Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 44: Thí Luyện Đầu Tiên
“Sư đệ Khải, ngươi có cảm thấy… linh khí nơi đây thật dị thường không?”
Lưu Nguyệt thầm thì, giọng nàng khẽ run lên, đôi mắt xanh xao lộ vẻ bất an. Nàng siết chặt tay Vương Hạo, cảm giác lạnh lẽo từ không khí Cổ Miếu Vô Danh dường như đang len lỏi vào từng thớ thịt, bào mòn linh lực ít ỏi còn sót lại. Nỗi sợ hãi vô cớ, một nỗi buồn trống rỗng cứ dâng lên trong tâm trí nàng, tựa hồ có bàn tay vô hình đang cố bóp nghẹt mọi cảm xúc. Nàng nhớ lại cảm giác kinh hoàng khi bước vào thôn trang Sương Hà hoang tàn, mùi máu tanh nồng cùng những xác người vô hồn. Giờ đây, cảm giác ấy còn khắc nghiệt hơn, bởi vì nó đến từ chính linh khí, từ chính không khí mà họ đang hít thở.
Vương Hạo gật đầu lia lịa, gương mặt hắn cũng trắng bệch chẳng kém. “Đúng vậy, sư muội. Ta cảm thấy linh lực trong cơ thể hao hụt nhanh chóng, và một nỗi buồn vô cớ cứ xâm chiếm tâm trí. Tựa hồ… mọi niềm vui, sự ấm áp đều bị hút cạn vậy.” Hắn nhìn quanh, những tu sĩ Vô Tình Tông vận đạo bào màu tro lạnh lẽo đứng gác, ánh mắt thờ ơ, dung nhan vô cảm. Họ giống như những pho tượng sống, không chút hỉ nộ ái ố, càng khiến không khí nơi đây thêm phần bức bối. Bất giác, hắn nhớ lại ánh mắt của dân làng Sương Hà khi bị yêu thú tấn công, sự tuyệt vọng cùng nỗi đau tột cùng. Đó là những cảm xúc mãnh liệt đến nhường nào, nhưng nơi đây, vạn vật lại bị chôn vùi trong sự lạnh lẽo đến đáng sợ.
Lâm Khải đứng giữa hai người, trầm mặc. Hắn cảm nhận được sự khó chịu của Vương Hạo và Lưu Nguyệt, bởi chính hắn cũng đang phải đối mặt với luồng khí tức “vô tình” mạnh mẽ từ ngôi miếu và các tu sĩ xung quanh. Nó chẳng những là sự lạnh lẽo của linh khí, mà còn là sự trống rỗng của cảm xúc, một sự bào mòn từ sâu thẳm tâm hồn. Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật cùng chiếc vòng cổ gỗ mộc mạc trên ngực hắn rung động liên hồi, tỏa ra ánh sáng hổ phách và xanh biếc giao thoa, tựa hồ đang tạo thành một lá chắn vô hình, một vầng hào quang ấm áp, chống lại sự bào mòn của hoàn cảnh xung quanh. Hắn cảm thấy mình tựa ngọn lửa nhỏ đang cố bùng cháy giữa biển băng giá.

Hắn khẽ nắm lấy bàn tay của Vương Hạo và Lưu Nguyệt, truyền một luồng hơi ấm từ chiếc vòng cổ gỗ của mình. Hơi ấm ấy chẳng những là linh khí, mà còn là sự sẻ chia, là lời động viên không lời. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt lo lắng của họ, một nụ cười khẽ nở trên môi.

“Giữ vững tâm thần, Sư Huynh, Sư Tỷ,” Lâm Khải thầm thì, giọng hắn trầm ấm song đầy kiên định. “Đây là cơ duyên của chúng ta. Đừng để khí tức vô tình ảnh hưởng đến đạo tâm.” Hắn nhìn quanh một lần nữa, quan sát những thí sinh khác đang chờ đợi. Họ cũng mang vẻ mặt căng thẳng, nhưng sự căng thẳng của họ dường như đến từ áp lực cạnh tranh, chứ chẳng phải từ sự bào mòn cảm xúc. Họ cố giữ vẻ lạnh lùng, cố kìm nén mọi biểu cảm, tựa hồ đang bắt chước chính những tu sĩ Vô Tình Tông kia. Lâm Khải cảm thấy một nỗi đau nhói nơi tâm khảm. Liệu Hàn Liệt cũng đã từng như vậy, cố đoạn tuyệt mọi cảm xúc để rồi trở thành kẻ vô tình?
Hắn nhớ về Lý Thanh Thanh, về nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong trẻo cùng cái nắm tay ấm áp của nàng. Hắn nhớ về lời hứa sẽ chẳng để bi kịch Sương Mộc lặp lại, lời thề sẽ tìm ra chân lý của “Thiên Đạo Hữu Tình”. Ngọn lửa trong tim hắn bùng cháy mạnh mẽ hơn, xua tan sự lạnh lẽo đang cố xâm chiếm.
*Sư Tỷ, ta sẽ chẳng để bi kịch lặp lại. Con đường hữu tình của ta sẽ soi rọi nơi đây, sẽ chứng minh rằng tình cảm chẳng phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của mọi sức mạnh,* Lâm Khải thầm nhủ.
Đúng lúc đó, một vị trưởng lão của Vô Tình Tông, Cố Trưởng Lão, bước ra trung tâm bệ đài. Cố Trưởng Lão có dáng người cao gầy, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, dung nhan xương xẩu không chút nếp nhăn, tựa hồ thời gian cũng phải chào thua trước sự vô cảm của người. Đôi mắt người lạnh lùng như băng, không một gợn sóng cảm xúc, quét qua toàn bộ các thí sinh. Cả quảng trường chìm vào im lặng tuyệt đối. Ngay cả tiếng gió cũng dường như ngừng thổi.

“Chào mừng các ngươi đến với Đại Hội Luyện Đan của Vô Tình Tông,” Cố Trưởng Lão cất giọng, âm thanh khô khan, vang vọng khắp không gian. “Thí luyện đầu tiên: Nhận Biết Linh Dược. Trên bệ đài này có hàng trăm loại dược liệu, từ phổ biến đến hiếm lạ, một số đã được xử lý bằng các phương pháp đặc biệt để che giấu thuộc tính, khiến việc nhận biết trở nên khó khăn hơn. Các ngươi sẽ có thời gian một nén hương để phân loại, gọi tên cùng nêu công dụng chính của mười loại dược liệu ngẫu nhiên mà chúng ta chỉ định. Sai một, bị loại.”
Giọng điệu của người lạnh nhạt, không chút cảm xúc, tựa đang đọc một bản cáo trạng khô khan. Người không quan tâm đến sự lo lắng, căng thẳng hay hy vọng của các thí sinh. Đối với người, đây chỉ là một quy trình, một phép thử khách quan để tìm ra những kẻ có tiềm năng.
Các thí sinh bắt đầu được gọi tên từng người một. Mỗi người bước lên bệ đài, được chỉ định mười loại dược liệu. Họ dùng thần thức quét qua, nhãn lực tập trung quan sát, hoặc dựa vào kiến thức sâu rộng về dược lý mà họ đã tích lũy. Một số người nhanh chóng nhận ra vài loại, song cũng có những loại khiến họ cau mày, trán đổ mồ hôi. Vài người đã bị loại ngay lập tức vì nhận định sai. Không khí càng lúc càng căng thẳng, những tiếng thở dài thất vọng cùng tiếng lẩm bẩm bất mãn của những người bị loại càng làm tăng thêm sự nặng nề.
“Tiếp theo, thí sinh Lâm Khải.”
Lâm Khải bước lên bệ đài. Hắn không vội vàng, bước đi chậm rãi song vững chãi, tựa đang tản bộ giữa khu vườn nhà mình. Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt dõi theo hắn với ánh mắt lo lắng song cũng đầy tin tưởng.
Cố Trưởng Lão chỉ định mười loại dược liệu. Một trong số đó là Huyết Liên Thảo, một loại thảo dược đỏ rực như máu, thường mọc nơi cực hàn. Một loại khác là Thiên Tâm Quả, quả mọng màu tím nhạt, tỏa ra hương thơm thoang thoảng. Rồi còn có Hắc Diệp Thảo, một loại lá đen tuyền, trông có vẻ bình thường song lại ẩn chứa độc tính mạnh.
Lâm Khải chẳng dùng thần thức quét qua như những người khác. Hắn nhẹ nhàng cúi người, đưa bàn tay thư sinh chạm vào từng loại dược liệu. Khi ngón tay hắn tiếp xúc với Huyết Liên Thảo, hắn nhắm mắt lại. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực cùng Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật của hắn cùng tỏa sáng, cộng hưởng mạnh mẽ.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Khải chẳng những nhìn hay ngửi. Hắn “cảm nhận” được dòng chảy sinh mệnh của dược liệu, “lắng nghe” tiếng vọng của đất trời trong từng thớ lá, cành cây. Hắn cảm nhận được “tình” của đất mẹ nuôi dưỡng, “tình” của ánh sáng mặt trời ban tặng, “tình” của những cơn mưa tưới tắm.
*Đây là Huyết Liên Thảo,* nội tâm Lâm Khải vang vọng, giọng nói trầm ấm cùng rõ ràng. *Nó sinh trưởng nơi cực hàn, mang theo nỗi đau băng giá của sự cô độc, song lại có ý chí hàn gắn vết thương, giúp phục hồi sinh lực cho những kẻ bị thương nặng. Nỗi đau của nó chẳng phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường, là khát vọng hồi sinh.*
Hắn chuyển sang Thiên Tâm Quả. *Đây là Thiên Tâm Quả. Nó hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, ẩn chứa niềm hy vọng chữa lành, xoa dịu tâm hồn cùng phục hồi nguyên khí. Tựa một trái tim nhỏ bé, nó mang trong mình tình yêu thương vô bờ bến, sẵn sàng sẻ chia sự sống.*
Rồi đến Hắc Diệp Thảo. *Hắc Diệp Thảo, thoạt nhìn mang vẻ u ám, độc tính mạnh mẽ. Song sâu bên trong, nó là một lá chắn, một sự phòng vệ cho những linh dược yếu ớt hơn. Nỗi sợ hãi của nó biến thành sự bảo vệ, là một dạng tình cảm thầm lặng, một sự hy sinh.*
Lâm Khải không chỉ nêu tên và công dụng. Hắn thấu hiểu công dụng của chúng chẳng những qua thuộc tính lạnh lẽo, mà còn qua “mục đích” tồn tại của chúng, qua “câu chuyện” mà chúng mang trong mình. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa dược liệu và vạn vật, giữa sinh mệnh và tình cảm. Hắn cảm thấy mình đang “giao tiếp” với chúng, tựa nói chuyện với những người bạn cũ.
Hắn hoàn thành việc nhận biết mười loại dược liệu một cách nhanh chóng, chính xác tuyệt đối. Hắn mô tả chi tiết công dụng, nguồn gốc, thậm chí cả những thuộc tính ẩn sâu mà các tu sĩ thông thường khó lòng nhận biết.
Cố Trưởng Lão, với vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ, ánh mắt không hề thay đổi, song một tia ngạc nhiên rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, đã thoáng qua trong đôi mắt băng giá của người.

“Chính xác. Thí sinh Lâm Khải, vượt qua.” Giọng người vẫn khô khan, song lần này có chút nhấn nhá hơn so với những thí sinh trước.
Lâm Khải nhẹ nhàng rút tay về, ánh mắt vẫn tĩnh lặng cùng sâu thẳm. Hắn cúi đầu chào Cố Trưởng Lão, rồi bước xuống bệ đài, trở về chỗ của mình.
Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt lập tức tiến lại gần Lâm Khải, ánh mắt kinh ngạc pha lẫn kính phục.
“Sư đệ Khải, ngươi làm cách nào mà có thể nhận biết chính xác đến vậy?” Lưu Nguyệt thốt lên, giọng nàng vẫn còn đôi chút run rẩy vì kinh ngạc. “Ta cảm thấy có một luồng hơi ấm từ ngươi lan tỏa, tựa hồ ngươi đang nói chuyện với chúng vậy.”
Vương Hạo gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, ta cũng cảm nhận được. Nó chẳng giống bất kỳ thần thức nào ta từng biết. Tựa hồ… ngươi hòa mình vào chúng vậy.”
Lâm Khải mỉm cười khẽ. Hắn cảm nhận được sự củng cố niềm tin từ hai người bạn, một niềm tin chân thành, không chút nghi ngờ.
“Ta chẳng những nhìn, Sư Huynh, Sư Tỷ,” Lâm Khải nói, giọng hắn trầm ấm. “Ta lắng nghe. Mỗi dược liệu đều có câu chuyện, có sinh mệnh riêng. Chúng ta chỉ cần cảm nhận ‘tình’ của chúng. ‘Tình’ của đất mẹ nuôi dưỡng, ‘tình’ của ánh sáng mặt trời ban tặng, ‘tình’ của ý chí sinh tồn. Khi chúng ta thấu hiểu ‘tình’ của chúng, mọi bí mật đều sẽ được hé lộ.”
Lưu Nguyệt nhìn Lâm Khải, ánh mắt nàng từ sự kinh ngạc dần chuyển sang kiên định, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu cháy lên trong đáy mắt. “Con đường của Sư đệ… thật sự khác biệt.”
Vương Hạo gật đầu mạnh mẽ. “Cùng mạnh mẽ.” Hắn cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong đạo tâm của mình. Giáo lý của Phá Vân Tông, những gì hắn từng học, dường như đang bị lung lay bởi những gì Lâm Khải vừa thể hiện.
Xa xa trên một đỉnh núi, ẩn mình trong màn sương sớm, Trần Hạo lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Trần Hạo khẽ cau mày, đôi mắt phức tạp. Trần Hạo nhận ra phương pháp của Lâm Khải chẳng phải chỉ là “linh căn cảm thụ” thông thường, mà là một sự “thấu hiểu” sâu sắc hơn, một dấu hiệu của con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” mà người từng tìm kiếm rồi từ bỏ.
*Hắn chẳng những cảm thụ, hắn… thấu hiểu,* nội tâm Trần Hạo vang vọng, giọng nói mang theo sự tiếc nuối khôn nguôi. *Khải, ngươi đang đi xa hơn ta nghĩ rất nhiều. Con đường mà ta đã bỏ cuộc, ngươi lại đang từng bước khai sáng.* Ánh mắt người phức tạp, vừa có hy vọng mãnh liệt vào Lâm Khải, vừa có nỗi đau tiếc nuối cho quá khứ của chính mình.
Lâm Khải nhìn về phía Cổ Miếu Vô Danh, cảm nhận khí tức “vô tình” vẫn đang bao trùm. Hắn biết đây mới chỉ là khởi đầu. Thí luyện này tuy đơn giản, song nó đã chứng minh một điều: con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” của hắn chẳng những là một triết lý suông, mà là một sức mạnh hiện hữu, có thể thấu hiểu cùng cảm hóa vạn vật. Hắn nhớ đến Hàn Liệt, tự hỏi liệu Hàn Liệt có đang ở trong số những người “vô tình” này chăng, cùng liệu “Vô Tình Đan” có phải là thứ đang hủy hoại họ, hay chỉ là một công cụ để che giấu nỗi đau sâu thẳm bên trong.
Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời. Thí luyện đầu tiên đã kết thúc. Rất nhiều thí sinh đã bị loại, cùng không khí tại Cổ Miếu Vô Danh càng thêm u ám cùng lạnh nhạt. Những người vượt qua chẳng hề vui mừng, chỉ có sự thờ ơ cùng chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo.
Cố Trưởng Lão, vẫn với vẻ mặt không cảm xúc, đứng trên bệ đài. “Những thí sinh vượt qua, chuẩn bị cho thí luyện tiếp theo vào ngày mai. Giải tán.” Người không cung cấp thêm bất kỳ thông tin chi tiết nào, tựa hồ đó là một bí mật không cần phải tiết lộ.
Lâm Khải, Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt rời khỏi Cổ Miếu Vô Danh. Trên đường về, Lâm Khải cảm nhận Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật rung động mạnh mẽ hơn, một luồng ánh sáng xanh biếc yếu ớt len lỏi ra ngoài, tựa đang gợi ý về một điều gì đó ẩn sâu bên trong Cổ Miếu, một bí mật chưa được khai phá.
Lâm Khải nhìn về phía Tây, nơi Vực Sâu Vô Tình ẩn mình trong màn đêm đang dần buông xuống. Rồi hắn lại nhìn về Cổ Miếu Vô Danh, nơi ánh sáng leo lét từ những ngọn đèn dầu bắt đầu thắp lên. Hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến chân tướng, đến cội nguồn của sự “vô tình”, cùng hơn hết, đến con đường để hóa giải nó.
*Uẩn Tình Ngọc đang phản ứng mạnh mẽ… Có lẽ bí mật của Vô Tình Tông cùng Vực Sâu Vô Tình nằm sâu hơn ta tưởng. Hàn Liệt, ta sẽ tìm ra sự thật về ngươi. Ta sẽ chẳng để ngươi bị chôn vùi trong sự vô cảm,* Lâm Khải thầm nhủ, ánh mắt hắn kiên định, ngọn lửa “hữu tình” trong tim hắn rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: