Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 126: Mục Tiêu Của Vô Tình Tông
Thương Cảm trấn không trung đột ngột vặn vẹo, không gian tựa hồ bị vô hình cự thủ xé rách, lộ ra một hắc liệt khổng lồ. Tịch dương quang huy bị nuốt chửng không thương tiếc, chỉ còn lại u ám đáng sợ bao trùm cảnh vật, chìm dần vào hắc ám. Từ hắc liệt ấy, một luồng hắc khí cuồn cuộn như sóng thần, ầm ập đổ xuống, mang theo hơi thở hủy diệt cùng tử vong.
Trần Hạo đứng trên tường thành, bạch phát phiêu diêu trong gió, nhãn thần nghiêm nghị nhìn thẳng vào hắc liệt đang dần mở rộng. Ông đã liệu trước ngày này, đã chuẩn bị suốt bao năm qua, song khi kẻ thù thực sự xuất hiện, áp lực vẫn đè nặng lên từng thớ thịt, từng kinh mạch. Linh lực “hữu tình” trong thân thể ông tự động vận chuyển, tạo thành một vô hình hộ thuẫn bao phủ Thương Cảm trấn, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng chúng sinh cùng liên minh tu sĩ. Ông nhớ lại lời nói của Lâm Khải, của đứa đồ đệ đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong ông, trong tất cả bọn họ: *“Tình cảm là sức mạnh, là cội nguồn của sự sống!”* Giờ đây, chính lời thề ấy sẽ là thành lũy vững chắc nhất.

Theo sau luồng hắc khí, một bóng người cao lớn, khoác hắc bào, xuất hiện giữa không trung. Đó là Huyền Ảnh, Đại trưởng lão Vô Tình Tông. Đôi mắt y lạnh lẽo như băng, quét qua Thương Cảm trấn, không chút cảm xúc dao động. Phía sau y, hàng trăm tinh nhuệ Vô Tình Tông tu sĩ cũng lần lượt bước ra, thân ảnh họ tựa bóng ma, mỗi người đều tỏa ra khí tức vô tình lạnh lẽo, vô cảm đến rợn người, bao vây Thương Cảm trấn từ trên không trung.
Vô Tình Chi Nguyên kinh hoàng áp lực đè nặng xuống, khiến linh lực “hữu tình” của chúng sinh trong trấn bị đè nén mạnh mẽ, không khí trở nên ngột ngạt khó thở. Những tu sĩ cấp thấp hơn trong liên minh, dù đã được cảnh báo, vẫn không khỏi run rẩy, diện mạo trắng bệch.
Trần Hạo khẽ thở dài, song nhãn thần ông vẫn kiên định. Ông giơ tay, ra hiệu cho liên minh chuẩn bị chiến đấu. “Chư vị, hãy giữ vững đạo tâm! Đây là thời khắc sinh tử, không còn đường lùi!” Giọng ông trầm hùng, vang vọng, cố gắng xua tan nỗi sợ hãi đang len lỏi.
Vương Hạo siết chặt trường kiếm trong tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Diện mạo hắn trắng bệch, song nhãn thần vẫn kiên nghị, không hề lùi bước. Hắn quay sang Lưu Nguyệt, khẽ gật đầu, tựa một lời động viên thầm lặng. Lưu Nguyệt cũng nắm chặt pháp khí, đôi môi mím chặt, nhãn thần tràn đầy lo lắng song không hề nao núng. Lục Hằng đứng cạnh Trần Hạo, tỏa ra khí tức kiên cường. Y cảm nhận được luồng khí tức vô tình đang cố gắng xâm nhập vào thức hải, song những ký ức về Lâm Khải, về lời hứa của “ân nhân” đã chữa lành Tâm Ma cho y, đã trở thành thành lũy vững chắc. *“Tình cảm là sức mạnh,”* lời nói của Lâm Khải lại vang vọng trong tâm trí Lục Hằng, tựa một lời nhắc nhở, một lời thề.
***
Huyền Ảnh không lập tức công kích. Y giơ hữu thủ, một luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt khổng lồ bùng lên, xoáy tròn trên không trung, tạo thành một u tối quang trụ, lan tỏa khắp Thương Cảm trấn và mở rộng ra xa, bao trùm cả một vùng thiên địa rộng lớn. Tối hậu nhật quang bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại hắc kịt hư vô chi sắc.
Cùng lúc đó, một cổ xưa vô hình pháp trận, được Vô Tình Tông khắc sâu vào hư không, chợt được kích hoạt. Luồng Vô Tình Chi Nguyên trở thành cầu nối, khuếch đại một lạnh lẽo, vô vị, song đầy sức mạnh hủy diệt thần niệm thông điệp. Nó không phải là âm thanh, mà là một ý niệm trực tiếp xuyên thẳng vào thức hải của vạn vật sinh linh trong trấn và lan truyền khắp giới tu luyện lân cận.
**”Phàm Trần chúng sinh, lắng nghe!”** Thanh âm của Huyền Ảnh vang vọng trong tâm trí mỗi người, không ngữ điệu, không cảm xúc, tựa hồ tử thần chi chung từ vực sâu vô tận. **”Bổn tọa là Huyền Ảnh, Đại trưởng lão Vô Tình Tông. Chúng ta đến đây để ‘thanh lọc’ thế gian này khỏi mọi tạp niệm, mọi yếu nhược mà các ngươi gọi là ‘tình cảm’. Tình cảm là gông cùm, là xiềng xích trói buộc Đại Đạo, là căn nguyên của mọi thống khổ, mọi bi ai, mọi yếu nhược. Chúng ta sẽ xóa bỏ mọi hỉ nộ ái ố, mọi chấp niệm phù du, để Thiên Đạo được ‘thăng hoa’ lên cảnh giới vô tình tuyệt đối, trở về bản chất chân thực, thuần khiết của nó! Thương Cảm trấn này sẽ là minh chứng, là nơi khởi đầu cho kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của ‘Thiên Đạo Vô Tình’ vĩnh hằng!”**

Làn sóng “vô tình” từ thông điệp của Huyền Ảnh không chỉ truyền tin mà còn cố gắng bào mòn cảm xúc, gặm nhấm ký ức cùng ý chí của chúng sinh trong trấn. Nó tựa một cơn gió lạnh lẽo thổi qua linh hồn, cố gắng dập tắt mọi ngọn lửa ấm áp. Một số tu sĩ cấp thấp của liên minh, những kẻ đạo tâm chưa đủ kiên cố, ôm đầu rên rỉ, diện mạo vặn vẹo trong thống khổ. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi sợ mất đi những gì mình trân quý trỗi dậy mạnh mẽ, khiến họ dao động nhẹ, song không một ai gục ngã hoàn toàn.
Trần Hạo đứng vững như bàn thạch, đạo tâm của ông kiên cố tựa vách núi ngàn năm. Ông vận chuyển linh lực “hữu tình” cuồn cuộn, tạo thành một kiên cố tinh thần hộ thuẫn bao phủ toàn bộ liên minh. *’Tên tà ma này! Hắn muốn biến chúng sinh thành đá tảng vô tri, thành những cỗ máy vô cảm sao?’* Nộ hỏa bùng lên trong lòng ông, song đó không phải là cơn giận mù quáng, mà là ngọn lửa bảo hộ, ngọn lửa của “tình” được tôi luyện qua ngàn năm sóng gió. “Kẻ tà ma! Ngươi muốn biến chúng sinh thành đá tảng vô tri, thành những cỗ máy vô cảm sao? ‘Tình’ là cội nguồn của sự sống, là ánh sáng của Đại Đạo, là chân lý vĩnh hằng!” Nhãn thần ông bừng lên nộ hỏa cùng kiên định, tựa hồ muốn xuyên thủng màn đêm u tối.
Lục Hằng đứng cạnh Trần Hạo, nhãn thần y kiên nghị. Y cảm nhận được làn sóng “vô tình” đang cố gắng xâm nhập, cố gắng gợi lại những thống khổ, những mất mát mà y từng trải qua. Song giờ đây, những thống khổ ấy không còn là gông cùm. Y nhớ về Lâm Khải, về cách “ân nhân” đã dùng “tình” để chữa lành Tâm Ma cho y, biến hận ý thành kiên cường ý chí. Linh lực hữu tình cuộn trào trong kinh mạch, củng cố hộ thuẫn của Trần Hạo, biến y thành một phần của bất khả xâm phạm thành lũy. *’Ta sẽ không bao giờ để Vô Tình Tông thành công! Không bao giờ!’*
***
Khi thông điệp tàn độc của Huyền Ảnh vang vọng khắp hư không, sâu trong đội hình Vô Tình Tông, Hàn Liệt, bị xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt trói chặt, treo lơ lửng giữa không trung, thân thể co giật kịch liệt. Lời tuyên bố cực đoan về “thanh lọc tình cảm” tựa một đòn giáng mạnh vào hạt mầm “tình” của Lâm Khải trong thức hải y, kích hoạt một cuộc chiến nội tâm khốc liệt chưa từng có.
Nỗi đau đớn từ Vô Tình Chi Nguyên đang ăn mòn linh hồn y, song giờ đây, một nỗi đau khác còn dữ dội hơn đang trỗi dậy. Những ký ức ấm áp về em gái yếu ớt, về những buổi chiều bình yên tại làng Sương Mộc, về nụ cười hiền hậu của cha mẹ, cùng ánh mắt kiên định, đầy hy vọng của Lâm Khải… tất cả ùa về như một dòng lũ, giằng xé y giữa sự vô tình đang cố gắng chiếm hữu và nhân tính đang cố gắng bám víu.
Hàn Liệt gào rống thống khổ, thanh âm không rõ lời song chứa đựng thống khổ tột cùng cùng yếu ớt phản kháng. Linh hồn y như bị xé làm đôi, một nửa muốn buông xuôi để tìm kiếm sự bình yên trong vô cảm, một nửa lại cố gắng bám víu lấy những mảnh ký ức ấm áp đang dần tan biến. Đôi mắt y, vốn đỏ ngầu cùng vô hồn, giờ đây thoáng hiện tia đỏ ngầu xen lẫn một tia nhận thức mơ hồ, một tia sáng yếu ớt của lý trí, hướng về phía Thương Cảm trấn, nơi y cảm nhận được luồng “hữu tình” đang bùng cháy dữ dội.

Huyền Ảnh, tọa trên ngai băng, quay sang nhìn Hàn Liệt với vẻ mặt ghê tởm xen lẫn phẫn nộ. Y cảm nhận được sự giằng xé trong Hàn Liệt, sự phản kháng của cái mà y gọi là “tình cảm yếu nhược”. “Ngươi! Kẻ phản bội! Ngươi dám để thứ tình cảm yếu nhược đó trỗi dậy, chống lại ý chí của bổn tọa sao?” Thanh âm y lạnh lẽo đến thấu xương, song ẩn chứa phẫn nộ tột cùng. Y vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ cùng tàn độc hơn, sắc bén tựa hàng ngàn mũi kim băng, lao thẳng vào Hàn Liệt, cố gắng nghiền nát mọi ý chí và tình cảm còn sót lại của y. Hàn Liệt lại co giật kịch liệt, nỗi đau đớn như xé toạc linh hồn, song tia sáng yếu ớt trong mắt y vẫn không hoàn toàn vụt tắt.
***
Sâu trong Vô Vọng Phàm Cảnh, nơi cổ kính mật đạo vẫn còn vương vấn thanh khiết hơi ấm của Cảm Ứng Chi Nguyên, Lâm Khải đột nhiên khựng lại. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, vầng hổ phách hào quang từ vòng cổ gỗ mục nát cùng xanh biếc quang mang từ Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn rung động dữ dội, cố gắng chống lại một luồng tà ác năng lượng từ xa đang ập đến.
Hắn cảm nhận rõ ràng làn sóng “vô tình” cực đoan từ bên ngoài, lạnh lẽo cùng tàn bạo, cố gắng xuyên phá hữu tình hộ thuẫn của hắn. Nó không chỉ là một luồng khí tức, mà là một ý chí, một lời tuyên bố tàn độc đang cố gắng gặm nhấm mọi ngọn lửa “tình” trong Phàm Trần. Đồng thời, hắn cũng nghe thấy tiếng gào thét thống khổ của Hàn Liệt, một thanh âm xé lòng vang vọng trong thức hải, cùng cảm nhận được sự giằng xé khốc liệt trong linh hồn Hàn Liệt.
Mật đạo không gian bỗng trở nên nặng nề hơn, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp, thanh tịnh ban sơ. Những phù văn hoa sen trên vách đá cũng khẽ rung lên, quang mang của chúng chập chờn tựa ngọn nến trước gió.
Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan, đang bước theo sau Lâm Khải, cũng cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột từ hắn. Diện mạo Lý Thanh Thanh nhợt nhạt, nàng ôm ngực, linh lực Lý gia trong nàng tự động vận chuyển để chống lại vô hình áp lực. “Tiểu Khải, có chuyện gì vậy? Ta cảm thấy một luồng khí tức thật kinh khủng, nó đang cố gắng bóp nghẹt tâm mạch ta, khiến ta cảm thấy trống rỗng…” Giọng nàng run rẩy, nhãn thần lộ rõ sự lo lắng.
Mộc Lan siết chặt trường kiếm trong tay, ngọn lửa hận ý trong nàng bỗng chốc bị đè nén, thay vào đó là một nỗi bất an mơ hồ. “Là Vô Tình Tông sao? Chúng lại gây ra chuyện gì rồi? Ta cảm thấy ngọn lửa hận ý trong ta đang bị đè nén, tựa hồ có thứ gì đó đang cố gắng xóa bỏ nó!”
Lâm Khải từ từ mở mắt, nhãn thần hắn kiên định hơn bao giờ hết, sâu thẳm tựa hồ nước mùa thu song bừng lên ngọn lửa bất diệt. Hắn tỏa ra ấm áp “hữu tình” hào quang, bao phủ lấy Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan, trấn an họ. “Không sai, Sư Tỷ, Mộc Lan. Vô Tình Tông đã bắt đầu hành động. Chúng đã công bố mục tiêu của mình: thanh lọc thế gian khỏi mọi tình cảm. Hàn huynh… huynh ấy đang thống khổ tột cùng. Tiếng gào thét của huynh ấy… ta có thể cảm nhận rõ ràng, huynh ấy đang giằng xé khốc liệt giữa sinh tử của linh hồn.”
Hắn siết chặt tay, quyết tâm bùng lên dữ dội, khiến vầng “hữu tình” hào quang quanh hắn càng thêm rực rỡ. “Chúng ta phải nhanh hơn nữa! Thiên Tâm Ngọc… Cảm Ứng Chi Nguyên… đó là hy vọng duy nhất của Hàn huynh, cùng của cả Phàm Trần này! Chúng ta không thể để chúng hủy diệt tất cả, không thể để chúng biến thế gian này thành một nơi vô cảm, lạnh lẽo!”
Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan nhìn Lâm Khải, nỗi sợ hãi trong lòng họ dần tan biến, thay vào đó là kiên cường chiến ý cùng niềm tin tuyệt đối. Họ gật đầu dứt khoát, siết chặt tay Lâm Khải, tựa một lời thề nguyện sẽ cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.
***
Trở lại Thương Cảm trấn, không khí căng thẳng đến tột độ. Huyền Ảnh, diện mạo lạnh lẽo tựa băng, cảm thấy tức giận khi lời tuyên bố của y không hoàn toàn nghiền nát ý chí của liên minh. *’Những con kiến hôi yếu nhược này! Chúng dám chống lại ý chí của Thiên Đạo sao? Hay là ngọn lửa tình của thằng nhãi Lâm Khải kia đã ảnh hưởng sâu rộng đến vậy?’*
“Những con kiến hôi yếu nhược! Các ngươi dám chống lại ý chí của Thiên Đạo sao? Vậy thì hãy cảm nhận sự ‘thăng hoa’ của Thiên Đạo Vô Tình!” Huyền Ảnh gầm lên, thanh âm y vang vọng tựa sấm sét, không còn là thần niệm lạnh lẽo mà là một lời tuyên chiến trực diện.
Y vung hữu thủ, một luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt tựa sóng thần, mang theo ý chí hủy diệt cực đoan, lao thẳng vào hộ thuẫn của Thương Cảm trấn. Luồng hắc khí ấy không chỉ mang theo sức mạnh vật chất, mà còn ẩn chứa ý niệm bào mòn, cố gắng xóa sổ mọi cảm xúc trên đường đi của nó.
Trần Hạo gầm lên, bạch phát dựng đứng. “Liên minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’, phòng thủ! Đừng để ý chí của chúng làm dao động các ngươi! ‘Tình’ là sức mạnh, là kiên cường vĩnh hằng!” Ông dẫn đầu, vận dụng toàn bộ linh lực “hữu tình” cuồn cuộn, cùng Lục Hằng và các trưởng lão khác tạo thành một rực rỡ quang thuẫn, mang theo vô số cổ xưa phù văn hoa sen. Quang thuẫn ấy không chỉ là vật chất, mà là sự tổng hòa của niềm tin, hy vọng cùng tình cảm của hàng ngàn người.
Vụ va chạm kinh thiên động địa. Luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt cùng rực rỡ “hữu tình” hộ thuẫn va vào nhau, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, chấn động cả hư không. Hộ thuẫn của liên minh rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết nứt lớn, song nó vẫn đứng vững, không hề sụp đổ. Các tinh nhuệ Vô Tình Tông tu sĩ lao vào, ác liệt giao tranh bắt đầu nổ ra tại tiền tuyến. Tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng gầm thét cùng tiếng rên rỉ vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của chiến tranh.
Huyền Ảnh nhếch mép cười khinh miệt. “Lão già ngu xuẩn! Ngươi nghĩ thứ yếu ớt quang mang đó có thể cản được ý chí của bổn tọa sao? Ngươi nghĩ thứ tình cảm phù du đó có thể chống lại trật tự vĩnh hằng của Thiên Đạo sao?” Y tăng cường Vô Tình Chi Nguyên, dùng một cực mạnh chưởng pháp, ngưng tụ thành một đóa hắc kịt khổng lồ băng hoa, đánh thẳng vào hộ thuẫn của Trần Hạo.
Trần Hạo bị đẩy lùi vài bước, máu tươi rỉ ra khóe môi, song nhãn thần ông vẫn kiên định, không hề nao núng. “Ngươi sẽ không bao giờ ‘thanh lọc’ được ‘tình’ khỏi thế gian này đâu, Huyền Ảnh! Chân lý vĩnh hằng không phải là sự vô tình, mà là sự hòa hợp của vạn vật! Thiên Đạo sẽ thức tỉnh, cùng khi đó, các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình!”
Vương Hạo, đang dùng trường kiếm đẩy lùi một Vô Tình Tông tu sĩ, gầm lên. “Sư đệ Khải, chúng ta sẽ giữ vững nơi đây! Ngươi hãy mau chóng tìm được Thiên Tâm Ngọc! Chúng ta tín nhiệm vào ngươi!” Hắn dùng thân mình che chắn cho Lưu Nguyệt, tung ra một mạnh mẽ quang chưởng pháp, đẩy lùi một Vô Tình Tông tu sĩ khác đang lao tới.
Lưu Nguyệt, diện mạo xanh xao vì kiệt sức, vẫn kiên cường. “Tiểu Khải, đừng quên lời hứa! Chúng ta sẽ không để ai một mình! Hãy trở về với Thiên Tâm Ngọc!” Nàng cũng vận chuyển linh lực yếu ớt của mình để hỗ trợ Vương Hạo, nhãn thần tràn đầy lo lắng song không hề nao núng, tín niệm vào Lâm Khải là điểm tựa duy nhất của nàng.
Huyền Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong vô tình đạo tâm của mình khi nghe những lời nói đầy tình cảm cùng tín niệm đó. *’Thứ yếu nhược tình cảm này! Tại sao nó lại có thể kiên cố đến vậy?!’* Y gầm lên đầy phẫn nộ. “Tuyết Vô Tình! Dẫn quân phá hủy mọi thứ! Đừng để bất kỳ ngọn lửa ‘tình’ yếu nhược nào còn sót lại! Hãy cho chúng thấy sự tàn khốc của Thiên Đạo Vô Tình!”
Tuyết Vô Tình, khoác bạch y đạo bào, diện mạo lạnh lùng vô cảm, khẽ gật đầu. “Rõ, Đại trưởng lão!” Nàng lạnh lùng đáp, dẫn một nhóm tinh nhuệ Vô Tình Tông lao vào trận chiến, tạo ra những đóa hắc kịt hủy diệt băng liên, gieo rắc sự lạnh lẽo cùng tử vong trên đường đi của mình.
***
Sâu trong Vô Vọng Phàm Cảnh, nơi hữu tình quang mang từ Lâm Khải vẫn bùng cháy mạnh mẽ, Lâm Khải, Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan tiếp tục bước đi trong mật đạo. Dù tiếng gầm rú cùng tiếng va chạm từ trận chiến khốc liệt bên ngoài vọng đến yếu ớt, song ý chí của họ không hề suy chuyển, thậm chí còn trở nên kiên định hơn.
Hào quang “hữu tình” của Lâm Khải bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường tối tăm phía trước, xua tan mọi hàn khí cùng vô hình áp lực đang cố gắng len lỏi vào. Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn cùng Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát cộng hưởng mãnh liệt, dẫn lối hắn tiến sâu hơn vào cội nguồn của “tình”.
Lâm Khải siết chặt tay Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan. “Chúng ta sẽ không lùi bước! Sư Tỷ, Mộc Lan, hãy nhớ, ‘tình’ không phải là yếu nhược, nó là sức mạnh để chúng ta vượt qua mọi thứ! Nó là ngọn lửa không bao giờ tắt! Chúng ta sẽ chứng minh cho Huyền Ảnh thấy chân lý của Thiên Đạo Hữu Tình, chứng minh rằng sự sống này không thể thiếu tình cảm!”
Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan gật đầu, siết chặt tay Lâm Khải, nhãn thần tràn đầy tín niệm cùng ý chí sắt đá. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn bị đẩy lùi, thay vào đó là ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong tâm. Họ cùng nhau tiến sâu hơn vào hắc ám, từng bước chân vững chãi, hướng về phía Thiên Tâm Ngọc, mang theo hy vọng duy nhất của Phàm Trần, nơi cội nguồn của vạn vật sinh linh đang chờ đợi được thức tỉnh. Tiếng gầm rú phẫn nộ của Huyền Ảnh từ xa vọng lại, song không thể lay chuyển được ý chí kiên cường của ba người.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: