Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 131: Kế Hoạch Ngăn Chặn
“Ta… ta đang bị hiến tế!”
Tiếng gầm rú thống khổ, điên loạn và đầy sát khí của Hàn Liệt vừa dứt, toàn bộ hang động đá ngầm đã rung chuyển dữ dội. Những mảnh đá vụn và bụi đất ào ào rơi xuống, va vào nhau tạo nên âm thanh chói tai. Bên ngoài khe nứt, luồng hắc khí vô tình trước đó cuồn cuộn như sóng dữ giờ đây lại co rút lại một cách quỷ dị, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh, chỉ còn lại một màu đen kịt thăm thẳm.

Lý Thanh Thanh kinh hãi thốt lên, Dao Tâm vừa mới được củng cố lại bị một luồng đau đớn, điên loạn xuyên thẳng vào thức hải. Nàng cảm thấy linh lực Lý gia trong kinh mạch bị áp chế nặng nề, một nỗi sợ hãi vô hình siết chặt tâm can. “Tiểu Khải, đây là… tiếng của Hàn Liệt! Hắc khí này… nó muốn xé nát linh hồn ta!” Nàng ôm đầu, thân thể mềm nhũn suýt ngã quỵ.
Lâm Khải kịp thời lùi lại nửa bước, khóe môi hắn rỉ máu do sự phản phệ của luồng khí tức vô tình đột ngột bùng phát. Nhưng hắn không chút do dự, siết chặt bàn tay Lý Thanh Thanh. Vầng hào quang hổ phách ấm áp từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực và ánh sáng xanh biếc thuần khiết từ Uẩn Tình Ngọc ẩn sâu trong linh hồn hắn đồng thời bùng lên mạnh mẽ, tạo thành một lá chắn kiên cố bao bọc lấy cả hai. Hơi ấm của ‘tình’ từ Lâm Khải như một ngọn lửa thiêng, xua tan hàn khí, làm dịu đi nỗi sợ hãi và củng cố ý chí cho Lý Thanh Thanh.

Lâm Khải không chỉ nghe tiếng gầm rú của Hàn Liệt bằng thính giác phàm trần, mà còn cảm nhận rõ ràng sự giằng xé tột cùng trong linh hồn huynh qua Tâm Thuật và sự cộng hưởng của Thiên Tâm Ngọc. Đó là nỗi đau đớn không gì sánh bằng, sự phản kháng yếu ớt tuyệt vọng của một linh hồn đang bị bóp méo, bị biến thành công cụ hiến tế. Hắn thấy những tia sáng cuối cùng của lý trí Hàn Liệt đang chớp nháy, cố gắng bám víu vào một điều gì đó đã bị lãng quên.
Ánh mắt Lâm Khải kiên định như sắt đá, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa nỗi đau xót. Hắn biết, nghi thức đã thực sự bắt đầu, và Hàn Liệt đang phải chịu đựng nỗi thống khổ kinh hoàng nhất. “Sư tỷ, chúng ta phải hành động ngay lập tức! Nghi thức đã bắt đầu.”
Lý Thanh Thanh ngước nhìn Lâm Khải, ánh mắt nàng còn vương chút kinh hãi nhưng đã nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên cường. Nàng gật đầu, sự cấp bách hiện rõ trong mắt hai người, tựa như hai ngọn lửa đơn độc đang cùng nhau đối mặt với bão tố diệt thế.
Đúng lúc này, một luồng khí tức quen thuộc, yếu ớt nhưng kiên định, len lỏi qua khe nứt đá ngầm, xuyên qua lớp hắc khí dày đặc và chạm vào Lâm Khải. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào luồng khí tức đó. Là Tâm Thuật của Mộc Lan!
Trong thức hải Lâm Khải, một linh ảnh chớp nhoáng hiện lên. Đó là hình ảnh Mộc Lan trong bộ đạo bào Vô Tình Tông xám xịt, gương mặt nàng tiều tụy, dính đầy bụi bẩn, nhưng ánh mắt lại kiên nghị đến lạ thường. Nàng không nói một lời, chỉ đưa tay chỉ vào một tấm da thú được phác họa sơ sài trong linh ảnh. Đó chính là mảnh bản đồ mà Mộc Lan đã cung cấp cho hắn trước đó, nhưng giờ đây nó đã hiện rõ hơn, chi tiết hơn. Trên bản đồ, bố cục của khu vực nghi thức được phác họa rõ ràng, vị trí của Hàn Liệt bị giam cầm trong một phong ấn Tâm Ma sâu bên dưới Thần Điện Cảm Ứng cũng được đánh dấu. Quan trọng hơn cả, một điểm tụ năng lượng cốt lõi của nghi thức đang ngưng tụ Vô Tình Chi Nguyên với tốc độ kinh hoàng cũng được khoanh tròn đỏ thẫm.

Thanh âm của Mộc Lan, yếu ớt nhưng cấp bách, vang vọng trong thức hải Lâm Khải: *“Lâm Khải… Hàn huynh bị giam trong phong ấn Tâm Ma, sâu dưới Thần Điện Cảm Ứng… Chúng đang biến nơi đây thành Tiểu Thiên Đạo Vô Tình… Ngươi… phải phá hủy điểm cốt lõi… đó là hy vọng duy nhất…”* Linh ảnh nhanh chóng tan biến, chỉ để lại những thông tin quan trọng và nỗi đau xót tột cùng của Mộc Lan.
Lý Thanh Thanh lo lắng nhìn Lâm Khải khi hắn nhắm mắt, bàn tay siết chặt tay nàng. “Tiểu Khải, đệ sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Lâm Khải đột ngột mở mắt, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm, xen lẫn sự đau đớn và phẫn nộ. “Sư tỷ, là Mộc Lan. Nàng đã cung cấp thông tin. Hàn huynh đang bị giam dưới Thần Điện Cảm Ứng, bị Huyền Ảnh tra tấn để làm vật hiến tế cho nghi thức ‘Tiểu Thiên Đạo Vô Tình’!”
Dao Tâm của Lý Thanh Thanh lại chấn động mạnh mẽ. Nàng kinh hãi nắm chặt tay Lâm Khải, cảm thấy một luồng hàn khí từ nghi thức đang cố gắng xâm nhập vào linh hồn mình. “Nghi thức đó… ta từng đọc trong cổ tịch Lý gia! Nó không phải là một pháp trận bình thường, Tiểu Khải! Nó dùng tình cảm sâu sắc nhất của nạn nhân để bóp méo Thiên Đạo, tạo ra một Thiên Đạo Vô Tình mới, một Tiểu Thiên Đạo Vô Tình chỉ để phục vụ cho ‘Ý Chí Vô Tình’ cổ xưa đó!”
Lý Thanh Thanh chỉ tay vào mảnh da thú trong túi trữ vật của Lâm Khải, nơi những ký hiệu phù văn đã được Mộc Lan đánh dấu. “Điểm cốt lõi của nghi thức này chính là ‘trái tim’ của Tiểu Thiên Đạo Vô Tình. Nó đang hút cạn linh hồn và cảm xúc của Hàn Liệt, cùng với hàng ngàn linh hồn bị giam cầm khác, để nuôi dưỡng sự ‘vô tình’ tuyệt đối!”
Lâm Khải nhìn vào mảnh da thú, ánh mắt hắn sắc lạnh. Hắn đã hiểu rõ bản chất tàn độc của Vô Tình Tông và “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa. Không chỉ hủy diệt, chúng còn muốn biến dị, bóp méo cả Thiên Đạo, ép buộc vạn vật phải đoạn tuyệt tình cảm, trở thành những cỗ máy vô hồn. Hắn siết chặt tay Lý Thanh Thanh, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Đã đến lúc phải hành động.
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh đứng trước khe nứt đá ngầm, bàn bạc nhanh chóng. Thời gian không cho phép họ chần chừ.
“Điểm cốt lõi của nghi thức nằm ngay bên dưới chúng ta, sư tỷ,” Lâm Khải trầm giọng, ánh mắt quét qua những ký hiệu trên mảnh da thú trong tâm trí. “Huyền Ảnh đang dùng Hàn huynh và những linh hồn bị giam cầm làm vật hiến tế. Chúng ta phải đột phá phong ấn Tâm Ma, giải cứu Hàn huynh và phá hủy nghi thức này.”
Lý Thanh Thanh gật đầu, gương mặt nàng lộ vẻ lo lắng. “Nhưng hắc khí vô tình này quá mạnh, Tiểu Khải, và Vô Tình Tông chắc chắn đã giăng bẫy khắp nơi. Nguy hiểm vô cùng! Chúng ta chỉ có hai người…”
“Nguy hiểm càng lớn, chúng ta càng phải dũng cảm đối mặt!” Lâm Khải kiên định đáp, vầng hào quang hổ phách và xanh biếc trên người hắn bùng lên rực rỡ hơn. “Nỗi đau và tình cảm của Hàn huynh chính là chìa khóa. Hạt mầm ‘tình’ ta đã gieo trong huynh sẽ phản ứng với năng lượng hữu tình từ Thiên Tâm Ngọc. Chúng ta sẽ dùng chính ‘tình’ để phá vỡ ‘vô tình’ của chúng!” Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ linh ảnh mà Mộc Lan đã truyền đến. “Đây là điểm yếu mà Mộc Lan chỉ ra. Một dòng năng lượng ‘hữu tình’ đủ mạnh có thể kích hoạt nó, tạo ra một con đường tạm thời để chúng ta tiếp cận điểm cốt lõi.”
Lý Thanh Thanh nghe vậy, ánh mắt nàng bừng sáng. “Ta hiểu rồi! Linh lực Lý gia của ta vừa thức tỉnh, Dao Tâm cũng đã thăng hoa. Ta có thể hỗ trợ đệ, Tiểu Khải, cùng với kiến thức về trận pháp cổ xưa mà liệt tổ Lý gia để lại, ta có thể giúp đệ tìm ra kẽ hở trong phong ấn và yểm trận của Vô Tình Tông!”
Lâm Khải gật đầu, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. “Mộc Lan đang trà trộn bên ngoài, nàng sẽ cố gắng tạo ra sự hỗn loạn để phân tán lực lượng địch. Chúng ta phải nhanh lên, từng giây phút đều quý giá!”
Hắn nắm chặt tay Lý Thanh Thanh, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng. Ánh mắt hắn rực cháy ý chí, vượt qua mọi nỗi sợ hãi và đau xót. “Sư tỷ, chúng ta sẽ cứu Hàn huynh và chứng minh Thiên Đạo Hữu Tình là chân lý vĩnh hằng của Phàm Trần!”
Cùng lúc đó, trong hang động băng giá sâu thẳm của Vực Sâu Vô Tình.
Huyền Ảnh đang ngồi trên ngai băng lạnh lẽo, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây càng thêm u ám. Y cảm nhận được sự bùng nổ của nghi thức “Tiểu Thiên Đạo Vô Tình” đang diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cùng lúc đó, một tia bất an mơ hồ len lỏi vào đạo tâm vô tình của y. Đó là luồng “tình” yếu ớt nhưng kiên cường từ Lâm Khải đang cố gắng xuyên phá, tựa như một ngọn lửa nhỏ đang thách thức cả biển băng.
Phẫn nộ dâng trào, Huyền Ảnh vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ và tàn độc hơn trút xuống Hàn Liệt đang bị xiềng xích bằng những sợi xích sắt đen kịt. Hàn Liệt co giật kịch liệt, toàn thân run rẩy, tiếng gào thét thống khổ của huynh vang vọng khắp hang động, nhưng trong đó, một tia phản kháng yếu ớt vẫn cố gắng bùng lên. “Ngươi… dám phản kháng? Ta sẽ bóp nát mọi thứ gọi là ‘tình’ trong ngươi! Để ngươi vĩnh viễn chìm vào hư vô!”
Đúng lúc này, một tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi, đạo bào xám xịt dính đầy bụi đất, từ xa chạy đến, cung kính quỳ xuống trước ngai băng. “Bẩm Tông Chủ! Có vẻ có sự xáo động lớn từ phía Vô Vọng Phàm Cảnh! Làn sóng ‘hữu tình’ đang lan tỏa, khiến nhiều đệ tử cấp thấp đạo tâm rạn nứt, một số thậm chí còn… tự bạo đan điền!”
“Cái gì?!” Huyền Ảnh đứng phắt dậy, sát khí bùng nổ đến mức cả hang động băng giá cũng phải run rẩy. Đôi mắt y đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào khoảng không như thể xuyên thấu qua vạn vật để nhìn thấy Lâm Khải. “Thằng nhãi Lâm Khải đó… Dám! Dám nghịch lại Thiên Đạo Vô Tình! Triệu tập toàn bộ tinh nhuệ chi quân! Ta sẽ đích thân nghiền nát ngọn lửa ‘tình’ yếu đuối đó! Để chúng biết, Thiên Đạo Vô Tình mới là chân lý vĩnh hằng!”
Cùng lúc đó, tại Thị Trấn Thương Cảm xa xôi.
Trần Hạo đứng trên đỉnh tháp cổ kính, mái tóc bạc phơ bay trong gió. Gương mặt y trầm tư, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình. Y cảm nhận được làn sóng “hữu tình” từ Tâm Trận mà Lâm Khải đã thức tỉnh đang lan tỏa khắp Phàm Trần, đối chọi kịch liệt với sự bùng nổ của nghi thức “Tiểu Thiên Đạo Vô Tình” và luồng sát khí cuồng bạo từ Huyền Ảnh.
“Bão tố thực sự đã đến rồi, Tiểu Khải… Con đường của con, gian nan gấp vạn lần ta tưởng tượng. Nhưng ta tin con sẽ làm được. Ta sẽ giữ vững nơi đây cho con.” Trần Hạo thì thầm, ánh mắt kiên nghị.
Trở lại hang động đá ngầm.
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh đứng trước khe nứt sâu hơn, ánh mắt cả hai kiên định, không chút nao núng.
“Sư tỷ, đã đến lúc rồi. Chúng ta phải phá vỡ lối phong ấn này. Đây là con đường duy nhất để đến điểm cốt lõi của nghi thức.” Lâm Khải nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Lý Thanh Thanh siết chặt tay hắn, gật đầu mạnh mẽ. “Tiểu Khải, đệ cứ yên tâm. Ta sẽ kề vai sát cánh cùng đệ. Dù có phải đối mặt với muôn trùng hiểm nguy, ta cũng quyết không lùi bước.”
Lâm Khải hít sâu một hơi, toàn bộ linh lực “hữu tình” trong cơ thể hắn cuộn trào mạnh mẽ. Hắn đặt bàn tay ấm áp lên một phù văn hoa sen cổ xưa trên vách đá. Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn đồng thời bùng sáng mãnh liệt, hòa quyện thành vầng hào quang hổ phách và xanh biếc rực rỡ. Lâm Khải vận dụng Tâm Thuật, truyền một luồng năng lượng “hữu tình” thuần khiết, hòa quyện với những ký ức đau đớn và sự giằng xé của Hàn Liệt mà hắn cảm nhận được, vào phù văn.
Phù văn cổ xưa rung chuyển dữ dội, bắt đầu nứt rạn. Khí tức vô tình từ bên trong cố gắng phản phệ, nhưng bị năng lượng “hữu tình” của Lâm Khải áp chế, dần dần tan chảy như tuyết gặp lửa.
Từ khe nứt, một luồng hắc khí cuồn cuộn phụt ra, theo sau là một tiếng gầm gừ thống khổ, điên loạn và đầy sát khí của Hàn Liệt. Nhưng lần này, trong tiếng gầm rú ấy, có thêm một tia yếu ớt, mơ hồ cầu cứu, tựa như linh hồn Hàn Liệt đang cố gắng thoát ra khỏi xiềng xích vô tình, tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng.
Khe nứt mở rộng hơn, hé lộ một lối đi tối tăm, sâu thẳm, nơi hắc khí vô tình vẫn còn đậm đặc nhưng đã bị áp chế phần nào bởi làn sóng “tình” mạnh mẽ từ Lâm Khải. Lâm Khải và Lý Thanh Thanh không chút chần chừ, nắm chặt tay nhau, lao thẳng vào trong, đối mặt với thử thách đầu tiên trên con đường giải cứu Hàn Liệt và phá hủy nghi thức “Tiểu Thiên Đạo Vô Tình”.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: