Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 113: Thành Phố Của Tình Yêu Bất Diệt
“Nếu huynh ấy thực sự đã quên hết tất cả, nếu ngay cả cái tên của ta cũng bị xóa nhòa khỏi linh hồn huynh ấy… thì thanh kiếm này của ta còn ý nghĩa gì nữa?”
Giọng Mộc Lan nghẹn ngào, run rẩy phá tan sự tĩnh mịch của mật đạo. Nàng đứng chết trân, hai tay siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, cả người khẽ run lên dưới sức nặng của nỗi tuyệt vọng trĩu nặng tâm can. Mắt nàng đỏ hoe, tơ máu giăng mắc, không phải vì giận dữ, mà vì một nỗi đau quá lớn đang cào xé tâm can. Hình ảnh Hàn Liệt với đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn và lời cảnh báo đứt quãng *”Lâm… Khải… rút…”* cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng như một vết thương lòng nhức nhối khôn nguôi.

Lý Thanh Thanh tiến lên một bước, nhẹ nhàng đặt bàn tay thanh mảnh lên vai Mộc Lan. Gương mặt nàng vẫn còn vương chút nhợt nhạt sau trận ác chiến, nhưng ánh mắt sáng ngời niềm tin và ý chí kiên cường. Nàng khẽ khuyên nhủ, giọng nói ấm áp, xua tan giá lạnh:

“Mộc Lan, Hàn sư đệ vẫn đang chiến đấu. Đệ ấy chưa từng từ bỏ, và chúng ta cũng vậy. Hạt mầm ‘tình’ mà Tiểu Khải gieo vào thức hải của đệ ấy chính là minh chứng. Chỉ cần chúng ta tìm được Thiên Tâm Ngọc, chúng ta nhất định sẽ đưa đệ ấy trở về.”
Lâm Khải điềm tĩnh đứng phía trước, vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ cổ mộc

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: