Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 79: Khoảnh Khắc Lòng Trắc Ẩn
Luồng khí tức thanh khiết, ấm áp của mật đạo vẫn bao bọc Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, nhưng sâu thẳm trong đó, Mộc Lan vẫn cảm nhận được một nỗi bất an mơ hồ. Luồng khí tức kỳ lạ siết chặt thân thể nàng, cố gắng kìm hãm ngọn lửa căm phẫn đang âm ỉ cháy trong lòng nàng đối với Vô Tình Tông. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt tinh quái nheo lại, cảnh giác với mọi biến động.
Lý Thanh Thanh bước đi cẩn trọng phía sau Lâm Khải, linh khí thanh khiết của nàng tự động vận chuyển, tạo thành một lá chắn mỏng manh. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng khí tức cổ xưa trong mật đạo đang hòa quyện một cách quái dị với những tia Vô Tình Chi Nguyên yếu ớt, lẫn vào đó là tiếng gầm rú bi thương, đứt quãng của Hàn Liệt, tựa hồ một con thú hoang bị thương đang cố gắng giãy giụa trong lồng sắt. Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú của nàng.
Lâm Khải điềm tĩnh dẫn đầu, vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát cùng ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc bao bọc lấy cậu, xua tan mọi khí tức lạnh lẽo. Cậu cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ với khí tức cổ xưa trong mật đạo, và sâu thẳm trong linh giác, một luồng năng lượng hỗn loạn, đau đớn từ Hàn Liệt đang cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa như một cơn bão dữ dội sắp bùng phát.
“Thiên Tâm Ngọc đang ở rất gần, ta có thể cảm nhận được!” Lý Thanh Thanh khẽ thốt lên, giọng nàng có chút hưng phấn xen lẫn lo lắng.
Mộc Lan gật đầu dứt khoát, nỗi căm phẫn trong lòng nàng bỗng chốc hóa thành quyết tâm sắt đá. “Dù có là bẫy của Vô Tình Tông, ta cũng phải xông vào! Ta sẽ chẳng để chúng giam cầm thêm bất kỳ ai nữa!”
Lâm Khải không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cậu tăng tốc bước chân, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cũng nhanh chóng theo sát. Cả ba lao đi như những mũi tên xuyên qua bóng tối mật đạo, theo dấu vết của Thiên Tâm Ngọc và nỗi đau day dứt từ Hàn Liệt.

Đột nhiên, không gian phía trước vặn vẹo dữ dội, tựa hồ bị một bàn tay vô hình xé toạc. Một khe nứt màu đen kịt, sâu hun hút, xé toạc không khí ngay trước mặt họ. Từ khe nứt, một bóng đen lao ra như một mũi tên tẩm độc. Đó chính là Hàn Liệt! Đôi mắt y đỏ ngầu, gương mặt biến dạng vì Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn bao phủ. Y gầm lên một tiếng khàn đục, không chút lý trí, vung trường kiếm đen kịt tấn công thẳng vào Lâm Khải.
“Hàn Liệt!” Mộc Lan và Lý Thanh Thanh kinh hãi thốt lên. Mộc Lan vội rút thanh kiếm bạc ra, thủ thế trước mặt, ánh mắt đầy căm phẫn. Lý Thanh Thanh nhanh chóng tụ linh khí, một luồng ánh sáng xanh lam bùng lên từ lòng bàn tay nàng, chuẩn bị phòng thủ.
“Bí thuật Dịch Chuyển của Vô Tình Tông!” Lý Thanh Thanh quát lên, gương mặt nàng tái nhợt vì kinh ngạc xen lẫn giận dữ. “Chúng cố tình dùng y chặn đường chúng ta! Hàn Liệt đã bị tha hóa hoàn toàn!”
Lâm Khải liên tục né tránh các đòn tấn công hủy diệt của Hàn Liệt một cách khó khăn, thân pháp y uyển chuyển như một chiếc lá trong gió, không một lần ra tay phản công. Cậu cảm nhận sâu sắc nỗi đau và sự giằng xé ẩn sâu trong Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn của Hàn Liệt. Từng đòn đánh của y, dù mang theo sát khí kinh người, nhưng lại ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng khôn cùng, như thể y đang tự hủy hoại chính mình.
“Hàn Liệt… y không phải là kẻ thù! Y là nạn nhân!” Lâm Khải tự nhủ trong lòng, giọng nói nội tâm vang vọng như một tiếng chuông cảnh tỉnh. “Ta không thể làm y bị thương!” Hình ảnh Hàn Liệt chăm sóc muội muội yếu ớt, ánh mắt kiên cường và lạnh lẽo nhưng hành động tận tâm, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm Khải. Cậu nhớ lại lời hứa sẽ cứu Hàn Liệt, sẽ không để y chìm sâu vào sự vô tình. Nỗi đau và sự bất lực của Hàn Liệt hiện rõ trong tâm trí cậu, khiến trái tim cậu như bị bóp nghẹt.

“Tiểu Khải, cẩn thận! Y đã bị khống chế hoàn toàn! Nguy hiểm lắm!” Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng loạt kêu lên, giọng nói họ đầy vẻ hoảng hốt và lo lắng tột độ. Cả hai chuẩn bị lao lên hỗ trợ, linh khí cuồn cuộn trên người, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ Lâm Khải. Hàn Liệt lúc này tựa như một con ác quỷ, sức mạnh hủy diệt của y không hề thua kém một trưởng lão Vô Tình Tông.
Lâm Khải đột ngột giơ tay ra hiệu cho Lý Thanh Thanh và Mộc Lan dừng lại, ánh mắt cậu kiên định không hề lay chuyển, tựa như một ngọn hải đăng giữa biển bão. Cậu dứt khoát hạ xuống mọi phòng thủ, dang rộng hai tay, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và lòng trắc ẩn, hướng thẳng về phía Hàn Liệt đang điên cuồng lao tới.
Hàn Liệt gầm lên một tiếng dữ tợn, trường kiếm đen kịt chĩa thẳng vào Lâm Khải, sát khí kinh người. Y lao tới như một bóng ma, không hề có ý định dừng lại. Đúng lúc đó, Lâm Khải không chút do dự, không chút sợ hãi, lao tới, dùng toàn bộ sức lực của mình ôm chặt lấy Hàn Liệt.
Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát trên ngực Lâm Khải bùng sáng rực rỡ chưa từng thấy, tựa như hai vầng thái dương nhỏ. Vầng hào quang “hữu tình” mãnh liệt, ấm áp bao trùm cả hai, xuyên qua lớp Vô Tình Chi Nguyên đen kịt đang bao phủ Hàn Liệt, truyền hơi ấm và tình cảm thuần khiết vào sâu trong cơ thể y, vào tận sâu thẳm linh hồn đang bị giằng xé.
Hàn Liệt khựng lại, toàn thân y co giật dữ dội, tựa như bị một dòng điện cực mạnh đánh trúng. Đôi mắt đỏ ngầu của y lóe lên một tia sáng yếu ớt của lý trí, xen lẫn nỗi đau đớn tột cùng và sự giằng xé nội tâm không thể tả. Vô Tình Chi Nguyên trong y giãy giụa kịch liệt, cuồn cuộn như một con mãng xà khổng lồ đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích, như muốn xé nát cơ thể y từ bên trong.

Một dòng chảy ký ức đau đớn, hỗn loạn ập vào tâm trí Lâm Khải qua “Tâm Thuật” của cậu. Cậu thấy hình ảnh muội muội Hàn Liệt mỉm cười yếu ớt, đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Cậu thấy cánh đồng hoa oải hương tím ngát, nơi hai huynh muội từng vui đùa. Và cậu thấy lời hứa đau đớn của Hàn Liệt khi chấp nhận “thanh tẩy linh căn”, chấp nhận trở thành một cỗ máy vô tình để đổi lấy sự sống cho muội muội. Nhưng rồi, cậu chứng kiến muội muội Hàn Liệt chết ngay sau đó, để lại Hàn Liệt rơi vào nỗi trống rỗng và tuyệt vọng khôn cùng.
Hàn Liệt rên rỉ thống khổ, không còn là tiếng gầm gừ vô tri, mà là một âm thanh đầy giằng xé, như thể y đang cố gắng nói điều gì đó, cố gắng thoát khỏi xiềng xích của sự vô tình. Y cựa quậy dữ dội trong vòng tay Lâm Khải, Vô Tình Chi Nguyên bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cố gắng chống lại sự xâm nhập của “tình” đang len lỏi vào từng tế bào của y.
Mộc Lan và Lý Thanh Thanh sững sờ chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Nỗi kinh ngạc chuyển thành sự thấu hiểu sâu sắc. Lý Thanh Thanh thì thầm, giọng nàng run run vì xúc động: “Tiểu Khải… y đang đánh thức y! Hạt mầm ‘tình’ đã được gieo!” Ánh mắt nàng rạng rỡ niềm hy vọng. Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, ánh mắt rực cháy niềm tin vào Lâm Khải, nỗi căm phẫn trong nàng giờ đây đã hòa quyện với sự xót xa sâu sắc.
Vô Tình Chi Nguyên trong Hàn Liệt đột ngột bùng nổ, một lực đẩy vô hình mạnh mẽ hất Lâm Khải văng ra. Hàn Liệt ngã vật xuống đất, thân thể co giật dữ dội, Vô Tình Chi Nguyên lại cuồn cuộn bao trùm y, cố gắng phong tỏa hạt mầm “tình” vừa được gieo rắc. Một khe nứt không gian đen kịt khác lại mở ra sau lưng y, lớn hơn và sâu hơn khe nứt lúc nãy.
Hàn Liệt bị kéo mạnh vào khe nứt, biến mất trong màn hắc khí cuồn cuộn. Lần này, Lâm Khải cảm nhận được một tia hy vọng yếu ớt, một hạt mầm “tình” đã được gieo rắc, dù Vô Tình Chi Nguyên vẫn còn đó, vẫn đang cố gắng nuốt chửng y.

Lý Thanh Thanh và Mộc Lan chạy đến đỡ Lâm Khải. Lâm Khải ho nhẹ, vẻ mặt có chút suy yếu nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Hàn Liệt không hề yếu đuối… Y chỉ đang bị giam cầm trong nỗi đau của chính mình!” Lâm Khải thầm hứa, lời thề vang vọng trong tâm khảm.
Ngay sau khi Hàn Liệt biến mất, những phù văn cổ xưa trên vách mật đạo, vốn chỉ mờ nhạt, đột ngột bừng sáng rực rỡ, tựa như hàng ngàn vì sao nhỏ. Một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết hơn trước tỏa ra, dẫn lối sâu hơn vào mật đạo. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của Lâm Khải rung động mạnh mẽ, chỉ về cùng một hướng, tựa hồ đang reo vui.
Lý Thanh Thanh kinh ngạc: “Đây là… chỉ dẫn của Thiên Tâm Ngọc! Hành động của Tiểu Khải đã làm suy yếu kết giới ẩn, hé lộ lối đi chân chính!” Nàng nhìn Lâm Khải với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hy vọng.
Cùng lúc đó, ở đại điện, tình hình đã đến mức ngàn cân treo sợi tóc. Vương Hạo ho ra một ngụm máu đen, thân thể y run rẩy, linh lực cạn kiệt. Y cảm thấy từng thớ thịt đau nhức, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, đứng chắn trước Lưu Nguyệt. “Sư muội, chúng ta phải cầm cự! Sư đệ Khải sẽ tìm được Thiên Tâm Ngọc! Ta tin vào y!” Tiếng y gằn lên, đầy kiên cường dù thân thể đã đến giới hạn.
Lưu Nguyệt, gương mặt xanh xao, run rẩy, nhưng nàng siết chặt tay Vương Hạo, nước mắt lưng tròng. “Đúng vậy! Tiểu Khải sẽ chẳng bỏ rơi chúng ta! Chàng sẽ trở lại!” Niềm tin mãnh liệt vào Lâm Khải là nguồn sức mạnh duy nhất giúp nàng đứng vững, dù linh lực đã cạn kiệt và những tu sĩ Vô Tình Tông đang ập tới như lũ dữ.

Lý Trưởng lão và Lý Phong cũng đang kiệt sức, cố gắng đối phó với làn sóng tấn công của các tu sĩ Vô Tình Tông. Linh lực của họ đã gần cạn, nhưng cả hai vẫn chẳng lùi bước, kiên cường bảo vệ bằng hữu. Huyền Ảnh đứng giữa đại điện, ánh mắt hắn lướt qua những kẻ đang kiệt sức, mỉm cười khinh miệt trước sự kiên trì vô vọng của họ. Hắn vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập xuống, tựa hồ muốn nghiền nát tất cả, kết thúc mọi thứ.
Trở lại mật đạo, Lâm Khải cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ đại điện, linh giác của y tựa hồ bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của Vô Tình Chi Nguyên và tiếng kêu tuyệt vọng của những bằng hữu. “Sư Tỷ, Mộc Lan… chúng ta phải nhanh lên! Bằng hữu của chúng ta đang chờ!” Cậu nói, giọng điệu đầy quyết đoán và dứt khoát, ánh mắt rực cháy ý chí.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng loạt gật đầu dứt khoát, ánh mắt rực cháy quyết tâm, chẳng chút do dự. Cả ba cùng nhau bước đi vững chãi, đầy quyết tâm, hướng sâu hơn vào mật đạo, nơi luồng khí tức ấm áp từ Thiên Tâm Ngọc ngày càng mạnh mẽ, tựa hồ một lời mời gọi đầy hy vọng.
Từ xa trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải, cùng với luồng khí tức đau đớn và giằng xé từ Hàn Liệt vừa biến mất. Ông mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm được trút bỏ phần nào, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc về trận chiến định mệnh sắp tới. Ông biết, Lâm Khải đã tìm thấy “tình” trong sự “vô tình” của Hàn Liệt, đã thấu hiểu bi kịch của y. Hy vọng của ông đặt trọn vào thiếu niên ấy. “Tiểu Khải… hãy mang lại ánh sáng cho Phàm Trần này!” Ông thì thầm, tiếp tục vai trò người hộ đạo thầm lặng, dõi theo từng bước chân của Lâm Khải, tin tưởng rằng y sẽ chẳng phụ lòng mong mỏi của tất cả.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: