Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 188: Lâm Khải Tiếp Tục Hành Trình
Trần Hạo đứng trên đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, lặng lẽ đón nhận những tia nắng ban mai đầu tiên rọi xuống từ phía chân trời. Gió sớm lướt qua râu tóc bạc phơ của lão, mang theo cái lạnh se se đặc trưng của vùng núi cao, nhưng kỳ lạ thay, trong luồng gió ấy không còn chút tử khí hay hàn ý buốt xương của Vô Tình kịch độc nữa. Thay vào đó là mùi đất ẩm nồng nàn sau cơn mưa dài, mùi nhựa thông non thanh khiết và hương hoa đào nhàn nhạt thoang thoảng đưa lại từ phía Vấn Tâm Phong.
Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn thứ sinh khí ấm áp vốn đã bị vùi lấp dưới lớp băng giá của Thiên Đạo vô tình suốt vạn năm qua. Dưới chân tháp, tiếng búa rì rầm, tiếng gỗ va chạm lách cách của những người dân và tu sĩ đang cùng nhau trùng tu lại cổ trấn vang lên đều đặn. Những âm thanh ấy, đối với một kẻ đã sống qua ngàn năm cô độc và chứng kiến không biết bao nhiêu sinh linh hóa thành những cái xác không hồn như Trần Hạo, chính là khúc nhạc tuyệt vời nhất thế gian. Lão khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, những nếp nhăn nơi khóe mắt giãn ra, gánh nặng ngàn năm đè nặng trên đôi vai gầy guộc dường như đã tan biến hoàn toàn. Thế nhưng, sâu trong đôi mắt đục ngầu của vị trưởng lão già vẫn phảng phất một tia ưu tư khó tả khi lão nhìn về phía thung lũng xa xăm.
Trần Hạo chậm rãi bước xuống tháp, tà áo xám tro khẽ bay trong gió. Lão đi về phía một khoảng sân nhỏ yên bình nằm bên rìa cổ trấn, nơi có một chiếc bàn đá đơn sơ đặt dưới bóng một cây cổ thụ đang đâm chồi nảy lộc. Lúc này, bốn bóng người trẻ tuổi đã ngồi sẵn ở đó. Trên bàn chỉ có một ấm trà xanh bốc khói nghi ngút cùng vài củ khoai nướng giản dị, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào, ấm áp của nhân gian.
“Khải nhi, con lại dậy sớm hơn ta rồi.” Trần Hạo bước vào sân, giọng nói trầm ấm ôn hòa vang lên phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm.
Vị Đạo Chủ trẻ tuổi khẽ đứng dậy, cung kính chắp tay hành lễ với lão nhân: “Trần trưởng lão, người cũng chưa nghỉ ngơi nhiều. Thương thế của người sau trận chiến vẫn chưa hoàn toàn bình phục, không nên lao lực quá độ.”
Trần Hạo xua xua tay, tự nhiên ngồi xuống một chiếc ghế đá trống, khẽ cười: “Thân già này có là gì so với những gì các con đã trải qua. Được nhìn thấy Thương Cảm Cổ Trấn hồi sinh thế này, chút thương tích của lão phu tự khắc đã lành được phân nửa.” Lão rót một chén trà, làn khói sương mỏng manh bốc lên, mang theo hương vị đắng dịu của lá trà rừng. Lão nhìn Lâm Khải, ánh mắt tràn đầy sự tự hào nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo âu sâu sắc: “Nhưng Khải nhi, con đã làm được điều mà cả ngàn năm qua không một tu sĩ nào dám nghĩ tới. Con đã dùng trái tim phàm trần để dung hòa hai đạo, lập nên trật tự mới. Thế nhưng, lão phu phải cảnh báo con, đây mới chỉ là khởi đầu. Ý Chí Vô Tình cổ xưa vẫn còn đó, ẩn sâu trong bóng tối, và nó sẽ không dễ dàng để con định nghĩa lại quy luật của trời đất.”
Lâm Khải chậm rãi ngồi xuống, ngón tay hắn khẽ chạm vào chiếc vòng cổ gỗ mục nát nay đã hoàn toàn dung hợp vào da thịt, chỉ còn để lại một dấu ấn hình hoa sen hổ phách mờ ảo trên ngực. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước mùa thu, tĩnh tại và kiên nghị: “Trần trưởng lão nói phải. Ta chưa từng nghĩ con đường này sẽ dễ dàng. Nhưng tu luyện đối với ta giờ đây không còn là để phi thăng thành tiên nhân vô cảm, đứng trên chín tầng mây nhìn xuống chúng sinh bằng ánh mắt lạnh lùng. Ta muốn đi, muốn cảm nhận, muốn gieo mầm tình cảm và sự bao dung đến mọi ngóc ngách của thế gian, để mỗi sinh linh đều có quyền được yêu thương và tự lựa chọn số phận của chính mình.”
Nghe những lời ấy, Hàn Liệt đang ngồi trầm mặc bên cạnh khẽ động dung. Dung nhan y tuy vẫn còn vài phần tiều tụy sau những tháng ngày bị Vô Tình Chi Nguyên gặm nhấm, nhưng đôi mắt đỏ ngầu tàn bạo ngày nào giờ đã được thay thế bằng một tia sáng lý trí kiên định và ấm áp. Y đứng dậy, bước ra khỏi ghế đá, đột ngột quỳ một gối xuống trước mặt Lâm Khải, cúi đầu thật sâu: “Lâm huynh, ta vô cùng ân hận vì những tội lỗi, những nhát kiếm tàn nhẫn mà ta đã vung ra khi bị khống chế. Nếu không có huynh bất chấp tính mạng gieo vào thức hải của ta hạt mầm tình nghĩa, có lẽ giờ đây ta đã là một pho tượng băng giá mục ruỗng không hồn. Ta nguyện dùng phần đời còn lại để chuộc lỗi, bảo vệ những gì huynh đã khai sáng.”
Lâm Khải vội vàng đứng lên, vươn tay đỡ lấy bả vai gầy guộc nhưng kiên cường của Hàn Liệt, giọng nói chứa đựng sự bao dung vô hạn: “Huynh đệ, huynh không có lỗi. Kẻ ra tay tàn sát là Vô Tình Chi Nguyên và sự thao túng của Huyền Ảnh, chứ không phải bản ý của huynh. Việc huynh chiến thắng được bản tâm, tìm lại chính mình giữa vực sâu tăm tối mới là minh chứng vĩ đại nhất cho sức mạnh của tình cảm. Đừng tự dằn vặt mình nữa.”
Hàn Liệt ngước nhìn Lâm Khải, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc: “Lâm huynh, ta xin phép được tạm thời tách ra khỏi nhóm. Sợi dây liên kết huyết thống mỏng manh trong thức hải cho ta biết muội muội Sương Mộc của ta vẫn còn sống ở một nơi nào đó ngoài kia. Ta phải đi tìm con bé, bù đắp cho nó những năm tháng đau khổ. Nhưng xin huynh hãy tin, dù ở chân trời góc bể nào, chỉ cần huynh cần đến, Hàn Liệt ta sẽ lập tức vung kiếm trở về sát cánh bên huynh.”
Lý Thanh Thanh ngồi bên cạnh, dung nhan hồng hào rạng rỡ dưới ánh nắng sớm. Nàng khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn Hàn Liệt đầy ôn hòa: “Hàn đệ, đệ hãy yên tâm đi tìm muội muội của mình. Sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo Hữu Tình ở đây đã có chúng ta gánh vác.” Nàng quay sang nhìn Lâm Khải, bàn tay thanh mảnh khẽ nắm lấy tay hắn, truyền đi một hơi ấm dịu dàng nhưng kiên định: “Tiểu Khải, sứ mệnh của Lý gia nay đã hoàn toàn hòa làm một với con đường của đệ. Ta nguyện sát cánh cùng đệ đến tận cùng trời cuối đất, mang chân lý này đến những vùng đất đã bị lãng quên, đánh thức những trái tim đang ngủ vùi trong băng giá.”
Mộc Lan cũng đứng dậy, siết chặt chuôi trường kiếm bên hông. Đôi mắt nàng không còn nỗi căm hờn điên cuồng của ngày xưa, mà bừng lên một ý chí bảo vệ kiên cường, thuần khiết: “Ta cũng vậy! Ta sẽ tiếp tục ghi chép lại toàn bộ hành trình của Đạo Chủ Lâm Khải, để thế gian vạn đời sau không ai có thể lãng quên chân lý này. Và ta cũng sẽ dùng ngọn lửa của mình để sưởi ấm, giúp đỡ những cựu tu sĩ Vô Tình Tông đang hoang mang tìm lại nhân tính. Ta sẽ luôn theo sát bên Đạo Chủ Lâm Khải, không rời nửa bước.”
Nhìn những người đồng hành kiên cường bên cạnh, Lâm Khải cảm thấy một luồng ấm áp vô biên cuộn trào trong huyết quản. Hắn nhận ra mình không còn là cậu bé làng Sương Mộc cô độc quỳ bên mộ cha mẹ năm nào nữa. Giờ đây, hắn đã có một gia đình mới, những người sẵn sàng vì hắn mà nghịch chuyển cả Thiên Đạo. Hắn nắm chặt tay Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, khẽ gật đầu: “Có các vị ở bên, ta không còn gì phải e sợ.”

Trần Hạo nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên gò má hằn sâu vết thời gian. Lão lấy từ trong ngực áo ra một tấm ngọc giản cổ kính, bề mặt đã mòn vẹt nhưng vẫn tỏa ra một luồng linh lực mộc mạc, ấm áp, trao vào tay Lâm Khải: “Khải nhi, đây là những ghi chép cổ xưa của lão phu về các vùng Tiên Phàm Chi Cảnh khác trên thế gian, nơi năng lượng phàm trần và linh khí tu luyện giao thoa mạnh mẽ nhất. Ở đó, có thể con sẽ tìm thấy những manh mối về Cội Nguồn Vạn Tình xa xưa hơn, cũng như cách để hoàn toàn hóa giải mối đe dọa từ Ý Chí Vô Tình. Hãy cẩn trọng, con đường phía trước hoàn toàn là do con tự mình khai phá.”
Lâm Khải đón lấy ngọc giản, cúi người hành lễ thật sâu: “Đa tạ Trần trưởng lão chỉ điểm. Người hãy ở lại giữ gìn sức khỏe, chăm sóc cho Thương Cảm Cổ Trấn.”
—
Khi ánh mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả những rặng núi phía xa, Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan chính thức bước chân ra khỏi Thương Cảm Cổ Trấn. Hàn Liệt đã lặng lẽ rời đi từ sớm, bóng dáng gầy gầy của y khuất dần sau rặng thông già hướng về phía Nam, mang theo niềm hy vọng tìm lại người thân duy nhất.
Con đường mòn dẫn ra khỏi cổ trấn gập ghềnh và đầy sỏi đá. Nơi đây từng là chiến trường ác liệt, đất đai bị tàn phá nặng nề bởi Vô Tình Chi Nguyên, xám xịt và cằn cỗi, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi. Những thân cây khô héo đứng trơ trọi như những bộ xương khô giữa đất trời. Thế nhưng, khi bước chân của Lâm Khải chạm xuống mặt đất, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra.
Hào quang ngũ sắc mềm mại từ bản thể hắn tự động lan tỏa ra xung quanh như những gợn sóng nước ôn hòa. Đi đến đâu, mặt đất khô cằn liền khẽ rùng mình chuyển động. Những vết nứt nẻ sâu hoắm trên đất đá dần khép lại, từ dưới lớp đất xám xịt, những mầm non xanh mướt yếu ớt nhưng tràn đầy sinh cơ bắt đầu vươn mình đứng dậy. Chỉ trong chốc lát, dọc hai bên con đường mòn đã phủ đầy một thảm cỏ xanh rì, những đóa hoa dại bé nhỏ đủ màu sắc hé nở rộ, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào của đất trời hồi sinh.
“Tiểu Khải, đệ nhìn kìa!” Lý Thanh Thanh khẽ reo lên, chỉ tay về phía trước.
Cách đó không xa, một nhóm phàm nhân khoảng mười mấy người đang chật vật dựng lại những mái nhà tranh đổ nát. Họ vốn là những người dân phàm tục sống gần Vực Sâu Vô Tình, từng bị dịch độc vô tình ăn mòn ký ức và cảm xúc suốt một thời gian dài. Dù dịch độc đã được Lâm Khải thanh tẩy, nhưng di chứng để lại khiến họ vẫn vô cùng đờ đẫn. Ánh mắt họ trống rỗng, vô thần, những động tác nhặt củi, khiêng tre diễn ra một cách chậm chạp, máy móc như những con rối gỗ không có linh hồn. Họ sống, nhưng không biết mình sống vì cái gì, không có niềm vui, cũng chẳng biết đau buồn.
Lâm Khải dừng bước. Hắn không dùng đến linh lực hay pháp thuật hùng mạnh, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, vận dụng “Tâm Thuật” đã hoàn toàn dung hợp với Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn. Hắn biến bản thân thành một cầu nối tinh thần, nhẹ nhàng phóng thích những gợn sóng cảm xúc ấm áp, thuần khiết nhất của nhân gian hướng về phía những người dân phàm tục kia. Đó là hơi ấm của bếp lửa đêm đông, là tiếng cười giòn giã của trẻ thơ khi mùa gặt đến, là cái nắm tay siết chặt của tình nghĩa phu thê, và là giọt nước mắt hạnh phúc ngày hội ngộ.
Những gợn sóng cảm xúc vô hình ấy nhẹ nhàng thẩm thấu qua không gian, chạm vào thức hải của những người dân đang đờ đẫn.
Một bà lão họ Trương đang cúi người nhặt những cành củi khô, đột nhiên khựng lại. Đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của bà run lên bần bật, cành củi rơi tuột xuống đất. Bà đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt mờ đục vốn trống rỗng bỗng chốc lay động kịch liệt. Một giọt nước mắt nóng hổi, rồi hai giọt, ba giọt… cứ thế lăn dài trên gò má khắc khổ của bà, để lại những vệt nước sáng rõ dưới ánh mặt trời.
“Lão đầu tử… lão đầu tử ơi…” Bà lão quay người lại, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào gọi vị phu quân cũng đang đứng đờ đẫn bên cạnh.

“Bà nó… bà sao thế?” Ông lão run run bước lại gần, ánh mắt cũng bắt đầu có lại thần trí.
Bà lão nhào đến ôm chặt lấy ông, khóc nức nở như một đứa trẻ: “Tôi nhớ rồi… Tôi nhớ tiếng cười của thằng Út khi nó chạy nhảy ngoài sân… Tôi nhớ mùi khoai lang nướng bà cháu mình cùng ăn bên bếp lửa… Tôi nhớ… tôi nhớ hết rồi ông ơi!”
Ông lão cũng rơi lệ, đôi bàn tay thô ráp siết chặt lấy bả vai bà, run rẩy gật đầu: “Tôi cũng nhớ… tôi nhớ rồi…”
Xung quanh họ, những người dân khác cũng bắt đầu dừng công việc. Những giọt nước mắt rơi xuống đất ẩm, những cái ôm siết chặt, những tiếng cười khóc lẫn lộn vang lên khắp khoảng đất trống. Sinh khí ấm áp của tình người bùng phát, xua tan hoàn toàn vẻ u uất, xám xịt của tàn tích chiến tranh.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng ấy, khóe mắt đều đỏ hoe. Mộc Lan khẽ siết chặt chuôi kiếm, thì thầm: “Đạo Chủ Lâm Khải, ta hiểu rồi. Sức mạnh của Thiên Đạo Hữu Tình không phải là để hủy diệt kẻ thù, mà là để mang lại những giọt nước mắt và nụ cười chân thực này.”
Lâm Khải khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp: “Đi thôi, hành trình của chúng ta còn rất dài.”
Họ tiếp tục bước đi trên con đường mòn. Khi đi qua một thung lũng hẹp, họ bắt gặp vài cựu tu sĩ Vô Tình Tông đang ngồi xếp bằng bên vệ đường. Những người này quần áo xơ xác, đạo bào đen kịt đã rách rưới. Đạo tâm vô tình của họ đã bị làn sóng “hữu tình” của Lâm Khải đánh vỡ trong đại chiến, khiến những ký ức và cảm xúc bị phong ấn suốt hàng trăm năm qua đột ngột trào về như thác lũ. Họ đang phải trải qua quá trình giằng xé nội tâm vô cùng thống khổ, có người ôm đầu rên rỉ, có người bàng hoàng nhìn hai bàn tay mình, bối rối trước những giọt nước mắt lần đầu tiên rơi xuống sau hàng thế kỷ tu luyện vô cảm.
Lâm Khải không tiến lại gần để giáo huấn hay bắt họ phải quy phục. Hắn chỉ điềm tĩnh bước qua, nhưng hào quang ngũ sắc mềm mại từ thân hắn tự động lan tỏa, bao phủ lấy những cựu tu sĩ kia như một chiếc chăn ấm áp giữa đêm đông lạnh giá. Luồng năng lượng “Đại Thừa Hữu Tình” dịu nhẹ xoa dịu những vết rạn nứt trong thức hải của họ, giúp họ ổn định lại tinh thần đang hỗn loạn, biến nỗi đau đớn, ân hận thành một sự chấp nhận thanh thản để bắt đầu lại từ đầu.
Một vị cựu tu sĩ trẻ tuổi, người từng tự tay dứt bỏ tình cảm với vị hôn thê của mình để gia nhập Vô Tình Tông, chậm rãi mở mắt. Ánh mắt y không còn sự điên dại, lạnh lùng nữa, mà tràn đầy sự hối tiếc nhưng cũng có một tia sáng của sự giải thoát. Y nhìn bóng lưng giản dị của Lâm Khải đang khuất dần phía xa, khẽ cúi đầu hành lễ kính trọng: “Đa tạ Đạo Chủ chỉ điểm…” Rồi y lại nhắm mắt, tiếp tục thiền định, bắt đầu con đường tự vấn tâm mình.
—
Đêm tối buông xuống trên một đỉnh núi hoang vắng, cách Thương Cảm Cổ Trấn khá xa. Gió đêm rít gào qua những khe đá nhọn hoắt, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng hoang dã. Nhóm ba người Lâm Khải dừng chân bên một hang đá nhỏ, đốt lên một đống lửa sưởi ấm. Tiếng củi khô nổ lách tách, ánh lửa đỏ rực bập bùng soi rõ ba gương mặt kiên nghị đang ngồi quây quần bên nhau.
Lâm Khải ngồi xếp bằng thiền định, hào quang ngũ sắc quanh thân hắn vẫn luân chuyển một cách đều đặn, dịu nhẹ, tạo thành một vầng sáng ấm áp xua tan bóng tối và cái lạnh xung quanh hang đá. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan ngồi canh gác bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình xa xăm ở hướng Tây Bắc, nơi những đám mây đen mờ mịt vẫn đang âm thầm cuộn xoáy dưới ánh sao đêm.

Đột nhiên, Thiên Tâm Ngọc ẩn sâu trong linh hồn Lâm Khải chấn động kịch liệt. Một luồng khí tức lạnh lẽo, tàn độc và cổ xưa gấp trăm ngàn lần bất kỳ thứ gì hắn từng đối mặt trước đây, đột ngột xuyên thủng không gian, dội thẳng vào thức hải của hắn. Luồng khí tức này không mang theo sát ý hủy diệt cuồng bạo của Huyền Ảnh, mà là một sự “quan sát” tuyệt đối lạnh lùng, vô cảm, giống như một thực thể khổng lồ từ trên chín tầng mây đang nhìn xuống một hạt cát bụi dưới phàm trần. Sự quan sát ấy mang theo một áp lực tinh thần khủng khiếp, cố gắng đóng băng mọi suy nghĩ và cảm xúc của hắn.
Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Khải khẽ động, chậm rãi hé mở dưới ánh lửa bập bùng. Sắc mặt hắn vẫn trầm tĩnh như nước hồ thu, nhưng sâu trong đáy mắt đã hiện lên một vẻ nghiêm trọng chưa từng có.
Lý Thanh Thanh nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong hơi thở của hắn, nàng vội vàng buông thanh bảo kiếm, lo lắng hỏi: “Tiểu Khải, đệ có ổn không? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Mộc Lan cũng lập tức đứng bật dậy, tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh bóng tối ngoài hang đá: “Đạo Chủ Lâm Khải, có kẻ địch bắn lén sao?”
Lâm Khải lắc đầu, hắn hít một hơi thật sâu để điều hòa lại luồng khí huyết đang chấn động trong kinh mạch, giọng nói trầm ổn nhưng đầy sức nặng: “Không có kẻ địch nào ở đây cả. Nhưng… Ý Chí Vô Tình cổ xưa đã bắt đầu chú ý đến chúng ta. Luồng ý niệm của nó vừa rồi rất lạnh lẽo, nó đang quan sát chúng ta từ sâu trong Vực Sâu Vô Tình.”
Nghe đến bốn chữ “Ý Chí Vô Tình cổ xưa”, sắc mặt của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đều khẽ biến. Họ đã từng chứng kiến sức mạnh khủng khiếp của nó khi nó mượn tay Huyền Ảnh tấn công Thương Cảm Cổ Trấn, và họ biết, đó mới chính là cội nguồn của mọi tai ương, là thực thể tối cao đã phong ấn khía cạnh “Hữu Tình” của Đại Đạo suốt vạn năm qua.
Mộc Lan gằn giọng, ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đôi mắt tinh quái: “Nó chú ý thì đã sao? Chúng ta đã đánh bại Vô Tình Tông, đánh bại Huyền Ảnh, thì cũng có thể đánh bại nó! Dù thế nào, ta cũng sẽ chiến đấu đến cùng để đòi lại công đạo cho gia đình ta và bảo vệ con đường này.”
Lý Thanh Thanh nắm chặt lấy tay Lâm Khải, ánh mắt nàng rạng rỡ niềm tin son sắt, không một chút dao động hay sợ hãi: “Tiểu Khải, sứ mệnh của Lý gia và cả tính mạng của ta đều đã thuộc về con đường này. Dù Ý Chí Vô Tình có mạnh mẽ đến đâu, chúng ta cũng sẽ không bao giờ lùi bước. Chúng ta sẽ cùng đệ đi đến tận cùng.”
Nhìn hai người đồng hành kiên cường dưới ánh lửa bập bùng, Lâm Khải khẽ mỉm cười. Sự ấm áp từ bàn tay Lý Thanh Thanh và ý chí sắt đá của Mộc Lan như một nguồn sức mạnh vô tận, thổi bùng ngọn lửa “tình” trong linh hồn hắn. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang đá, nhìn thẳng về phía hướng Tây Bắc xa xăm, nơi bóng tối của Vực Sâu Vô Tình đang bao trùm.
“Phải, chúng ta sẽ không lùi bước.” Lâm Khải cất giọng dứt khoát, lời nói của hắn mang theo một thần lực kỳ diệu, vang vọng khắp không gian núi rừng tĩnh mịch: “Hành trình này của chúng ta không có điểm dừng. Chúng ta không tu luyện để trốn tránh nỗi đau hay để phi thăng thành những tiên nhân vô cảm. Chúng ta tu luyện là để cảm nhận, để bao dung, và để lan tỏa Thiên Đạo Hữu Tình đến mọi ngóc ngách của thế giới này. Cho đến khi không còn bóng tối nào có thể ngăn cản được quyền được yêu thương của vạn vật chúng sinh.”
Ngay khi lời tuyên bố của hắn vừa dứt, một hiện tượng kỳ vĩ đã xảy ra. Cột sáng ngũ sắc rực rỡ từ bản thể Lâm Khải đột ngột bùng nổ mạnh mẽ, hòa quyện cùng linh lực thanh khiết của Lý Thanh Thanh và ý chí rực lửa của Mộc Lan, xuyên thẳng lên bầu trời đêm lạnh lẽo. Cột sáng ngũ sắc ấy khổng lồ, chói lọi, xua tan hoàn toàn màn sương mù và hắc khí mờ mịt xung quanh đỉnh núi, chiếu rọi một con đường sáng rực dẫn về phía chân trời xa xăm.
Thế nhưng, ngay tại khoảnh khắc cột sáng ngũ sắc bùng lên rực rỡ nhất, ở hướng Tây Bắc xa xôi, sâu trong lòng Vực Sâu Vô Tình, luồng sương đen mờ mịt khổng lồ chợt lay động một cách tà dị. Một vết nứt không gian đen kịt, nhỏ bé nhưng sâu hoắm từ từ nứt ra giữa hư không, giống như một con mắt khổng lồ, lạnh lẽo và vô hồn của một thực thể viễn cổ đang từ từ hé mở, âm thầm dõi theo luồng ánh sáng ngũ sắc của Lâm Khải với một sự căm hờn và uy hiếp vô biên…
Dưới ánh sao đêm lấp lánh và vầng hào quang ngũ sắc rực rỡ, ba bóng người vẫn đứng vững vàng trên đỉnh núi hoang, hướng tầm mắt về phía chân trời xa xăm đầy giông bão, sẵn sàng bước vào một chặng đường mới đầy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập niềm hy vọng của Thiên Đạo Hữu Tình.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: