Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 70: Bí Mật Của Gia Tộc Lý
Đại điện dần trở lại sự tĩnh mịch, chỉ còn lại những vệt vô tình chi khí còn vương vấn và tiếng vọng của trận chiến vừa qua. Nhóm Lâm Khải và Lý Thanh Thanh tập hợp lại. Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan thở phào nhẹ nhõm, gương mặt vẫn còn chút xanh xao nhưng ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và kính phục trước thần uy của Lý Thanh Thanh.
Lâm Khải bước đến gần Lý Thanh Thanh, trong mắt ngời lên vẻ ngưỡng mộ xen lẫn hân hoan khi tái ngộ. “Sư Tỷ, tỷ đã mạnh lên rất nhiều.” Giọng cậu trầm ấm, chân thành.
Lý Thanh Thanh mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng nhìn Lâm Khải đầy vẻ thân tình và tự hào. Nụ cười của nàng rạng rỡ, xua tan đi u ám trong đại điện. “Đệ cũng vậy, Tiểu Khải. Hữu tình chi đạo của đệ đã rực sáng. Đệ đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi.”
Nàng quay sang giới thiệu vị Trưởng lão và đệ tử Lý gia đồng hành cùng nàng. “Đây là Lý Trưởng lão, người đã dẫn dắt ta tìm lại di sản Lý gia. Và đây là Lý Phong, đệ tử cùng ta trên hành trình này.”
Trưởng lão Lý gia khẽ gật đầu với Lâm Khải, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Tiểu Khải đạo hữu, lão phu đã nghe danh đệ từ lâu. Hữu tình chi đạo của đệ chính là hy vọng của Phàm Trần này.”
Lý Thanh Thanh tiếp lời, giải thích kỹ hơn về gia tộc mình. “Lý gia ta là một gia tộc cổ xưa, từng là hộ vệ của ‘Thiên Tâm Ngọc’ và có nhiệm vụ cân bằng ‘tình’ và ‘vô tình’ trong thế gian này. Nhưng sau Đại chiến ngàn năm trước, gia tộc ta đã suy tàn và phải ẩn mình để tránh sự truy sát của Vô Tình Tông. Ta đã tìm ra dấu vết về sứ mệnh của gia tộc mình thông qua một cổ tịch, và nó đã dẫn ta đến ngôi đền này, nơi ‘Thiên Tâm Ngọc’ được cho là đang phong ấn ‘Vô Tình Chi Nguyên’.”

Nàng nhìn khối băng giam Hàn Liệt, ánh mắt nàng thoáng ưu sầu. “Thiên Tâm Ngọc chính là chìa khóa để giải thoát y, nhưng nó bị Vô Tình Tông giấu kín nơi nào đó trong ngôi đền này. Và ta cảm nhận được, nó đang ở ngay gần đây.”

Lâm Khải nhìn Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ trên ngực mình. Chúng vẫn rung nhẹ, như đồng cảm với lời nàng, và cùng tỏa ra một luồng khí tức dẫn lối mờ ảo. “Sư Tỷ, ta sẽ cùng tỷ tìm kiếm Thiên Tâm Ngọc và giải thoát Hàn Liệt.” Giọng cậu kiên quyết.
Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan gật đầu dứt khoát, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và kiên quyết. Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, nỗi căm phẫn và khao khát đòi lại công đạo càng thêm mạnh mẽ.
Lý Thanh Thanh nhìn Lâm Khải, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ hơn bao giờ hết, tựa một đóa sen nở rộ giữa băng giá. “Tốt lắm, Sư đệ. Ta sẽ cùng đệ chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ không phải là yếu hèn, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính!”
Nhóm Lâm Khải và Lý Thanh Thanh cùng nhìn về phía khối băng giam Hàn Liệt. Tiền đồ vẫn đầy hiểm nguy, Vô Tình Tông vẫn đang rình rập, nhưng giờ đây, họ đã có thêm một minh hữu mạnh mẽ, một gia tộc cổ xưa cùng chung chí hướng, và những manh mối quan trọng về “Thiên Tâm Ngọc” cùng “Vô Tình Chi Nguyên”. Ngọn lửa hữu tình trong lòng họ bùng lên mãnh liệt, sẵn sàng soi rọi hắc ám, giải thoát những trái tim bị giam cầm và thay đổi vận mệnh Phàm Trần.
***
Khí tức “vô tình” sau khi Huyền Ảnh cùng thuộc hạ rút lui đã giảm bớt đi nhiều phần, nhưng vẫn còn lẩn khuất trong từng ngóc ngách của đại điện, như những bóng ma u uất bám víu không rời. Vương Hạo cảm thấy lòng y vẫn còn thắt lại, khí huyết trì trệ, linh lực hao hụt, nhưng nỗi bất an đã vơi đi đáng kể. Y nhìn về phía khối băng khổng lồ giam cầm Hàn Liệt, ánh mắt nặng trĩu vẻ lo lắng. “Sư đệ, Huyền Ảnh đã rút lui, nhưng khí tức ở đây vẫn rất đáng sợ. Hàn Liệt… vẫn chưa có dấu hiệu gì.”
Lưu Nguyệt, gương mặt xanh xao, khẽ thở dài. Nàng cảm nhận linh lực trong người vẫn bị trì trệ, nhưng nỗi sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng sự tò mò và kính phục. “Đúng vậy, ta cảm thấy linh lực vẫn bị trì trệ. Sư tỷ Thanh Thanh, tỷ xuất hiện thật đúng lúc. Xin hỏi, tỷ làm sao lại đến được nơi này?” Ánh mắt nàng hướng về Lý Thanh Thanh, tràn đầy sự mong mỏi được giải đáp.
Lý Thanh Thanh, vận đạo bào xanh nhạt, mái tóc đen nhánh búi gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ nhưng vẫn phảng phất nét mệt mỏi sau trận chiến. Nàng nhìn Lâm Khải, đôi mắt trong trẻo ẩn chứa sự kiên định. “Ta cùng Lý Trưởng lão và Lý Phong đã lần theo dấu vết của Vô Tình Tông và Vực Sâu Vô Tình. Linh cảm của ta mách bảo có điều gì đó quan trọng đang bị phong ấn tại đây. Khi cảm nhận được khí tức ‘hữu tình’ của Tiểu Khải và sự bùng nổ của Vô Tình Chi Nguyên, chúng ta đã cố gắng phá vỡ kết giới để tiếp ứng.” Giọng nàng trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí mạnh mẽ.
Lâm Khải đứng giữa, vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát cùng Uẩn Tình Ngọc vẫn bao bọc lấy cậu, tạo thành một lá chắn vững chắc cho cả nhóm. Cậu quay sang Lý Thanh Thanh, ánh mắt cậu dán chặt vào khối băng giam Hàn Liệt, sau đó nhìn nàng với vẻ suy tư sâu sắc. “Sư Tỷ đã cứu chúng ta một mạng. Vậy Thiên Tâm Ngọc… và ‘ấn ký cổ xưa’ mà tỷ nhắc đến có liên quan gì đến nơi này không?”

Lý Thanh Thanh khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng trở nên nghiêm nghị hơn. Nàng nhìn thẳng vào Lâm Khải, sau đó lướt mắt qua Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Mộc Lan, Lý Trưởng lão và Lý Phong, như muốn đảm bảo mọi người đều hiểu rõ tầm quan trọng của những gì nàng sắp nói. Nàng hít một hơi sâu, giọng nói vang vọng trong đại điện, mang theo âm hưởng của ngàn năm lịch sử.
“Gia tộc ta, Lý gia, không phải là tông môn tu luyện bình thường như Phá Vân Tông hay Vô Tình Tông. Chúng ta là những người hộ vệ thầm lặng của ‘Thế Giới Cảm Ứng’ từ thuở hồng hoang. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là truy cầu sức mạnh siêu phàm hay trường sinh bất lão, mà là duy trì sự cân bằng giữa ‘tình’ và ‘vô tình’ trong thế gian này. Mỗi thế hệ Lý gia đều được truyền thừa một sứ mệnh thiêng liêng: bảo vệ ngọn nguồn của cảm xúc, không để nó bị sự vô tình của Thiên Đạo thôn tính.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khối băng giam Hàn Liệt, nỗi ưu sầu lại thoáng hiện.
“Thiên Tâm Ngọc… không chỉ là một bảo vật huyền thoại, mà là một phần linh hồn của chính ‘Thế Giới Cảm Ứng’. Nó mang trong mình tinh hoa của vạn vật hữu tình, có khả năng hóa giải mọi phong ấn ‘vô tình’, kể cả ‘Vô Tình Chi Nguyên’ đang giam cầm Hàn Liệt. Nhưng nó không dễ dàng hiển lộ.”
Lý Thanh Thanh nhìn Lâm Khải, đôi mắt nàng lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. “Chúng ta đang tìm kiếm một ‘ấn ký cổ xưa’, thứ mà Lý gia gọi là ‘Tâm Ảnh Ấn’. Đó không chỉ là một biểu tượng đơn thuần, mà là một loại dấu ấn cảm xúc, một nghi thức được tạo ra bởi những tiền bối Lý gia, và có thể… cả Tâm Ngữ Tộc của Tiểu Khải. ‘Tâm Ảnh Ấn’ này ghi lại những cảm xúc sâu sắc nhất, những ký ức không thể xóa nhòa, và nó chính là chìa khóa để ‘đánh thức’ Thiên Tâm Ngọc.” Nàng nhấn mạnh hai từ “Tâm Ảnh Ấn” và “đánh thức”, như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người.
Lâm Khải cảm nhận Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ trên ngực mình rung động dữ dội hơn bao giờ hết, như thể chúng đang phản ứng mạnh mẽ với câu chuyện của Lý Thanh Thanh, đang cố gắng truyền tải một thông điệp cổ xưa. Cậu nhớ lại lời Tố Tâm, nữ họa sĩ mù lòa, về “phúc duyên” và “lời nguyền” của Tâm Ngữ Tộc, về khả năng cảm thấu vạn vật bằng tâm hồn. Trong đầu cậu chợt lóe lên một tia sáng. “Tâm Ngữ Tộc… lời Tố Tâm nói về phúc duyên và lời nguyền… có lẽ nào?” Cậu thầm nghĩ, cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình đang dần hiện rõ, nối liền gia tộc mình và Lý gia, cùng chung một sứ mệnh đã bị lãng quên.

Mộc Lan, sau khi nghe Lý Thanh Thanh kể về “Tâm Ảnh Ấn”, trong mắt nàng chợt bừng lên tia hy vọng mãnh liệt. Nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một khao khát khác đã trỗi dậy. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, giọng nói run run nhưng đầy kiên quyết. “Tâm Ảnh Ấn… liệu nó có thể giúp đòi lại ký ức đã mất của gia đình ta, và những người dân làng bị Vô Tình Tông cướp đoạt không?” Nàng nhìn Lâm Khải, ánh mắt tràn đầy mong chờ.

Lý Trưởng lão, với mái tóc bạc phơ và ánh mắt thâm sâu, khẽ gật đầu xác nhận lời Lý Thanh Thanh. Ông nhìn Lâm Khải với ánh mắt đầy thâm ý và tin tưởng. “Mộc Lan cô nương nói đúng. Và Tiểu Khải đạo hữu, có thể Tâm Ngữ Tộc của cậu và Lý gia chúng ta từng là những đồng minh cổ xưa, cùng chung chí hướng bảo vệ ‘tình’. Cậu chính là hy vọng lớn nhất của chúng ta.” Lời nói của ông mang theo sức nặng của lịch sử, khiến Lâm Khải cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng thêm nặng nề, nhưng cũng thôi thúc cậu tiến bước.
Một khoảng lặng bao trùm đại điện, chỉ còn tiếng rì rầm của vô tình chi khí và những tiếng rung động yếu ớt từ Uẩn Tình Ngọc cùng vòng cổ gỗ của Lâm Khải. Mỗi người trong nhóm đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng, tiêu hóa những thông tin vừa được tiết lộ. Nỗi sợ hãi đã giảm bớt, nhường chỗ cho niềm hy vọng và quyết tâm mạnh mẽ.
Lý Thanh Thanh nhắm mắt, tập trung cảm nhận dòng linh khí trong đại điện. Nàng mở mắt, đôi mắt trong trẻo lướt qua những bức tường đá cổ kính, dừng lại ở một bức phù điêu trên tường. Đó là một bức phù điêu đã cũ kỹ, rêu phong, khắc họa hình đóa hoa sen nở rộ, xen kẽ là những ký hiệu cổ xưa mà ít ai có thể nhận ra. Linh khí thanh khiết của nàng khẽ dao động quanh bức phù điêu, như đang hòa quyện vào những dấu vết của thời gian.
“Ta cảm nhận… ở đây.” Nàng chỉ tay về bức phù điêu hoa sen trên tường, ánh mắt tập trung cao độ. “Tâm Ảnh Ấn… thường được khắc họa dưới dạng những biểu tượng hoa sen kết hợp với ký tự cổ. Nó ghi lại những cảm xúc sâu sắc nhất của người tạo ra. Ta tin đây là một phần của Tâm Ảnh Ấn, hoặc là manh mối dẫn đến nó.”
Lâm Khải cũng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ bức phù điêu đó thông qua Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ. Cậu nhớ lại biểu tượng hoa sen trên cánh cửa đá dẫn vào đại điện này, và cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, như thể những ký ức cổ xưa đang dần được đánh thức trong tâm trí.
Lý Trưởng lão bước đến gần bức phù điêu, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết. “Thanh Thanh nói đúng, nhưng hãy cẩn trọng. Đại điện này có thể còn ẩn chứa những kết giới phòng thủ của Vô Tình Tông. Kích hoạt Tâm Ảnh Ấn có thể gây ra phản ứng nguy hiểm.” Giọng nói ông trầm tĩnh, nhưng không giấu được sự cảnh giác. Ông đưa mắt quét qua các góc tối trong đại điện, nơi những bóng tối có vẻ đang ẩn mình, chờ đợi.
Lâm Khải siết chặt tay, ngọn lửa “hữu tình” trong lòng cậu bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cậu nhìn thẳng vào bức phù điêu hoa sen, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ của mình để thấu hiểu và kích hoạt Tâm Ảnh Ấn này. Vô Tình Tông sẽ không thể gieo rắc sự hư vô thêm nữa!” Giọng cậu vang vọng khắp đại điện, mang theo một ý chí sắt đá, không gì lay chuyển nổi.
Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan đều gật đầu dứt khoát, ánh mắt họ tràn đầy kiên định. Vương Hạo nắm chặt tay, nhìn Lâm Khải. “Sư đệ nói đúng! Bất kể nguy hiểm, ta sẽ luôn kề vai sát cánh cùng sư đệ!” Lưu Nguyệt bước đến gần hơn, trong mắt nàng rực cháy niềm tin. “Ta cũng vậy, Tiểu Khải. Chúng ta sẽ không để ai một mình!” Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ánh mắt căm phẫn và quyết tâm báo thù bùng lên mạnh mẽ. “Vô Tình Tông sẽ phải trả giá!” Lý Phong đứng cạnh Lý Trưởng lão, thủ sẵn pháp khí trong tay, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống.
Trên đỉnh núi xa xôi, Trần Hạo cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của “hữu tình” từ nhóm Lâm Khải. Ông mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy niềm tin và hy vọng. “Tiểu Khải… con đường của ngươi sẽ không còn cô độc.” Gánh nặng ngàn năm trên vai ông dường như đã được trút bỏ thêm một phần nữa, khi ông tiếp tục vai trò hộ đạo thầm lặng, dõi theo những bước chân kiên định của nhóm Lâm Khải.
Lâm Khải dẫn đầu, vầng hào quang “hữu tình” từ cậu bùng sáng rực rỡ, soi rọi con đường tăm tối. Cả nhóm cùng nhau tiến về phía bức phù điêu hoa sen, sẵn sàng đối mặt với thử thách tiếp theo, với niềm tin vững chắc rằng tình cảm chính là cội nguồn của sức mạnh chân chính, đủ để đối chọi với mọi sự vô tình của Thiên Đạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: