Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 63: Họa Sĩ Tiết Lộ
Tố Tâm khẽ nhắm đôi mắt mù lòa, nhưng tâm hồn nàng lại thấu rõ bức tranh vừa rồi, và cả những cảm xúc hỗn độn đang vây hãm thiếu niên trước mặt. Nút thắt lớn màu xám tro, nơi tình cảm bị giam cầm, bị bóp méo, bị cưỡng ép đoạn tuyệt – nó hiện rõ như vết sẹo trên linh hồn Lâm Khải. Nàng cảm thấu sự kiên cường ẩn sâu, một ngọn lửa ấm áp đang âm ỉ cháy, nhưng đồng thời cũng là gánh nặng thiên niên của cả một tộc. Bức tranh chỉ là một phần nhỏ của sự thật, còn vô vàn điều nữa mà Lâm Khải cần phải biết, cần phải đối mặt.

Nàng đưa tay về phía Lâm Khải, như thể muốn chạm vào vầng hào quang ấm áp toát ra từ hắn, nhưng rồi dừng lại giữa không trung, không dám phá vỡ sự cân bằng mong manh ấy. Một nụ cười buồn bã, thanh thoát như đóa sen trắng giữa bùn lầy, khẽ nở trên môi nàng.
“Công tử, bức họa chỉ là hình ảnh. Điều ta cảm thấu từ ngươi còn sâu sắc hơn nhiều. Ngươi mang trong mình một phúc duyên hiếm có… và cũng là một lời nguyền nghiệt ngã.” Giọng nói của Tố Tâm vẫn nhẹ nhàng, trong trẻo, nhưng ẩn chứa nỗi ưu tư sâu thẳm.
Lâm Khải nhẹ nhàng đặt bức chân dung xuống chiếc bàn gỗ đã sờn cũ, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa ưu tư thế sự và hoài niệm cố nhân, giờ đây càng thêm trầm mặc nhìn nàng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi, bởi linh giác mách bảo rằng những lời tiếp theo sẽ là chìa khóa mở ra nhiều bí ẩn. Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn khẽ rung lên, tỏa hơi ấm dịu nhẹ, như đang thầm ứng nghiệm từng lời của Tố Tâm.
Vương Hạo đứng cạnh Lâm Khải, cánh tay khẽ siết chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt lo lắng quét qua căn phòng nhỏ, rồi dừng lại trên gương mặt thanh lệ mà ẩn chứa bí ẩn của Tố Tâm. Y cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ nữ tử mù lòa này, không phải linh lực tu sĩ, cũng không phải khí tức phàm tục, mà là một thứ gì đó mềm mại, uyển chuyển, tựa những sợi tơ cảm xúc vô hình đan dệt.
Lưu Nguyệt cũng đứng sát bên Lâm Khải, dung nhan vốn xanh xao vì Vực Sâu Vô Tình nay đã hồng hào đôi phần, nhưng đôi mắt vẫn trũng sâu, ẩn chứa trầm tư. Nàng cảm thấy bất an mơ hồ khi nghe Tố Tâm nói về “lời nguyền”, nhưng đồng thời cũng có sự tò mò mãnh liệt. Nàng tin vào Lâm Khải, tin vào linh giác của hắn, và tin rằng Tố Tâm không hề có ý xấu.
Mộc Lan lại có vẻ mặt hoàn toàn khác. Nàng siết chặt song quyền, ánh mắt bùng lên căm phẫn khi Tố Tâm nhắc đến “tình cảm bị giam cầm”. Những ký ức bi thương về gia đình nàng, về “Ngọc Hồi Ức” bị cướp đi, về những người thân yêu bị biến thành vô hồn, lại ùa về, khiến nàng nghiến chặt răng. Nàng không biết Tố Tâm là ai, nhưng những lời nàng nói lại chạm đúng vào nỗi đau sâu kín nhất của Mộc Lan.
“Xin cô nương chỉ giáo. Phúc duyên và lời nguyền đó là gì?” Lâm Khải cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, không chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, ẩn chứa ngọn lửa khát khao chân lý đang bùng cháy.
Tố Tâm khẽ hít hơi thật sâu, như đang thu nạp những luồng tình cảm vô hình trong không khí. “Phúc duyên là khả năng cảm thấu vạn vật bằng tâm hồn, dung hòa hỉ nộ ái ố. Đó là di sản của Tâm Ngữ Tộc ngươi, là hải đăng dẫn lối cho ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ giữa biển cả ‘vô tình’. Ngươi có thể thắp sáng những trái tim đã ngủ quên.”
Lời của Tố Tâm như một luồng gió mát lành xoa dịu tâm hồn Lâm Khải. Hắn nhớ lại những lần mình đã dùng “Tâm Thuật” để cảm ứng linh khí, để giao tiếp với yêu thú, để đánh thức những cảm xúc bị phong ấn trong ngôi làng không tên. Hắn nhớ về ánh mắt biết ơn của cô bé và chú chó con, về nụ cười yếu ớt của ông lão phàm nhân ở Thanh Vân Thành. Đó chính là “phúc duyên” mà hắn đang mang, là con đường mà hắn đã lựa chọn, một con đường đi ngược lại với giáo điều “vô tình” của giới tu chân. Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn rung lên mạnh mẽ hơn, như đang reo vang, như lời khẳng định cho sự lựa chọn của hắn.
Nhưng rồi, giọng Tố Tâm lại trầm xuống, mang theo nỗi xót xa, đau đáu. “Nhưng lời nguyền… là gánh nặng của những nỗi đau, bi kịch của một tộc đã bị lãng quên. Ngươi sẽ trở thành mục tiêu hàng đầu của Vô Tình Tông, vì ngươi là hiện thân của điều chúng muốn hủy diệt. Và nguy hiểm hơn, chính tình cảm của ngươi, nếu không được kiên định, có thể bị biến chất, bị lợi dụng để tạo nên vô tình còn tàn khốc hơn.”
Lâm Khải cảm thấy luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhớ về những lời tiên đoán của Trưởng lão Trần Hạo, về cuộc truy sát Tâm Ngữ Tộc của Vô Tình Tông, về nỗi đau của những người đã cố gắng giữ gìn “tình” nhưng cuối cùng lại bị vùi dập. “Lời nguyền” này không chỉ là gánh nặng tinh thần, mà là mối nguy hiện hữu, cái giá phải trả cho việc đi ngược lại với “Thiên Đạo Vô Tình” đang thống trị.

Hắn cũng hiểu được ý nghĩa của việc “tình cảm bị lợi dụng để tạo nên vô tình tàn khốc hơn”. Đó chính là “Vô Tình Đan” mà hắn đã nghe lén từ các tu sĩ Vô Tình Tông, là cách chúng tinh lọc cảm xúc để tạo ra linh khí, biến “tình” thành “vô tình” một cách cực đoan. Và Hàn Liệt, người bạn cũ đã phải đoạn tuyệt tình cảm để cứu em gái, chính là minh chứng sống cho “lời nguyền” đó. Hắn cảm thấy nỗi đau nhói trong tim khi nghĩ đến Hàn Liệt, về những gì hắn đã phải trải qua. Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn khẽ rung lên, ánh sáng hổ phách dịu nhẹ bao trùm lấy hắn, như lời an ủi, lời nhắc nhở về nguồn gốc và sức mạnh của hắn.

Mộc Lan không kìm được nữa, nàng tiến lên một bước, ánh mắt bùng lên lửa căm phẫn. “Những linh hồn bị lãng quên… bị cướp đi ký ức… giống như gia đình ta. Ta sẽ không để điều đó xảy ra nữa! Vô Tình Tông… chúng phải trả giá!” Giọng nàng khàn đặc, mỗi lời như nhát dao khắc sâu hận thù. Nàng không còn là đạo tặc tinh quái, mà là chiến binh bị thương, khao khát đòi lại công bằng.

Vương Hạo đưa tay đặt lên vai Mộc Lan, khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy lo lắng. Y quay sang Lâm Khải, giọng nói trầm xuống, chất chứa sự bất an. “Sư đệ, con đường này… thật sự quá nhiều hiểm nguy. Vô Tình Tông… chúng tàn nhẫn và mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng.” Dù nói vậy, nhưng ánh mắt y vẫn ánh lên tín niệm tuyệt đối vào Lâm Khải, tín niệm đã được củng cố qua muôn vàn gian nan, thử thách.
Lưu Nguyệt cũng tiến lên, nắm lấy tay Lâm Khải, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, không chút sợ hãi. “Tiểu Khải, dù có là ‘lời nguyền’ hay ‘phúc duyên’, chúng ta sẽ cùng ngươi gánh vác. Tín niệm của chúng ta đặt trọn vào ngươi.” Giọng nàng kiên định, không chút do dự, như lời thề son sắt. Nàng đã từng sợ hãi, từng hoài nghi, nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến những gì Lâm Khải đã làm, nàng đã hoàn toàn tín nhiệm vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình”.
Tố Tâm khẽ mỉm cười, đôi mắt mù lòa như thấu rõ vạn vật. Nàng tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. “Mảnh ngọc bội trên tay ngươi… Uẩn Tình Ngọc, chính là chìa khóa. Không phải chìa khóa mở cánh cửa vật lý, mà là chìa khóa tinh thần. Nó sẽ phản ứng với những tình cảm bị phong ấn, giúp ngươi thấu hiểu và giải phóng chúng. Cái ‘nút thắt’ trong bức tranh chính là khu vực phong ấn mạnh mẽ trong Tiên Phàm Chi Cảnh, nơi Uẩn Tình Ngọc sẽ dẫn lối.”
Lâm Khải nhắm mắt lại, hít hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức ấm áp từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ đang lan tỏa khắp cơ thể. Hắn cảm thấy sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với hai bảo vật này, như thể chúng đang thì thầm những bí mật cổ xưa vào tai hắn. Hắn nhớ về mẫu thân, về những ký ức ấm áp của làng Sương Mộc, về nụ cười rạng rỡ của Lý Thanh Thanh, và cả nỗi đau giằng xé trong đôi mắt Hàn Liệt. “Phúc duyên… lời nguyền… mẫu thân, Tâm Ngữ Tộc… Ta không đơn độc, nhưng gánh nặng này thật sự lớn lao. Liệu ta có đủ sức gánh vác?” Thoáng hoài nghi lóe lên trong tâm trí hắn, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi ngọn lửa ý chí kiên định bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn mở mắt, ánh mắt đã hoàn toàn trở nên kiên định, không còn chút bối rối hay hoài nghi. Hắn đặt tay lên Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ, cảm nhận hơi ấm và sức mạnh từ chúng đang chảy vào cơ thể mình, củng cố đạo tâm.

“Sư Huynh, Sư Tỷ, Mộc Lan.” Lâm Khải cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, vang vọng niềm tin. “Lời nguyền này là trách nhiệm, nhưng phúc duyên này là sức mạnh. Ta sẽ không trốn tránh. Chúng ta sẽ dùng chính ‘tình’ để hóa giải ‘vô tình’ đó, giải phóng những trái tim bị xiềng xích, không để bất kỳ ai bị lãng quên nữa!” Hắn nhìn từng người bạn đồng hành, ánh mắt tràn đầy thấu hiểu và tri ân.
Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của Lâm Khải rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tỏa ra hào quang ấm áp, xanh biếc và hổ phách hòa quyện, như lời khẳng định cho quyết tâm sắt đá của hắn.
“Mẫu thân, Lý Thanh Thanh, làng Sương Mộc…” Lâm Khải thầm nghĩ trong lòng. “Ta sẽ chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ là chân lý.”
Tố Tâm mỉm cười thanh thản, gật đầu nhẹ nhàng. Nàng đưa tay lên ngực, ban lời chúc phúc thầm lặng cho nhóm Lâm Khải. “Hãy đi đi, công tử. Chân lý không nằm ở nơi rực rỡ nhất, mà ở nơi sâu thẳm nhất của sự trống rỗng, nơi không ai dám đặt chân tới. Ngươi sẽ tìm thấy nó. Ngươi sẽ không đơn độc.” Giọng nàng thì thầm, như lời tiên tri được gửi gắm từ ngàn xưa.
Lâm Khải cúi đầu cảm tạ Tố Tâm sâu sắc, lòng hắn tràn đầy tri ân. “Đa tạ cô nương. Chúng ta sẽ không phụ lòng tin tưởng của cô.”
Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan cũng cúi chào kính cẩn, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn kinh ngạc nhưng cũng đầy kiên định.
Nhóm Lâm Khải rời khỏi cửa hàng họa phẩm, bước ra con hẻm tối tăm. Ngay khi họ ra ngoài, vầng hào quang “hữu tình” từ Lâm Khải bùng sáng mạnh mẽ, xua tan bóng tối xung quanh, soi rọi con đường phía trước. Không khí lạnh lẽo của Vực Sâu Vô Tình vẫn hiện hữu, nhưng dưới ánh sáng của Lâm Khải, nó dường như không còn đáng sợ nữa. Mùi mực tàu và giấy cũ của cửa hàng dần tan biến, nhường chỗ cho mùi hương ẩm ướt của đất đá và chút hương hoa dại mỏng manh.
Lâm Khải lấy ra tấm bản đồ cũ kỹ của Trần Hạo. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực rung động dữ dội, đồng thời tỏa sáng rực rỡ, tạo nên luồng khí tức dẫn đường rõ ràng trên bản đồ, chỉ thẳng về khu vực cụ thể trong Tiên Phàm Chi Cảnh – nơi có “nút thắt” cảm xúc, nơi mà Tố Tâm đã nói về. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ đang ẩn chứa ở đó, sự hỗn loạn của tình cảm bị phong ấn và sự vô tình cực đoan.
Lâm Khải nhìn nhóm, ánh mắt tràn đầy quyết đoán. “Tiên Phàm Chi Cảnh… ‘Nút thắt’ cảm xúc… Dù có là vực sâu đến đâu, ta cũng sẽ đi đến đó. Ta sẽ vén màn bí mật này!” Hắn cất tiếng, giọng nói vang vọng niềm tin, như lời tuyên thệ. “Sư Huynh, Sư Tỷ, Mộc Lan. Chúng ta đi! Hướng về Tiên Phàm Chi Cảnh!”
Vương Hạo gật đầu dứt khoát, rút kiếm khỏi vỏ, ánh mắt bùng lửa. “Đã rõ, Sư đệ!”
Lưu Nguyệt siết chặt tay Lâm Khải, ánh mắt kiên cường không chút sợ hãi. “Tiểu Khải, chúng ta sẽ cùng ngươi đến cùng!”
Mộc Lan cũng gật đầu, ngọn lửa báo thù trong nàng bùng cháy dữ dội. “Đi thôi!”
Cả nhóm cùng nhau bước đi vững chãi, hướng thẳng về Tiên Phàm Chi Cảnh. Bước chân họ mang theo hy vọng và quyết tâm sắt đá, như những ngọn đuốc đang tiến vào màn đêm, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Vầng hào quang “hữu tình” của Lâm Khải bao bọc lấy họ, tạo thành lá chắn ấm áp, vững chắc.
***
Từ một góc khuất khác của Thị Trấn Thương Cảm, trên mái nhà cũ kỹ rêu phong, tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi vẫn đứng ẩn nấp, quan sát nhóm Lâm Khải rời đi. Y nhìn thấy bốn người biến mất vào những con đường lát đá quanh co, hướng về phía Tiên Phàm Chi Cảnh. Khuôn mặt y vẫn lạnh lùng, vô cảm như đá tảng, không chút biểu cảm. Y không hề nhận ra ý nghĩa sâu xa của cuộc gặp gỡ vừa rồi, hay sức mạnh tiềm ẩn trong nữ tử phàm nhân mù lòa ấy. Đối với y, đó chỉ là cuộc trò chuyện vô vị giữa tu sĩ và kẻ phàm trần.
Y quay lưng, để lộ phù hiệu hoa băng tinh xảo trên đạo bào xám tro, và rút ra ngọc giản truyền tin.
“Bẩm Huyền Ảnh sư huynh, nhóm Lâm Khải đã rời khỏi cửa hàng họa phẩm của nữ tử mù lòa. Chúng đang hướng về Tiên Phàm Chi Cảnh.” Giọng y lạnh lẽo, vô cảm, như cỗ máy được lập trình sẵn.
Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong lòng Vực Sâu Vô Tình, Huyền Ảnh, tu sĩ Vô Tình Tông cấp cao, đang ngồi tĩnh tọa trong hang động băng giá. Nghe được lời báo cáo qua ngọc giản, đôi mắt sắc lạnh của hắn khẽ mở ra, thoáng qua tia nghi hoặc khi nghe về “nữ tử mù lòa”. Thị Trấn Thương Cảm này luôn khiến hắn cảm thấy bất an, nơi tràn ngập những cảm xúc “yếu đuối” mà Vô Tình Tông luôn muốn thanh tẩy.
“Nữ tử mù lòa đó…” Huyền Ảnh thì thầm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong hang động. “Ta luôn cảm thấy có gì đó bất thường ở Thị Trấn Thương Cảm này. Ngươi hãy tiếp tục theo dõi sát sao, đặc biệt là bất cứ ai có vẻ ‘bất thường’ mà nhóm Lâm Khải tiếp cận. Bất cứ thứ gì liên quan đến ‘tình’ đều phải bị diệt trừ triệt để. Ta không muốn bất kỳ biến số nào làm ảnh hưởng đến kế hoạch ‘thanh tẩy’ Tiên Phàm Chi Cảnh.” Hắn khẽ nhíu mày, luồng khí tức lạnh lẽo bùng lên quanh cơ thể hắn, khiến nhiệt độ trong hang động càng giảm sâu.
Trên đỉnh tháp cổ kính, Trần Hạo khẽ mỉm cười. Lão cảm thấu làn sóng “hữu tình” từ Lâm Khải bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thuần khiết và kiên cường. Lão biết rằng Lâm Khải đang tiến gần đến “trái tim” của vấn đề, nơi Thiên Đạo Vô Tình đang ẩn chứa bí mật lớn nhất, nơi mà hắn sẽ phải đối mặt với những gì kinh hoàng nhất.
“Tiểu Khải…” Trần Hạo thầm thì, ánh mắt lão nhìn về phía chân trời, nơi Vầng hào quang của Lâm Khải đang dần khuất xa. “Ngươi không chỉ tìm thấy ánh sáng, mà còn học cách thắp lên ngọn lửa tình cảm trong những nơi tăm tối nhất của Phàm Trần. Ngươi đã tìm thấy ‘trái tim’ của nó… và giờ, ngươi sẽ tìm đến nguồn gốc phong ấn. Con đường này, ta tin ngươi sẽ làm được.”
Trần Hạo nở nụ cười mãn nguyện, rồi quay lưng, hòa vào bóng đêm tĩnh mịch, tiếp tục vai trò người hộ đạo thầm lặng, với niềm tin vững chắc vào kỷ nguyên mới, Thiên Đạo Hữu Tình đang dần được khai mở. Nhưng sâu thẳm trong trái tim lão, vẫn còn đó nỗi lo âu vô hình, về những hiểm nguy mà Lâm Khải sắp phải đối mặt, và về cái giá mà hắn sẽ phải trả để hoàn thành sứ mệnh cao cả này.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: