Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 103: Sức Mạnh Của Sự Chia Sẻ

Cập nhật lúc: 2026-08-15 16:17:26 | Lượt xem: 11

“Nhu nhược! Ngươi có tư cách gì kế thừa huyết mạch Lý gia?”

“Không… không phải như vậy! Thanh Thanh đã tận lực… Con thực sự muốn cứu giữ mọi người…”

Thanh âm thét gào lạnh lẽo ấy đâm thẳng vào thức hải đang rách nát của Lý Thanh Thanh, đánh nát chút phòng tuyến tâm thần cuối cùng của nàng.

Trong cơn mê sảng, nàng thấy mình đứng giữa một vùng huyết hải mênh mông. Dưới chân nàng, tàn tích Lý gia ngàn năm trước hiện lên chân thực đến tàn nhẫn. Những lầu các nguy nga cổ kính từng là niềm kiêu hãnh của một thế gia hộ vệ vĩ đại, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, chìm trong ngọn hắc hỏa của Vô Tình Tông. Máu tươi nhuộm đỏ thềm đá ngọc, chảy thành những dòng huyết lưu uốn lượn qua các hành lang đổ nát.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Chia Sẻ

Nàng nhìn thấy họ. Những vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, những tổ tiên mà nàng hằng kính trọng, nay thân thể đầy vết kiếm thương tàn khốc, hốc mắt trống rỗng rỉ ra hai dòng lệ huyết đỏ thẫm. Họ giơ những cánh tay gầy guộc nhuốm máu về phía nàng, gầm rú trong oán hận tột cùng:

“Vì sao ngươi còn sống? Vì sao ngươi lại tham luyến phàm tình, để mặc cho cơ nghiệp gia tộc vùi lấp trong tro bụi?”

“Kẻ mang thứ tình cảm yếu đuối như ngươi chỉ làm ô uế huyết mạch Lý gia! Ngươi là tội nhân thiên cổ!”

“Nhìn xem, Lâm Khải – kẻ ngươi hằng tin tưởng, cũng sẽ vì sự nhu nhược của ngươi mà táng thân nơi này!”

Tiếng cười nhạo báng, tàn nhẫn của Huyền Ảnh vang vọng từ hư không như phán quyết của tối cao, dội thẳng vào tâm trí nàng, như muốn chứng minh sự vô dụng của “tình cảm” trước Thiên Đạo Vô Tình. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi sợ thất bại cùng gánh nặng ngàn năm đè nặng lên đôi vai gầy guộc khiến nàng nghẹt thở. Lệ nóng vừa trào ra khỏi khóe mắt đã lập tức ngưng tụ thành những hạt băng buốt giá trên gò má nhợt nhạt. Nàng lẩm bẩm trong vô thức, giọng khản đặc đau đớn:

“Thanh Thanh tạ tội… Con thực sự… không gánh vác nổi nữa… Con mệt lắm rồi…”

Lý Thanh Thanh nằm co quắp trên nền đá lạnh lẽo của Hư Vô Chi Uyên. Thân thể nàng run rẩy dữ dội trước cái lạnh thấu xương cốt vốn không thuộc về nhân gian. Vô Tình kịch độc của Tuyết Vô Tình như loài độc trùng rợn người, luồn lách qua từng kinh mạch rách nát, gặm nhấm chút linh lực tàn dư, không ngừng khơi dậy những ký ức u tối nhất trong tâm hồn nàng. Thần hồn nàng như bị tước đoạt từng chút một, rơi vào vực sâu vô tận không ánh sáng, không âm thanh, cũng chẳng có lấy một tia ấm áp.

Cách đó không xa, giữa đống đá đổ nát lởm chởm, một bóng người đang chật vật gượng dậy.

Lâm Khải khẽ rên rỉ, khóe miệng vương vệt máu khô khốc. Toàn thân hắn như bị vạn đao xâu xé, kinh mạch đình trệ đến mức đáng sợ. Trận chiến với Tuyết Vô Tình đã vắt kiệt chân lực của hắn, lại thêm việc rơi xuống Hư Vô Chi Uyên – nơi linh khí hoàn toàn tiêu tán – khiến thương thế càng thêm trầm trọng. Mỗi hơi thở đều mang theo hàn khí buốt giá của vực sâu, gặm nhấm phế phủ.

Nhưng khi nghe thấy tiếng lẩm bẩm đau đớn, tuyệt vọng của Lý Thanh Thanh, đồng tử hắn đột ngột co rụt.

Nàng nằm co quắp đằng kia, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu, đôi môi run rẩy không ngừng tự trách. Hắc khí vô tình vẫn cuồn cuộn bốc lên từ thân thể nàng, hóa thành những sợi xích vô hình trói chặt nàng trong cơn ác mộng tàn khốc.

“Sư… tỷ…”

Lâm Khải gầm nhẹ một tiếng. Hắn bất chấp kinh mạch đang gào thét đau đớn, dùng hai tay bám chặt vào mặt đá lởm chởm, lê lết thân thể đầy thương tích về phía nàng. Đá sắc cứa rách y phục, rạch lên da thịt những vết thương mới, máu tươi rỉ ra lập tức bị hàn khí đông cứng. Nhưng hắn không dừng lại, ánh mắt rực lên ý chí kiên định. Hắn không thể trơ mắt nhìn sư tỷ – người từng mỉm cười ấm áp, che chở hắn suốt những ngày đầu gian khó tại Phá Vân Tông – bị bóng tối vô tình này hủy hoại.

Lâm Khải rốt cuộc cũng bò đến bên cạnh Lý Thanh Thanh. Không chút do dự, hắn vươn hai tay ôm chặt lấy nàng vào lòng.

Thân thể nàng lạnh buốt như khối băng vạn năm, hàn khí thấu xương lập tức truyền qua lớp y phục mỏng manh, thấm sâu vào da thịt khiến hắn rùng mình bần bật. Nhưng hắn không hề buông lỏng, ngược lại càng ôm chặt hơn, muốn dùng chính lồng ngực ấm áp của mình để sưởi ấm cho nàng.

“Sư tỷ… tỉnh lại đi… Đừng nghe những âm thanh đó… Có đệ ở đây rồi…” Lâm Khải khàn giọng thì thầm bên tai nàng, ngữ khí kiên định không gì lay chuyển.

Thế nhưng Lý Thanh Thanh vẫn chìm sâu trong ảo cảnh, thần trí hoàn toàn bị phong tỏa trong tâm ma vô tình. Nàng không nghe thấy tiếng gọi của hắn, thân thể vẫn không ngừng co giật, lệ băng vẫn tiếp tục ngưng tụ trên hàng mi run rẩy.

Lâm Khải biết, nếu cứ tiếp tục thế này, thần hồn nàng sẽ hoàn toàn tiêu tán nơi Hư Vô Chi Uyên. Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, khi mở mắt ra đã là một mảnh quyết tuyệt.

Hắn vận hành “Tâm Thuật” – bí thuật cổ xưa của Tâm Ngữ Tộc mà hắn vừa lĩnh ngộ, áp trán mình vào vầng trán lạnh buốt của Lý Thanh Thanh.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Chia Sẻ

“Sư tỷ, đừng sợ. Có đệ ở đây. Nỗi đau của tỷ, hãy để đệ gánh vác một nửa.”

Thần thức của Lâm Khải chủ động rộng mở, không chút phòng ngự, trực tiếp câu thông với thức hải đang hỗn loạn như huyết bão của Lý Thanh Thanh. Hắn dẫn dắt Tâm Thuật, cưỡng ép kéo luồng hắc khí vô tình cùng một nửa ảo cảnh diệt môn của Lý gia từ thức hải của nàng sang thần thức của chính mình.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vô hình vang lên trong linh hồn Lâm Khải.

Thân thể hắn run lên bần bật, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng thêm xám ngoét không còn chút sinh khí. Áp lực tâm linh khổng lồ ập đến như vạn trượng thái sơn đè nặng lên thần thức. Huyết nóng từ mũi và khóe mắt rỉ ra, nhỏ xuống gò má nhợt nhạt của Lý Thanh Thanh, tạo nên những vệt đỏ chói mắt trên nền băng lạnh.

Trong thần thức, Lâm Khải chứng kiến tất cả. Cảnh tượng Lý gia diệt môn tàn khốc, tiếng gào thét thảm thiết của phụ lão thê nhi, những lưỡi kiếm vô tình xuyên qua lồng ngực những vong hồn vô tội. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng, sự bất lực, oán hận cùng gánh nặng ngàn năm mà Lý Thanh Thanh một mình gánh vác suốt bấy lâu nay. Nỗi đau ấy như vạn tiễn xuyên tâm, đâm thẳng vào linh hồn khiến hắn muốn gào thét điên cuồng.

Nhưng Lâm Khải không lùi bước. Hắn nghiến chặt răng đến bật máu, vòng tay ôm nàng không một chút lỏng lẻo. Hắn dùng ý chí kiên định bao bọc lấy nỗi đau của nàng, dùng sự đồng cảm xoa dịu những vong hồn oán hận trong ảo cảnh. Hắn tự nguyện gánh chịu một nửa thống khổ của Lý gia, để nàng không còn cô độc đối mặt với bóng tối.

Khi sự cộng hưởng tâm hồn đạt đến cực hạn, khi Lâm Khải bất chấp sinh tử gánh chịu thống khổ cho Lý Thanh Thanh, dị biến đột ngột phát sinh.

Chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực hắn – kỷ vật mộc mạc của người mẹ phàm trần, thứ hắn luôn mang theo bên mình để khắc ghi “Phàm Trần hữu tình”, nay đã dung hợp hoàn toàn với Thiên Tâm Ngọc – bỗng chấn động kịch liệt.

Từ những vết nứt li ti trên thớ gỗ mục, không phải linh quang chói mắt của tu sĩ bộc phát, mà là một luồng hổ phách quang ấm áp, dịu nhẹ bùng lên, hòa quyện cùng lam quang của Uẩn Tình Ngọc.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Chia Sẻ

Luồng sáng ấy mang theo hơi thở của khói bếp chiều tà vương vấn trên mái tranh nghèo, tiếng cười đùa hồn nhiên của trẻ thơ dưới bóng cổ thụ, hương vị đất ẩm sau cơn mưa đầu mùa, và hơi ấm từ bàn tay thô ráp đầy tình mẫu tử. Đó là hơi ấm của hồng trần, thứ tình cảm giản dị, mộc mạc nhưng kiên cường nhất nhân gian, hoàn toàn đối lập với sự tịch mịch, vô tình của Hư Vô Chi Uyên.

Hổ phách quang lan tỏa đến đâu, hắc ám và hàn khí của Hư Vô Chi Uyên bị đẩy lùi đến đó. Sương mù ảo ảnh đang tàn phá thần thức hai người bắt đầu tan chảy như tuyết gặp nắng xuân. Tiếng gào thét oán hận của vong hồn Lý gia dần dịu lại, những gương mặt dữ tợn của tổ tiên trở nên ôn hòa, hóa thành những đóa quang liên lấp lánh bay lượn xung quanh rồi tiêu tán vào hư không, trả lại một khoảng không gian thanh tịnh, ấm áp.

Vô Tình kịch độc trong kinh mạch Lý Thanh Thanh dưới sự gột rửa của hổ phách quang cũng nhanh chóng tiêu tán, trả lại sự thông suốt và sinh cơ cho thân thể nàng.

Lý Thanh Thanh từ trong cơn mê sảng dần mở mắt.

Cảm giác lạnh lẽo, cô độc cùng những tiếng gào thét tàn khốc trong đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng ấm áp dịu dàng, quen thuộc đang bao bọc lấy nàng. Nàng ngơ ngác nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lâm Khải.

Sắc mặt hắn tái nhợt, khóe mắt và mũi vẫn còn vương vệt huyết hồng chói mắt, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại tràn ngập sự dịu dàng và kiên nghị. Hắn mỉm cười yếu ớt, dù thân thể vẫn khẽ run lên vì dư chấn của việc chuyển dịch thống khổ.

Nhìn thấy vết máu trên mặt hắn, lại cảm nhận được một phần thống khổ của mình đã chuyển sang thân thể hắn, tâm can Lý Thanh Thanh thắt lại. Nàng nghẹn ngào, lệ rơi đầy mặt, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì cảm động tột cùng:

“Sư đệ… sao đệ lại ngốc thế… Tự mở thần thức gánh chịu ảo cảnh cho ta… đệ sẽ hủy hoại đạo cơ mất…”

Lâm Khải vươn bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng gạt đi giọt lệ trên mi nàng. Giọng hắn tuy yếu ớt nhưng vô cùng ấm áp, kiên định:

“Sư tỷ, nếu tu tiên mà phải trơ mắt nhìn người mình trân quý thống khổ, nếu thành tiên mà phải đoạn tuyệt mọi tình cảm ấm áp của nhân gian, thì cái ‘Tiên’ đó có ích gì? Đệ tu luyện không phải để trở thành một thực thể vô cảm như Thiên Đạo. Đệ muốn chứng minh, Thiên Đạo Hữu Tình mới là chân lý.”

Lời nói của Lâm Khải như hồng chung đại lữ, vang vọng gõ mạnh vào đạo tâm của Lý Thanh Thanh.

Nàng nhìn chiếc vòng cổ gỗ đang tỏa sáng trên ngực hắn, nhìn vầng hổ phách quang che chở cho hai người giữa lòng vực sâu lạnh lẽo. Một sự thức tỉnh mạnh mẽ bùng lên trong tâm hồn.

Đúng vậy! Gia tộc nàng diệt vong không phải vì họ có “tình”, mà vì họ chưa đủ mạnh mẽ để bảo vệ cái “tình” đó trước sự tàn bạo của Vô Tình Tông. “Tình” không phải là xiềng xích, không phải là sự yếu đuối, mà chính là cội nguồn sức mạnh vĩ đại nhất giúp tu sĩ vượt qua mọi nghịch cảnh.

Nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi sợ thất bại trong lòng nàng hoàn toàn tiêu tán, nhường chỗ cho ý chí kiên định chưa từng có. Đạo tâm của Lý Thanh Thanh vào khoảnh khắc này triệt để thăng hoa.

Nàng ngồi dậy, nắm chặt lấy bàn tay đẫm máu của Lâm Khải. Linh lực Lý gia vốn tưởng chừng đã cạn kiệt, dưới sự nuôi dưỡng của hơi ấm hồng trần từ chiếc vòng cổ gỗ, bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ như giang hà vỡ đê. Luồng linh khí thanh khiết bộc phát từ thân thể nàng, hòa quyện cùng hổ phách quang của Lâm Khải, tạo thành một cột sáng rực rỡ xuyên thẳng qua hắc ám của Hư Vô Chi Uyên.

Cả hai cùng đứng thẳng dậy trên nền đá lạnh lẽo. Ánh sáng ấm áp từ chiếc vòng cổ vẫn rực cháy, soi rõ khe nứt cổ xưa phía trước – nơi luồng khí tức giằng xé của Hàn Liệt đang vẫy gọi.

Họ nhìn nhau, không cần một lời, nhưng trong ánh mắt đều chứa đựng lời thề sắt đá: kề vai sát cánh, cùng nhau đi đến tận cùng con đường này, dùng “tình” để vấn tâm, dùng “tình” để nghịch chuyển Thiên Đạo.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8