Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 27: Hồi Ức Về Làng Sương Mộc
Bốn người Lâm Khải, Lý Thanh Thanh, Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt bước qua cổng tông môn Phá Vân Tông, ánh bình minh nhuộm vàng trên con đường mòn dẫn xuống chân núi. Mùi hương của đất ẩm và lá cây rừng thoang thoảng trong không khí, dần thay thế mùi hương thanh đạm của sách cũ và linh dược trong tông môn. Họ sải bước qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những con suối trong vắt, hướng về phía Tây Bắc, nơi Chưởng Môn đã chỉ định và Lâm Khải đã lựa chọn.
Càng đi sâu, cảnh vật xung quanh càng thay đổi. Những dãy núi trập trùng phía xa dần hiện rõ hơn, nhưng không còn vẻ hùng vĩ, linh khí dồi dào như quanh Phá Vân Tông. Thay vào đó, chúng mang một sắc thái u ám, cây cối thưa thớt hơn, lá khô héo rụng đầy đường. Linh khí trong không khí cũng trở nên mỏng manh, đôi khi còn xen lẫn những luồng khí tức lạnh lẽo, nặng nề, khiến tâm trí người tu luyện có chút bất an.
Vương Hạo, người đi đầu, đột nhiên dừng lại. Hắn đưa tay lên che mũi, cau mày: “Lâm Khải sư huynh, có mùi gì đó… rất lạ. Mùi khói, và… mùi máu.”
Lưu Nguyệt đi sau cũng hít một hơi, sắc mặt nàng tái đi: “Đúng vậy. Cảm giác thật khó chịu. Linh khí ở đây cũng…” Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý.
Lâm Khải không nói gì, ánh mắt hắn đã dán chặt vào phía trước. Chiếc vòng cổ gỗ cũ kỹ trên ngực hắn khẽ rung lên, truyền đến một cảm giác nặng nề, đau đớn, xen lẫn sự tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, không chỉ vậy, còn là những luồng cảm xúc tiêu cực đang vương vấn trong không khí: sợ hãi, bi thương, và cả sự trống rỗng đến cùng cực.
Lý Thanh Thanh bước đến bên Lâm Khải, ánh mắt nàng đượm buồn khi chứng kiến cảnh vật xung quanh. Nàng nhẹ nhàng nắm chặt chuôi kiếm trong tay, cảnh giác quan sát mọi thứ. “Tiểu Khải, cẩn thận. Không khí ở đây rất nặng nề.” Nàng cảm nhận được sự bất ổn đang dâng lên trong lòng Lâm Khải, một luồng khí tức quen thuộc nhưng cũng xa lạ, bắt đầu dao động nhẹ quanh hắn.
Họ tiếp tục tiến lên, vượt qua một sườn đồi thoai thoải. Trước mắt họ, một cảnh tượng tàn khốc hiện ra, khiến cả nhóm sững sờ.

Đó là một ngôi làng nhỏ, nằm lọt thỏm trong một thung lũng hẹp. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang. Khói đen còn vương vất từ những mái nhà cháy dở, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và tro tàn bao trùm không khí. Những xác người nằm rải rác trên đất, một số bị xé nát bởi vuốt sắc của yêu thú, một số khác thì co quắp trong tư thế ôm lấy nhau, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời xám xịt. Bên cạnh họ là những xác yêu thú nhỏ, cũng đã chết, nhưng cái chết của chúng không mang lại chút an ủi nào cho cảnh tượng bi thương này.
“Trời ạ! Chuyện gì thế này… Thật tàn khốc!” Vương Hạo thốt lên kinh hãi, giọng run rẩy. Hắn đưa tay che miệng, cố nén lại cơn buồn nôn đang trào dâng.
Lưu Nguyệt mặt tái mét, đôi mắt đỏ hoe. Nàng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào những thi thể vô hồn. “Yêu thú… chúng đã làm gì với những người dân này?” Giọng nàng nghẹn ngào, pha lẫn sự căm phẫn.
Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, truyền đi hơi ấm và sự trấn an. Nàng nhìn những thi thể, lòng đau như cắt, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Nàng biết, trong hoàn cảnh này, Lâm Khải cần sự kiên định của nàng hơn bao giờ hết.
Lâm Khải, đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng tàn tích, từng thi thể. Hắn không nói một lời, bước chậm rãi vào làng, như một cái bóng giữa đống đổ nát. Hắn chạm nhẹ vào một chiếc khăn tay vương máu dưới đất, cảm nhận sự lạnh lẽo và nỗi đau còn vương vấn trên đó. Chiếc vòng cổ gỗ cũ kỹ trên ngực hắn khẽ rung lên, không còn là sự ấm áp quen thuộc, mà truyền đến một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng tột cùng.
Hắn bước qua một đống gạch vụn, dừng lại trước một ngôi nhà đổ nát. Bên trong, một chiếc nôi trẻ con bị lật úp, vải vóc rách nát vương vãi. Cảnh tượng ấy như một cú đấm giáng thẳng vào tâm khảm hắn. Hình ảnh làng Sương Mộc thân yêu của hắn, nơi hắn đã sinh ra và lớn lên, nơi cha mẹ hắn đã yên bình sống, bỗng chốc ập về, dữ dội như một cơn sóng thần.
*Flashback.*
Lửa cháy ngút trời. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ xé nát màn đêm. Ngôi làng Sương Mộc yên bình bỗng chốc biến thành địa ngục. Lâm Khải bé nhỏ, bị mẹ ôm chặt trong vòng tay, đôi mắt thơ dại nhìn cảnh tượng kinh hoàng. Khuôn mặt hốt hoảng của mẹ, tiếng la hét tuyệt vọng của cha, và những người thân yêu đang cố gắng chạy trốn khỏi nước lũ hung hãn, khỏi những kẻ thù vô hình.
Rồi tất cả sụp đổ. Những ngôi nhà bị nhấn chìm, những thân người bị cuốn trôi. Hắn thấy cha mẹ hắn nằm xuống trong biển lửa và đổ nát, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời. Tiếng khóc xé lòng của chính hắn khi còn nhỏ, nỗi đau mất mát tột cùng, cảm giác bất lực không thể làm gì. Và trên tất cả, hắn cảm nhận được khuôn mặt vô cảm của “Thiên Đạo” mà hắn đã chất vấn từ thuở đó, như đang cười nhạo sự yếu ớt, sự hữu tình của phàm nhân.
*Kết thúc Flashback.*
Lâm Khải bỗng nhiên đứng sững lại, đôi mắt hắn đỏ ngầu, thân thể run rẩy dữ dội, như đang cố gắng kìm nén một thứ gì đó sắp bùng nổ. Linh khí xung quanh hắn bắt đầu dao động hỗn loạn, không còn sự ôn hòa, bình yên thường ngày. Một luồng khí tức u ám, nặng nề, pha lẫn phẫn nộ vô bờ bến bùng lên từ hắn, khiến Vương Hạo và Lưu Nguyệt đang đứng gần cũng cảm thấy rùng mình.

Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn phát ra ánh sáng hổ phách yếu ớt, như đang cố gắng xoa dịu cơn bão táp trong lòng hắn, hoặc níu giữ một sợi dây liên kết với thực tại.
“Sương Mộc… Mẹ… Cha…” Lâm Khải thì thầm, giọng hắn khản đặc, như phát ra từ sâu thẳm cõi lòng. Nỗi đau ấy, sự phẫn nộ ấy, nó đã bị chôn vùi quá lâu, giờ đây bùng lên dữ dội. “Tại sao… Tại sao Thiên Đạo lại vô tình đến vậy!?”
Không đợi hắn kịp lấy lại bình tĩnh, một tiếng gầm rống hung tợn xé tan không khí u ám. Từ phía rừng cây đổ nát, một bầy yêu thú lớn hơn, hung tợn hơn những con đã chết rải rác trong làng, lao ra. Chúng có vẻ bị ảnh hưởng nặng nởi Vực Sâu Vô Tình, đôi mắt trống rỗng và đầy sát khí, không có chút lý trí nào, chỉ có bản năng tàn sát. Chúng gầm gừ, nhe nanh vuốt sắc nhọn, lao thẳng về phía nhóm người Phá Vân Tông.
“Cẩn thận!” Vương Hạo hô lớn, hắn và Lưu Nguyệt nhanh chóng vào thế thủ, chuẩn bị chiến đấu. Nét mặt họ vẫn còn kinh hãi trước cảnh tượng tàn khốc của làng, nhưng đã lấy lại bình tĩnh để đối phó với mối nguy hiện tại.
Lý Thanh Thanh rút kiếm, ánh mắt lo lắng nhìn Lâm Khải, rồi nhanh chóng quay sang đối phó với yêu thú. Nàng biết, đây là lúc cần phải chiến đấu, nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng cho sư đệ của mình.
Lâm Khải không nói một lời, không còn vẻ trầm tĩnh thường ngày. Thay vào đó, sự phẫn nộ bùng cháy trong đôi mắt hắn, như tóe lửa. Hắn lao thẳng vào bầy yêu thú, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, không hề do dự.

“Phép Thuật Từ Trái Tim” của Lâm Khải không còn là những làn sóng trấn an hay lá chắn nhẹ nhàng như khi hắn đối phó với Yêu Thử mẹ, hay xua đuổi yêu thú ở làng Sương Hà. Nó biến thành những luồng năng lượng mạnh mẽ, áp đảo, trực tiếp đánh vào “tâm khảm” của yêu thú. Đây không phải là để thấu hiểu, mà để *phong tỏa* sự hung tàn, *phá vỡ* cấu trúc vô tình đã ăn sâu vào chúng.
Một con yêu lang to lớn, lông đen như mực, lao đến với hàm răng nanh sắc nhọn. Lâm Khải không né tránh, hắn vung tay, một luồng năng lượng hổ phách rực rỡ, mang theo sức mạnh của nỗi đau và sự phẫn nộ chính đáng, trực tiếp đánh vào đầu yêu lang. Con yêu lang không chết ngay lập tức, nhưng nó co giật dữ dội, gầm gừ đau đớn, đôi mắt trống rỗng thoáng hiện lên sự hoảng loạn hiếm hoi, rồi bất động, ngã gục xuống đất, toàn thân cứng đờ.
Hắn di chuyển nhanh như chớp, tránh né những đòn tấn công của yêu thú khác và phản công với sức mạnh vượt xa cảnh giới Luyện Khí tầng 3 mà hắn đang có. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sự phẫn nộ sâu sắc, nhưng không hề có sự tàn bạo hay khát máu. Hắn không giết chết chúng một cách dã man, mà là vô hiệu hóa chúng, khiến chúng mất đi khả năng chiến đấu, không thể tiếp tục gây hại.
Lý Thanh Thanh, dù lo lắng cho Lâm Khải, vẫn hợp lực, dùng kiếm chiêu thanh thoát bảo vệ sườn cho Lâm Khải. Nàng tạo ra những vùng linh khí ôn hòa, như một lớp màng lọc, để “lọc” bớt sự hung tàn của yêu thú trước khi chúng tiếp cận Lâm Khải, giúp hắn tập trung vào việc trấn áp những con mạnh nhất. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Khải, cố gắng truyền đi sự trấn an qua ánh mắt, nhưng cũng không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh bùng nổ của hắn.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt bị sốc trước sự bùng nổ sức mạnh và cách chiến đấu khác lạ của Lâm Khải. Họ chưa từng thấy một tu sĩ nào lại có thể trấn áp yêu thú theo cách này, không phải bằng đao kiếm hay hỏa thuật mà là bằng một loại năng lượng vô hình, trực tiếp tác động vào tâm trí chúng. Dù vậy, họ vẫn phối hợp nhịp nhàng, tiêu diệt những yêu thú còn lại bằng công pháp của mình, cố gắng không để chúng thoát đi và gây hại thêm.
Trận chiến diễn ra ác liệt nhưng nhanh chóng kết thúc dưới sự cuồng nộ và sức mạnh áp đảo có kiểm soát của Lâm Khải. Yêu thú ngã la liệt trên đất, không chết nhưng hoàn toàn bất động, thân thể cứng đờ như bị phong ấn.
“Lâm Khải sư huynh… sức mạnh này…” Vương Hạo tròn mắt, lắp bắp, giọng hắn đầy kinh ngạc.
“Thật không thể tin được!” Lưu Nguyệt há hốc miệng, đôi mắt nàng ánh lên sự sợ hãi xen lẫn kính nể.
Lý Thanh Thanh chạy đến bên Lâm Khải, nàng thì thầm, giọng nàng vừa lo lắng, vừa đầy tin tưởng: “Tiểu Khải…”
Lâm Khải đứng giữa đống yêu thú bị vô hiệu hóa, thở dốc, cả người run rẩy. Đôi mắt hắn dần lấy lại sự trong trẻo, nhưng vẫn vương vất nét mệt mỏi và đau đớn sâu sắc. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn tỏa sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như đã hấp thụ hoặc chuyển hóa toàn bộ năng lượng cảm xúc hỗn loạn, sau đó dần dịu đi, trở lại vẻ ấm áp quen thuộc.
Lý Thanh Thanh nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền vào một luồng linh khí ôn hòa, giúp hắn ổn định lại tâm thần và cơ thể. “Tiểu Khải, đệ không sao chứ? Đệ đã khiến mọi người kinh ngạc rồi.”
Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn Lâm Khải với ánh mắt vừa kính nể vừa có chút e dè, không dám lại gần ngay lập tức. Họ vẫn còn bàng hoàng trước những gì vừa chứng kiến.
Lâm Khải lắc đầu nhẹ, giọng hắn khàn đặc, đầy mệt mỏi. “Ta… ta đã nhìn thấy lại Sương Mộc. Nỗi đau ấy… nó vẫn còn nguyên vẹn.” Hắn không cảm thấy hả hê khi đánh bại yêu thú, chỉ là một sự trống rỗng và một nỗi buồn sâu sắc. Hắn quỳ xuống, dùng tay chạm vào đất, cảm nhận tàn dư của sự sống và cái chết, những linh hồn phàm nhân còn vương vấn trong không khí.
Lý Thanh Thanh ôm nhẹ Lâm Khải, vỗ về hắn như một người chị. “Ta biết. Nhưng đệ không đơn độc. Chúng ta ở đây, cùng đệ.” Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường và lòng trắc ẩn không hề vơi cạn.
Vương Hạo tiến lại gần hơn, giọng hắn kính trọng. “Lâm Khải sư huynh, huynh… mạnh quá. Ta chưa từng thấy ai có thể trấn áp yêu thú như vậy.”
“Đúng vậy. Nó… thật đáng sợ.” Lưu Nguyệt gật đầu đồng tình, ánh mắt nàng vẫn còn chút sợ hãi.
Lâm Khải từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn nhìn về phía Tây Bắc, nơi Vực Sâu Vô Tình được cho là ngự trị, ánh mắt đầy suy tư.
Dưới ánh chiều tà, nhóm Lâm Khải cùng nhau chôn cất những người dân xấu số. Lâm Khải dùng linh khí của mình để thanh tẩy một phần không khí u ám, mang lại sự yên bình cho những linh hồn đã khuất. Hắn đứng trước những ngôi mộ mới, vuốt nhẹ chiếc vòng cổ gỗ trên ngực. Hắn đã hiểu rằng “hữu tình” không chỉ là sự ôn hòa, sự kết nối, mà nó còn là sự phẫn nộ chính đáng trước cái ác, sự tức giận khi chứng kiến nỗi đau của người khác, và sự quyết tâm bảo vệ những gì mình trân quý. Nỗi đau và sự tức giận không phải là yếu đuối, mà là một phần không thể thiếu của tình cảm, và việc đối mặt, điều hòa chúng, biến chúng thành sức mạnh có định hướng, mới là con đường chân chính của “Thiên Đạo Hữu Tình”.
Lý Thanh Thanh đứng cạnh Lâm Khải, ánh mắt nàng thấu hiểu và kiên định. Nàng hoàn toàn tin tưởng vào con đường này, tin vào sư đệ của mình. Nàng nắm chặt tay Lâm Khải, truyền đi sự ủng hộ không lời.
Lâm Khải siết chặt tay Lý Thanh Thanh, cảm nhận hơi ấm và sự kiên định từ nàng. Hắn nhìn về phía Tây Bắc một lần nữa, ánh mắt không còn sự bối rối hay hoài nghi nào. Thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, pha lẫn chút u hoài nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Sư Tỷ, ta đã hiểu.” Lâm Khải nói, giọng trầm tĩnh nhưng kiên định. “Tình cảm không chỉ là sự ấm áp, nó còn là ngọn lửa thiêu đốt sự bất công, sự vô tình. Ta sẽ không để Sương Mộc lặp lại, không để những ngôi làng khác phải chịu cảnh này.”
“Ta tin đệ, Tiểu Khải.” Lý Thanh Thanh siết chặt tay Lâm Khải, mỉm cười trấn an. “Chúng ta sẽ cùng nhau chứng minh điều đó.”
“Vực Sâu Vô Tình…” Lâm Khải tiếp lời, ánh mắt hắn ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt. “Ta sẽ đến đó, không phải để bị nó bào mòn, mà để soi rọi nó bằng ngọn lửa hữu tình này. Để tìm ra chân lý.”
Nhóm tiếp tục hành trình của mình, rời khỏi ngôi làng tan hoang nhưng giờ đã được phủ một lớp bình yên tạm thời. Tâm trí Lâm Khải kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía trước với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về chính mình và con đường đã chọn. Con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” giờ đây không chỉ là sự ôn hòa, mà còn là bản lĩnh đối mặt với nỗi đau, là sức mạnh để bảo vệ, là ngọn lửa để soi rọi những nơi tăm tối nhất.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: