Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 72: Hầm Mộ Của Những Kẻ Lãng Quên
Một tiếng “rắc” lớn xé rách hư không, như sấm sét giáng xuống ngay bên tai mọi người. Khối băng khổng lồ giam cầm Hàn Liệt nứt toác, những mảnh vụn băng sắc lạnh bắn ra tứ tung, mang theo hơi lạnh thấu xương cùng huyết khí nồng nặc. Từ bên trong, một luồng hắc khí cuồn cuộn, đặc quánh như mực, bùng lên dữ dội, cuốn theo tiếng gầm gừ trầm đục, hung tợn, tựa hồ yêu ma cổ xưa vừa thoát khỏi phong ấn ngàn năm.

Hàn Liệt, giờ đây hoàn toàn thoát khỏi xiềng xích băng giá, lao ra như một mũi tên xé gió, thân ảnh ẩn hiện trong màn khí đen. Đôi mắt vốn vô hồn giờ đỏ rực như máu, tràn ngập sát khí cùng điên cuồng, chẳng còn chút lý trí hay tình cảm. Hắn vung tay, những luồng khí đen cực đoan của “Vô Tình Chi Nguyên” hóa thành vô số trảo ảnh sắc bén, xé rách không khí, tấn công nhóm Lâm Khải một cách điên loạn, không phân biệt địch ta. Sức mạnh của hắn tăng vọt đến mức đáng sợ, khiến cả đại điện rung chuyển dữ dội, đá vụn trên trần rơi lả tả, chực chờ sụp đổ.
“Hàn Liệt! Dừng lại đi!” Mộc Lan kinh hãi thốt lên, giọng nàng nghẹn ứ. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, nỗi căm phẫn Vô Tình Tông bùng lên mạnh mẽ, song ánh mắt nàng lại lộ rõ vẻ bất lực. Khí tức “vô tình” cực đoan từ Hàn Liệt đang xâm lấn, cố gắng xóa nhòa những ký ức vừa được giải phóng, khiến nàng cảm thấy đầu óc choáng váng, tâm thần bất ổn.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt đứng cạnh Lâm Khải, linh lực trong cơ thể bị đè nén, khí huyết trì trệ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ xâm chiếm tâm trí, đe dọa nuốt chửng mọi cảm xúc. Vương Hạo nghiến răng, cố gắng tập trung linh lực, tung ra một đòn phòng thủ mạnh mẽ, tạo thành một lá chắn ánh sáng yếu ớt che chắn cho Lưu Nguyệt. Mặt y trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, song ánh mắt vẫn kiên cường, không chịu lùi bước. Lưu Nguyệt rút ra một lá bùa hộ thân cũ kỹ, đôi tay run rẩy, song ánh mắt nàng vẫn nhìn về phía Lâm Khải, tràn đầy lo lắng cùng tín nhiệm. “Tiểu Khải… ký ức của ta… nó đang mờ nhạt dần…” Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt, như thể mỗi lời thốt ra đều tiêu hao linh lực.
Lý Thanh Thanh, với linh khí thanh khiết bùng nổ, nhanh chóng tiến lên, đứng chắn trước Lâm Khải. Nàng vung tay, một dòng linh khí xanh biếc cuồn cuộn tuôn ra, hòa cùng vầng hào quang hổ phách từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực Lâm Khải. Hai luồng năng lượng “hữu tình” hòa quyện, tạo thành một lá chắn kiên cố, chặn đứng những đòn tấn công điên cuồng của Hàn Liệt. Lá chắn lấp lánh như ngọn lửa bùng cháy giữa màn đêm, chống lại sự xâm lấn của “Vô Tình Chi Nguyên”.

“Tiểu Khải, hắn đã hoàn toàn bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế! Chúng ta không thể giao chiến trực diện, chỉ có thể kiềm chế!” Lý Thanh Thanh nói, giọng nàng trầm ổn, song ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng.
Lâm Khải, được bao bọc trong vầng hào quang “hữu tình” rực rỡ, cảm nhận rõ ràng sự đau đớn và giằng xé bên trong Hàn Liệt. Hắn không phải đang tấn công có ý thức, mà bị thao túng hoàn toàn, biến thành một cỗ máy chiến đấu vô hồn, vô tình. “Hắn không phải Hàn Liệt thật sự! Chúng ta phải bảo vệ hắn, tìm cách giải thoát hắn, không được làm hắn bị thương!” Lâm Khải kiên định nói, giọng hắn vang vọng, như một lời thề. Hắn kích hoạt Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mạnh mẽ nhất, cố gắng trấn áp khí tức “vô tình” từ Hàn Liệt, không phải bằng cách đối kháng mà bằng cách bao bọc, xoa dịu.
Cùng lúc đó, Lý Trưởng lão và Lý Phong lập tức phối hợp hành động. Lý Trưởng lão vung tay, những pháp quyết cổ xưa bay ra, phong tỏa các lối thoát của đại điện, tránh để Hàn Liệt thoát ra ngoài gây họa. Lý Phong nhanh chóng đặt xuống những trận phù, cố gắng tạo ra một kết giới tạm thời, bao vây Hàn Liệt trong phạm vi nhất định, tránh để hắn phá hủy mọi thứ trong đại điện. Khí tức “Vô Tình Chi Nguyên” vẫn lan tỏa mạnh mẽ, nhưng sự phối hợp của cả nhóm đã tạm thời tạo ra một thế trận cân bằng mong manh.
“Sư đệ, khí tức này quá mạnh! Chúng ta không cầm cự được lâu, lại đang bị bào mòn tinh thần!” Vương Hạo nghiến răng nói, cố gắng giữ vững lá chắn của mình.
Lâm Khải nhìn sâu vào đôi mắt đỏ rực của Hàn Liệt, cảm nhận được nỗi đau và sự trống rỗng tận cùng. Hắn biết, tiếp tục đối đầu trực diện trong trạng thái này là vô ích. Mục tiêu chính của họ không phải là đánh bại Hàn Liệt, mà là giải thoát hắn, và con đường duy nhất chính là Thiên Tâm Ngọc.
Trong một khoảnh khắc giao tranh kịch liệt, khi Hàn Liệt tung ra một đòn cực mạnh vào lá chắn của Lâm Khải và Lý Thanh Thanh, Lâm Khải đột ngột bùng nổ vầng hào quang “hữu tình” mãnh liệt, tạo ra một khe hở nhỏ, tạm thời đẩy lùi Hàn Liệt khỏi nhóm. Hắn loạng choạng lùi lại vài bước, tiếng gầm gừ trong cổ họng càng thêm hung tợn.
Không chần chừ, Lâm Khải nhanh chóng rút tấm bản đồ cũ kỹ của Trần Hạo. Dưới ánh sáng của Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ, tấm bản đồ phát sáng rực rỡ, những đường nét cổ xưa hiện lên rõ ràng, chỉ lối đi bí mật dưới nền đại điện. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ cộng hưởng mạnh mẽ, rung động liên hồi, như xác nhận đây chính là con đường dẫn đến Thiên Tâm Ngọc.
Lâm Khải quay sang Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong, ánh mắt hắn kiên định, không chút do dự. “Sư huynh, Sư tỷ, Lý Trưởng lão, Lý Phong! Xin chư vị hãy ở lại đây, cầm chân Hàn Liệt và phong tỏa Vô Tình Chi Nguyên đang lan tỏa! Ta sẽ tìm Thiên Tâm Ngọc để giải cứu hắn!”
Vương Hạo nhìn Lâm Khải, rồi nhìn sang Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong. Tất cả đều dứt khoát gật đầu, hiểu được sự cấp bách cùng tầm quan trọng của nhiệm vụ. Họ cùng nhau sử dụng pháp quyết, tạo ra một kết giới phong tỏa kiên cố hơn, bao vây Hàn Liệt và trấn áp khí tức “vô tình” đang lan tỏa trong đại điện. Khí tức đen kịt từ Hàn Liệt bị nén lại, nhưng sự điên loạn trong mắt hắn vẫn không hề suy giảm.
“Sư đệ, hãy cẩn thận! Chúng ta sẽ giữ vững nơi đây, tin tưởng vào đệ!” Vương Hạo nói, giọng y mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa quyết tâm.
