Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 105: Công Pháp Đạo Hữu Tình
Lý Thanh Thanh cảm thấy linh lực Lý gia vừa thức tỉnh, tựa một dòng suối mát lành tẩy rửa thân tâm nàng, chợt bị trấn áp mãnh liệt. Không gian quanh Lâm Khải và nàng, ngay khi vừa đặt chân vào khe nứt sâu thẳm hơn, tức thì biến hóa. Sự lạnh lẽo không còn là cái lạnh buốt thuần túy của Hư Vô Chi Uyên, mà là một sự tĩnh mịch phệ hồn, hút cạn vạn sắc, vạn âm, chỉ còn sắc xám xịt hư vô cùng cảm giác nặng nề bức bách đến nghẹt thở.
Vạn lời thầm thì tiêu cực, vô căn cứ, tựa vạn kim băng, xuyên thẳng thức hải nàng. Chúng không ngừng khuếch trương những hồi ức đau buồn nhất về sự suy vong của Lý gia, về những thất bại của liệt tổ liệt tông, cùng nỗi sợ hãi nàng không thể gánh vác sứ mệnh phục hưng Thiên Đạo Hữu Tình. Chẳng những là nỗi sợ hãi, mà là một cảm giác hư vô đáng sợ, cố xóa bỏ ý niệm tình cảm trong nàng, tựa hồ muốn biến nàng thành một thực thể vô tri, vô giác.
Lâm Khải cũng cảm nhận được sự suy kiệt tương đồng. Vết thương từ trận chiến với Tuyết Vô Tình lại âm ỉ nhói đau, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự bào mòn tinh thần. Uẩn Tình Ngọc trên ngực cùng vòng cổ gỗ phong hóa của hắn chấn động kịch liệt, chẳng phải cảnh báo hiểm nguy vật lý sắp tới, mà là công kích trực diện linh hồn. Hắn cảm thấy như có một lực lượng vô hình đang cố tước đoạt những hồi ức ấm áp nhất, những mảnh ghép tình cảm đã tạo nên con người hắn.
Không một bóng hình cụ thể nào hiện diện, nhưng một luồng ý niệm băng lãnh, vô vị, mang theo uy áp vô tận của **Ý Chí Vô Tình**, trực tiếp xuyên thẳng thức hải của cả hai người. Nó không chỉ miệt thị tình cảm là yếu nhược, mà còn tuyên bố *khái niệm “tình” là một sai lầm, một huyễn tượng cần được triệt để xóa bỏ khỏi Đại Đạo*.
Lý Thanh Thanh chìm sâu vào huyễn cảnh chân thực đến tàn khốc. Nàng thấy mình đứng giữa một chiến trường hoang tàn, chẳng phải của Lý gia ngàn năm trước, mà là một chiến trường vị lai, nơi vạn vật bị băng giá cùng hắc khí bao phủ. Những hư ảnh liệt tổ Lý gia, giờ đây không còn oán hận, chỉ còn ánh mắt hư vô, vô cảm, nhìn thẳng vào nàng. Bọn họ không chỉ trích, mà là sự *phủ nhận tuyệt đối*: *”Ngươi yếu nhược! Tình cảm là gánh nặng. Ngươi sẽ thất bại, Lý gia của ngươi sẽ vĩnh viễn bị lãng quên, giống như tất cả những kẻ mang ‘tình’ khác!”* Nàng bắt đầu run rẩy bần bật, lệ tràn khóe mi, chảy dài trên gương mặt tái nhợt. Linh lực Lý gia, vừa bừng tỉnh, lại sắp khô kiệt. Dao Tâm vừa thăng hoa có nguy cơ rạn nứt, tan nát.
Lâm Khải cũng bị cuốn vào huyễn cảnh của riêng hắn. Hắn thấy hồi ức về Sương Mộc thôn bị hủy diệt, nỗi đau mất song thân, sự bất lực khi chứng kiến bi kịch trùng lặp. Ý Chí Vô Tình chế giễu, lời nói băng lãnh như sương tuyết: *”Ngươi không thể cứu vớt ai! Tình ái của ngươi chỉ mang lại thống khổ và sự diệt vong. Hãy từ bỏ đi, trở thành một cỗ máy vô tình, đó mới là chân lý Đại Đạo!”* Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn buông xuôi, muốn chấp nhận sự hư vô, bởi nó dường như là con đường dễ dàng hơn, là sự giải thoát khỏi mọi thống khổ.
Lý Thanh Thanh gần như ngã quỵ, thân thể mềm nhũn, chỉ còn một tia linh lực mong manh chống đỡ nàng đứng vững. Ánh mắt nàng dần trở nên hư vô, vô hồn, tựa một con búp bê bị rút cạn linh hồn. Nàng thầm thì đứt quãng, giọng nói lạc đi trong tuyệt vọng: *”Không… ta không thể… gánh vác… được nữa rồi…”*
***

Lâm Khải nhìn Lý Thanh Thanh đang chìm sâu vào vực thẳm tuyệt vọng, nỗi thống khổ của nàng tựa ngọn lửa thiêu đốt trái tim hắn, nhưng cũng chính là chất xúc tác mãnh liệt nhất, đánh thức một sức mạnh tiềm tàng. Hắn không thể để sư tỷ gục ngã, không thể để ngọn lửa “tình” trong nàng bị dập tắt.
Hắn siết chặt bàn tay Lý Thanh Thanh. Uẩn Tình Ngọc trên ngực cùng vòng cổ gỗ mục nát trên cổ hắn bùng sáng rực rỡ, chẳng những tạo thành một lá chắn phòng hộ mà còn kết nối sâu sắc với linh hồn Lý Thanh Thanh. Hào quang hổ phách cùng xanh biếc cuộn trào, bao trùm lấy cả hai người, tựa một ngọn hải đăng duy nhất giữa biển cả hư vô đen kịt.
Lâm Khải vận dụng “Tâm Thuật Hữu Tình” đã dung hợp Thiên Tâm Ngọc cùng di sản Cảm Linh Tiên Quân, tập trung toàn bộ ý chí cùng linh lực. Hắn không chống lại trực tiếp luồng ý niệm của Ý Chí Vô Tình, mà *thấu cảm* nỗi sợ hãi, thống khổ của Lý Thanh Thanh, cùng nỗi thống khổ của chính mình. Hắn chấp nhận chúng, không chối bỏ, bởi đó là một phần không thể tách rời của “tình”.
Hắn thầm thì với Lý Thanh Thanh, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định, xuyên qua lớp sương mù huyễn cảnh cùng những lời thầm thì vô tình: *”Sư tỷ, đừng sợ! Nỗi thống khổ này chẳng phải yếu nhược, mà là minh chứng cho tình ái của chúng ta. Hãy cảm nhận nó, và biến nó thành lực lượng. Ta ở đây, chúng ta ở đây, cùng nhau đối mặt!”*
Cùng lúc đó, Lâm Khải thi triển **”Tâm Liên Hồi Ức”**. Từ Uẩn Tình Ngọc cùng vòng cổ gỗ, một đóa Tâm Liên ánh sáng khổng lồ, rực rỡ sắc hổ phách cùng xanh biếc, bùng nở. Nó chẳng những là ánh sáng thuần túy, mà là một làn sóng “tình ý” thuần khiết, mang theo vô số hồi ức ấm áp, sống động như thật: nụ cười hiền hậu của mẫu thân Lâm Khải, hư ảnh Lý gia thuở yên bình, tiếng cười hồn nhiên của Hàn Liệt trước khi bị tha hóa, lời thề non hẹn biển về “Thiên Đạo Hữu Tình” mà bọn họ đã cùng nhau khắc sâu. Những hồi ức đó chẳng những là của Lâm Khải, mà còn là những mảnh ghép tình cảm của Lý Thanh Thanh, được hắn thấu cảm cùng chuyển hóa, hòa quyện vào làn sóng ánh sáng.

Lý Thanh Thanh, được Lâm Khải dẫn dắt, tựa bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Đạo tâm Lý gia của nàng, được tẩy rửa cùng thăng hoa, cộng hưởng mãnh liệt với Lâm Khải. Nàng siết chặt bàn tay hắn, ánh mắt rực cháy ý chí, dùng linh lực Lý gia còn sót lại để củng cố liên kết, biến nỗi sợ hãi thành ngọn lửa quyết tâm. Nàng nhớ lại lời thề bảo hộ Lý gia, nhớ về Lâm Khải, cùng niềm tin bất diệt vào “Thiên Đạo Hữu Tình”. Linh lực Lý gia, vốn là lực lượng phòng thủ, giờ đây hòa quyện cùng Lâm Khải, trở thành một phần của lực lượng công kích tinh thần, một lực lượng được tôi luyện từ bi thương cùng hy vọng.
Đóa Tâm Liên Hồi Ức trực tiếp va chạm luồng ý niệm băng lãnh của Ý Chí Vô Tình. Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có một sự va chạm tinh thần kịch liệt, một cuộc chiến của những khái niệm đối lập. Những hồi ức ấm áp tựa những mũi kim nhỏ, thuần khiết, đâm sâu vào bức tường “vô tình”, khiến nó chao đảo, không ngừng co rút lại.

Ý Chí Vô Tình phát ra một tiếng gầm gừ vô thanh đầy phẫn nộ, thống khổ cùng *kinh tởm*, tựa hồ bị thiêu đốt bởi chính những gì nó khinh miệt, bởi sự tồn tại của những cảm xúc mà nó đã cố gắng xóa bỏ. Luồng ý niệm băng lãnh bắt đầu suy yếu, tan rã cùng co rút lại, không thể chịu đựng được sự thuần khiết cùng mãnh liệt của “tình ý” được chuyển hóa từ thống khổ cùng ý chí kiên định.
***
Ý Chí Vô Tình bị đẩy lùi. Không gian Hư Vô Chi Uyên dần trở lại trạng thái bình thường hơn, bớt băng lãnh cùng áp lực. Sắc xám xịt hư vô dần được thay thế bằng những tia sáng yếu ớt của sắc màu, tựa hồ thế giới đang được phục sinh.
Ý Chí Vô Tình rút lui sâu hơn vào hư không, nhưng trước khi triệt để tan biến, nó để lại một luồng khí tức phẫn nộ, căm hờn vang vọng trong thức hải của cả hai người: *”Ngươi… kẻ mang ‘tình’ yếu nhược… sẽ phải trả giá! Ngươi không thể thay đổi bản chất Đại Đạo!”*
Lý Thanh Thanh, dù vẫn còn suy yếu, nhưng đôi mắt đã rạng rỡ niềm tin cùng sự kiên định. Nàng nhìn Lâm Khải, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi, xua tan mọi mệt mỏi: *”Tiểu Khải… chúng ta đã… làm được.”*
Lâm Khải gật đầu, ôm chặt Lý Thanh Thanh vào lòng. Hắn cảm nhận linh lực “hữu tình” trong mình đã được tôi luyện cùng củng cố mãnh liệt hơn bao giờ hết, tựa một dòng suối ấm áp cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Đồng thời, một tia khí tức suy yếu, hỗn loạn, nhưng vô cùng quen thuộc của Hàn Liệt lại hiện hữu rõ ràng trong tâm trí hắn, kèm theo một cảm giác giằng xé kịch liệt, tựa một linh hồn đang đấu tranh để thoát khỏi xiềng xích.
Lâm Khải nhắm mắt, lời thầm thì “Lâm… Khải… rút…” của Hàn Liệt vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa một tiếng cầu cứu khẩn thiết. Hắn biết Hàn Liệt vẫn đang đấu tranh, cùng hạt mầm “tình” hắn gieo vẫn âm ỉ cháy, cố gắng phá vỡ bức tường vô tình. Một tia sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc lóe lên, tựa xác nhận sự tồn tại của Hàn Liệt, của niềm hy vọng.
Lâm Khải mở mắt, ánh nhìn kiên định hướng về phía trước, nơi Ý Chí Vô Tình vừa rút lui. Hắn tuyên bố, giọng nói trầm ấm cùng vang vọng, đầy ý chí sắt đá: *”Hàn Liệt… ta sẽ không bỏ rơi huynh. Chúng ta sẽ cứu vớt huynh, cùng phục hưng Thiên Đạo Hữu Tình, chứng minh rằng tình cảm không bao giờ là yếu nhược!”*
Ngay sau lời tuyên bố của Lâm Khải, trên vách đá nơi Ý Chí Vô Tình rút lui, một phù văn cổ xưa chợt bừng sáng. Nó chẳng phải phù văn hoa băng băng lãnh của Vô Tình Tông, mà là một biểu tượng hoa sen cổ kính, thuần khiết, rực rỡ sắc màu sinh mệnh. Phù văn hé lộ một lối đi sâu hơn, tỏa ra luồng khí tức ấm áp, tinh khiết của “Nguồn Suối Cảm Ứng”, tựa một lời mời gọi.
Lý Thanh Thanh kinh ngạc nhìn phù văn, rồi nhìn Lâm Khải với ánh mắt đầy hy vọng cùng phấn khích: *”Đây là… Nguồn Suối Cảm Ứng! Liệt tổ Lý gia từng nhắc đến… nơi cội nguồn của vạn tình cảm, nơi Thiên Tâm Ngọc được sinh ra!”*
Lâm Khải gật đầu, siết chặt Uẩn Tình Ngọc cùng vòng cổ gỗ. Hắn cảm nhận một sự thôi thúc mãnh liệt từ Thiên Tâm Ngọc, hướng về phía Nguồn Suối Cảm Ứng, tựa một linh hồn đang tìm về cội nguồn.
Lý Thanh Thanh cùng Lâm Khải trao nhau ánh mắt kiên định, không chút do dự. Bọn họ cùng nhau bước chân vào lối đi mới, hào quang “hữu tình” của Lâm Khải dẫn lối, soi sáng con đường phía trước, tựa một ngọn đuốc rực cháy giữa bóng đêm u tối, mang theo niềm hy vọng bất diệt.
Từ đỉnh tháp cổ kính tại Thương Cảm Cổ Trấn, Trần Hạo lặng lẽ quan sát. Ông cảm nhận được sự suy yếu rõ rệt của “Ý Chí Vô Tình” cùng sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải. Nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa nỗi ưu lo sâu sắc về con đường gian nan phía trước.
*”Tiểu Khải… con đường của con… đã thực sự bắt đầu rồi,”* ông thầm thì, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đen kịt đang cuộn trào, dần bị đẩy lùi bởi một tia sáng ấm áp, rực rỡ, *”Thiên Đạo Hữu Tình… chắc chắn sẽ phục hưng!”*
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: