Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 95: Vết Nứt Trong Lòng Đạo Sĩ

Cập nhật lúc: 2026-07-28 17:09:51 | Lượt xem: 1

“Hàn Liệt! Ngươi dám phản bội ta?!”

Tiếng gầm giận dữ của Huyền Ảnh vang vọng khắp hang động băng giá, xé toạc sự tĩnh mịch, khiến những băng thạch nhọn hoắt run rẩy, rơi lả tả. Vô Tình Chi Nguyên đen kịt cuồn cuộn bùng phát từ thân y, phá nát một cột băng lớn ngay phía trước, biến nó thành vô số mảnh vụn sắc lạnh. Ánh mắt y, vốn đã lạnh lẽo như băng vạn năm, giờ đây lóe lên sự tức giận tột cùng, pha lẫn một chút kinh hoàng khó tả. Y không thể chấp nhận sự thật vừa diễn ra. Hàn Liệt – con cờ chủ chốt y dày công thao túng, đã hoàn toàn bị tẩy sạch mọi cảm thức – lại dám phản phệ công kích của y, chỉ vì một kẻ mang ‘tình’ hèn yếu như Lâm Khải.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vết Nứt Trong Lòng Đạo Sĩ

Một tu sĩ Vô Tình Tông trẻ tuổi, sắc mặt tái nhợt, quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy không ngừng. Hắn cố gắng nuốt nước bọt, giọng nói lạc đi vì kinh hãi: “Bẩm… bẩm sư huynh Huyền Ảnh… Lục Phong hắn… hắn đã thất bại. Hắn bị Lâm Khải đánh bại… và có vẻ như… có vẻ như đã bị gieo rắc ‘tình’…”

“Vô dụng! Một tên phế nhân!” Huyền Ảnh gầm lên, tiếng nói như sấm rền, khiến tu sĩ trẻ co rúm lại. “Một tên Lục Phong yếu kém như vậy, ta đã không nên tin tưởng giao cho hắn nhiệm vụ theo dõi! Lâm Khải… cái tên đó lại dám phá hoại kế hoạch của ta hết lần này đến lần khác!”

Huyền Ảnh đứng bật dậy, mỗi bước chân của y đều mang theo sát khí ngút trời, khiến nền băng nứt rạn. Y sải bước đi tới, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm quét qua tu sĩ trẻ. “Hàn Liệt đang ở đâu? Ta cảm nhận được nguồn Vô Tình Chi Nguyên trong y đang hỗn loạn. Rõ ràng là hạt mầm yếu ớt của Lâm Khải đã bắt đầu phát huy tác dụng!”

Tu sĩ trẻ run rẩy chỉ về phía sâu trong mật đạo, nơi có một lối đi bí mật vừa được Lâm Khải mở ra. “Y… y đã theo Lâm Khải vào đó… nhưng nguồn Vô Tình Chi Nguyên của y vẫn bị sư huynh khống chế…” Hắn cố gắng giải thích, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ dần dưới áp lực của Huyền Ảnh.

“Hừ! Đồ vô dụng!” Huyền Ảnh hừ lạnh, sự khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt. “Ta sẽ đích thân đi nghiền nát ngọn lửa yếu ớt trong lòng y. Và Hàn Liệt… ta sẽ cho y thấy, ‘tình’ chỉ là xiềng xích, gông cùm trói buộc linh hồn! Y sẽ mãi mãi là nô lệ của Vô Tình Chi Nguyên!”

Với một ý chí sắt đá, Huyền Ảnh vung tay, không gian trước mặt y đột ngột rạn nứt, tạo thành một vết nứt đen kịt, thăm thẳm. Luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn tuôn ra từ vết nứt, như một cánh cổng dẫn tới U Minh. Y bước thẳng vào đó, không chút do dự. Tu sĩ trẻ và một nhóm tu sĩ Vô Tình Tông khác, dù sợ hãi tột độ, vẫn phải nghiến răng theo sau, lao vào vết nứt hư không đang dần khép lại. Ánh sáng cuối cùng của hang động băng giá bị màn đêm đen kịt nuốt chửng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vết Nứt Trong Lòng Đạo Sĩ

***

Lâm Khải vừa đặt chân qua ranh giới lối đi cổ xưa, cảm nhận luồng quang mang ấm áp bỗng chốc biến mất không dấu vết. Không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo quỷ dị, như thể một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp méo thực tại. Toàn bộ tầm mắt cậu bị nuốt chửng bởi một màu đen kịt, không một tia sáng nào có thể xuyên qua. Không có bất kỳ âm thanh nào, chỉ có sự tĩnh mịch đến rợn người, như thể mọi sự sống, mọi tiếng động đều đã bị hút cạn.

Một cảm giác hư vô tột cùng, lạnh lẽo gấp trăm lần Vực Sâu Vô Tình mà cậu từng trải qua, bỗng chốc bao trùm lấy toàn thân Lâm Khải. Đó không phải là cái lạnh thấu xương thông thường, mà là cái lạnh thấm sâu vào linh hồn, muốn phong bế mọi cảm thức, mọi ký ức. Da thịt cậu như bị ngàn vạn sợi tơ vô hình siết chặt. Tâm mạch cậu như bị phong bế, mỗi nhịp đập đều trở nên nặng nề, khó khăn. Linh lực “hữu tình” trong kinh mạch cậu bắt đầu trì trệ, như bị một bức tường vô hình ngăn cản.

Trên ngực Lâm Khải, chiếc vòng cổ gỗ mục, vốn đã hòa làm một với Thiên Tâm Ngọc và Uẩn Tình Ngọc, đột ngột phát ra những tiếng “rắc… rắc…” chói tai. Âm thanh đó không giống như tiếng gỗ mục bị phá hủy, mà giống như tiếng vỏ trứng bị phá vỡ từ bên trong, hay tiếng một hạt mầm đang cựa mình vươn lên khỏi lớp đất khô cằn. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt chiếc vòng, nhưng thay vì mục nát, chúng lại phát ra một thứ quang mang hổ phách ấm áp, như những huyết mạch năng lượng đang bừng cháy. Ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc cũng hòa quyện vào, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, bao bọc lấy Lâm Khải.

Vầng hào quang đó không chỉ là lá chắn vật lý, mà còn là khiên tinh thần, đẩy lùi khí tức “vô tình” đang cố gắng xâm nhập tâm thần Lâm Khải. Cậu cảm nhận áp lực khổng lồ đè nén linh hồn, muốn xóa nhòa vạn vật, mọi ký ức, mọi cảm thức. Nhưng ánh mắt Lâm Khải vẫn kiên định, không hề nao núng. Cậu thấu triệt bản chất của nơi này. Đây chính là sự đối đầu trực diện với “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa, một thực thể đã tồn tại từ trước thời hồng hoang, muốn biến thế giới này thành một cõi hư vô.

“Đây chính là bản chất thực sự của ‘vô tình’ sao?” Lâm Khải tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói vang vọng trong hư không tĩnh mịch. “Một sự trống rỗng đến tận cùng, muốn xóa nhòa vạn vật… muốn biến mọi linh hồn thành tro bụi vô tri. Nhưng ‘tình’ của ta sẽ không bao giờ khuất phục! Nỗi đau của ta, ký ức của ta, tình yêu thương của ta… chúng sẽ là ngọn lửa thiêu đốt sự vô tình này!”

Linh lực “hữu tình” trong kinh mạch Lâm Khải cuồn cuộn chảy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự dung hợp hoàn mỹ với Thiên Tâm Ngọc đã giúp cậu đạt tới cảnh giới mới, nơi mọi cảm xúc đều được chuyển hóa thành sức mạnh thuần khiết. Chiếc vòng cổ gỗ, giờ đây rạn nứt nhưng không hề suy yếu, đang giải phóng toàn bộ tiềm năng cổ xưa của Tâm Ngữ Tộc, hòa làm một với linh hồn Lâm Khải, trở thành một phần không thể tách rời của cậu. Mỗi vết nứt trên nó là một cánh cửa mở ra nguồn sức mạnh vô tận của “tình”.

Đột nhiên, Lâm Khải cảm nhận một luồng dao động mạnh mẽ trong hư không đen kịt. Linh giác cậu cảnh báo nguy hiểm đang cận kề.

Một vết nứt hư không màu đen, tựa như một vết sẹo xấu xí trên màn nhung hắc ám, đột ngột xuất hiện trước mặt Lâm Khải. Từ bên trong vết nứt, một luồng khí tức lạnh lẽo, tàn độc tràn ra, mang theo sự khinh miệt và sát khí. Huyền Ảnh bước ra, thân ảnh y cao lớn, khoác hắc bào, dung nhan lạnh lùng như tượng đá. Đôi mắt y sâu thẳm như vực thẳm không đáy, ẩn chứa sự tàn độc và khinh bỉ tột cùng.

Theo sau Huyền Ảnh là Hàn Liệt. Y vẫn khoác bộ đạo bào u ám của Vô Tình Tông, nhưng giờ đây, thân thể y bị xiềng xích bởi những sợi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt dày đặc hơn bao giờ hết, quấn chặt lấy tứ chi và cổ họng, như những con rắn độc siết chặt con mồi. Đôi mắt y đỏ ngầu, trống rỗng, không chút sự sống, nhưng sâu thẳm bên trong, Lâm Khải vẫn cảm nhận được một nỗi đau đớn âm ỉ đang giằng xé linh hồn y.

“Kẻ mang ‘tình’ hèn yếu!” Huyền Ảnh cất giọng trầm thấp, lạnh lẽo, tiếng nói vang vọng khắp hư không tĩnh mịch, như tiếng lưỡi kiếm cứa vào băng. Y nhếch mép cười khinh miệt, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lâm Khải, như muốn lột trần mọi suy nghĩ của cậu. “Ngươi cuối cùng cũng tự chui vào lưới. Ngươi nghĩ rằng cái thứ ‘tình’ yếu ớt của ngươi có thể chống lại Đại Đạo vô tình sao? Hãy xem, đây là kết cục cho những kẻ si mê ‘tình’!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vết Nứt Trong Lòng Đạo Sĩ

Huyền Ảnh vung tay, không khí xung quanh Hàn Liệt lập tức trở nên nặng nề hơn. Y ra lệnh, giọng nói đầy uy quyền và tàn độc: “Hàn Liệt, nghiền nát ngọn lửa yếu ớt trong lòng y! Cho y thấy sự ngu xuẩn của mình!”

Hàn Liệt không nói một lời. Đôi mắt đỏ ngầu của y vẫn trống rỗng, vô hồn, nhưng thân thể y lập tức di chuyển theo lệnh. Y vung trường kiếm ô hắc, một luồng kiếm khí đen kịt mang theo Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn lao thẳng về phía Lâm Khải. Động tác của y nhanh như chớp, dứt khoát và tàn nhẫn, không chút lưu tình.

Thế nhưng, trong khoảnh khắc trường kiếm chỉ còn cách Lâm Khải một tấc, Hàn Liệt đột ngột khựng lại. Đó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ, đủ để Lâm Khải nhận ra sự giằng xé trong đôi mắt đỏ ngầu của y. Một tia đau đớn, một thoáng bối rối lướt qua, rồi nhanh chóng bị Vô Tình Chi Nguyên đen kịt nhấn chìm.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vết Nứt Trong Lòng Đạo Sĩ

Lâm Khải không phản công. Cậu liên tục né tránh những đường kiếm sắc lẹm của Hàn Liệt, thân hình nhỏ bé nhưng uyển chuyển trong hư không đen kịt. Hào quang “hữu tình” từ Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ (giờ đây, những vết nứt trên vòng cổ không còn là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là những đường vân phát sáng rực rỡ, tựa huyết mạch năng lượng bừng cháy, tỏa ra luồng khí tức ấm áp mạnh mẽ hơn bao giờ hết) bùng lên mãnh liệt, cố gắng tiếp xúc với Hàn Liệt, truyền đi những luồng “tình ý” thuần khiết.

Khi làn sóng “tình ý” của Lâm Khải chạm vào Hàn Liệt, thân thể y đột ngột co giật kịch liệt. Vô Tình Chi Nguyên đen kịt quanh y trở nên hỗn loạn, giằng xé với luồng năng lượng ấm áp. Hàn Liệt rên lên một tiếng thống khổ, không phải tiếng gầm gừ vô tri của yêu thú, mà là tiếng rên của một linh hồn đang bị tra tấn, đấu tranh giữa hai thái cực đối lập.

Trong khoảnh khắc giằng xé đó, đôi mắt đỏ ngầu của Hàn Liệt thoáng hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng, tựa đoạn phim quay chậm trong tâm trí Lâm Khải qua sự kết nối của Tâm Thuật: gương mặt em gái y mỉm cười hồn nhiên, hình ảnh làng Sương Mộc yên bình trước tai ương, và ánh mắt kiên định của Lâm Khải trong những ngày đầu gặp gỡ. Những ký ức đó, dù chỉ là thoáng qua, đã tạo ra một vết nứt sâu sắc trong bức tường vô tình mà Huyền Ảnh đã dựng lên trong Hàn Liệt.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Vết Nứt Trong Lòng Đạo Sĩ

Và rồi, một tiếng thì thầm đứt quãng, yếu ớt vang lên trong hư không tĩnh mịch, chỉ đủ cho Lâm Khải nghe thấy, tựa lời cầu cứu từ sâu thẳm linh hồn: “Lâm… Khải…”

Sắc mặt Huyền Ảnh biến đổi, từ vẻ khinh miệt ban đầu chuyển sang phẫn nộ tột cùng và kinh hoàng. Y cảm nhận được sự hỗn loạn dữ dội trong Vô Tình Chi Nguyên của Hàn Liệt, và quan trọng hơn, y cảm nhận được “vết nứt” trong đạo tâm vô tình mà y đã dày công xây dựng.

“Ngươi… dám phản bội ta! Ngươi nghĩ rằng cái ‘tình’ hèn yếu đó có thể cứu được ngươi sao, Hàn Liệt?!” Huyền Ảnh gầm lên, giọng nói đầy căm hờn và sự khó tin. Y không ngờ hạt mầm ‘tình’ của Lâm Khải lại có thể gây ra chấn động lớn đến vậy, phá vỡ sự khống chế tuyệt đối của y.

Y vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn, trút xuống Hàn Liệt, cố gắng áp chế hoàn toàn hạt mầm “tình” đang trỗi dậy. Hàn Liệt gào lên đau đớn, thân thể y giãy giụa kịch liệt, những sợi xích sắt Vô Tình Chi Nguyên siết chặt hơn, gần như muốn xé toạc linh hồn y ra làm đôi.

Lâm Khải cảm nhận nỗi đau thấu xương của Hàn Liệt, và sự tức giận của Huyền Ảnh. Cậu biết mình không thể chiến đấu trực diện với cả Huyền Ảnh và Hàn Liệt trong tình trạng này. Linh giác của cậu, được Thiên Tâm Ngọc gia cố, giúp Lâm Khải cảm nhận được một luồng khí tức khác, yếu ớt hơn nhưng ấm áp, thuần khiết, từ sâu hơn trong mật đạo. Đó chính là “Nguồn Suối Cảm Ứng” mà Thiên Tâm Ngọc đã chỉ dẫn.

“Nguồn Suối Cảm Ứng… Ta phải đến đó!” Một quyết định nhanh chóng, kiên định nảy ra trong tâm trí Lâm Khải. “Đó là hy vọng duy nhất để cứu Hàn Liệt và đánh thức Thiên Đạo. Ta không thể để bị mắc kẹt ở đây!”

Lâm Khải tập trung linh lực “hữu tình” đã được cường hóa, dồn toàn bộ sức mạnh vào Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ. Một làn sóng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ cậu, không mang sát ý, mà là sự “thấu hiểu” và “bảo vệ” thuần túy. Làn sóng này lan tỏa nhanh chóng, đẩy lùi Huyền Ảnh và Vô Tình Chi Nguyên đang áp chế Hàn Liệt.

Huyền Ảnh bị làn sóng “tình” thuần túy đánh bật lùi vài bước. Y cảm thấy một cơn đau nhói trong đạo tâm vô tình của mình, như một vết bỏng rát đang lan rộng. Cơn đau đó không đến từ sức mạnh vật lý, mà từ sự va chạm với một thứ mà y đã cố gắng chối bỏ và đoạn tuyệt suốt bao năm tháng.

Y gầm lên tức giận, ánh mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ: “Được lắm, Lâm Khải! Ngươi sẽ phải trả giá! Ta sẽ khiến ngươi hối hận vì đã dám thách thức ta và Vô Tình Tông!”

Huyền Ảnh vung hắc bào, cuốn lấy Hàn Liệt – người đang giãy giụa trong bất tỉnh, hạt mầm “tình” vẫn âm ỉ cháy sâu trong linh hồn y – cùng các tu sĩ Vô Tình Tông còn lại. Y nhanh chóng rút lui vào một khe nứt hư không khác, biến mất không dấu vết, để lại hư không đen kịt trở lại với sự tĩnh mịch đáng sợ.

Lâm Khải đứng vững, ánh mắt kiên nghị hướng về phía trước, nơi luồng khí tức ấm áp của “Nguồn Suối Cảm Ứng” đang gọi mời. “Hàn Liệt, ta nhất định sẽ trở lại cứu huynh!” Lời hứa đó vang vọng trong hư không tĩnh mịch, tựa lời thề sắt đá.

Trên đỉnh tháp cổ kính xa xôi, Trần Hạo chứng kiến toàn bộ sự tình. Khóe môi ông khẽ mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy niềm tin và hy vọng tuyệt đối vào Lâm Khải. Ông khẽ thì thầm vào gió, giọng nói nhẹ bẫng như một làn hơi: “Tiểu Khải… con đã làm được. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện trong trái tim của ‘vô tình’. Thiên Đạo Hữu Tình… đang đến gần.”

Lâm Khải cất bước, những bước chân nhỏ bé nhưng vững chãi vào sâu hơn trong mật đạo, hào quang “hữu tình” rực sáng từ cậu dẫn lối, soi sáng con đường phía trước. Mỗi bước chân của cậu đều mang theo sự kiên định, lòng trắc ẩn và niềm hy vọng mãnh liệt. Cậu biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, nhưng với “Thiên Đạo Hữu Tình” trong tim, cậu sẽ không bao giờ lùi bước.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8