Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 119: Tin Tức Chấn Động Giới Tu Luyện
“Tiểu Khải, đây… đây là gì?” Giọng Lý Thanh Thanh run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì kinh ngạc khôn xiết, xen lẫn niềm hân hoan khó tả. Nàng đứng trước Hồ Ký Ức đang bừng sáng rực rỡ trong Thần Điện Cảm Ứng, cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch lạc trong cơ thể nàng như đang được gột rửa bởi một dòng suối ấm áp, thuần khiết. Linh lực Lý gia vừa thức tỉnh trong nàng giờ đây cuồn cuộn trào dâng, mạnh mẽ khôn cùng, không còn chút tạp niệm, không còn chút hàn khí vô tình nào có thể xâm phạm. “Ta cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ đến mức… nó đang lan tỏa khắp nơi!” Nàng đưa tay ra, như muốn chạm vào những đóa sen ánh sáng lượn bay trên mặt hồ, cảm nhận sự sinh động, mãnh liệt của chúng.
Mộc Lan đứng bên cạnh, đôi mắt mở lớn, ngỡ ngàng trước cảnh tượng kỳ vĩ. Nàng cảm thấy ngọn lửa hận thù đối với Vô Tình Tông trong lòng nàng không hề bị dập tắt, mà lại được tôi luyện, càng thêm kiên định, thuần khiết. Nỗi đau mất mát, những ký ức đau thương về làng Sương Mộc bị hủy diệt, về Hàn Liệt bị khống chế, giờ đây không còn là gánh nặng mà hóa thành động lực mạnh mẽ. Nàng cảm nhận một luồng năng lượng dịu dàng len lỏi, xoa dịu từng vết thương cũ, nhưng quan trọng hơn là nó đang củng cố ý chí nàng. “Thật ấm áp… nhưng cũng đầy sức mạnh. Cảm giác như… cả thế giới đang lắng nghe.” Nàng khẽ thì thầm, siết chặt thanh kiếm trong tay, ý chí kiên cường chưa từng có bùng cháy trong đôi mắt.
Lâm Khải đứng giữa hai nàng, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được không chỉ luồng năng lượng “hữu tình” khổng lồ từ Hồ Ký Ức và Tâm Trận đang bùng nổ, mà còn là sự cộng hưởng mãnh liệt của tinh thần lan tỏa khắp Phàm Trần. Đó không phải là một làn sóng linh khí đơn thuần, mà là một lời tuyên cáo vô hình, một tiếng vọng từ thẳm sâu tình cảm, đánh thức những gì đã bị lãng quên. Hắn cảm nhận được những tia hy vọng, nỗi ưu tư, cùng sự phẫn nộ đang trỗi dậy từ khắp nơi. Hắn biết, điều này sẽ tạo ra một cơn bão lớn, một cuộc chiến định mệnh mà hắn đã chuẩn bị bấy lâu.
Lâm Khải từ từ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm, giờ đây rực cháy ngọn lửa kiên định, bất khuất. Hắn nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, giọng nói trầm ấm, uy lực tràn đầy: “Đây không chỉ là linh khí, Sư tỷ, Mộc Lan. Đây là tiếng vọng của ‘tình’, một lời tuyên chiến gửi đến toàn bộ Thiên Đạo… và những kẻ đã lãng quên đạo lý ấy.” Hắn siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh của Thiên Tâm Ngọc, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát đang hòa làm một trong linh hồn hắn, biến hắn thành cầu nối sống động của Thiên Đạo Hữu Tình.

***
Cùng lúc đó, tại tổng đàn của Vô Tình Tông, nơi ẩn mình sâu trong Vực Sâu Vô Tình, một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có đang bùng phát.
“A… Aaaaaa!”
Tiếng gào thét đau đớn vang vọng khắp điện thờ, mật thất, thậm chí cả những quảng trường băng giá nơi tu sĩ thường ngày tọa thiền. Hàng trăm, hàng ngàn tu sĩ của Vô Tình Tông, từ những đệ tử cấp thấp đến các trưởng lão uy nghiêm, đột ngột ôm đầu, gầm thét trong thống khổ. Đạo tâm “vô tình” của họ, vốn đã được tôi luyện qua bao năm tháng để trở nên lạnh lẽo như băng đá, giờ đây xuất hiện những vết nứt li ti, lan rộng như mạng nhện trên gương mặt trắng bệch.
“Không thể nào! Đạo tâm của ta… nó đang… nứt vỡ!” Một Trưởng lão của Vô Tình Tông, vốn nổi danh vô cảm, tàn nhẫn, giờ đây ôm ngực quỵ gối, miệng phun ra ngụm máu đen đặc quánh. “Cảm xúc… những thứ ta đã đoạn tuyệt… tại sao lại trở lại?!” Trong thức hải của y, những ký ức về gia đình, tình yêu, nỗi sợ hãi và hối tiếc đã bị phong ấn từ lâu, bỗng nhiên ùa về như thác lũ, gây ra sự giằng xé tột cùng, khiến y gần như hóa điên.
Một tu sĩ cấp dưới của Vô Tình Tông, gương mặt tái mét, run rẩy bám víu cột đá băng giá. Hắn chứng kiến xung quanh, các đồng môn đang vật vã trong đau đớn, ánh mắt hoảng loạn khôn cùng khi đối mặt với những cảm xúc đã bị chôn vùi. “Huyền Ảnh sư huynh… mọi người… mọi người đều đang… hóa điên!” Hắn thầm thì, giọng nói tràn đầy kinh hãi.
Sâu trong hang động băng giá, nơi Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn tựa bão tố, Huyền Ảnh cũng không tránh khỏi sự ảnh hưởng. Y ôm chặt đầu, toàn thân co giật kịch liệt. Vết nứt trên đạo tâm vô tình của y lớn hơn, sâu hơn, kéo dài từ thái dương xuống tận cằm, khiến y rên rỉ không ngừng trong đau đớn. Ánh mắt đỏ ngầu của y giờ đây chẳng những tràn ngập sát khí, mà còn xen lẫn một tia kinh hoàng khôn cùng. Y cảm nhận được sự cộng hưởng mãnh liệt của tinh thần từ Thần Điện Cảm Ứng, một sức mạnh “tình” cổ xưa đang trực tiếp lay chuyển căn cơ của “vô tình”, uy hiếp sự tồn tại của y.
“Cái thứ ‘tình’ hèn mọn đó… dám… dám lay chuyển căn cơ của ‘Vô Tình’!” Giọng Huyền Ảnh gằn lên từng chữ, tràn đầy căm hờn, phẫn nộ, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi sợ hãi khôn cùng. Sát khí cuồn cuộn bùng nổ từ thân y, muốn nghiền nát thảy những gì đang gây ra nỗi đau này, nhưng nỗi đau từ đạo tâm nứt rạn lại khiến y phải chùn bước. Y biết, đây không còn là một cuộc đối đầu thông thường. Đây là một cuộc chiến sinh tử, chẳng những vì Vô Tình Tông, mà còn vì chính sự tồn tại của y.
***
Trong đại điện của Vô Tình Tông, một không gian rộng lớn được chạm khắc từ băng đen và đá núi lửa, không khí căng thẳng đến ngạt thở. Các vị trưởng lão, dù cố che giấu nỗi đau cùng sự hoảng loạn đang giằng xé bên trong, vẫn không thể giấu nổi vẻ mặt tái mét cùng ánh mắt đầy tức giận. Họ tề tựu xung quanh một bàn đá khổng lồ, nơi bản đồ toàn bộ giới tu luyện được khắc họa bằng những đường nét băng giá.
Tông chủ của Vô Tình Tông, một lão giả tóc bạc phơ, thân hình gầy gò song toát lên vẻ uy nghi đáng sợ, ngồi trên ghế chủ tọa cao nhất. Đôi mắt y sắc lạnh như băng, nhưng giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc mà hiếm khi nào lộ ra. Y chậm rãi vươn tay, gõ nhẹ mặt bàn đá, âm thanh trầm lạnh vang vọng khắp đại điện, khiến mọi tiếng xì xào đều im bặt tức thì.
“Mọi sự đã rõ ràng.” Giọng Tông chủ trầm lạnh, vang vọng khắp đại điện, mang theo sự đè nén khiến linh hồn người nghe phải run rẩy. “Cái gọi là ‘Tâm Trận’ đã được khởi động. ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ đang trỗi dậy, thách thức căn cơ của ‘Thiên Đạo Vô Tình’ mà chúng ta đã bảo vệ ngàn năm nay.”
“Không thể để điều này xảy ra!” Trưởng lão thứ nhất, một nam tu sĩ vạm vỡ, râu bạc phơ, đập mạnh bàn, khuôn mặt đỏ bừng vì phẫn nộ tột cùng. “Đây là sỉ nhục! Là mối đe dọa trật tự vĩnh hằng mà ‘Ý Chí Vô Tình’ đã thiết lập từ trước thời hồng hoang! Chúng ta phải nghiền nát ngọn lửa yếu ớt đó, trước khi nó thiêu rụi thảy!” Y cảm thấy đạo tâm đang rung chuyển, những cảm xúc bị đè nén cố thoát ra, khiến y càng thêm phẫn nộ.
“Nhưng Tông chủ…” Trưởng lão thứ hai, một nữ tu sĩ gương mặt hốc hác, giọng nói run rẩy, khó khăn lắm mới thốt thành lời. “Đạo tâm của ta… của nhiều người đã bị chấn động. Sức mạnh đó… quá cổ xưa, quá mãnh liệt. Nó chẳng những không phải linh khí, nó… nó là những gì chúng ta đã cố gắng quên đi.” Nàng ôm ngực, cảm nhận rõ rệt những vết nứt đang lan rộng trên đạo tâm, và nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi sợ hãi mất đi chính bản thân, lại ùa về.
Đúng lúc này, Huyền Ảnh bước vào đại điện. Gương mặt y tái mét, song ánh mắt đỏ ngầu lại bùng lên ngọn lửa căm hờn cùng sát khí. Y cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng nỗi đau từ vết nứt trên đạo tâm vẫn hiện rõ, khiến y nghiến răng chịu đựng. Y quỳ một gối trước Tông chủ, giọng nói tràn đầy căm hờn, quyết liệt: “Tông chủ, ta xin nguyện đích thân dẫn dắt đội quân ‘Vô Tình’ đi nghiền nát thằng nhãi Lâm Khải và cái gọi là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ ấy! Ta sẽ đích thân vặt sạch từng mảnh ‘tình’ còn sót lại trong thân hắn, để hắn phải nếm trải thống khổ tột cùng của sự trống rỗng!”
Tông chủ của Vô Tình Tông nhìn Huyền Ảnh, ánh mắt phức tạp, vừa có tán thưởng, vừa có lo lắng. “Huyền Ảnh, ngươi đã cảm nhận được sức mạnh của nó. Đạo tâm của ngươi đã bị chấn động. Đây không phải lúc khinh địch. Sự trỗi dậy của ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ là một biến số nằm ngoài mọi dự đoán của ‘Ý Chí Vô Tình’. Chúng ta không thể đánh giá thấp đối thủ này.” Y dừng lại một chút, ánh mắt quét qua toàn bộ trưởng lão đang hoảng loạn. “Hãy triệu tập tất cả Đạo Tử, Trưởng lão Hắc Y, cùng tất cả tu sĩ tinh nhuệ. Chúng ta sẽ hạ lệnh tổng tấn công. Không để ngọn lửa ‘tình’ ấy có cơ hội bùng cháy thêm nữa!”
Lời của Tông chủ vang vọng khắp đại điện, mang theo ý chí sắt đá, quyết định không thể lay chuyển. Cả Vô Tình Tông, dù đang bị giằng xé bởi nỗi đau cùng sự sợ hãi, cũng phải tuân theo mệnh lệnh tối cao ấy. Một cơn bão thực sự, mang theo sự hủy diệt cùng vô tình, đang được chuẩn bị để quét sạch mọi dấu vết của “tình” khỏi Phàm Trần.
***
Trong khi Vô Tình Tông chìm trong hỗn loạn cùng căm phẫn, thì ở những nơi khác trong giới tu luyện, những tia hy vọng le lói bắt đầu hiển hiện.

Trong một am nhỏ đơn sơ giữa dãy núi xa xăm, Cổ Hoài chân nhân, một tán tu ẩn dật, râu bạc phơ, đôi mắt hiền từ, đột nhiên mở bừng mắt. Y vốn đang ngồi thiền, tâm cảnh bình lặng tựa nước hồ thu, song giờ đây, một làn sóng ấm áp, thuần khiết dị thường đã xuyên qua mọi lớp phòng ngự, chạm vào đạo tâm y. Ánh mắt y từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc khôn cùng, rồi là một tia hy vọng yếu ớt, tựa hạt mầm vừa nảy mầm trong lòng đất cằn cỗi.
“Thiên Đạo Hữu Tình… thật sự đã trở lại?” Y thì thầm, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng lãng đãng trôi. “Chẳng lẽ… con đường ấy… không phải là hư vọng?” Suốt bao năm tháng, y đã nghe về những truyền thuyết cổ xưa về một Thiên Đạo chẳng những vô tình mà còn hữu tình, song chưa bao giờ thực sự tin tưởng. Giờ đây, y cảm nhận được sự thật ấy đang bùng nổ.
Xa hơn nữa, tại một tông môn nhỏ ẩn mình trong thung lũng xanh tươi, một nơi vốn luôn giữ vững niềm tin vào tình cảm phàm tục, các đệ tử cùng trưởng lão đang vui mừng khôn xiết.
“Sư phụ, con cảm thấy linh khí… ấm áp dị thường! Cảm giác tựa… được vỗ về vậy!” Một đệ tử trẻ tuổi thốt lên, ôm lấy ngực, cảm nhận một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mạch lạc.
“Đúng vậy… đây là dấu hiệu tốt!” Một vị trưởng lão già nua, đôi mắt rưng rưng lệ, nhìn về chân trời. “Thiên Đạo Hữu Tình… nó đang trở lại! Hy vọng của chúng ta… đã không bị dập tắt!” Họ bắt đầu bàn tán xôn xao, niềm vui cùng sự phấn khích lan tỏa khắp tông môn, tựa những đóa sen ánh sáng đang nở rộ giữa màn đêm.
Trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, nơi vẫn luôn là điểm tựa vững chắc của Lâm Khải, Trần Hạo lặng lẽ đứng đó, quan sát thảy. Gánh nặng ngàn năm trên vai ông dường như được trút bỏ phần nào, nụ cười mãn nguyện, hiền hòa hiện lên trên gương mặt khắc khổ. Ông cảm nhận được làn sóng Thiên Đạo Hữu Tình bùng nổ khắp Phàm Trần, một sức mạnh ấm áp, quen thuộc mà ông đã chờ đợi hàng ngàn năm.
“Tiểu Khải… con đã thức tỉnh trái tim thế giới.” Ông thầm thì, nhìn về phương xa, nơi Thần Điện Cảm Ứng đang tỏa sáng. “Ngươi đã thực sự tìm thấy con đường của mình, và thức tỉnh trái tim thế giới.” Song ngay sau đó, nụ cười trên môi ông tắt hẳn, ánh mắt trở nên nghiêm trọng, nỗi lo lắng sâu sắc hiện rõ. “Nhưng… Ý Chí Vô Tình sẽ không ngồi yên. Giờ đây, bão tố lớn nhất sẽ ập tới. Hãy vững vàng, hài tử của ta…” Ông biết, Lâm Khải đã mở ra một cánh cửa mới, song cũng đồng nghĩa với việc đối mặt với mối nguy hiểm lớn nhất từ trước đến nay.
***
Trong hang động băng giá sâu thẳm của Vực Sâu Vô Tình, nơi Hàn Liệt bị giam cầm, cảnh tượng giờ đây càng thêm bi kịch.
Làn sóng “hữu tình” từ Tâm Trận đã xuyên qua mọi lớp phong ấn, chạm vào thức hải Hàn Liệt. Hắn giằng xé dữ dội hơn bao giờ hết, toàn thân co giật kịch liệt. Những sợi xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt quấn quanh thân y, vốn đã phong tỏa thảy mọi cảm xúc, giờ đây bắt đầu nứt rạn, phát ra những tiếng “rắc… rắc…” yếu ớt.
Ký ức. Những ký ức ấm áp, tưởng chừng đã bị bóp nát, chôn vùi vĩnh viễn, giờ đây ùa về như thác lũ. Hình ảnh em gái yếu ớt, gương mặt ngây thơ, nụ cười trong trẻo. Hình ảnh làng Sương Mộc yên bình, những buổi chiều hoàng hôn ấm áp. Cùng ánh mắt kiên định, tràn đầy tin tưởng của Lâm Khải. Tất cả những điều ấy hòa quyện với nỗi trống rỗng cùng sự điên loạn của Vô Tình Chi Nguyên, tạo thành sự giằng xé nội tâm tột cùng.

“A… Aaaaaa!” Hàn Liệt gào thét trong thống khổ, chẳng những không phải vì Vô Tình Chi Nguyên, mà vì sự đấu tranh khốc liệt giữa hai luồng sức mạnh đối lập trong linh hồn hắn. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn giờ đây không còn hoàn toàn trống rỗng, mà rực lên tia sáng của lý trí cùng nỗi đau, giằng xé với sự vô hồn của “vô tình”. Hắn lẩm bẩm, tiếng nói đứt quãng, yếu ớt song đầy ám ảnh, vọng thẳng vào tâm trí Lâm Khải: “Lâm… Khải… cứu… em gái… Sương Mộc… đừng… quên…”
Huyền Ảnh, trước khi rời đi để tổng tấn công, liếc nhìn Hàn Liệt. Ánh mắt y phức tạp, vừa có phẫn nộ tột cùng vì sự phản kháng của Hàn Liệt, vừa có một tia bất an mơ hồ. Y vung tay, trút thêm một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ, tàn độc hơn vào Hàn Liệt, cố bóp nát hạt mầm “tình” đang trỗi dậy. Song lần này, nó chỉ làm Hàn Liệt giãy giụa mạnh hơn, tiếng gào thét của hắn càng thêm bi thương, chẳng còn hiệu quả như trước. Huyền Ảnh khẽ nhíu mày, rồi quay lưng bước đi, để lại Hàn Liệt vật vã trong nỗi thống khổ tột cùng.
***
Trong Thần Điện Cảm Ứng, trước Hồ Ký Ức đang bừng sáng tựa một mặt trời nhỏ, Lâm Khải đứng vững chãi, toàn thân bao phủ bởi hào quang hổ phách cùng xanh biếc. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Huyền Ảnh đang lao đến, cùng luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo đang chấn động không gian, tựa một cơn bão tố đang gầm gừ ngoài kia. Song hắn không hề nao núng. Ánh mắt hắn kiên định, ngọn lửa “tình” trong linh hồn hắn bùng cháy chói lòa, sẵn sàng đối mặt với thử thách lớn nhất.
Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan đứng hai bên Lâm Khải, nắm chặt tay hắn. Dù không gian xung quanh đang rung chuyển dữ dội bởi sự tiếp cận của Huyền Ảnh, song họ vẫn cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ khi ở bên cạnh Lâm Khải, tựa thể hắn là ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố.
Lâm Khải nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, ánh mắt kiên định, giọng nói trầm ấm, đầy sức nặng: “Huyền Ảnh đang tới. Hắn sẽ mang theo sự phẫn nộ của ‘Ý Chí Vô Tình’. Đây sẽ là trận chiến lớn nhất của chúng ta. Các nàng… đã sẵn sàng chưa?”
Lý Thanh Thanh gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay Lâm Khải, ánh mắt rạng rỡ niềm tin. “Tiểu Khải, chúng ta đã sẵn sàng. Lý gia sẽ không lùi bước. ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ sẽ không bị dập tắt!” Nàng cảm nhận được sứ mệnh ngàn năm của gia tộc, cùng giờ đây, nàng biết mình đang đứng đúng vị trí, bên cạnh người sẽ thay đổi Thiên Đạo.
Mộc Lan siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt rực lửa căm hờn cùng quyết tâm. “Vô Tình Tông sẽ phải trả giá. Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ ‘tình’ cùng cứu Hàn Liệt!” Nàng chẳng còn là cô gái đạo tặc tinh quái ngày nào, mà đã trở thành một chiến binh kiên cường, sẵn sàng hy sinh vì chính nghĩa.
Lâm Khải nhìn về lối vào Thần Điện, nơi luồng Vô Tình Chi Nguyên đang cuồn cuộn ập tới, giọng nói vang vọng khắp không gian, tựa một lời tuyên cáo gửi tới toàn bộ Thiên Đạo: “Vậy thì, hãy để chúng tới. ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ sẽ chứng minh sức mạnh chân chính của nó!”
Hắn biết, cuộc chiến này chẳng những không phải của riêng hắn, mà là của tất cả những ai tin vào tình cảm, vào sự sống. Và hắn, Lâm Khải, sẽ là người dẫn lối, là ngọn lửa thắp sáng con đường cho một kỷ nguyên mới của Thiên Đạo Hữu Tình.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: