Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng ThiênChương 72: Kiếm Ý Đối Kháng**
Chương 72: Kiếm Ý Đối Kháng
Sau khi tước đi miếng Kim hệ Tiên cốt của Triệu Phong, Diệp Trần không vội vàng rời khỏi hẻm núi Ngân Nguyệt. Hắn chọn một hang động khuất tầm mắt, rải lên đó vài nắm bột tị thú cùng với một trận pháp che dấu linh lực sơ đẳng mà Lão Quy vừa truyền thụ.
Bên trong hang động tối tăm, Diệp Trần ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh lẽo. Dòng tinh hoa Kim hệ từ mảnh tiên cốt của Triệu Phong đang điên cuồng tàn phá trong kinh mạch của hắn. Nó sắc lẹm như hàng ngàn lưỡi dao nhỏ, muốn cắt rời lục phủ ngũ tạng của một kẻ “Phàm cốt” dám cả gan dòm ngó sức mạnh thần thánh.
“Hừ, thứ năng lượng ngoại lai này thật sự rất kiêu ngạo.” Diệp Trần cắn chặt răng, mồ hôi đầm đìa chảy xuống từ trán, nhỏ xuống nền đá kêu tí tách.
Lão Quy từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu vươn đầu ra, giọng nói khàn khàn đầy vẻ trêu chọc: “Nhóc con, đây là quy luật của thế giới này. Tiên cốt sinh ra đã mang theo hơi thở của quy tắc thiên địa. Ngươi dùng phàm thân để chứa đựng tiên đạo, chẳng khác nào lấy bình sành chứa đựng vàng nóng chảy. Nếu không chịu nổi, nó sẽ nung cháy ngươi từ bên trong.”
“Vậy thì cứ để nó nung đi!” Diệp Trần gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng.
Hắn vận chuyển *Nghịch Thiên Hóa Long Quyết*. Thay vì cố gắng thuần hóa dòng kim năng ấy, hắn chủ động điều động nó đi sâu vào tận trong tủy xương. Những mảnh xương Phàm cốt vốn đã cứng cáp sau nhiều lần gãy vụn, giờ đây lại bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Cảm giác đau đớn ấy như có ai đó cầm búa sắt đóng từng cây đinh dài vào đại não.
“Rắc!” Một tiếng động nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Một đốt xương sườn của Diệp Trần vừa bị áp lực kim năng bẻ gãy. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc xương gãy đi, từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trào ra một luồng hắc khí u trầm, nó quấn lấy chỗ gãy, nuốt chửng hoàn toàn mảnh kim năng sắc lẹm kia để đắp vào.
Mỗi khi một đốt xương vỡ nát là một lần nó được tái tạo với mật độ dày đặc hơn, đen nhánh và tỏa ra một loại khí tức khiến vạn vật phải run rẩy. Đó chính là sự bá đạo của Nghịch Thiên Cốt – lấy sự hủy diệt làm khởi đầu cho sự cường đại.
Sau ba canh giờ hành hạ chết đi sống lại, hơi thở của Diệp Trần mới dần ổn định. Hắn mở mắt ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt chợt lóe rồi biến mất trong đồng tử đen láy. Hắn đứng dậy, chỉ một cái vươn vai nhẹ cũng khiến không gian xung quanh vang lên những tiếng nổ nhỏ của không khí bị ép vỡ.
“Có vẻ như thực lực của ngươi đã chạm tới ngưỡng cửa của Khai Khiếu cảnh rồi đấy.” Lão Quy gật gù tán thưởng, nhưng ngay sau đó cái đầu quy lại thụt vào trong, thanh âm trở nên nghiêm trọng: “Nhưng mà, phiền phức đến nhanh hơn ta tưởng. Có một cỗ kiếm ý rất sắc bén đang khóa chặt khu vực này.”
Diệp Trần khẽ nhíu mày. Hắn bước ra khỏi hang động. Ánh trăng của Đệ Ngũ Trọng Thiên mang theo sắc tím nhạt, rủ xuống rừng già một lớp áo mờ ảo.
Ở đó, trên ngọn của một cây tùng cổ thụ cách hang động không xa, một bóng người đang đứng hiên ngang. Đó là một thanh niên mặc trường bào trắng thêu hoa văn kiếm khí, đeo trên lưng một thanh trọng kiếm cổ quái không có mũi. Người này không tỏa ra chút linh lực nào, nhưng sự tồn tại của hắn lại như một thanh tuyệt thế bảo kiếm đã rút khỏi bao, khiến chim chóc trong vòng mười dặm không con nào dám vỗ cánh.
“Ngươi chính là Trần Phàm – kẻ đã phế đi Triệu Phong?” Thanh âm của người thanh niên lạnh lùng như sương muối, vang vọng khắp hẻm núi.
Diệp Trần chắp tay sau lưng, bước từng bước bình thản về phía trước. Mỗi bước chân của hắn đều lún sâu vào nền đá cứng, tạo nên những âm thanh nặng nề. “Thiên Kiếm Tông còn có những kẻ mạnh hơn Triệu Phong sao? Ta hy vọng ngươi không làm ta thất vọng.”
Người thanh niên nọ nhướng mày, một tia khinh bỉ thoáng qua rồi biến mất: “Ta là Kiếm Thập Nhất. Trong Thiên Kiếm Tông, ta không tu linh khí, không tu tiên thuật, ta chỉ tu một thứ – Kiếm Ý. Triệu Phong dựa vào Tiên cốt để huênh hoang, đối với ta hắn chỉ là một tên phế vật. Nhưng, hắn vẫn là người của tông môn ta. Ngươi phế hắn, chính là vỗ mặt vào Thiên Kiếm Tông.”
“Muốn đánh thì đánh, nói nhiều làm gì.” Diệp Trần nhàn nhạt đáp.
“Tốt! Rất có khí phách.”
Kiếm Thập Nhất không hề hạ xuống mặt đất. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay. Thanh trọng kiếm sau lưng tự động bay ra, rơi vào tay hắn. Ngay khoảnh khắc hắn cầm lấy kiếm, cả hẻm núi Ngân Nguyệt bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi.
“Chiêu thứ nhất: Đoạn Thủy.”
Kiếm Thập Nhất chém xuống một kiếm giản đơn. Không có kiếm khí ngợp trời, không có hào quang rực rỡ, nhưng trong không gian bỗng xuất hiện một đường cắt đen ngòm kéo dài từ đỉnh ngọn tùng thẳng đến đỉnh đầu Diệp Trần. Đó là một kiếm thuần túy bằng Kiếm Ý, có thể chém đứt mọi dòng chảy, kể cả dòng chảy của sự sống.
Diệp Trần đồng tử co rụt lại. Hắn cảm nhận được một sự áp chế chưa từng có. Kiếm ý này không tấn công vào nhục thân, mà nó tấn công thẳng vào ý chí chiến đấu của hắn. Nó bảo hắn rằng hắn phải chết, rằng mọi sự kháng cự đều là vô nghĩa trước một kiếm “cắt đứt quy tắc” này.
“Nghịch!”
Diệp Trần gầm lên. Hắn không lùi mà tiến. Quyền đầu của hắn nắm chặt, Nghịch Thiên Cốt trong cơ thể phát ra tiếng gầm của mãnh thú thời thái cổ. Hắn dùng *Cửu Trọng Thiên Băng*, tung ra một quyền trực diện vào đường cắt đen ngòm kia.
“Ầm!”
Một tiếng nổ khô khốc vang lên. Diệp Trần bị đẩy lùi về phía sau hàng chục bước, mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt toác. Cánh tay phải của hắn máu thịt be bét, lộ ra phần xương đen nhánh.
Kiếm Thập Nhất nheo mắt nhìn phần xương lộ ra kia, kinh ngạc thốt lên: “Xương cốt màu đen? Ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì? Một tên Phàm cốt bình thường làm sao chịu được một kiếm của ta mà không nát thân thể?”
Diệp Trần rũ bỏ máu tươi trên tay, một cảm giác nóng hổi cuồn cuộn từ tủy xương trào ra, nhanh chóng chữa lành các mô thịt bị tổn thương. Hắn nở một nụ cười lạnh lùng: “Kiếm ý của ngươi rất mạnh, nó mang theo quy tắc của Tiên đạo thượng tầng. Nhưng ngươi đã quên một điều, phàm nhân chúng ta sống sót giữa thiên địa này không phải dựa vào sự ban ơn của quy tắc, mà là dựa vào ý chí sinh tồn bướng bỉnh nhất.”
“Ý chí sinh tồn? Nực cười!” Kiếm Thập Nhất đáp xuống mặt đất, thanh trọng kiếm trong tay run rẩy, phát ra tiếng kiếm鳴 (minh) chói tai. “Trong mắt tu sĩ chúng ta, ý chí của phàm nhân chỉ như ngọn nến trước gió. Để ta cho ngươi thấy chân lý thực sự. Chiêu thứ hai: Phá Giới!”
Lần này, Kiếm Thập Nhất chuyển động. Thân ảnh hắn nhòa đi, hóa thành hàng vạn luồng kiếm quang bao vây lấy Diệp Trần. Mỗi một đạo kiếm quang đều chứa đựng một tầng kiếm ý khác nhau: có cái nặng nề như núi, có cái sắc lẹm như gió, có cái lại hư ảo như mây. Tất cả đồng loạt đâm về phía tim phổi của Diệp Trần.
Diệp Trần nhắm nghiền mắt lại. Trong thế giới đen tối của thức hải, hắn thấy hàng vạn mũi kiếm kia thực chất chỉ là một. Hắn không còn quan tâm đến những vết thương sẽ phải chịu trên da thịt nữa.
“Gãy đi!” Diệp Trần hét lớn.
Hắn chủ động dang rộng hai tay, để cho kiếm ý xuyên qua bờ vai, xuyên qua đùi và hông. Máu tươi bắn tung tóe. Kiếm Thập Nhất đắc thắng: “Ngươi điên rồi sao? Tự tìm cái chết!”
Thế nhưng, biểu cảm của Kiếm Thập Nhất đông cứng lại ngay sau đó. Hắn nhận ra trọng kiếm của mình bị kẹt lại giữa hai đốt xương sườn của Diệp Trần. Vị trí đó, xương đã gãy, nhưng những mảnh xương vỡ lại như những cái răng nanh sắc nhọn, găm chặt lấy lưỡi kiếm, điên cuồng nghiền nát kiếm ý chứa bên trong.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Tiếng xương gãy liên hồi vang lên trong lồng ngực Diệp Trần, nhưng hắn không hề đau đớn mà trái lại, khí thế lại bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi một lần xương cốt bị kiếm ý chém vỡ, nó lại hồi phục với một tốc độ kinh hoàng, nuốt chửng cả sức mạnh từ kiếm của đối phương để tôi luyện bản thân.
“Đây là… Nghịch Thiên Chi Cốt?” Lão Quy trong bóng tối thốt lên một cách kinh hãi. “Thằng nhóc này thật sự đã nắm bắt được cốt lõi của công pháp rồi! Lấy địch nhân làm thợ rèn, lấy nhục thân làm đe sắt!”
Diệp Trần đột nhiên mở mắt, tay trái hắn chụp lấy cổ tay của Kiếm Thập Nhất như một gọng kìm bằng thép.
“Kiếm của ngươi đã đứt, còn ý chí của ta thì không!”
Diệp Trần dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm trái, một chiêu *Thập Bộ Sát Nhất Nhân* được triển khai ở cự ly gần nhất. Không có hoa mỹ, chỉ có sự nén ép kinh người của sức mạnh cơ bắp phối hợp với áp lực nghẹt thở của Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu.
Kiếm Thập Nhất kinh hoàng, hắn muốn rút kiếm lùi lại nhưng lưỡi kiếm đã bị xương của Diệp Trần khóa chặt. Hắn chỉ kịp gầm lên một tiếng, vận dụng toàn bộ chân nguyên hộ thể.
“Bùm!”
Nắm đấm của Diệp Trần xuyên qua lớp hộ thể chân nguyên mỏng manh của kẻ tu kiếm, đánh thẳng vào ngực Kiếm Thập Nhất. Một tiếng rắc lớn vang lên, lồng ngực kẻ được mệnh danh là thiên tài kiếm đạo hoàn toàn sụp đổ. Thân hình Kiếm Thập Nhất bay ngược ra sau như một quả bóng bị đá mạnh, va sập cả một góc vách núi.
Khói bụi mịt mù tan đi. Kiếm Thập Nhất nằm trong đống đổ nát, miệng trào ra bọt máu lẫn lộn với những mảnh nội tạng vụn. Thanh trọng kiếm không mũi của hắn đã gãy làm đôi, một nửa vẫn còn cắm trong lồng ngực Diệp Trần.
Diệp Trần hơi cúi người, từ từ rút nửa lưỡi kiếm gãy ra khỏi người mình. Vết thương đáng sợ ở ngực hắn khép lại với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường. Hắn bước đến trước mặt Kiếm Thập Nhất, nhìn đối thủ đang hấp hối bằng ánh mắt không chút gợn sóng.
“Ngươi… ngươi không phải người…” Kiếm Thập Nhất đứt quãng nói, đôi mắt tràn đầy vẻ không cam lòng. “Ý chí phàm nhân… làm sao có thể… vượt qua Kiếm Đạo của ta…”
Diệp Trần cúi xuống, nhặt lấy chuôi kiếm gãy, lạnh lùng đáp: “Kiếm đạo của ngươi là thuận theo trời, dùng quy tắc để áp chế người khác. Còn ý chí của ta là nghịch lại trời, dùng đau đớn để bẻ gãy mọi quy tắc. Từ lúc ngươi bắt đầu khinh thường Phàm nhân, ngươi đã thua rồi.”
Dứt lời, Diệp Trần xoay người rời đi. Hắn không giết Kiếm Thập Nhất, bởi kẻ đã mất đi niềm tin vào kiếm của chính mình thì còn sống cũng chỉ là một xác không hồn.
Bên trong hang động, ánh sáng từ Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu rực rỡ hơn bao giờ hết. Sau trận chiến này, 206 khúc xương của Diệp Trần đã có hơn một nửa chuyển hóa hoàn toàn sang màu đen huyền bí của Nghịch Thiên Cốt.
“Nhất bộ đạp phá…” Diệp Trần thầm nhủ, bước chân hắn hướng về phía tầng mây phía trên hẻm núi. Nơi đó, Giới Bích của Đệ Lục Trọng Thiên đang lấp ló sau những rặng mây màu tím.
Phía trước là những kẻ mạnh hơn, những quy tắc khắc nghiệt hơn, nhưng mỗi bước hắn đi bây giờ, mặt đất dưới chân không còn chỉ là đá sỏi, mà đó chính là những mảnh vỡ của cái gọi là “Tiên Mệnh”.
Phàm cốt của hắn, cuối cùng đã bắt đầu lộ ra nanh vuốt của một con rồng nghịch thiên.