệp Trần vung nắm đấm, quyền ý không có nửa điểm hoa mỹ, chỉ đơn thuần là sức mạnh nhục thân đạt đến cực hạn, nén không khí thành một viên đạn nổ tung.
“Cửu Trọng Thiên Băng!”
Một quyền oanh ra, không gian dường như bị bóp méo. Triệu Phong thét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng kích hoạt toàn bộ linh lực trong người tạo thành một lớp màn chắn vàng óng trước ngực.
*Oành!*
Tiếng nổ như pháo thần công vang dội hẻm núi. Màn chắn linh lực vỡ tan tành ngay lập tức. Cả người Triệu Phong bay ngược ra sau như một con diều đứt dây, đâm sầm vào vách đá dựng đứng phía sau, tạo thành một cái hố sâu hình người.
“Chấp sự!” Đám đệ tử Thiên Kiếm Tông đồng loạt hét lên, sắc mặt cắt không còn giọt máu.
Triệu Phong từ trong hố đá trượt xuống, miệng phun máu liên tục, xương vai phải hoàn toàn bị nát vụn. Cái gọi là “Kim hệ Tiên Cốt” mà hắn luôn tự hào giờ đây đã biến thành những mảnh vụn găm sâu vào da thịt. Hắn run rẩy nhìn Diệp Trần, đôi mắt tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là con quái vật gì? Phàm Cốt… Phàm Cốt sao có thể mạnh như vậy?”
Diệp Trần từ tốn bước tới chỗ Triệu Phong. Mỗi bước chân của hắn như gõ vào trái tim của những kẻ còn lại. Hắn không nhìn Triệu Phong, mà đưa tay ra trước ngực đối phương, một luồng hút lực kỳ quái từ trong lòng bàn tay phát ra.
Những mảnh vụn của Tiên Cốt trong người Triệu Phong đột nhiên rung động dữ dội, sau đó hóa thành những sợi tinh hoa màu vàng kim nhạt, xuyên qua vết thương bay ra ngoài, bị Diệp Trần hút sạch vào trong cơ thể.
“A!!! Không! Tu vi của ta! Tiên Cốt của ta!” Triệu Phong đau đớn gào thét. Hắn cảm nhận được gốc rễ tu hành của mình đang bị kẻ kia tước đoạt một cách dã man nhất.
Nghịch Thiên Cốt trong người Diệp Trần sau khi hấp thụ tinh hoa Kim hệ liền trở nên bóng loáng hơn, áp lực từ không gian Đệ Ngũ Trọng Thiên cũng giảm bớt phần nào. Diệp Trần thở ra một ngụm trọc khí, ánh mắt liếc nhìn đám đệ tử Thiên Kiếm Tông đang run rẩy đứng cách đó không xa.
“Về báo với tông môn của các ngươi, nếu còn muốn kiếm chuyện, lần sau ta sẽ không chỉ lấy xương của hắn đâu.”
Đám đệ tử kia không dám hó hé một câu, vội vàng xông đến dìu Triệu Phong đang ngất xỉu rồi vắt chân lên cổ mà chạy. Họ hiểu rằng, kẻ trước mắt này tuy không có Tiên Cốt, nhưng lại đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào họ từng gặp.
Khi tất cả đã biến mất, hẻm núi chỉ còn lại Diệp Trần đứng lặng lẽ.
“Hừ, một đám tiểu lâu la. Nhưng nhóc con, ngươi vừa đánh bầm dập người của Thiên Kiếm Tông, đây là một trong ngũ đại tông môn cai trị khu vực biên giới này đấy. Chỉ sợ chẳng mấy chốc sẽ có cao thủ Hóa Thần tìm tới ngươi thôi.” Lão Quy càm ràm, nhưng giọng điệu đầy vẻ mong chờ một cuộc chiến lớn hơn.
Diệp Trần ngồi xuống một phiến đá, bắt đầu vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết* để tiêu hóa tinh hoa vừa lấy được.
“Đến thì cứ đến. Phàm Cốt của ta đã gãy qua vạn lần, không ngại gãy thêm lần nữa.” Hắn khẽ nói, ánh mắt nhìn sâu vào dãy núi mây mù phía trước. “Ta muốn xem, Tiên của tầng trời này cứng đến mức nào trước nắm đấm của ta.”
Sâu trong núi rừng, một vài ánh mắt mạnh mẽ từ các thế lực khác ẩn nấp cũng bắt đầu chú ý đến hướng này. Một tên tu sĩ mang Phàm Cốt đánh bại thiên tài Thiên Kiếm Tông bằng nhục thân – tin tức này chắc chắn sẽ làm rung chuyển cả một vùng biên cảnh.
Gió thổi qua hẻm núi, mang theo mùi máu và sự lạnh lẽo của một cuộc chiến sắp bắt đầu. Diệp Trần đứng dậy, bóng lưng cô độc nhưng cao ngất, từng bước tiến sâu vào trung tâm của Đệ Ngũ Trọng Thiên.
Chương mới của hành trình “Nhất Bộ Đạp Phá” thực sự đã được viết bằng máu và lửa.