Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 42: Cuộc Gặp Vô Tình

Cập nhật lúc: 2026-07-25 14:42:11 | Lượt xem: 1

Ánh trăng vằng vặc đổ bạc xuống Thanh Vân Thành, phủ lên những mái ngói rêu phong một vẻ đẹp cổ kính, thâm trầm. Dưới lớp vỏ bọc bình yên ấy, trong căn phòng đơn sơ của Lạc Thần Khách Điếm, Lâm Khải vẫn ngồi kiết già, Uẩn Tình Ngọc nằm yên trong lòng bàn tay, tỏa ra ánh xanh biếc dịu nhẹ như hơi thở của một sinh mệnh cổ xưa. Chiếc vòng cổ gỗ phong hóa trên ngực hắn khẽ rung động, từng thớ gỗ như được thổi vào sinh khí, truyền hơi ấm hổ phách lan tỏa khắp lồng ngực. Hắn nhắm mắt, tinh thần hoàn toàn chìm đắm vào dòng chảy cảm xúc hỗn loạn của thành phố, nơi những luồng khí tức “vô tình” và “hữu tình” đan xen, giằng xé.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Vô Tình

Khí tức “vô tình” trong Thanh Vân Thành thật sự tinh vi và xảo quyệt. Nó không phải là sự bùng nổ của tà niệm hay cuồng bạo, mà là một sự bào mòn chậm rãi, âm ỉ, như dòng nước chảy đá mòn, từ từ gặm nhấm những sợi dây liên kết vô hình giữa con người. Lâm Khải cảm nhận rõ ràng sự thờ ơ lạnh lẽo lan tỏa từ những con hẻm tối tăm, sự ích kỷ ngấm ngầm từ những khu chợ đông đúc, và cả những vết nứt vô hình trong các mối quan hệ gia đình, bạn bè. Nó khiến con người ta trở nên vô cảm, mất đi khả năng cảm nhận, mất đi sự kết nối. Hắn cố gắng thấu hiểu bản chất của nó, không phải để chống lại bằng sức mạnh tuyệt đối, mà là để tìm ra cách chuyển hóa, cách dung hòa.

Tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của Vương Hạo và Lưu Nguyệt từ bàn trà chợt lọt vào tai Lâm Khải. Cả hai vẫn còn vương vấn nét mệt mỏi trên gương mặt, nhưng ánh mắt đã hiện rõ vẻ kiên nghị sau những gì họ đã trải qua.

“Thanh Vân Thành này, nhìn bên ngoài thì phồn hoa, nhưng bên trong lại ẩn chứa quá nhiều bi ai,” Vương Hạo khẽ thở dài, nhấp một ngụm trà nóng. “Những người bị cái gọi là ‘bệnh vô tình’ kia… họ cứ như những cái xác không hồn, sống mà không còn cảm xúc.”

Lưu Nguyệt gật đầu, đặt chén trà xuống. “Đúng vậy. Linh khí ở đây cũng không ổn định, mang theo một sự tiêu điều khó tả. Chẳng trách người dân lại đồn đại về ngôi cổ miếu mang tiếng xấu ở phía Tây thành.” Nàng đưa mắt nhìn về phía Lâm Khải, người đang chìm trong thiền định. “Tiểu Khải chắc đang rất vất vả.”

Trong tâm khảm Lâm Khải, những lời nói ấy như những mảnh ghép cuối cùng, bổ sung vào bức tranh “vô tình” mà hắn đang cố gắng hoàn thiện. Hắn nhớ lại lời hứa với Lý Thanh Thanh, lời thề sẽ không để bi kịch Sương Mộc lặp lại. Áp lực của sứ mệnh đè nặng, nhưng cũng chính là động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy hắn dấn thân sâu hơn vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình”.

Lâm Khải từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn tĩnh như mặt hồ thu, nhưng giờ đây, một tia suy tư cùng quyết tâm đã bùng lên. Hắn cảm thấy cần phải chủ động tìm kiếm thêm thông tin, không chỉ dựa vào linh giác mà còn qua những câu chuyện, những tin tức từ thế giới phàm trần.

“Sư Huynh, Sư Tỷ,” Lâm Khải khẽ gọi, giọng hắn trầm ấm. “Ta cảm thấy cần xuống đại sảnh một lát. Có lẽ, những câu chuyện nơi phàm tục có thể cho chúng ta thêm manh mối.”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Vô Tình

Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn nhau, rồi gật đầu. “Đệ cứ đi đi, Tiểu Khải. Chúng ta cũng cần nghỉ ngơi một chút.”

Lâm Khải đứng dậy, cất Uẩn Tình Ngọc vào túi trữ vật, nhưng chiếc vòng cổ gỗ vẫn nằm yên trên ngực, tiếp tục tỏa hơi ấm dịu nhẹ. Hắn khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng, bước ra khỏi phòng, xuống đại sảnh.

***

Đại sảnh Lạc Thần Khách Điếm về đêm đông đúc và ồn ào hơn ban ngày. Tiếng cụng chén, tiếng nói cười, tiếng xì xào bàn tán của các tu sĩ và phàm nhân đan xen vào nhau, tạo nên một hợp tấu hỗn tạp của nhân gian. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn nóng hổi, cùng mùi hương thoang thoảng của các loại linh dược từ những tu sĩ hành tẩu giang hồ hòa quyện vào không khí, khiến không gian trở nên đặc quánh.

Lâm Khải khẽ nhíu mày, sự hỗn loạn của âm thanh và mùi vị khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu. Hắn chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi ít người qua lại, gọi một ấm trà nóng. Hắn muốn hòa mình vào không khí, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những tin tức có thể hữu ích. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực Lâm Khải bắt đầu khẽ rung lên, Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật cũng ấm dần, phát ra những tín hiệu mơ hồ về một luồng khí tức tiêu cực đang đến gần.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Vô Tình

Không lâu sau, một nhóm ba tu sĩ trẻ tuổi, ăn vận đạo bào màu xám tro với hoa văn hình băng tuyết tinh xảo, bước vào đại sảnh. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo, vô cảm từ họ tỏa ra, như một dòng nước băng giá len lỏi qua không khí ồn ào. Lâm Khải nhận ra ngay đó là đạo bào của Vô Tình Tông – tông phái đã khắc sâu nỗi ám ảnh về sự vô cảm vào tâm trí hắn từ khi còn bé.

Ba tu sĩ này có dung mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, nhưng đôi mắt họ lại lạnh lùng, vô cảm, như không chứa đựng bất kỳ hỉ nộ ái ố nào của phàm trần. Họ chọn một bàn ngay giữa đại sảnh, không hề kiêng nể mà lớn tiếng nói chuyện, vẻ mặt kiêu ngạo, coi thường những người xung quanh.

“Ha ha, mấy tên tầm thường kia làm sao biết được giá trị của ‘Vô Tình Đan’ chứ?” Một tu sĩ có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt góc cạnh, cất giọng cao ngạo, tiếng cười vang vọng khắp đại sảnh. Hắn là Tu sĩ Vô Tình Tông A. “Lần này Đại Hội Luyện Đan do tông môn chúng ta tổ chức, chắc chắn sẽ chấn động cả Phàm Trần!”

Tu sĩ Vô Tình Tông B, một người có vẻ ngoài thư sinh hơn, nhưng ánh mắt sắc lạnh không kém, cười khẩy đáp lời: “Đúng vậy, ‘Vô Tình Đan’ là chìa khóa để đoạn tuyệt tạp niệm, vượt qua Tâm Ma. Hạng mục chính là luyện chế đan dược có thể tinh lọc cảm xúc, chuyển hóa tình cảm thành linh khí thuần túy. Chỉ có kẻ ngu mới bám víu vào những thứ vô dụng đó!” Hắn nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt đầy khinh miệt.

Lâm Khải nghe đến đây, lòng hắn chợt thắt lại. “Vô Tình Đan”… “tinh lọc cảm xúc”… “chuyển hóa tình cảm thành linh khí thuần túy”… Những từ ngữ đó như những mũi kim băng giá đâm thẳng vào đạo tâm của hắn. Chúng hoàn toàn đối lập với con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” mà hắn đang theo đuổi. Hắn cảm nhận rõ ràng sự căm phẫn, nỗi đau từ những sinh linh đang bị “bệnh vô tình” tàn phá, và cả sự trống rỗng mà “Vô Tình Đan” hứa hẹn mang lại.

Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật của Lâm Khải đột nhiên rung động dữ dội, ánh sáng xanh biếc xuyên qua lớp vải, chiếu rọi mờ ảo. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn cũng tỏa hơi ấm hổ phách mạnh mẽ chưa từng thấy, như một lời cảnh báo, một sự phản kháng mãnh liệt. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, mạnh mẽ đang được nhắc đến, một thứ năng lượng có thể hủy diệt mọi tình cảm.

“Nghe nói,” Tu sĩ Vô Tình Tông C, người nãy giờ chỉ im lặng nhấp chén rượu, cuối cùng cũng lên tiếng, vẻ mặt đắc ý. “Địa điểm tổ chức vòng chung kết sẽ là ở Cổ Miếu Vô Danh phía Tây thành. Nơi đó có một linh mạch âm hàn đặc biệt, rất thích hợp để củng cố dược tính của Vô Tình Đan.”

“Cổ Miếu Vô Danh phía Tây thành!”

Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Khải. Hắn chợt nhớ lại lời Lưu Nguyệt vừa nói: “cổ miếu hoang phế ở phía Tây thành. Người dân thường tránh xa nơi đó, nói rằng nơi đó bị yểm.”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Vô Tình

Mọi mảnh ghép đột nhiên khớp vào nhau một cách kỳ lạ. “Bệnh vô tình” đang lan tràn khắp Thanh Vân Thành, Vô Tình Tông tổ chức Đại Hội Luyện Đan để luyện chế “Vô Tình Đan” nhằm đoạn tuyệt cảm xúc, và địa điểm lại chính là “cổ miếu hoang phế” mà Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ đã chỉ dẫn.

(Nội tâm Lâm Khải): Không phải là trùng hợp. Không thể nào là trùng hợp. Đây chính là manh mối mà ta đang tìm kiếm. “Bệnh vô tình” không phải là một căn bệnh tự nhiên, mà là hậu quả của một âm mưu, một phương pháp tu luyện tà ác nào đó của Vô Tình Tông. Và Cổ Miếu Vô Danh chính là nơi khởi nguồn, nơi chúng đang thực hiện âm mưu của mình. Hàn Liệt… có phải hắn cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy này, bị ép buộc đoạn tuyệt tình cảm để đổi lấy sức mạnh, để cứu em gái? Hay hắn đã tự nguyện, tin rằng đó là con đường duy nhất?

Lâm Khải cảm thấy một sự nặng trĩu trong lòng, nhưng cũng là một sự kiên định chưa từng có. Hắn đã tìm thấy mục tiêu rõ ràng. Hắn đứng dậy, lặng lẽ đặt một vài đồng bạc lên bàn trà, rồi quay lưng trở về phòng, trong lòng mang theo sự nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Vô Tình

***

Lâm Khải bước vào phòng, vẻ mặt trầm trọng. Vương Hạo và Lưu Nguyệt đang ngồi đợi, ánh mắt lo lắng khi thấy Lâm Khải trở về với vẻ mặt khác thường.

“Sư đệ, có chuyện gì sao? Trông đệ có vẻ bận tâm,” Vương Hạo hỏi, giọng điệu đầy quan tâm.

Lâm Khải không nói gì, hắn đặt Uẩn Tình Ngọc lên bàn. Viên ngọc vẫn đang rung động nhẹ, ánh sáng xanh biếc lập lòe. Chiếc vòng cổ gỗ trên ngực hắn cũng tỏa hơi ấm rõ rệt.

Lâm Khải hít một hơi thật sâu, rồi thuật lại toàn bộ cuộc trò chuyện mà hắn đã vô tình nghe được từ ba tu sĩ Vô Tình Tông ở đại sảnh. Hắn giải thích về “Vô Tình Đan”, mục đích của nó là tinh lọc cảm xúc, chuyển hóa tình cảm thành linh khí thuần túy, và địa điểm tổ chức vòng chung kết là “Cổ Miếu Vô Danh” phía Tây thành. Hắn nhấn mạnh sự phản ứng mạnh mẽ của Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ khi nghe đến những thông tin này.

“Sư Huynh, Sư Tỷ,” Lâm Khải nói, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hai người. “Ta tin rằng ‘Cổ Miếu Vô Danh’ mà bọn chúng nhắc đến chính là cổ miếu mà các ngươi đã nhắc đến. Và cuộc thi luyện đan này không chỉ là một sự kiện bình thường, nó có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về ‘bệnh vô tình’ đang lan tràn trong thành, và cả những gì Hàn Liệt đang phải chịu đựng.”

Vương Hạo và Lưu Nguyệt nghe xong, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt Lưu Nguyệt.

“Vô Tình Tông… đó là một tông phái cực kỳ nguy hiểm, Tiểu Khải,” Lưu Nguyệt nói, giọng nàng hơi run. “Việc đối đầu trực diện với họ… chúng ta có nên cẩn trọng hơn chăng?”

Vương Hạo trầm ngâm một lát, ánh mắt hắn nhìn Lâm Khải, rồi lại nhìn Uẩn Tình Ngọc đang rung động trên bàn. Hắn nhớ lại những lần Lâm Khải đã dùng sức mạnh của “tình” để bảo vệ họ, nhớ lại sự kiên định không lay chuyển của Lâm Khải.

“Nhưng linh giác của Sư đệ và phản ứng của những bảo vật này chưa bao giờ sai,” Vương Hạo nói, giọng hắn kiên quyết hơn. “Nếu đây thực sự là con đường để chúng ta hiểu rõ hơn về ‘vô tình’, thì chúng ta không thể làm ngơ. Chúng ta đã hứa sẽ đồng hành cùng Sư đệ.”

Lâm Khải gật đầu, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu. “Chúng ta không phải đối đầu bằng vũ lực ngay lập tức, Sư Tỷ. Chúng ta sẽ tham gia hoặc quan sát để tìm hiểu. Ta tin rằng ‘Vô Tình Đan’ chính là cốt lõi vấn đề, có thể liên quan đến Tâm Ma Kiếp và ảnh hưởng của Vực Sâu Vô Tình đến phàm trần. Chúng ta cần hiểu kẻ thù để có thể cứu rỗi, để mang ánh sáng ‘hữu tình’ đến những tâm hồn đang bị giam cầm.”

Vương Hạo nhìn Lâm Khải, rồi quay sang Lưu Nguyệt. “Vậy thì cứ theo ý Sư đệ. Chúng ta đã hứa sẽ cùng Sư đệ đi đến cùng. Con đường này, chúng ta sẽ cùng nhau bước, bất kể gian nan thế nào.”

Lưu Nguyệt hít một hơi thật sâu, gạt bỏ đi nỗi sợ hãi ban đầu. Ánh mắt nàng trở nên kiên định, tràn đầy niềm tin vào Lâm Khải. “Đúng vậy, Tiểu Khải. Chúng ta sẽ cùng Sư đệ đến Cổ Miếu Vô Danh.”

Lâm Khải nở một nụ cười nhẹ, đầy biết ơn. Hắn cảm nhận được sự đồng lòng của đồng đội là một sức mạnh vô giá, một ngọn lửa “hữu tình” ấm áp giữa màn đêm lạnh lẽo.

“Vậy thì, sáng mai chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về Đại Hội Luyện Đan này. Có thể đây chính là con đường để chúng ta tiến gần hơn đến chân lý,” Lâm Khải nói, giọng hắn tràn đầy quyết tâm.

Ba người cùng nhìn về phía Tây thành, nơi ánh trăng vẫn đang chiếu rọi lên những mái nhà cổ kính, và xa hơn nữa là Cổ Miếu Vô Danh ẩn hiện trong bóng đêm. Một mục tiêu mới đã được định hình, một con đường mới đầy thách thức đã mở ra, và họ, những người mang trong mình ngọn lửa “Thiên Đạo Hữu Tình”, sẽ dũng cảm bước đi, không bao giờ quay đầu lại.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8