“Tiểu Khải, đừng lo! Chúng ta sẽ không để ai một mình, hãy trở về bình an!” Lưu Nguyệt thêm vào, nỗi sợ hãi trong mắt nàng đã tan biến, thay vào đó là sự kiên định và niềm tin tuyệt đối.
Lý Trưởng lão cũng gật đầu, ánh mắt ông lấp lánh hy vọng. “Đi đi, Tiểu Khải đạo hữu! Hy vọng của chúng ta nằm ở đệ! Hãy mau chóng tìm thấy Thiên Tâm Ngọc!”
Không chần chừ thêm nữa, Lâm Khải nhanh chóng ra hiệu cho Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan. Cả ba lao nhanh về phía khe nứt trên nền đại điện. Hào quang “hữu tình” từ Lâm Khải mở rộng khe nứt, và họ nhanh chóng xuyên qua, tiến vào lối đi bí mật. Khe nứt khép lại sau lưng họ, cắt đứt tiếng gầm gừ điên loạn của Hàn Liệt cùng sự hỗn loạn trong đại điện.
Từ xa, trên đỉnh núi khuất, Trần Hạo lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ông thở phào nhẹ nhõm khi thấy Lâm Khải đưa ra quyết định đúng đắn, không chìm đắm vào cuộc chiến vô nghĩa mà hướng đến mục đích cuối cùng. Một nụ cười nhẹ nhõm cùng đầy hy vọng nở trên môi ông, niềm tin vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” của Lâm Khải càng thêm vững chắc.
Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan bước đi thận trọng trong một hành lang tối tăm, ẩm ướt. Không khí nơi đây cổ xưa và nặng nề, mang theo mùi đất đá mục nát cùng những cảm xúc đã ngủ quên. Dù không có ánh sáng tự nhiên, vầng hào quang xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc và ánh hổ phách từ vòng cổ gỗ của Lâm Khải vẫn tỏa sáng rực rỡ, không chỉ xua tan bóng tối mà còn đẩy lùi khí tức “vô tình” yếu ớt còn vương vấn trong lối đi, tạo ra một không gian ấm áp, thanh tịnh bao bọc lấy cả ba người.

Những bức tường đá dọc hành lang khắc đầy những phù văn cổ kính và hình ảnh mờ ảo. Đó là những khuôn mặt người, mang theo đủ mọi biểu cảm: nỗi đau khổ, sự giằng xé, nỗi tuyệt vọng, song sâu thẳm trong mỗi ánh mắt, mỗi đường nét điêu khắc vẫn ánh lên vẻ kiên cường, một ngọn lửa tình cảm không bao giờ tắt.
Lý Thanh Thanh chạm tay vào những phù văn trên tường, đôi mắt nàng khẽ nhắm lại, cảm nhận linh khí cổ xưa cùng sự đồng điệu sâu sắc với di sản Lý gia. Nàng mở mắt, ánh mắt đầy suy tư. “Tiểu Khải, nơi này… ta cảm nhận được di sản của Lý gia, cùng một sức mạnh cổ xưa đang ngủ yên, song cũng đầy nỗi đau. Đây là nơi những người đi trước đã hy sinh để bảo vệ tình.”

Mộc Lan đi bên cạnh, cảm thấy một luồng cảm xúc u uất, như những tiếng than vãn từ quá khứ, đang cố chạm vào tâm trí nàng. Những ký ức vừa được giải phóng về gia đình cùng nỗi đau bị Vô Tình Tông cướp đi lại ùa về một cách mơ hồ, khiến nàng siết chặt thanh kiếm, ánh mắt căm phẫn song cũng có chút đau buồn cùng khao khát tìm lại.
Hành lang cuối cùng cũng mở ra một căn phòng rộng lớn hơn, âm u cùng tĩnh mịch. Ánh sáng từ Lâm Khải chiếu rọi, để lộ những bức tượng đá điêu khắc hình người. Có bức tượng một cặp tình nhân đang ôm ấp nhau trong cơn bão tố, có bức tượng một người mẹ đang che chở đứa con thơ trước lưỡi hái tử thần, lại có cả những bức tượng chiến binh gục ngã trong đau khổ song vẫn nắm chặt vũ khí, ánh mắt kiên cường hướng về phía trước. Trên các bức tường là những phù điêu kể về những câu chuyện bi tráng, những cuộc chiến đấu vì tình cảm phàm tục, những hy sinh cao cả đã bị lịch sử lãng quên.
Lâm Khải nhìn khắp căn phòng, tâm hắn rung động mạnh mẽ. “Đây là ‘Hầm Mộ Của Những Kẻ Lãng Quên’… Nơi lưu giữ những tình đã bị chôn vùi, nhưng chưa bao giờ tắt. Chúng ta phải tìm hiểu.” Giọng hắn trầm ấm, đầy sự thấu hiểu cùng lòng trắc ẩn.
Cả ba tiến đến giữa căn phòng, nơi có một bệ đá cổ kính, được chạm khắc tinh xảo. Trên bề mặt bệ đá có một vết lõm hình hoa sen cùng một biểu tượng vòng cổ gỗ quen thuộc. Lâm Khải không chần chừ, hắn đặt tay lên bệ đá. Lập tức, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực hắn bùng sáng rực rỡ, ánh sáng xanh biếc cùng hổ phách hòa quyện, bắn thẳng vào bệ đá và các biểu tượng trên đó.
Một luồng ánh sáng chói lọi, ấm áp lan tỏa khắp căn phòng. Những bức tượng và phù điêu trên tường như sống dậy. Hàng ngàn linh ảnh, những dòng ký ức, những câu chuyện về tình yêu, gia đình, tình bạn đã bị “vô tình” hủy diệt song vẫn kiên cường tồn tại, ùa vào tâm trí Lâm Khải, Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan như một dòng thác lũ.
Mộc Lan bị hút vào dòng chảy ký ức. Nàng thấy rõ ràng quá khứ về gia đình mình, những khoảnh khắc hạnh phúc bị phá hủy bởi bàn tay tàn nhẫn của Vô Tình Tông. Nàng thấy nỗi đau của cha mẹ, tiếng khóc của những người thân yêu khi ký ức bị cướp đi. Nàng gục xuống, nước mắt chảy dài, song ánh mắt nàng từ từ chuyển từ đau buồn sang rực lửa kiên định. Nỗi căm phẫn cùng quyết tâm báo thù bùng cháy mạnh mẽ, thiêu đốt mọi sự sợ hãi cùng bất lực.
“Ta nhớ rồi… ta nhớ tất cả rồi! Vô Tình Tông… ta sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng! Ta sẽ khiến chúng trả giá!” Mộc Lan khóc nấc, giọng nàng run rẩy song đầy căm phẫn cùng quyết tâm, như một lời thề nguyền khắc sâu vào xương tủy.

Lý Thanh Thanh cảm nhận được lịch sử Lý gia, những cuộc đấu tranh cổ xưa chống lại Vô Tình Tông. Nàng thấy những hy sinh cao cả, những trái tim kiên cường đã ngã xuống để bảo vệ tình. Nàng nhận ra Thiên Tâm Ngọc không chỉ là một bảo vật mà là một phần của di sản đó, một trái tim được tạo ra từ vô số tình cảm, đang bị phong ấn sâu hơn bên trong ngôi đền này.
“Thiên Tâm Ngọc… nó không chỉ là một bảo vật, nó là biểu tượng của tình cảm, của sự sống! Nó là trái tim của những kẻ lãng quên, và đang bị phong ấn ở sâu hơn trong ngôi đền này!” Lý Thanh Thanh nói, giọng nàng đầy sự thấu hiểu và xúc động.
Lâm Khải nhận được một lượng lớn tri thức cổ xưa về “Tâm Ngữ Tộc” và “Thiên Đạo Hữu Tình”. Hắn hiểu rõ hơn về nguồn gốc sức mạnh của mình, về sứ mệnh mà hắn phải gánh vác. Hắn thấy những hình ảnh về Thiên Tâm Ngọc không phải là một viên ngọc đơn thuần mà là một trái tim của tình cảm, hiện đang bị phong ấn sâu hơn trong hầm mộ, là chìa khóa để giải thoát Hàn Liệt và khôi phục sự cân bằng tình – vô tình cho Phàm Trần.
“Ta hiểu rồi… Thiên Tâm Ngọc… nó là trái tim của những kẻ lãng quên, và cũng là hy vọng của chúng ta! Là chìa khóa để giải cứu Hàn Liệt và mang tình trở lại Phàm Trần!” Lâm Khải nói, đôi mắt hắn sáng rực, tràn đầy sự thấu hiểu cùng quyết tâm sắt đá.
Ánh sáng từ bệ đá dần tắt, căn phòng trở lại vẻ âm u song đã ấm áp cùng thanh tịnh hơn rất nhiều. Khí tức “vô tình” đã bị xua tan hoàn toàn, thay vào đó là một luồng linh khí “hữu tình” thuần khiết, dịu mát.
Sau khi dòng chảy ký ức kết thúc, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của Lâm Khải lại rung động, tỏa sáng, chỉ dẫn đến một bức tường đá lớn ở cuối căn phòng. Trên bức tường, một biểu tượng hoa sen cổ kính ẩn hiện, như đang chờ được đánh thức.
Lâm Khải tiến đến, đặt tay lên bức tường. Các phù văn cổ xưa trên bức tường bừng sáng, và một khe nứt chậm rãi xuất hiện, lan rộng, để lộ một lối đi sâu hơn. Lối đi này tĩnh lặng, không còn chút dấu vết của “vô tình” mà chỉ tỏa ra một luồng khí tức ấm áp, thuần khiết đến lạ thường.
Lý Thanh Thanh nhìn vào lối đi, ánh mắt nàng lấp lánh hy vọng. “Đây là lối vào nơi Thiên Tâm Ngọc đang bị phong ấn! Nơi trái tim của tình cảm được bảo vệ và ngủ yên.”
Lâm Khải quay lại nhìn Mộc Lan và Lý Thanh Thanh, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. “Hành trình này sẽ không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau giải phóng Thiên Tâm Ngọc, và giải cứu Hàn Liệt, mang tình trở lại cho thế giới.”
Mộc Lan cùng Lý Thanh Thanh dứt khoát gật đầu. Ánh mắt Mộc Lan rực cháy niềm tin cùng quyết tâm. “Ta sẵn sàng! Cứu Hàn Liệt và báo thù Vô Tình Tông!” Lý Thanh Thanh cũng mỉm cười, vẻ mặt đầy kiên cường. “Cùng tiến lên, Tiểu Khải!”
Từ xa, Trần Hạo cảm nhận được luồng khí tức “hữu tình” bùng nổ mạnh mẽ và thuần khiết từ hầm mộ. Ông nở nụ cười mãn nguyện, biết rằng Lâm Khải đã tìm thấy con đường tiếp nối cùng sứ mệnh của mình. Gánh nặng ngàn năm trong lòng ông vơi đi phần nào.
Song đúng lúc đó, một chấn động dữ dội bất ngờ lan truyền từ sâu trong lòng đất, khiến cả hầm mộ rung chuyển. Tiếng gầm rú điên loạn của Hàn Liệt, vốn đã bị phong tỏa trong đại điện, đột nhiên vang vọng rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể hắn đã phá vỡ mọi xiềng xích và đang tiến đến gần. Cùng với đó là một luồng khí tức “Vô Tình Chi Nguyên” cực đoan, mạnh mẽ đến mức khiến không gian méo mó, đang cuồn cuộn tràn vào lối đi bí mật.
“Không hay rồi!” Lý Thanh Thanh thốt lên, mặt nàng tái nhợt. “Huyền Ảnh đã đến, và hắn đang giải phóng toàn bộ Vô Tình Chi Nguyên để phá hủy nơi này!”
Lâm Khải siết chặt tay, nhìn về phía lối đi tối tăm dẫn đến Thiên Tâm Ngọc, rồi lại nhìn về phía sau, nơi tiếng gầm rú của Hàn Liệt cùng khí tức “vô tình” đang ập đến. Hắn biết, thời gian của họ không còn nhiều. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chờ đợi họ, ngay tại ngưỡng cửa của sự thật, và số phận của Thiên Tâm Ngọc, của Hàn Liệt, của cả Phàm Trần, đều phụ thuộc vào quyết định của hắn trong khoảnh khắc này.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: