Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 13: Thử Thách Rừng U Ám

Cập nhật lúc: 2026-07-24 13:51:09 | Lượt xem: 5

Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ của Tàng Thư Các, rải những vệt sáng lờ mờ lên những kệ sách cao ngất và chiếc bàn gỗ sờn màu. Lâm Khải ngồi đó, dáng người nhỏ bé hơi cúi xuống, đôi mắt trong trẻo chăm chú lướt trên từng dòng chữ của cuốn “Phàm Trần Khai Minh Lục”. Đôi chân nhỏ của hắn đung đưa nhẹ dưới ghế. Một tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve bìa gỗ của cuốn sách vô danh đặt cạnh, cảm nhận sự kết nối sâu sắc giữa tri thức cổ xưa và những ký ức ấm áp của mẫu thân. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn khẽ rung động nhè nhẹ, như một nhịp đập âm thầm, hòa cùng dòng linh khí vô hình mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Hắn đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, nơi những giáo lý về “tâm” và “tình” dần được khai mở, củng cố niềm tin vào con đường “Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Hữu Tình” độc đáo mà hắn vừa khai phá.

Một bóng người cao gầy, khoác đạo bào màu xám tro, lặng lẽ bước vào Tàng Thư Các. Đó là Lý Trưởng Lão. Vẻ mặt ông hơi nghiêm trọng hơn thường lệ, nhưng đôi mắt già nua vẫn ánh lên sự tinh anh và một chút suy tư sâu xa khi ông quan sát Lâm Khải. Ông đã theo dõi tạp dịch này một thời gian, từ lúc hắn còn cặm cụi gánh nước, cho đến khi hắn được chuyển đến Tàng Thư Các, và đặc biệt là sự kiện Vô Ưu Thảo héo úa bỗng chốc đâm chồi xanh non trở lại dưới bàn tay hắn. Lý Trưởng Lão tin rằng Lâm Khải không chỉ có linh căn cảm thụ hiếm có, mà còn sở hữu một “tâm” thuần khiết, một khả năng kết nối đặc biệt với vạn vật mà ông chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác trong tông môn.

“Tiểu Khải,” Lý Trưởng Lão cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để kéo Lâm Khải khỏi dòng suy tư.

Lâm Khải giật mình ngẩng đầu. Hắn vội vàng đứng dậy, cung kính chắp tay hành lễ: “Trưởng Lão.”

Lý Trưởng Lão gật đầu, đi đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện Lâm Khải, ánh mắt dò xét: “Ngươi đang đọc gì vậy?”

“Vâng, đệ tử đang đọc ‘Phàm Trần Khai Minh Lục’, Trưởng Lão,” Lâm Khải đáp, giọng điệu khiêm tốn.

“Tốt lắm. Ngươi đã lĩnh hội được bao nhiêu?” Lý Trưởng Lão hỏi, như đang thử thách.

Lâm Khải trầm ngâm một lát, rồi đáp: “Đệ tử cảm thấy, sách này nói về ‘tâm’ rất hay. Nó nói ‘tâm’ là gốc rễ của mọi thứ, và đệ tử cảm thấy rất đúng.” Hắn vô thức siết nhẹ chiếc vòng cổ gỗ, cảm nhận sự ấm áp từ nó.

Lý Trưởng Lão khẽ gật đầu, ánh mắt ông lộ ra vẻ hài lòng. “Thật vậy. ‘Tâm’ là cội nguồn. Nhưng hôm nay ta đến đây không chỉ để hỏi về việc học của ngươi.” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Khải, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn. “Phá Vân Tông chúng ta đang cần một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, tên là Thiên Tâm Thảo. Loại thảo dược này chỉ mọc ở những nơi có linh khí biến động mạnh, và đặc biệt, nó không thể tìm thấy bằng linh giác thông thường của tu sĩ.”

Lâm Khải lắng nghe chăm chú, trong lòng dấy lên sự tò mò.

“Thiên Tâm Thảo, như tên gọi, cần người có ‘tâm’ thuần khiết, một khả năng cảm nhận sâu sắc những dao động vi tế nhất của linh khí trong môi trường hỗn loạn để tìm thấy,” Lý Trưởng Lão tiếp tục, ánh mắt ông dừng lại trên chiếc vòng cổ của Lâm Khải. “Ta đã thấy ngươi chữa lành Vô Ưu Thảo. Ngươi có một ‘tâm’ đặc biệt, một khả năng cảm nhận mà người thường không có. Ta muốn ngươi đi cùng Thanh Thanh để hỗ trợ nhiệm vụ này. Đây là cơ hội để ngươi học hỏi và cống hiến cho tông môn.”

Lâm Khải kinh ngạc. Hắn không ngờ Lý Trưởng Lão lại tin tưởng hắn đến vậy, giao cho một nhiệm vụ quan trọng như thế, đặc biệt là khi hắn chỉ là một tạp dịch. Hắn cúi đầu nhìn chiếc vòng cổ gỗ, rồi ngẩng lên, ánh mắt kiên định gật đầu: “Vâng, Trưởng Lão. Tiểu Khải xin tuân lệnh. Đệ tử sẽ cố gắng hết sức.” Hắn cảm thấy một chút lo lắng, nhưng cũng rất vui vì được tin tưởng. Đây là cơ hội để hắn làm điều tốt, để bảo vệ Sư Tỷ Thanh Thanh và những người khác.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Rừng U Ám

Đúng lúc đó, cánh cửa Tàng Thư Các khẽ mở, Lý Thanh Thanh bước vào. Nàng khoác trên mình đạo bào màu xanh nhạt, mái tóc đen nhánh búi gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ như tia nắng ban mai. Nàng nghe được lời dặn dò cuối cùng của Trưởng Lão. Thấy Lâm Khải có vẻ lo lắng, nàng liền mỉm cười trấn an: “Tiểu Khải đừng lo, có Sư Tỷ ở đây. Với tài năng của Tiểu Khải, chúng ta nhất định sẽ thành công.”

Lý Trưởng Lão nhìn hai người, ánh mắt ông thoáng qua một tia hy vọng. “Thanh Thanh, ngươi phải cẩn trọng trong Rừng U Ám. Nơi đó ẩn chứa nhiều hiểm nguy. Và hãy chăm sóc Tiểu Khải thật tốt. Khả năng cảm nhận của Tiểu Khải có thể là chìa khóa cho nhiệm vụ này, nhưng nó cũng khiến hắn dễ bị tổn thương hơn.” Ông gật đầu hài lòng rồi rời đi, để lại hai người trong không gian tĩnh lặng của Tàng Thư Các.

Lâm Khải nhìn Lý Thanh Thanh, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự tin tưởng và nụ cười rạng rỡ của nàng như tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn thầm hứa với lòng mình, sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ Sư Tỷ, và bảo vệ con đường “hữu tình” mà hắn tin tưởng.

***

Rạng sáng hôm sau, tại rìa Rừng U Ám, một nhóm đệ tử nội môn của Phá Vân Tông đã tập trung đầy đủ. Lý Thanh Thanh đứng đầu, khí chất ung dung, tự tin. Bên cạnh nàng là Lâm Khải, vẫn trong bộ y phục giản dị, nhưng đôi mắt trong trẻo lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Vài đệ tử khác, trong đó có cả A Cường, nhìn Lâm Khải với ánh mắt tò mò pha lẫn nghi ngờ. Một tạp dịch lại được tham gia nhiệm vụ của nội môn, điều này thật bất thường.

“Sư Tỷ Thanh Thanh, liệu việc để một tạp dịch đi cùng có ổn không?” Một đệ tử thấp giọng hỏi, ánh mắt liếc về phía Lâm Khải.

Lý Thanh Thanh mỉm cười nhẹ, không đáp lời trực tiếp, chỉ quay sang Lâm Khải: “Tiểu Khải, chúng ta đi thôi.” Nàng không giải thích nhiều, nhưng hành động đó đủ để thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối của nàng.

Lâm Khải gật đầu, bước theo nàng. Hắn không quan tâm đến những ánh mắt dò xét kia. Trong lòng hắn, nhiệm vụ này còn mang một ý nghĩa sâu sắc hơn.

Rừng U Ám hiện ra trước mắt họ, một bức tường xanh thẳm khổng lồ. Cây cối cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi như những quái vật ngủ đông, vươn cao che kín bầu trời, tạo thành một mái vòm u ám. Ánh sáng mặt trời bị cản lại, chỉ còn những vệt sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những hình thù kỳ dị trên nền đất ẩm ướt. Không khí nặng nề, mang theo mùi của đất mục, lá rụng và một chút hương vị tanh nồng của máu và bùn lầy. Linh khí trong rừng hỗn loạn đến đáng sợ, lúc thì nồng đậm đến nghẹt thở, như thể bị nén chặt, lúc lại tiêu tán như không có gì, khiến ngay cả những tu sĩ có linh giác nhạy bén cũng khó lòng cảm nhận rõ ràng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Rừng U Ám

Lý Thanh Thanh dẫn đầu, kiếm trong tay khẽ vung lên, tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén mở đường xuyên qua những bụi cây rậm rạp. Nàng thỉnh thoảng quay lại chỉ dẫn các đệ tử khác về các loại linh dược có thể tìm thấy và những dấu hiệu nguy hiểm tiềm ẩn của yêu thú. Nàng thể hiện sự tự tin và kinh nghiệm của một đệ tử nội môn xuất sắc.

Lâm Khải đi phía sau, ánh mắt không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi cái bóng lướt qua trong tầm mắt. “Tâm linh căn” của hắn hoạt động mạnh mẽ, cảm nhận những dao động linh khí bất thường, những tiếng xào xạc không rõ nguyên nhân từ sâu trong tán lá, và sự hiện diện của những sinh vật ẩn mình. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn khẽ rung lên đều đặn, như một chiếc la bàn vô hình, chỉ dẫn hắn về những luồng năng lượng và cảm xúc xung quanh. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng tiềm tàng trong không khí, như thể cả khu rừng đang nín thở chờ đợi điều gì đó.

Họ tiến vào một khu vực sâu hơn, nơi sương mù bắt đầu dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn chỉ còn vài bước chân. Linh khí nơi đây trở nên cực kỳ hỗn loạn, như một dòng sông chảy xiết, xoáy vào nhau không ngừng. Ngay cả Lý Thanh Thanh cũng cảm thấy linh giác của mình bị nhiễu loạn nghiêm trọng, khó lòng phân biệt được phương hướng. Nàng nhíu mày, vẻ mặt thận trọng hơn.

Đột nhiên, Lâm Khải cảm thấy chiếc vòng cổ gỗ rung mạnh dữ dội, một luồng năng lượng lạ lùng, hỗn loạn xoáy mạnh xung quanh họ, như một cơn bão vô hình. Hắn kịp thời kéo tay Lý Thanh Thanh, giọng nói đầy cảnh giác: “Sư Tỷ, cẩn thận! Có gì đó không ổn!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Thử Thách Rừng U Ám

Ngay lập tức, một luồng gió xoáy linh khí màu xám trắng đột ngột bùng phát từ trung tâm khu rừng, kéo theo sương mù và cây cối, tạo thành một bức tường xoáy khổng lồ. Nó không phải là một cơn gió bình thường, mà như một thực thể sống, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Tiếng la hét hoảng loạn của các đệ tử khác bị nuốt chửng trong màn sương mù dày đặc và tiếng gió rít gào. Lâm Khải và Lý Thanh Thanh bị cuốn vào một hướng khác, tách khỏi nhóm chính trong chớp mắt, lao vào sâu thẳm của Dị Vực Mê Trận tự nhiên.

***

Lâm Khải và Lý Thanh Thanh ngã nhào xuống nền đất ẩm ướt, cố gắng đứng dậy trong màn sương mù đặc quánh. Hắn ho khan vài tiếng, cảm giác đau rát nơi cổ họng. Sương mù đặc đến nỗi tầm nhìn của họ chỉ còn vài bước chân, cây cối xung quanh vặn vẹo như những ngón tay gầy guộc của quỷ dữ, càng tăng thêm vẻ ma quái cho khung cảnh. Không khí lạnh lẽo, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ nghe thấy tiếng lá rụng lạo xạo và nhịp thở dồn dập của chính mình.

Lý Thanh Thanh cố gắng dùng linh khí để phát tín hiệu hoặc cảm nhận đường đi, nhưng linh khí ở đây quá hỗn loạn, linh giác của nàng bị chặn đứng hoàn toàn. Một sự hoảng loạn nhẹ dâng lên trong lòng nàng, cảm giác cô độc và lạc lõng bủa vây. “Tiểu Khải, chúng ta… bị lạc rồi.” Giọng nàng run run, hơi thở gấp gáp. Nàng là một đệ tử nội môn, đã từng kinh qua nhiều nhiệm vụ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy.

Lâm Khải đặt tay lên chiếc vòng cổ, “Tâm linh căn” của hắn cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của nhiều sinh vật nhỏ bé, ẩn mình trong sương. Chúng không có hình thể rõ ràng, nhưng hắn cảm nhận được luồng cảm xúc tiêu cực, sợ hãi, tuyệt vọng đang lan tỏa mạnh mẽ trong không khí, như một làn sóng vô hình tấn công tâm trí. “Sư Tỷ, không chỉ lạc… có thứ gì đó đang đến.” Hắn nắm chặt tay Lý Thanh Thanh, cố gắng truyền đi sự bình tĩnh của mình.

Ngay lập tức, những ảo ảnh bắt đầu xuất hiện, mờ ảo như bóng ma trong sương. Lý Thanh Thanh bỗng thấy cảnh Phá Vân Tông bị phá hủy, những người thân yêu của nàng bị yêu thú tấn công, tiếng la hét thảm thiết xé nát không gian. Nàng thấy chính mình bất lực, yếu đuối, không thể cứu giúp ai. Những ký ức đau buồn, những nỗi sợ hãi thầm kín nhất trong lòng nàng bị khuếch đại, hiện rõ mồn một trước mắt. Nàng ôm đầu, nét mặt tái nhợt, kiếm trong tay run rẩy, khó khăn chống đỡ. “Không thể nào… đây là cái gì? Giả dối! Tất cả đều là giả dối!” Nàng cố gắng tung kiếm khí xua tan nhưng chỉ xuyên qua không khí, không chạm vào bất cứ thực thể nào. Sự tuyệt vọng bủa vây, linh khí trong cơ thể nàng cũng trở nên trì trệ, nặng nề.

Lâm Khải, với “Tâm linh căn” hoạt động hết công suất, nhìn xuyên qua lớp ảo ảnh dày đặc. Hắn thấy rõ những con “Mộng Yêu Chu” nhỏ bé, mờ ảo như bóng ma, đang bám vào thân cây, nhả ra những sợi tơ vô hình, dệt nên những ảo cảnh và hút lấy nỗi sợ hãi, tuyệt vọng từ Lý Thanh Thanh. Hắn biết chúng là những con yêu thú chuyên làm người ta sợ hãi.

Thấy Lý Thanh Thanh đang vật lộn trong tuyệt vọng, chìm sâu vào nỗi sợ hãi, Lâm Khải không chần chừ. Hắn tiến đến gần, đặt nhẹ bàn tay lên vai nàng. Sức mạnh “hữu tình” từ trái tim hắn, được khuếch đại qua chiếc vòng cổ gỗ mục nát đang rung động mạnh mẽ, lan tỏa một luồng ấm áp, bình yên, như dòng suối mát xoa dịu tâm hồn đang bị giày vò của nàng. Hắn không cần niệm chú, không cần kết ấn, chỉ đơn thuần là truyền đi cảm xúc của mình.

Lý Thanh Thanh giật mình. Ảo ảnh trước mắt nàng mờ đi, những tiếng thì thầm xa dần, nhường chỗ cho sự ấm áp từ bàn tay Lâm Khải. Nàng nhìn hắn, ánh mắt hắn tĩnh lặng, kiên định, toát lên sự thấu hiểu lạ thường. Nàng cảm thấy một sự an ủi mãnh liệt, như có một điểm tựa vững chắc giữa biển khơi hỗn loạn của tâm trí. “Tiểu Khải…” Giọng nàng yếu ớt, nhưng đã bớt đi phần hoảng loạn.

Lâm Khải thì thầm trấn an, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh: “Sư Tỷ, đừng sợ. Đây không phải thật. Sư Tỷ hãy tin vào ‘tâm’ của mình. Có Tiểu Khải ở đây.” Hắn siết nhẹ bàn tay nàng, truyền đi sự tin tưởng tuyệt đối.

Khi Thanh Thanh dần bình tĩnh lại, trường năng lượng “hữu tình” ấm áp từ Lâm Khải bắt đầu gây khó chịu cho Mộng Yêu Chu. Chúng rít lên những tiếng chói tai, như bị bỏng rát. Ảo ảnh xung quanh yếu đi rõ rệt, sương mù cũng có vẻ mỏng hơn, để lộ những bóng đen lờ mờ di chuyển nhanh như chớp.

***

Mộng Yêu Chu, bị gián đoạn nguồn “thức ăn” cảm xúc, trở nên tức giận và bắt đầu tấn công trực diện hơn, không còn ẩn mình hoàn toàn trong ảo ảnh nữa. Chúng lao tới, nhanh như chớp, nhưng vẫn cố gắng ẩn mình trong lớp sương mù mỏng còn sót lại, tạo ra những tiếng rít ghê rợn.

Lâm Khải không dùng chiêu thức, mà tập trung toàn bộ ý chí của mình. Chiếc vòng cổ gỗ rung động mạnh mẽ đến nóng bỏng trên ngực hắn, như một nguồn mạch sinh lực đang tuôn trào. Hắn “giao cảm” với linh khí và thực vật xung quanh, không phải để điều khiển chúng một cách cưỡng ép, mà là để “thuyết phục” chúng, để chúng “đáp lại” cảm xúc của hắn.

Ngay lập tức, những chiếc lá cổ thụ xung quanh bắt đầu rung động dữ dội, như thể đang sống lại. Một vài dây leo khô héo bỗng nhiên vươn ra khỏi mặt đất, quất mạnh vào hư không, tạo thành những chướng ngại vật bất ngờ hoặc đánh lạc hướng những con Mộng Yêu Chu đang lao tới. Chúng không phải là những đòn tấn công mạnh mẽ, nhưng đủ để làm lộ diện và cản bước yêu thú.

“Sư Tỷ, bên trái! Ba con! Phía sau, một con đang ẩn mình!” Lâm Khải chỉ điểm, đôi mắt hắn nhìn rõ những đốm sáng mờ ảo của Mộng Yêu Chu trong mắt thường.

Lý Thanh Thanh, đã lấy lại bình tĩnh và được Lâm Khải định hướng chính xác, không còn chút do dự nào. Nàng tung ra những kiếm chiêu chính xác, kiếm khí sắc bén như chớp, quét sạch đám Mộng Yêu Chu. Những con yêu thú rít lên thảm thiết, rồi tan biến thành làn khói đen kịt, không để lại dấu vết.

Sau khi toàn bộ Mộng Yêu Chu bị tiêu diệt, Dị Vực Mê Trận dần tan đi, sương mù rút xuống như thủy triều, để lộ ra khung cảnh khu rừng nguyên vẹn. Linh khí trở lại bình thường, không còn hỗn loạn như trước.

Lý Thanh Thanh quay sang Lâm Khải, ánh mắt nàng vừa kinh ngạc, vừa ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng thấy nhiều tu sĩ mạnh mẽ, nhưng chưa ai có thể làm được điều mà Lâm Khải vừa làm. Hắn không dùng sức mạnh bạo liệt, mà dùng một thứ gì đó khác, một thứ mềm mại nhưng lại vô cùng kiên cường. “Tiểu Khải… làm sao ngươi biết được? Ngươi đã làm gì vậy? Những dây leo kia… và những lời thì thầm trong đầu ta đã biến mất…”

Lâm Khải mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn trong trẻo. Hắn không nói rõ về “Tâm linh căn” hay chiếc vòng cổ, chỉ đáp: “Ta chỉ ‘cảm nhận’ được sự thật, Sư Tỷ. Những con yêu thú kia làm Sư Tỷ sợ hãi. Khi Sư Tỷ không sợ nữa, chúng sẽ không còn làm gì được.”

Lý Thanh Thanh im lặng một lát, nàng hiểu rằng có điều gì đó đặc biệt ở Lâm Khải, một sức mạnh khác biệt hoàn toàn với những gì nàng từng biết, một sức mạnh đến từ chính trái tim và sự kiên định của hắn. Nàng càng tin tưởng hơn vào con đường “hữu tình” mà Lâm Khải đang theo đuổi, tin rằng nó không hề yếu đuối như nhiều người vẫn nghĩ. Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt không chỉ có sự ngưỡng mộ, mà còn là một sự tin tưởng tuyệt đối vào người bạn đồng hành nhỏ bé này.

Lâm Khải cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn thầm hứa sẽ cẩn thận hơn trong tương lai.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ, thuần khiết ở gần đó, một cảm giác thanh khiết, an lành, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn vừa rồi. “Sư Tỷ, Thiên Tâm Thảo! Ta cảm nhận được nó!”

Họ đi theo hướng cảm nhận của Lâm Khải, và không lâu sau, tìm thấy một khóm Thiên Tâm Thảo đang rung rinh nhẹ nhàng giữa những rễ cây cổ thụ, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Lâm Khải nhẹ nhàng thu thập chúng. Khi đã hoàn thành nhiệm vụ, họ nắm chặt tay nhau, không còn cảm thấy cô độc nữa, cùng nhau tìm đường trở về tông môn.

***

Lâm Khải và Lý Thanh Thanh quay trở lại điểm tập kết an toàn, gặp lại nhóm đệ tử khác. Các đệ tử khác ngạc nhiên khi thấy họ mang theo Thiên Tâm Thảo quý giá, và nhìn Lâm Khải với ánh mắt khác trước, không còn là sự khinh thường mà là sự tò mò và một chút nể trọng. Một tạp dịch lại có thể hoàn thành nhiệm vụ mà ngay cả đệ tử nội môn cũng khó lòng làm được.

Trên đường trở về tông môn, Lý Thanh Thanh không ngừng suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong Rừng U Ám. Nàng cảm nhận được sự khác biệt của Lâm Khải, một sức mạnh không đến từ công pháp hay linh căn siêu việt, mà đến từ chính trái tim và sự kiên định của hắn. Một sự tin tưởng tuyệt đối, nảy nở trong lòng nàng. Nàng nhìn Lâm Khải, ánh mắt đầy ý vị, hiểu rằng con đường “Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Hữu Tình” mà hắn đang theo đuổi là có thật, và nó mạnh mẽ hơn bất cứ giáo lý vô tình nào.

Trở lại Tàng Thư Các cũ, Lâm Khải đặt Thiên Tâm Thảo đã được bảo quản cẩn thận vào hộp gỗ, nhìn chiếc vòng cổ gỗ trên ngực mình đang rung động nhẹ nhàng, ấm áp. Hắn nhận ra rằng “Phép Thuật Từ Trái Tim” không chỉ là để tu luyện, để giao cảm với linh khí, mà còn là để bảo vệ. Nó là lá chắn, là ánh sáng dẫn đường trong bóng tối, là sức mạnh đến từ tình cảm mà hắn luôn trân quý.

Hắn càng kiên định với con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” mà mình đã chọn. Con đường này có thể chông gai, có thể bị cả giới tu luyện chính thống ghẻ lạnh, nhưng hắn biết nó là chân lý.

Hắn thầm nghĩ về Lý Thanh Thanh, về nụ cười rạng rỡ của nàng, về ánh mắt tin tưởng mà nàng dành cho hắn. Nàng chính là người mà hắn muốn bảo vệ nhất, là ngọn lửa ấm áp trong thế giới tu luyện lạnh lẽo này.

Lâm Khải ôm cuốn sách vô danh của mẫu thân và cuốn “Phàm Trần Khai Minh Lục” vào lòng, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Một ngày đầy thử thách đã qua, nhưng cũng đầy hy vọng. Linh khí ấm áp từ chiếc vòng cổ bao bọc lấy hắn, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn, con đường “Thiên Đạo Hữu Tình”. Hắn sẽ không bao giờ gục ngã, sẽ không bao giờ buông bỏ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8