Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 66: Lời Đe Dọa Từ Lục Phong
Một luồng khí tức kỳ dị, tựa như hàng vạn sợi tơ vô hình, vẫn còn vương vấn trong không gian, nặng nề siết chặt lồng ngực Mộc Lan. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng, linh lực trong cơ thể tự động vận chuyển, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào ẩn mình trong ranh giới sinh tử này. Vừa rồi, Lâm Khải đã dùng sức mạnh của ‘tình’ để đánh bại Lục Phong, khiến hắn nằm gục trên nền đất xám xịt, thân thể co quắp, linh lực hỗn loạn. Thắng lợi đó mang lại sự nhẹ nhõm, nhưng cũng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ trong lòng nàng.
Nhóm Lâm Khải đang bước đi, bỏ lại Lục Phong phía sau, khi một tiếng rít khàn đặc, đầy oán độc đột ngột vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của không gian.
“Ngươi… Lâm Khải!”
Tiếng gọi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tai Mộc Lan, khiến nàng giật mình quay phắt lại. Lục Phong, kẻ vừa bị đánh bại, đang cố gắng ngóc đầu dậy, gương mặt hắn méo mó vì đau đớn và phẫn nộ, nhưng ánh mắt hắn vẫn mở to, ngập tràn căm hờn và vẻ điên cuồng khó tả. Hắn không hề ngất lịm như nhóm đã nghĩ.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự yếu đuối này!” Lục Phong gằn từng tiếng, giọng hắn khàn đặc như bị xé toạc, chứa đầy sự độc địa và thù hận sâu sắc. “Vô Tình Tông… sẽ không bỏ qua cho bất kỳ ai… mang trong mình thứ tình cảm đáng ghê tởm như ngươi!”

Mộc Lan cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nàng đã chứng kiến sự tàn nhẫn của Vô Tình Tông, nhưng lời nói của Lục Phong giờ đây còn đáng sợ hơn. Đó không chỉ là lời đe dọa cá nhân, mà là một lời tuyên chiến với tất cả những gì nàng và Lâm Khải đang cố gắng bảo vệ.
Lục Phong ho sù sụ, một ngụm máu đen ngòm trào ra khóe miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, găm chặt vào Lâm Khải. “Ngươi nghĩ mình đặc biệt? Ha! Ngươi chỉ là một con mồi béo bở! Vô Tình Tông… đang săn lùng những kẻ có linh căn cảm thụ như ngươi… những kẻ có thể nhìn thấu và chuyển hóa cảm xúc… để… thanh tẩy hoàn toàn!”
Hắn cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt, tiếng cười vang vọng trong không gian hoang vắng, mang theo sự tàn nhẫn và vô cảm đến cực độ. Sau đó, thân thể hắn lại co quắp dữ dội, một luồng linh lực hỗn loạn bùng lên rồi nhanh chóng tan rã, cuối cùng, hắn ngất lịm đi, nằm bất động trên nền đất, như một con rối đứt dây.
Lời nói của Lục Phong như một tảng băng khổng lồ đổ ập xuống, khiến Lâm Khải đột ngột dừng bước, ánh mắt hắn trầm tư, khẽ nheo lại khi nghe những lời lẽ đầy ẩn ý kia. Vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát cùng Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn khẽ rung động, như đang phản ứng với sự thật tàn khốc vừa được tiết lộ. Một cảm giác nặng nề, khó tả dâng lên trong lòng Lâm Khải. Hắn đã linh cảm được, nhưng chưa bao giờ nghĩ sự thật lại phơi bày trần trụi và tàn độc đến vậy.

Vương Hạo đứng bên cạnh, nét mặt căng thẳng, nắm chặt thanh kiếm trong tay. Y cảm nhận được sự nguy hiểm mới, một mối đe dọa không chỉ nhắm vào Lâm Khải mà còn vào cả con đường mà họ đang theo đuổi. “Sư đệ… lời Lục Phong nói… có thật không? Vô Tình Tông đang tìm kiếm những người như đệ?” Giọng Vương Hạo trầm thấp, mang theo nỗi bất an.
Lưu Nguyệt khẽ rùng mình, đôi mắt nàng lộ rõ sự lo lắng xen lẫn phẫn nộ. “Tiểu Khải, vậy chúng ta có nguy hiểm không? Lời nguyền mà Tố Tâm cô nương nói… có phải là điều này?” Nàng nhớ lại lời cảnh báo của nữ họa sĩ mù, về phúc duyên và lời nguyền mà Lâm Khải mang trong mình. Giờ đây, mọi thứ dường như đang dần khớp lại một cách đáng sợ.
Mộc Lan, sau khoảnh khắc kinh hoàng ban đầu, cảm giác căm phẫn trong lòng nàng bùng cháy dữ dội. Nàng siết chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt nàng bừng lên căm hờn. “Họ… họ muốn thanh tẩy… tất cả những ai có tình cảm sao? Giống như họ đã làm với gia đình ta, cướp đi ký ức của ta?” Giọng nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi tức giận tột cùng, những ký ức đau buồn về gia tộc bị hủy hoại, về những hồi ức bị phong ấn lại ùa về. “Vậy thì ta càng phải đi cùng các ngươi! Ta sẽ không để họ tiếp tục làm điều đó!”
Lâm Khải nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ rung động mãnh liệt trong lòng bàn tay. Những lời của Lục Phong, tiếng căm phẫn của Mộc Lan, nỗi lo lắng của Vương Hạo và Lưu Nguyệt… tất cả hòa quyện vào nhau, không làm hắn nao núng, mà ngược lại, lại củng cố thêm ý chí kiên định trong lòng hắn. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm của hắn kiên định hơn bao giờ hết.

“Lời của Lục Phong… đã xác nhận những gì ta linh cảm.” Lâm Khải nói, giọng nói trầm ổn, vang vọng giữa không gian. “Vô Tình Tông không chỉ đoạn tuyệt tình cảm, họ còn sợ hãi nó. Sức mạnh của ‘tình’ có thể nhìn thấu sự vô tình của họ, có thể lay chuyển những trái tim đã hóa đá. Đó là lý do họ muốn ‘thanh tẩy’ nó, muốn biến tất cả thành những cỗ máy vô cảm, dễ dàng kiểm soát.”
Hắn quay sang nhìn Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan, ánh mắt đầy thấu hiểu và quyết tâm. “Nhưng chính vì thế, chúng ta càng không thể lùi bước. Nếu ‘tình’ là xiềng xích trong mắt họ, thì ta sẽ biến nó thành ngọn đuốc soi đường. Ta sẽ chứng minh, ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính. Sức mạnh để bảo vệ, để chữa lành, để thấu hiểu, và để thay đổi.”
Khi Lâm Khải dứt lời, vầng hào quang “hữu tình” từ hắn bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ánh hổ phách và xanh biếc hòa quyện, lan tỏa ra xung quanh, bao trùm cả bốn người. Luồng khí tức ấm áp, thanh tịnh ấy xua tan mọi tàn dư khí tức “vô tình” còn vương vấn, tạo thành một lá chắn vững chắc, một biểu tượng không thể lay chuyển của niềm tin và hy vọng.
“Sư huynh, sư tỷ, Mộc Lan,” Lâm Khải nói, giọng nói tràn đầy sức mạnh và sự bình tĩnh, “chúng ta tiếp tục. ‘Nút thắt’ cảm xúc đang chờ chúng ta. Và Hàn Liệt…” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía sâu thẳm của Tiên Phàm Chi Cảnh, nơi ẩn chứa những bí mật về số phận của Hàn Liệt và của chính Tâm Ngữ Tộc.

“Sư đệ Lâm Khải nói đúng!” Vương Hạo khẳng định, bước chân y vững chắc hơn bao giờ hết. Nỗi bất an đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kiên cường và niềm tin tuyệt đối vào người sư đệ trẻ tuổi. “Chúng ta sẽ đi cùng đệ đến cùng! Không bao giờ lùi bước!”
Lưu Nguyệt bước sát Lâm Khải, ánh mắt nàng bừng lên niềm tin, không còn chút sợ hãi hay do dự. “Tiểu Khải, chúng ta sẽ không bao giờ bỏ rơi đệ! Bất kể hiểm nguy nào, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt!”
Mộc Lan, thanh kiếm vẫn nằm chắc trong tay, đôi mắt kiên quyết. “Vô Tình Tông… ta sẽ không để họ yên! Ta sẽ đòi lại những gì họ đã cướp đi, không chỉ cho ta, mà cho tất cả những ai đã bị họ làm tổn thương!”
Lâm Khải cất chiếc vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc vào túi trữ vật, nhưng vầng hào quang “hữu tình” vẫn bao bọc lấy cả bốn người, tựa như một lời tuyên chiến thầm lặng, một lời khẳng định không thể lay chuyển gửi đến toàn bộ Vô Tình Tông. Bước chân hắn vững chãi, không còn chút ưu tư nào, thay vào đó là sự kiên định sắt đá và một ngọn lửa hy vọng bừng sáng trong lòng. Hắn cảm nhận “nút thắt” cảm xúc càng ngày càng gần, một luồng khí tức hỗn độn nhưng quen thuộc đang chờ đợi.

Nhóm Lâm Khải tiếp tục tiến sâu hơn vào Tiên Phàm Chi Cảnh, bỏ lại phía sau Lục Phong bất tỉnh và lời đe dọa lạnh lẽo.
Trên một đỉnh núi xa, ẩn mình trong màn sương dày đặc, Trần Hạo lặng lẽ chứng kiến toàn bộ. Ông cảm nhận được làn sóng “hữu tình” mạnh mẽ bùng nổ từ Lâm Khải, cùng với sự biến động dữ dội của khí tức “vô tình” trong Tiên Phàm Chi Cảnh. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông, gánh nặng ngàn năm dường như đã được trút bỏ hoàn toàn. “Tiểu Khải… ngươi đã hiểu. Ngươi chính là ngọn lửa sẽ soi rọi bóng tối ngàn năm của Thiên Đạo.”
Trần Hạo khẽ quay lưng, thân thể vẫn còn chút run rẩy, nhưng ánh mắt kiên định, hòa vào màn sương, tiếp tục vai trò người hộ đạo thầm lặng, với niềm tin vững chắc rằng Lâm Khải sẽ hoàn thành sứ mệnh vĩ đại.
Trong khi đó, sâu thẳm trong Vực Sâu Vô Tình, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa trong hang động băng giá. Hắn không biết rằng, cuộc săn lùng mà hắn vừa ra lệnh, không chỉ là một cuộc truy sát đơn thuần, mà còn là một ván cờ định mệnh, nơi “tình” và “vô tình” sẽ đối đầu nhau, quyết định tương lai của toàn bộ Phàm Trần và Thiên Đạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: