Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 152: Khải Dẫn Đầu Xung Phong
Băng khí sắc lạnh mang sát ý hủy diệt của Tuyết Vô Tình va chạm dữ dội vào hộ thuẫn ngũ sắc của Lâm Khải, tạo nên một tiếng nổ long trời lở đất, khiến tường thành và đại địa rung chuyển. Ba người Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đều cảm thấy một lực phản chấn kinh thiên ập đến, khiến chân họ lùi lại nửa bước, nhưng vẫn vững vàng bất động. Đại chiến lớn nhất, cuộc đối đầu định mệnh giữa “tình” và “vô tình”, đã chính thức khai màn.
Lý Thanh Thanh thân hình khẽ chao đảo, cảm giác như có vạn mũi băng xuyên thấu hộ thuẫn, đâm thẳng vào tâm mạch. Linh lực Lý gia trong nàng chấn động dữ dội, vết thương cũ nơi Dao Tâm lại nhói buốt âm ỉ. Nàng cắn chặt môi, cố thủ phòng tuyến, nhưng trong sâu thẳm, một nỗi sợ hãi vô hình vẫn len lỏi. Sợ hãi cái lạnh thấu xương vô tận của Vô Tình Chi Nguyên, sợ hãi rằng “tình” liệu có thực sự yếu ớt như Huyền Ảnh đã nói? Nàng ngước nhìn Lâm Khải, ánh mắt vừa lo lắng vừa chất chứa niềm tin son sắt.
Mộc Lan, bị lực phản chấn hất văng sang bên, nghiến răng, khẽ gầm lên. Cánh tay nàng tê dại, nhưng lòng căm hờn Vô Tình Tông bỗng bùng lên dữ dội, xua tan mọi đau đớn thể xác. Nàng nhớ lại ký ức bi thương, hình ảnh ngôi làng Sương Mộc bị thiêu rụi, gia đình ly tán, và Hàn huynh bị xiềng xích trong đau khổ. Lửa hận thù trong lòng nàng bùng cháy ngút trời, thúc giục nàng lao lên, dù linh lực đang bị áp chế đến tận cùng.
Lâm Khải đứng giữa hai nàng, cảm nhận sâu sắc sự kiệt quệ và nỗi sợ hãi đang gặm nhấm Lý Thanh Thanh, cùng ngọn lửa căm hờn đang bùng cháy trong Mộc Lan. Ánh mắt sâu thẳm của hắn lóe lên vẻ kiên định, thấu triệt. Chỉ phòng thủ thôi thì chưa đủ. Thiên Đạo Hữu Tình không phải để ẩn mình, mà phải bùng cháy, phải đối kháng, phải thức tỉnh!
Lâm Khải không né tránh. Hắn bước lên phía trước, ngũ sắc hào quang từ thân hắn bùng nổ chói lọi, xé toạc màn băng khí của Tuyết Vô Tình đang không ngừng ập đến. Mỗi luồng băng khí sắc lạnh tan chảy trong luồng ánh sáng ấm áp, hóa thành làn khói trắng mờ ảo, tan biến vào hư không.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Khải vận dụng “Tâm Thuật” đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố nơi linh hồn. Hắn biến toàn bộ hữu tình linh lực thành vạn sợi tơ ánh sáng ấm áp, tinh khiết, cuộn thành cơn lốc “tình ý” khổng lồ, rực rỡ muôn màu, lao thẳng đến Tuyết Vô Tình cùng đội quân tinh nhuệ Vô Tình Tông. Cơn lốc này không chỉ là công kích vật chất, nó còn là sự va chạm của ký ức, của những cảm xúc bị lãng quên, một lời chất vấn thẳng vào đạo tâm vô tình của đối phương.
Được Lâm Khải bảo vệ và truyền dẫn hơi ấm, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan nhanh chóng hồi phục. Nỗi sợ hãi trong Lý Thanh Thanh tiêu tan, thay vào đó là niềm tin kiên cố. “Khải đệ… để ta trợ đệ!” Nàng nắm chặt gia truyền bảo kiếm của Lý gia, vận chuyển linh lực Lý gia cuồn cuộn trào dâng. Bảo kiếm phát ra thanh quang tinh khiết, tạo thành một luồng kiếm quang mềm mại mà cương mãnh, bao bọc cơn lốc “tình ý” của Lâm Khải, gia tăng uy lực cùng lực xuyên thấu. Nàng biết, đây không chỉ là chiến đấu bằng lực lượng, mà là chiến đấu bằng niềm tin.
Mộc Lan gầm lên, lòng căm hờn cùng phẫn nộ trong nàng được tôi luyện thành ý chí chiến đấu kiên cường. “Lâm Khải, Vô Tình Tông tất phải trả giá!” Trọng kiếm rực lửa của nàng bùng cháy ngút trời, hóa thành một tiểu phượng hoàng lửa, mang theo khí thế hủy diệt của hỏa diễm cùng ý chí kiên cường, lao thẳng vào đám tu sĩ tinh nhuệ Vô Tình Tông. Phượng hoàng lửa lao qua, phá tan đội hình, khiến chúng hoảng loạn phân tán.
Cơn lốc “tình ý” của Lâm Khải, được kiếm quang Lý gia của Thanh Thanh gia cố và ngọn lửa phẫn nộ của Mộc Lan tiếp thêm sức mạnh, tựa thủy triều ấm áp, cuồn cuộn đẩy lùi Tuyết Vô Tình và đạo quân Vô Tình Tông của nàng.

Tuyết Vô Tình bị cơn lốc “tình ý” của Lâm Khải đẩy lùi dữ dội. Nàng lùi lại vài trượng, dung nhan băng giá của nàng lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh ngạc tột cùng. Đôi mắt sâu thẳm tựa vực sâu khẽ co rút lại.
*Đây là cái gì? Tại sao… tại sao ta lại cảm thấy một chút ấm áp, một chút… đau đớn? Ký ức về điều gì đó đã bị phong ấn…*
Vô Tình đạo tâm của Tuyết Vô Tình rung chuyển khẽ khàng, một vết nứt li ti xuất hiện trên đạo tâm băng giá, khiến nàng ho khan một tiếng. Băng khí quanh thân nàng chập chờn bất định, không còn ổn định như trước. Nàng cảm thấy một luồng cảm xúc xa lạ, tựa hoài niệm, thoáng qua trong linh hồn băng giá, khiến nàng bối rối.
Đám tu sĩ Vô Tình Tông tinh nhuệ bị cơn lốc “tình ý” quét qua, ôm đầu thống khổ gào thét. Những ký ức ấm áp về gia đình, người thân, tình yêu bị phong ấn bấy lâu nay bỗng chốc ùa về. Một tu sĩ trẻ mồ côi nhớ về nụ cười hiền hậu của mẹ nuôi, đôi mắt đỏ hoe, lệ tuôn dài trên gương mặt vốn vô cảm. Một trưởng lão khác, vốn đã đoạn tuyệt tình ái, lại thấy linh ảnh cố thê, tiếng gọi “phu quân” vang vọng trong thức hải, khiến y ôm đầu quằn quại, giằng xé giữa tình và vô tình, một số thậm chí tự bạo đan điền trong hỗn loạn, linh hồn hóa thành những đốm sáng mờ ảo tiêu tán.
Trên không trung, Huyền Ảnh đang ác chiến với Trần Hạo. Y cảm thấy một luồng hữu tình chi lực mạnh mẽ, tinh khiết từ phía Lâm Khải, lan tỏa khắp chiến trường, làm suy yếu Vô Tình Chi Nguyên trong y.
“Tiểu tử Lâm Khải! Ngươi… dám!” Huyền Ảnh gầm lên phẫn nộ, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sát ý cuồng loạn. Nhưng đồng thời, đạo tâm vô tình của y cũng bị chấn động kịch liệt. Một cơn đau nhói bất chợt xé toạc linh hồn, khiến y rỉ máu khóe môi. Huyền Ảnh cảm thấy như có vạn mũi kim châm vào thức hải, khơi gợi những cảm xúc bị y cố gắng chôn vùi bấy lâu.
“Huyền Ảnh, ngươi đã thấy chưa? Chân lý há có thể chối bỏ!” Trần Hạo chớp lấy thời cơ, hữu tình linh lực bùng nổ mạnh mẽ, hóa thành một đạo kiếm quang rực rỡ, dồn Huyền Ảnh vào tuyệt cảnh.
Cơn lốc “tình ý” của Lâm Khải tan biến, nhưng ngũ sắc hào quang quanh thân hắn vẫn bùng cháy chói lọi, hoàn toàn đẩy lùi băng khí của Tuyết Vô Tình. Nàng và đội quân tinh nhuệ Vô Tình Tông bị đẩy lùi vài trượng, đội hình đại loạn, một số tu sĩ thậm chí tháo chạy trong hoảng loạn. Tuyết Vô Tình ôm ngực, ánh mắt vẫn tràn ngập kinh ngạc nhìn Lâm Khải.

Lâm Khải đứng thẳng, ánh mắt kiên định quét khắp chiến trường. Hắn nhìn những tu sĩ Vô Tình Tông đang ôm đầu thống khổ gào thét, nhìn Tuyết Vô Tình đang bối rối, và cả Huyền Ảnh đang giằng xé trên không trung. “Vô Tình Tông! Các ngươi có thể cưỡng ép vạn vật đoạn tuyệt tình cảm, nhưng các ngươi không thể nghiền nát chân lý vĩnh hằng này! Tình cảm là cội nguồn sinh mệnh, là sức mạnh, là ngọn đuốc dẫn lối! Ta, Lâm Khải, nguyện chứng minh Thiên Đạo Hữu Tình mới là chân lý vĩnh hằng!” Giọng nói của hắn, không quá lớn nhưng mang theo thần niệm uy áp khủng khiếp, vang vọng khắp Thương Cảm Cổ Trấn, xuyên qua những tiếng binh đao, chạm đến tâm khảm vạn sinh linh, tựa lời tuyên chiến hùng hồn gửi đến toàn bộ Thiên Đạo.
Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, ánh mắt nàng rạng ngời niềm tin. “Khải đệ nói phải! Lý gia nguyện cùng đệ, đến tận cùng trời cuối đất, để Thiên Đạo Hữu Tình hồi sinh!”
Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ngọn lửa căm hờn giờ đây hòa quyện cùng ý chí kiên cường và lòng trắc ẩn. Nàng nhớ lại những đau khổ mà Hàn Liệt đã phải trải qua dưới tay Vô Tình Tông. “Vô Tình Tông tất phải trả giá! Ta sẽ chiến đấu để bảo vệ những người ta yêu quý!”
Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lục Hằng và trăm vạn tu sĩ khác trong liên minh “Thiên Đạo Hữu Tình”, dù đang ác chiến, đều nghe thấy lời tuyên bố của Lâm Khải. Hữu tình linh lực trong họ bùng lên mãnh liệt, xua tan sợ hãi, củng cố ý chí chiến đấu. Cột sáng “hữu tình” từ trấn thành càng thêm kiên cố, lung linh tựa hải đăng giữa biển đen.
Trần Hạo nhìn Lâm Khải từ không trung, khóe môi rỉ huyết, nhưng nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên dung nhan già nua.
“Khải nhi… con đã tìm thấy đạo của mình rồi!” Ông thì thầm, cảm nhận sự bùng nổ của Thiên Đạo Hữu Tình, gánh nặng ngàn năm trong lòng vơi đi đôi phần. Nhưng ánh mắt ông vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng sâu xa về “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa, chân chính kẻ thù. Ông biết, đại chiến này chỉ mới khai màn.
Tuyết Vô Tình, với đạo tâm rung chuyển cùng vẻ mặt kinh ngạc, không dám trực diện đối đầu Lâm Khải nữa. Nàng ra lệnh cho đội quân tinh nhuệ của mình rút lui chiến lược, tạm thời rời xa Lâm Khải. Huyền Ảnh gầm lên phẫn nộ khi thấy Tuyết Vô Tình rút lui, y biết Lâm Khải đã thành công trong việc gieo xuống hạt mầm “tình” và chân chính uy hiếp của Thiên Đạo Hữu Tình đã bắt đầu. Y biết, đại chiến này không thể nhanh chóng kết thúc. Chiến sự vẫn tiếp diễn khốc liệt ở những nơi khác trên tường thành, nhưng một tia hy vọng mới đã bùng cháy chói lọi, không thể dập tắt.
Lâm Khải đứng vững vàng trên tường thành, ngũ sắc hào quang bao trùm, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi hắc khí vẫn cuồn cuộn. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp đến, vì hắn biết, hắn không hề đơn độc, và tình sẽ vĩnh viễn không lụi tàn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: