Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 157: Lâm Khải Bị Ảnh Hưởng

Cập nhật lúc: 2026-08-25 15:49:02 | Lượt xem: 6

Hào quang ngũ sắc từ Lâm Khải bùng nổ, rực rỡ như bình minh xua tan màn đêm. Luồng phản chấn hùng cường từ sự cộng hưởng giữa y và Trần Hạo đã đẩy lùi “Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt” của Huyền Ảnh, khiến nó rung chuyển dữ dội. Những tu sĩ Vô Tình Tông cấp thấp, không chịu nổi sự giằng co khi ký ức ấm áp ùa về, ôm đầu gào thét thê lương, một số tự bạo đan điền, linh hồn tiêu tán thành hư vô. Đội hình Vô Tình Tông trở nên hỗn loạn, một cảnh tượng mà ngay cả Huyền Ảnh cũng không ngờ tới.

Huyền Ảnh, đứng trong trường vực đen kịt, ôm đầu rên rỉ thống khổ. Đạo tâm vô tình của y nứt toác thêm một mảng lớn, những cảm xúc bị chôn vùi từ thuở xa xưa bỗng chốc trỗi dậy, giày vò tâm thần y như vạn mũi đao nhọn hoắt. “Không thể nào! Làm sao… làm sao ngọn lửa tình cảm yếu ớt kia có thể chống lại Ý Chí Vô Tình!” Y gầm lên, giọng nói khản đặc vì đau đớn, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên tia điên loạn và phẫn nộ ngút trời.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lâm Khải Bị Ảnh Hưởng

“Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này, kẻ mang tình cảm yếu hèn!” Giọng nói của Ý Chí Vô Tình vang vọng trong thức hải của Huyền Ảnh, tràn đầy sát khí ngập trời, khinh miệt tột độ, song cũng ẩn chứa một tia bất an mờ mịt. Nó đã cảm nhận được mối đe dọa thực sự từ Lâm Khải, một kẻ dám nghịch lại trật tự vĩnh hằng mà nó dày công kiến lập.

Lâm Khải đứng vững vàng giữa chiến trường hỗn loạn, hào quang ngũ sắc rực rỡ bao bọc lấy y cùng Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, như một thành lũy bất diệt của tình cảm. Ánh mắt y kiên định, thấu hiểu nỗi đau của Huyền Ảnh, nhưng không hề nao núng. Y biết rằng đây chỉ là khởi đầu, và kẻ thù thực sự vẫn còn ẩn mình.

Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đứng sát bên Lâm Khải, ánh mắt rực cháy niềm tin. Dù áp lực từ “Trường Vực Vô Tình Tuyệt Diệt” vẫn đè nặng, nhưng sự hiện diện của Lâm Khải, cùng luồng “tình ý” ấm áp y truyền sang, đã củng cố Dao Tâm và ý chí của hai nàng. Họ sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, miễn là có Lâm Khải ở bên.

Trần Hạo, tuy thương tích chồng chất, nhưng khí thế uy nghi của một hộ đạo giả vẫn hiên ngang. Ông đứng giữa không trung, linh lực “hữu tình” cuồn cuộn dung nhập vào hào quang ngũ sắc của Lâm Khải, tạo thành một khiên chắn vô hình, đẩy lùi làn sóng “vô tình” đang cố gắng nuốt trọn Thương Cảm Cổ Trấn.

“Huyền Ảnh! Ngươi chỉ là một khôi lỗi của Ý Chí Vô Tình! Ngươi không bao giờ hiểu được chân lý sức mạnh của tình cảm!” Trần Hạo gầm lên, giọng nói vang dội như sấm sét, trực tiếp công kích vào đạo tâm đang nứt toác của Huyền Ảnh.

Huyền Ảnh bị chấn động kịch liệt thêm lần nữa, y ôm đầu, thân thể run rẩy dữ dội. Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng le lói chợt lóe lên trong đôi mắt đỏ ngầu, như một ký ức xa xăm nào đó đang cố gắng trỗi dậy. Nhưng ngay lập tức, Ý Chí Vô Tình cổ xưa đã xuất thủ.

Một luồng hắc khí tàn độc, lạnh lẽo gấp trăm lần Vô Tình Chi Nguyên của Huyền Ảnh, đột ngột bùng phát từ vết nứt không gian phía trên đầu Huyền Ảnh. Nó không nhắm vào Trần Hạo, hay Lý Thanh Thanh, Mộc Lan. Mục tiêu duy nhất của nó là Lâm Khải.

Luồng hắc khí đó, mang theo ý niệm hủy diệt thuần túy của Ý Chí Vô Tình, xuyên phá mọi tầng phòng ngự, trực tiếp đâm thẳng vào thức hải của Lâm Khải. Nó không phải là công kích hữu hình, mà là một đòn tấn công tinh thần, một sự ăn mòn linh hồn.

Lâm Khải cảm thấy một cơn đau thấu tận xương tủy, không phải ở da thịt, mà từ sâu thẳm linh hồn. Hào quang ngũ sắc quanh y lập tức chao đảo, lay động kịch liệt. Tia sáng rực rỡ như ngọn đèn dầu trước gió, chực tắt lịm. Y cảm thấy một luồng hàn ý thấu xương đang cố gắng nuốt trọn mọi ký ức, mọi cảm xúc ấm áp trong tâm trí mình.

“Tiểu Khải!” Lý Thanh Thanh kinh hãi thốt lên. Nàng cảm nhận được sự liên kết tinh thần với Lâm Khải đang bị xé nát, một nỗi đau đớn tột cùng truyền thẳng vào Dao Tâm nàng. Nàng thấy Lâm Khải khựng lại, đôi mắt sâu thẳm của y nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Vòng cổ gỗ mục nát và Uẩn Tình Ngọc trên người y cũng chập chờn, ánh sáng le lói, như đang gắng sức chống đỡ một lực lượng vô hình.

Mộc Lan cũng cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương xâm nhập, nhưng nỗi đau của nàng không thể sánh bằng Lâm Khải. Nàng nắm chặt thanh trọng kiếm, định lao lên bảo vệ Lâm Khải, nhưng thân thể nàng bị một áp lực vô hình đè nặng, không thể nhúc nhích. Nàng nhìn Lâm Khải quằn quại, đôi môi mím chặt, mồ hôi lạnh túa ra như suối trên thái dương.

Trong thức hải Lâm Khải, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra. Ý Chí Vô Tình cổ xưa không muốn tiêu diệt y ngay lập tức. Nó muốn nghiền nát ý chí của y, biến y thành một kẻ vô hồn, một minh chứng cho sự “vô vị” của tình cảm.

“Tình ái… chỉ là xiềng xích yếu hèn! Là cội nguồn thống khổ! Là chấp niệm vô vị! Buông bỏ đi, kẻ si tình!” Giọng nói lạnh lẽo, uy nghi của Ý Chí Vô Tình vang vọng trong thức hải Lâm Khải, như vạn tiếng thì thầm cùng lúc. Nó cố gắng gặm nhấm, ăn mòn từng lớp ký ức, từng sợi tơ cảm xúc mà Lâm Khải đã dày công vun bồi.

Lâm Khải cảm thấy những hình ảnh về làng Sương Mộc yên bình, về cha mẹ hiền từ, về nụ cười ấm áp của Lý Thanh Thanh, về sự kiên cường của Mộc Lan, về nỗi đau và hy vọng của Hàn Liệt… tất cả đang dần mờ ảo. Chúng trở nên xa xăm, như mộng ảo chực tan. Một nỗi sợ hãi tột độ dâng lên trong lòng y. Không phải sợ cái chết, mà là sợ bị lãng quên, sợ quên đi những điều y trân quý nhất.

Y cố gắng níu giữ chúng, dùng Tâm Thuật đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc để giữ chặt từng mảnh ký ức. Nhưng luồng hắc khí quá tàn độc, quá cổ xưa. Nó như một cơn sóng thần hắc ám, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.

“Cha… mẹ…” Lâm Khải cố gắng gọi tên, nhưng hình ảnh của họ chỉ còn là những nét mờ ảo, không còn rõ ràng như thuở trước. Nụ cười của mẹ, ánh mắt nghiêm nghị của cha, tất cả đều bị bao phủ bởi một màn sương đen.

“Sư tỷ…” Y muốn nhớ lại khoảnh khắc Lý Thanh Thanh lần đầu mỉm cười với y, nhưng chỉ còn là một cảm giác ấm áp mơ hồ, không còn hình dung được dung nhan thanh tú ấy.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lâm Khải Bị Ảnh Hưởng

“Hàn huynh…” Nỗi xót xa cho Hàn Liệt, lời hứa cứu y, cũng đang bị ăn mòn. Y cảm thấy mình đang đánh mất một phần cốt yếu của bản thân, một phần làm nên Lâm Khải.

Lý Thanh Thanh cảm nhận được sự biến đổi kinh hoàng trong Lâm Khải. Hào quang ngũ sắc của y đang bị thu hẹp lại, yếu ớt đi nhiều, và y dường như đang chìm sâu vào một cuộc chiến nội tâm không ai có thể can thiệp. Nàng thấy cơ thể Lâm Khải run rẩy, đôi môi mấp máy không thành lời, như đang cố gắng bám víu vào điều gì đó.

“Tiểu Khải! Đừng quên! Đừng quên Lý gia, đừng quên sứ mệnh của chúng ta!” Lý Thanh Thanh gào lên, dù biết Lâm Khải có thể không nghe thấy. Nàng vận chuyển toàn bộ linh lực Lý gia, cố gắng truyền một tia sáng ấm áp vào hào quang ngũ sắc của Lâm Khải, hy vọng có thể chạm tới y. Dao Tâm nàng đau đớn như bị xé toạc, song nàng vẫn cố gắng giữ vững niềm tin, dù nó cũng đang lung lay kịch liệt.

Mộc Lan cũng cảm thấy nỗi tuyệt vọng dâng lên. Nàng nhìn Lâm Khải, nhìn Lý Thanh Thanh, rồi nhìn lại đạo quân Vô Tình Tông đang dần ổn định trận hình, với ánh mắt lạnh lùng của Tuyết Vô Tình. Nàng cảm thấy một sự bất lực tột cùng. “Hàn huynh đã phải chịu đựng quá nhiều… Chẳng lẽ Tiểu Khải cũng sẽ…” Nàng không dám nghĩ tiếp. Nàng siết chặt trọng kiếm, ngọn lửa căm hờn trong lòng nàng bùng lên dữ dội, không phải chỉ vì báo thù, mà là vì bảo vệ những gì còn sót lại.

“Lâm Khải! Ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi sự kiểm soát của Ý Chí Vô Tình! Ngươi sẽ trở thành một kẻ vô hồn, một khôi lỗi mới của ta!” Giọng nói của Huyền Ảnh vang vọng, y đã thoát khỏi cơn đau, giờ đây hoàn toàn biến thành một cỗ máy giết chóc lạnh lẽo, ánh mắt tràn ngập khinh miệt và tàn độc. Y tung ra một loạt chưởng ấn hắc ám, tấn công tới tấp vào hộ thuẫn của Trần Hạo.

Trần Hạo, thấy Lâm Khải đang bị tấn công trực diện vào linh hồn, không khỏi kinh hãi tột cùng. Ông biết Ý Chí Vô Tình cổ xưa đã ra tay, và đó là một lực lượng mà ngay cả ông cũng khó lòng chống cự. “Khải nhi! Giữ vững tâm trí! Đừng buông bỏ!” Ông gầm lên, dốc toàn bộ Phàm Trần Vấn Tâm Quyết, hào quang hoa sen ngũ sắc trên tay ông bùng phát, cố gắng tạo ra một bức tường kiên cố hơn, kết nối với hào quang của Lâm Khải.

Nhưng luồng hắc khí của Ý Chí Vô Tình quá mạnh, quá cổ xưa. Nó không chỉ ăn mòn ký ức, mà còn cố gắng bẻ gãy ý chí của Lâm Khải, khiến y nghi hoặc mọi điều y đã từng tin tưởng.

“Tình yêu chỉ là huyễn ảnh… Niềm tin là sự ngu muội… Hy vọng là xiềng xích… Buông bỏ tất cả… Ngươi sẽ được giải thoát khỏi mọi thống khổ… Chân lý sức mạnh nằm ở sự vô tình tuyệt đối…” Những lời thì thầm lạnh lẽo của Ý Chí Vô Tình thấm sâu vào thức hải Lâm Khải, như những lời nguyền rủa.

Lâm Khải cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo đang dần lấp đầy linh hồn y. Những hình ảnh về làng Sương Mộc, về gia đình, về Lý Thanh Thanh, Mộc Lan… tất cả đang dần biến mất. Y không còn cảm nhận được sự ấm áp của chúng nữa, chỉ còn lại nỗi cô độc tột cùng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lâm Khải Bị Ảnh Hưởng

Y cố gắng nhớ lại lời hứa với Hàn Liệt, lời thề sẽ cứu muội muội y. Nhưng ngay cả hình ảnh Hàn Liệt cũng đang mờ ảo, tiếng cầu cứu của y cũng chỉ còn là âm thanh vọng lại từ vực sâu vô đáy.

Vòng cổ gỗ mục nát trên ngực Lâm Khải, Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn, và Thiên Tâm Ngọc, tất cả đều đang rung động kịch liệt, cố gắng chống lại sự ăn mòn. Nhưng ngay cả chúng cũng đang bị lu mờ, ánh sáng le lói, như sắp bị nuốt trọn hoàn toàn.

Lâm Khải cảm thấy mình đang trôi dạt trong biển hư vô lạnh lẽo, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, không có cảm xúc. Y là một thực thể cô độc, bị tước đoạt mọi thứ, chỉ còn lại một cái xác không hồn.

Nỗi đau thể xác đã không còn trọng yếu. Nỗi đau lớn nhất là nỗi đau mất mát, nỗi đau lãng quên. Y cảm thấy mình đang đánh mất chính mình.

“Không… không thể…” Y cố gắng gào thét trong tâm trí, nhưng giọng nói yếu ớt, không thể chạm tới bất cứ thứ gì.

Hào quang ngũ sắc quanh Lâm Khải đã thu hẹp lại chỉ còn là một quầng sáng mỏng manh, chập chờn. Y đang đứng giữa ranh giới tồn vong. Ý chí của y, đạo tâm của y, tất cả đang bị Ý Chí Vô Tình cổ xưa nghiền nát từng li từng tí.

Trên tường thành, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cảm thấy linh hồn mình như bị kéo căng đến tột cùng. Họ thấy Lâm Khải đang chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự trống rỗng. Mộc Lan gào lên một tiếng tuyệt vọng, lệ tuôn như suối. Lý Thanh Thanh ôm lấy Mộc Lan, Dao Tâm nàng đau đớn, song nàng vẫn cố gắng giữ vững niềm tin, dù nó cũng đang lung lay kịch liệt.

Trần Hạo phun ra một ngụm máu tươi, Phàm Trần Vấn Tâm Quyết của ông bị Huyền Ảnh phá vỡ một phần. Ông nhìn Lâm Khải đang chìm dần vào bóng tối, lòng tràn ngập tuyệt vọng. “Khải nhi…!” Ông gầm lên, cố gắng lao tới, nhưng Huyền Ảnh đã chặn đường.

“Trần Hạo! Ngươi không thể cứu y! Ngọn lửa yếu hèn của y sẽ bị dập tắt vĩnh viễn!” Huyền Ảnh cười phá lên, giọng nói tàn độc, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên khinh miệt tột cùng.

Lâm Khải, trong biển hư vô lạnh lẽo, cảm thấy mình đang dần buông bỏ. Những ký ức cuối cùng về mẹ, về nụ cười của Lý Thanh Thanh, về lời hứa với Hàn Liệt… tất cả đều đang tan biến. Một sự trống rỗng bao la đang nuốt trọn y. Y đang trở thành một thực thể vô hồn, một cái xác không hồn, đúng như những gì Ý Chí Vô Tình mong muốn.

Y cảm thấy mình đang đánh mất tất cả.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8