Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 138: Hàn Liệt Xuất Hiện
“Tiểu Khải, đệ có cảm nhận được không? Luồng khí tức này… nó vừa lạnh lẽo, vừa quen thuộc, tựa một tiếng gọi từ vực sâu.”
Lý Thanh Thanh khẽ siết chặt bàn tay Lâm Khải, lòng nàng dâng lên nỗi bất an. Dao Tâm vừa thăng hoa, giờ lại rung động dữ dội trước luồng khí tức quỷ dị đang len lỏi khắp lối đi bí mật. Con đường tắt này dẫn sâu vào lòng đất, u tối và ẩm ướt, phủ đầy rêu phong cùng những phù văn mờ ảo, đến cả cổ tịch Lý gia cũng chỉ ghi chép mơ hồ. Mục đích của bọn họ là nhanh chóng đến Thương Cảm trấn, nơi Trần Hạo và liên minh “Thiên Đạo Hữu Tình” đang chống đỡ cuộc công kích dữ dội từ Vô Tình Tông. Nhưng giờ đây, một nỗi bất an lớn hơn đang ập đến.
Mộc Lan, với thanh trường kiếm rực lửa vẫn còn nóng hổi trên tay, ánh mắt đầy cảnh giác quét qua màn sương mờ ảo phía trước. Nàng nghiến răng, nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông luôn âm ỉ trong lòng, giờ lại bị khuấy động bởi luồng khí tức khó chịu này. “Chẳng lẽ Huyền Ảnh đã giăng bẫy trên đường chúng ta đến Thương Cảm trấn? Kẻ nào dám đến đây chặn đường?” Giọng nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì một dự cảm chẳng lành. Nàng nhớ lại những lần đối đầu trước đó, nhớ về đôi mắt vô hồn của Hàn Liệt, nhớ về nỗi thống khổ y đã phải chịu đựng.
Lâm Khải nép vào giữa hai nàng, đôi chân nhỏ đung đưa, vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn bỗng rung động dữ dội. Không chỉ là cảnh báo nguy hiểm, mà còn là một luồng khí tức bi thương, quen thuộc đến đau lòng. Hắn nhắm mắt, vận dụng Tâm Thuật đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc. Ngay lập tức, thức hải hắn bị nhấn chìm trong biển cảm xúc hỗn loạn. Một luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, lạnh lẽo thấu xương đang ập đến, nhưng sâu bên trong nó, hắn cảm nhận được một tia “tình” yếu ớt, giằng xé đang cầu cứu, tựa linh hồn vùng vẫy trong cơn ác mộng.
Lâm Khải mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định, song ẩn chứa nỗi đau xót sâu sắc. Hắn siết chặt bàn tay Lý Thanh Thanh, cảm nhận nỗi lo lắng của nàng, và khẽ nắm lấy vạt áo Mộc Lan.
“Là Hàn huynh… huynh ấy đã đến.” Giọng Lâm Khải trầm khàn, tựa một lời thì thầm bi ai.
Ngay khi lời hắn dứt, không gian trong hành lang đột ngột vặn vẹo dữ dội. Những vết nứt vô hình xuất hiện trên vách đá, và hắc khí cuồn cuộn từ hư không tụ lại, tạo thành vết nứt không gian đen kịt lớn dần, tựa vết thương hở toác trên bầu trời đêm. Lạnh lẽo, tử khí và sự trống rỗng bủa vây, nuốt chửng mọi ánh sáng và hơi ấm.
Từ vết nứt, một bóng người cao gầy, lạnh lẽo bước ra. Y khoác đạo bào đen tuyền, không chút hoa văn, hòa mình vào màn hắc khí. Trên trán y, một phù văn hoa băng đen kịt tà dị hiện lên, phát ra ánh sáng mờ ảo, tựa dấu ấn của sự khống chế tuyệt đối. Đôi mắt y đỏ ngầu, nhưng không còn vẻ điên loạn như trước, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ, vô cảm, tựa vực sâu không đáy. Đó chính là Hàn Liệt.

Y cầm một thanh trường kiếm ô hắc, lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tỏa ra Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ lần nào Lâm Khải từng đối mặt. Sức mạnh này không còn là sự giằng xé nội tâm, mà là một cỗ máy hủy diệt được điều khiển bởi một ý chí khác.
Đằng sau Hàn Liệt, một đội quân tinh nhuệ của Vô Tình Tông lần lượt xuất hiện từ vết nứt. Tất cả đều khoác đạo bào xám tro, gương mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng, tựa những cái bóng được tạo ra từ chính sự vô tình. Khí tức của họ hòa quyện với Vô Tình Chi Nguyên của Hàn Liệt, tạo thành một bức tường áp lực vô hình, đè nén mọi sinh khí và cảm xúc trong lối đi.
Hàn Liệt không nói một lời. Ánh mắt lạnh như băng của y khóa chặt Lâm Khải, tựa hắn chỉ là một mục tiêu, một chướng ngại vật cần được loại bỏ. Y vung trường kiếm ô hắc, một luồng kiếm khí đen kịt, mạnh mẽ và chuẩn xác, xé toạc không khí, mang theo sát ý hủy diệt, lao thẳng vào Lâm Khải. Tốc độ kinh người, sức mạnh kinh hoàng, không cho Lâm Khải bất kỳ cơ hội phản ứng nào.
“Hàn huynh! Ngươi…!” Mộc Lan hét lên, nỗi căm phẫn và xót xa bùng lên trong lòng nàng. Nàng không thể tin được Hàn Liệt lại xuất hiện như thế này, hoàn toàn bị tha hóa. Nàng vung kiếm rực lửa, định lao lên đỡ đòn, nhưng bị Lý Thanh Thanh kéo lại.
“Mộc Lan! Đừng liều mạng! Hắn không phải Hàn đệ trước kia nữa!” Lý Thanh Thanh hô to, dung nhan nàng tái nhợt vì kinh hãi. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ đòn đánh của Hàn Liệt. Nàng lập tức kích hoạt linh lực Lý gia, tạo ra một lá chắn quang mang trong suốt, vững chắc, bao bọc cả ba người, cố gắng chặn đứng luồng kiếm khí đen kịt.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan vội vàng đứng chắn phía trước Lâm Khải. Vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực Lâm Khải và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn hắn bùng sáng rực rỡ, hòa quyện với lá chắn của Lý Thanh Thanh, tạo thành một pháo đài tinh thần kiên cố. Luồng kiếm khí đen kịt của Hàn Liệt va chạm dữ dội vào lá chắn, tạo ra tiếng nổ trầm đục, tựa hàng vạn tiếng tim vỡ vụn. Lá chắn rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn đứng vững.

Dù đôi mắt Hàn Liệt vô cảm, nhưng qua Thiên Tâm Ngọc và Tâm Thuật, Lâm Khải cảm nhận rõ ràng sự giằng xé tột cùng trong linh hồn y. Một tiếng rên rỉ vô thanh, một tiếng gọi tên Lâm Khải yếu ớt, bị chôn vùi dưới lớp băng giá của Vô Tình Chi Nguyên. Hắn biết, Hàn Liệt vẫn còn đó, đang đấu tranh.
Hành lang cổ kính rung chuyển dữ dội dưới áp lực của Vô Tình Chi Nguyên và những đòn công kích không ngừng nghỉ của Hàn Liệt. Y không nói một lời, chỉ vung kiếm liên tục, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, buộc Lý Thanh Thanh và Mộc Lan phải liên tục né tránh và phòng thủ để bảo vệ Lâm Khải. Lâm Khải không phản công bằng sát chiêu, nhưng vầng hào quang bảo vệ từ hắn vẫn không ngừng truyền “tình ý” ấm áp, thuần khiết vào Hàn Liệt. Những sợi tơ ánh sáng hổ phách và xanh biếc len lỏi qua từng luồng Vô Tình Chi Nguyên, cố gắng chạm đến hạt mầm “tình” đang âm ỉ trong thức hải Hàn Liệt.
Trong một khoảnh khắc va chạm, khi thanh trường kiếm ô hắc của Hàn Liệt sượt qua lá chắn của Lâm Khải, một tia đau đớn thoáng qua trong đôi mắt đỏ ngầu của y. Hàn Liệt khựng lại một nhịp, cơ thể co giật nhẹ, tựa một dòng điện chạy qua. Phù văn hoa băng đen kịt trên trán y bỗng bừng sáng tà dị, tựa cố gắng áp chế sự dao động vừa xuất hiện. Vô Tình Chi Nguyên trong y bùng lên mạnh mẽ hơn, tựa một con quái vật đang gầm gừ, cố gắng nuốt chửng tia “tình” vừa trỗi dậy.
Hàn Liệt phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, không phải tiếng người, mà là âm thanh của một linh hồn bị giằng xé tột cùng. Y vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí hủy diệt cực mạnh, một đóa hoa băng đen kịt khổng lồ, mang theo hơi thở tử vong, trực tiếp va chạm vào lá chắn của Lâm Khải. Lá chắn vỡ vụn với tiếng “rắc” chói tai. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan ôm chặt Lâm Khải, cả ba bị hất văng mạnh vào vách mật đạo.
“Tiểu Khải!” Lý Thanh Thanh ho ra một ngụm máu tươi, dung nhan tái nhợt, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên cường nhìn về phía Lâm Khải. Mộc Lan cũng bị thương nhẹ, lưng nàng đập mạnh vào vách đá, nhưng nàng lập tức siết chặt kiếm, ánh mắt rực lửa căm hờn. Cả hai đều lo lắng tột độ cho Lâm Khải.
Hàn Liệt không truy kích. Y quay lưng, phù văn hoa băng trên trán y vẫn phát sáng tà dị. Y dẫn đội quân tinh nhuệ Vô Tình Tông lùi vào trong vết nứt không gian, nhưng không biến mất hoàn toàn, chỉ ẩn mình trong bóng tối, tựa một lời đe dọa thường trực, một lưỡi dao vô hình chực chờ. Hắn đứng đó, tựa một bức tượng băng, lạnh lẽo và uy hiếp.
Một giọng nói lạnh lẽo, khinh miệt vang vọng khắp không gian, tựa từ chính Huyền Ảnh, nhưng không thấy bóng dáng y: “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối đó, ngươi sẽ không bao giờ cứu được y. Hàn Liệt đã ‘thức tỉnh’ với con đường Vô Tình, trở thành một phần của Thiên Đạo vĩnh hằng!” Tiếng nói mang theo sự tự mãn tột độ, tựa muốn nghiền nát mọi hy vọng còn sót lại.
Lý Thanh Thanh vội vàng ôm lấy Lâm Khải, lau vết máu khóe môi cho hắn. Hắn chật vật ngẩng đầu, ánh mắt vẫn kiên định hơn bao giờ hết. Toàn thân hắn đau nhức, nhưng ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía vết nứt đang dần khép lại, nơi Hàn Liệt ẩn mình. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Huyền Ảnh, nhưng cảm nhận được tia “tình” yếu ớt trong Hàn Liệt, vẫn cố gắng bám víu.

Lý Thanh Thanh và Mộc Lan chạy đến bên Lâm Khải, ôm lấy hắn. “Tiểu Khải, đệ… đệ không sao chứ?” Lý Thanh Thanh lo lắng hỏi, nước mắt lưng tròng.
“Lâm Khải, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Mộc Lan nghiến răng, ánh mắt rực lửa căm hờn.
Lâm Khải siết chặt bàn tay Lý Thanh Thanh, ánh mắt hắn rực cháy ý chí, vượt qua cả nỗi đau thể xác. Hắn nhìn sâu vào vết nứt không gian đang mờ dần, nơi Hàn Liệt ẩn mình.
“Hàn huynh… Ta sẽ không bao giờ từ bỏ huynh! Ta sẽ chứng minh, tình cảm không bao giờ là yếu đuối! Ta sẽ đưa huynh trở về!” Lâm Khải tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp mật đạo, không chỉ là lời hứa với Hàn Liệt, mà còn là lời tuyên chiến với cả Thiên Đạo Vô Tình. Hào quang “hữu tình” từ hắn bùng lên mạnh mẽ, xua tan một phần hắc khí còn sót lại trong lối đi.
Trần Hạo, từ xa trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, lặng lẽ quan sát. Y cảm nhận được sự xuất hiện của Hàn Liệt và sự đối đầu vừa rồi, ánh mắt đầy ưu tư nhưng chứa đựng niềm tin mãnh liệt.
“Khải nhi… con đường của con… giờ càng gian nan hơn. Nhưng ta tin con sẽ làm được.” Trần Hạo thì thầm, bàn tay siết chặt lấy thanh kiếm cũ kỹ, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình, nơi bão tố thực sự mới bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: