Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 37: Quá Khứ Bị Phong Ấn
Cái lạnh ẩm ướt của sương đêm đã tan từ lâu, nhường chỗ cho một không khí đặc quánh hơi lạnh lẽo, vô vị đến thấu xương. Linh khí nơi đây gần như tiêu tán hoàn toàn, chỉ còn lại một luồng khí tức khô khốc, trơ trọi, tựa hồ vạn vật đã bị rút cạn sinh khí, chỉ còn lại lớp vỏ rỗng tuếch. Cây cối hai bên đường, nếu còn có thể gọi là cây cối, thì chúng đã biến dạng đến mức khó nhận ra, thân cành đen sạm, vặn vẹo như những linh hồn bị tra tấn vĩnh cửu. Đá núi cũng chẳng khá hơn, sắc xám xịt, trơ trụi, không một chút rêu phong hay dấu vết của sự sống.
Vương Hạo nghiến răng, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Thân thể hắn đau nhức rã rời, không chỉ vì vết thương cũ chưa lành hẳn mà còn vì một nỗi mỏi mệt xâm lấn từ sâu bên trong. Linh lực trong đan điền cứ thế hao hụt nhanh chóng, tựa hồ bị một thứ vô hình nào đó rút cạn không ngừng. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi bất an vô cớ, một sự buồn bã trống rỗng gặm nhấm tâm trí, tựa hồ có thứ gì đó đang không ngừng rút cạn sức sống và ý chí của hắn. Hắn cố gắng tập trung, niệm thầm tâm pháp, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.

Lưu Nguyệt đi bên cạnh, dung nhan nàng xanh xao hơn cả lần trước, đôi mắt trũng sâu, lộ rõ vẻ mệt mỏi và kiệt quệ. Nàng cảm thấy tâm thần bất định, một sự khó chịu đến tột cùng cứ thế dâng lên, khiến nàng phải cắn chặt môi để giữ mình không thốt lên tiếng than vãn. Mỗi khi một luồng khí tức lạnh lẽo lướt qua, nàng lại thấy một ảo ảnh mờ nhạt của nỗi tuyệt vọng, của sự cô độc lướt qua tầm mắt, hay những tiếng vọng thê lương của cảm xúc bị bóp méo văng vẳng trong gió, khiến nàng rùng mình. Nàng lo lắng nhìn Lâm Khải, người vẫn đang đi trước, dáng vẻ trầm tĩnh đến lạ.
Lâm Khải, dù thân hình bé nhỏ, vẫn bước đi vững chãi một cách lạ thường, nhưng mỗi bước chân của hắn đều cảm nhận rõ rệt sự “vô tình” đang bao trùm. Nơi đây, sự trống rỗng và lạnh lẽo mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Nỗi đau và sự trống rỗng cố gắng xâm nhập, muốn gặm nhấm tâm trí hắn, nhưng đạo tâm hắn vẫn kiên định, vững vàng như một tảng đá giữa dòng nước xiết. Chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực hắn khẽ rung lên, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, tựa một lá chắn vô hình chống lại sự bào mòn khủng khiếp của Vực Sâu. Hắn vô thức đưa tay xoa nhẹ vòng cổ, đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh nhìn về phía trước, nơi màn sương mù vô vị càng lúc càng dày đặc.
Hắn đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn Vương Hạo và Lưu Nguyệt, ánh mắt nghiêm nghị một cách bất ngờ, không phù hợp với vẻ ngoài non nớt của mình. “Sư huynh, sư tỷ, hãy cẩn thận. Nơi đây không chỉ bào mòn linh khí mà còn gặm nhấm đạo tâm. Hãy giữ vững tâm trí, đừng để nỗi buồn vô cớ hay sự trống rỗng chiếm hữu.”

Vương Hạo và Lưu Nguyệt gật đầu dứt khoát, dù có chút ngạc nhiên trước sự trưởng thành vượt bậc của sư đệ nhỏ tuổi, cố gắng tập trung linh lực và ý chí, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng và mệt mỏi trên dung nhan. Họ biết Lâm Khải đang nói thật, bởi chính họ đang trải qua những cảm giác đó. Dẫu vậy, niềm tin vào Lâm Khải đã ăn sâu vào cốt tủy, khiến họ không một chút do dự, tiếp tục bước theo hắn, tiến sâu hơn vào vùng đất của sự lạnh lẽo và vô vị.
Khi nhóm Lâm Khải bước qua một khu vực đá tảng vặn vẹo, nơi luồng linh khí vô tình cuộn xoáy mạnh nhất, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Luồng linh khí dẫn đường và “dấu ấn” mà Trần Hạo đã để lại từ chương trước bỗng bùng lên dữ dội. Nó không chỉ dẫn đường, mà còn ngưng tụ thành một quầng sáng hổ phách mờ ảo, từ đó hiện ra một linh ảnh của Trần Hạo. Linh ảnh này dường như được tạo thành từ những ký ức và tri thức mà Trần Hạo muốn truyền tải, thay vì một sự hiện diện vật lý hoàn chỉnh.

Linh ảnh của Trần Hạo có dung mạo trầm tư, ánh mắt sâu thẳm, nhưng không còn vẻ vô vị lạnh lẽo như khi ông cố tình thử thách Lâm Khải trước đây. Giờ đây, nó mang theo sự tiếc nuối, hoài niệm và một tia hy vọng mong manh, tựa ánh chiều tà le lói nơi cuối chân trời.
“Tiểu Khải… con đã đến được đây.” Giọng Trần Hạo vang vọng, hơi đứt quãng tựa hồ đang truyền tải từ rất xa, nhưng mang theo sự khẩn thiết không thể giấu giếm. “Đây là nơi duy nhất ta có thể truyền tải những điều này… Chiếc vòng cổ đó… nó không chỉ là kỷ vật của mẫu thân con.”
Linh ảnh Trần Hạo tiếp tục, lời nói mang theo sự nặng nề của lịch sử, tựa những phiến đá cổ đang kể lại câu chuyện bị lãng quên. “Mẫu thân con… là người cuối cùng của **Tâm Ngữ Tộc**. Một tộc nhân đặc biệt, bẩm sinh đã có khả năng cảm thụ sâu sắc mọi cung bậc cảm xúc của vạn vật, của Thiên Địa. Con đường của họ… là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’…”
Giọng ông trầm xuống, đầy tiếc nuối, mỗi từ tựa một tiếng thở dài. “Họ… đã bị giới tu luyện chính thống, đặc biệt là các tông phái Vô Tình, xa lánh, thậm chí truy sát. Vì con đường của họ bị coi là dị đoan, một mối đe dọa với Đại Đạo vô tình mà họ tôn thờ. Có một sự kiện trong quá khứ… khi Tâm Ngữ Tộc cố gắng dùng ‘hữu tình’ để chuyển hóa một Tâm Ma cực đoan… nhưng đã thất bại thảm hại, gây ra hậu quả to lớn. Giới tu luyện đã lợi dụng điều đó để đàn áp, bóp méo lịch sử, khiến Tâm Ngữ Tộc bị lãng quên.”
Linh ảnh Trần Hạo nhìn Lâm Khải, ánh mắt đầy hy vọng và phó thác. “Chiếc vòng cổ là pháp khí truyền thừa tối cao của Tâm Ngữ Tộc, chứa đựng linh hồn, ý chí của mẫu thân con… và toàn bộ tri thức, ký ức của tộc. Việc con thấu hiểu ‘tình’, đối mặt nỗi đau… và sự khắc nghiệt của Vực Sâu Vô Tình… đã hoàn tất các điều kiện để nó hoàn toàn mở khóa. Nó sẽ truyền cho con những gì con cần biết, nhưng ta… ta phải nói cho con biết sự thật về quá khứ bị che giấu.”

Giọng nói của Trần Hạo trở nên yếu ớt hơn, tựa một ngọn nến sắp tàn trong gió. “Ta… đã từng tìm kiếm con đường này… nhưng đã từ bỏ vì nỗi sợ hãi và gánh nặng. Con… là hy vọng cuối cùng. Hãy đi… và chứng minh… Thiên Đạo không vô tình!”
Linh ảnh của Trần Hạo dần mờ đi, những đường nét trở nên lung linh, tan biến vào không khí tựa một làn khói hổ phách. Chỉ còn lại một luồng linh khí ấm áp, dẫn đường và một cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm lan tỏa, xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo của Vực Sâu.
Lâm Khải đứng sững sờ, đôi mắt trong trẻo mở to, sắc mặt tái nhợt vì cú sốc và lượng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận, một gánh nặng quá lớn cho một đứa trẻ. Hắn đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực, cảm nhận sự rung động mãnh liệt từ nó, tựa một trái tim đang đập mạnh mẽ.
Một dòng ký ức, tri thức, và đặc biệt là những dòng cảm xúc của Tâm Ngữ Tộc ùa vào tâm trí Lâm Khải từ chiếc vòng cổ. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một tộc người sống chan hòa với cảm xúc, trân trọng từng hỉ nộ ái ố, nhưng rồi lại bị săn đuổi, bị hiểu lầm, bị gán cho cái mác “dị đoan”. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của họ khi bị đàn áp, sự bàng hoàng khi biết về nguồn gốc “dị đoan” của chính mình, về bi kịch bị truy sát của cả một tộc, và cả “sai lầm” lịch sử mà họ đã mắc phải khi cố gắng chuyển hóa Tâm Ma cực đoan.
“Mẫu thân… con… con không ngờ… gánh nặng này…” Lâm Khải thầm thì, giọng hắn run rẩy, nghẹn ngào, một sự trưởng thành đau đớn hiện rõ trên gương mặt non nớt. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với mẫu thân, một sự hiểu biết thấu đáo về cuộc đời và sự hy sinh cao cả của bà.
Hắn ôm lấy ngực, nơi chiếc vòng cổ đang tỏa sáng rực rỡ, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Nỗi cô độc tăng lên gấp bội, tựa hồ hắn đang gánh vác nỗi cô độc của cả một tộc người bị lãng quên, một cảm xúc quá sức đối với một tâm hồn non trẻ. Nhưng lạ lùng thay, trong nỗi cô độc đó, lại xen lẫn một sự kiên cường và tình yêu thương vô bờ bến mà hắn cảm nhận được từ chiếc vòng cổ, từ chính linh hồn của mẫu thân hắn.

Vương Hạo và Lưu Nguyệt chứng kiến toàn bộ sự việc. Ban đầu, họ kinh ngạc tột độ, có chút hoài nghi và lo sợ về xuất thân “dị đoan” của Lâm Khải. Giáo điều tu luyện truyền thống đã ăn sâu vào tâm trí họ, rằng tình cảm là xiềng xích, rằng những tộc nhân bẩm sinh cảm thụ cảm xúc là “quái thai”, là mối đe dọa.
“Sư đệ… điều này… có thật sao? Tâm Ngữ Tộc… ta từng nghe nói về một tộc bị nguyền rủa, nhưng không rõ chi tiết…” Vương Hạo lên tiếng, giọng nói đầy lo lắng, xen lẫn chút hoài nghi không thể che giấu.
Lưu Nguyệt, dung nhan nàng lộ rõ vẻ suy tư, có lẽ từng nghe loáng thoáng về những câu chuyện bị bóp méo trong các điển tịch cổ. “Nếu đó là sự thật… thì con đường của sư đệ… sẽ càng gian nan hơn. Liệu chúng ta có nên…” Nàng nhìn Vương Hạo, rồi lại nhìn Lâm Khải. Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên dung nhan họ. Liệu họ có nên tiếp tục đi theo một người có xuất thân “dị đoan”, một con đường đi ngược lại mọi lẽ thường của giới tu luyện?
Nhưng khi họ nhìn vào đôi mắt trong trẻo của Lâm Khải, giờ đây không còn bàng hoàng nữa mà tràn ngập nỗi đau, sự chân thành và một ngọn lửa kiên định không gì lay chuyển được, một sự kiên cường phi thường ở một đứa trẻ. Nỗi sợ hãi ban đầu dần tan biến. Họ nhớ lại sức mạnh “Thủ Hộ Chi Lực” mà Lâm Khải đã thể hiện, những hành động cứu người dân thôn trang, và đạo tâm không lay chuyển của hắn khi đối mặt với nỗi đau mất mát. Họ nhận ra, tình cảm trong Lâm Khải không phải là điểm yếu, mà là cội nguồn của một sức mạnh vĩ đại.
Lâm Khải từ từ nhắm mắt lại, hít sâu, cảm nhận luồng khí tức vô tình của Vực Sâu đang cố gắng bào mòn hắn, và cả những ký ức đau thương của tộc mình đang dồn nén trong tâm trí non trẻ. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, ánh sáng hổ phách ấm áp bao bọc lấy hắn, tựa một cái ôm vỗ về từ mẫu thân. Nỗi đau, sự cô độc, gánh nặng lịch sử và cả “sai lầm” của tộc mình dần được chuyển hóa thành một ngọn lửa kiên định, một ý chí sắt đá, cháy bỏng trong tim hắn.
Hắn nhận ra đây không phải là một lời nguyền, mà là một di sản, một sứ mệnh cao cả, một gánh vác quá lớn cho một đứa trẻ. Hắn không còn là người tu luyện đơn độc theo đuổi một lý tưởng, mà là người kế thừa một di sản, một lời thề của cả một tộc bị lãng quên. Hắn là hy vọng cuối cùng để sửa chữa quá khứ, để chứng minh rằng “tình” không phải là điểm yếu, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính.
Lâm Khải mở mắt, ánh mắt tĩnh lặng sâu thẳm, mang vẻ kiên định được tôi luyện bởi cả niềm vui và nỗi buồn, bởi cả tình yêu và sự mất mát, một sự trưởng thành vượt xa tuổi tác của hắn. “Mẫu thân… con hiểu rồi. Con sẽ không để con đường của người, của tộc ta… bị lãng quên nữa. Con sẽ chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ là chân lý.” Giọng hắn vang lên, không còn run rẩy, mà đầy chắc chắn, tựa một lời thề son sắt.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt cảm nhận được sự kiên định mới mẻ và sức mạnh nội tại bùng lên từ Lâm Khải. Nỗi lo sợ và hoài nghi hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự kính phục và niềm tin tuyệt đối, không còn một chút dao động.
“Sư đệ! Dù là Tâm Ngữ Tộc hay bất cứ điều gì… chúng ta… sẽ luôn kề vai sát cánh cùng sư đệ! Con đường của sư đệ… cũng là con đường của chúng ta!” Vương Hạo nói, giọng nói vang dội, đầy quyết tâm, không còn một chút hoài nghi.
Lưu Nguyệt gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt nàng kiên định, không còn một chút sợ hãi. “Con đường này… không còn là của riêng sư đệ nữa. Chúng ta sẽ cùng sư đệ đối mặt với Vực Sâu Vô Tình!”
Lâm Khải nhìn họ, nở một nụ cười nhẹ, đầy sự thấu hiểu và biết ơn, một nụ cười hiếm thấy trên gương mặt non nớt của hắn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và gian nan, nhưng hắn không còn đơn độc nữa. Hắn có những người bạn đồng hành tin tưởng, những người sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách.
Ba người tiếp tục hành trình. Bước chân của Lâm Khải vững chãi hơn bao giờ hết, mang theo một gánh nặng lịch sử nhưng cũng là một niềm hy vọng lớn lao. Vương Hạo và Lưu Nguyệt đi theo sát, đạo tâm của họ đã hoàn toàn được củng cố và hướng về Lâm Khải với niềm tin tuyệt đối, tựa những người đồng hành không thể thiếu.
Họ tiến sâu hơn vào Vực Sâu Vô Tình. Mặc dù sự lạnh lẽo và bào mòn vẫn hiện hữu, nhưng ánh sáng hổ phách dịu nhẹ từ chiếc vòng cổ của Lâm Khải dường như đã tạo ra một vầng hào quang ấm áp xung quanh họ, chống lại sự tăm tối và vô vị của Vực Sâu.
Lâm Khải ngước nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta đi. Đến nơi sâu thẳm nhất của Vực Sâu Vô Tình. Để soi rọi nó bằng ánh sáng của Tâm Ngữ Tộc!”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: