Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 124: ** Son môi: Làm tăng sức quyến rũ của mị công.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:33:27 | Lượt xem: 3

**Chương 124: Nhất Tiếu Khuynh Thành, Nhất Thoa Diệt Đạo**

Sương mù buổi sớm tại Vân Hải Thành vẫn còn chưa tan hẳn, nhưng con phố dẫn đến cửa tiệm tạp hóa của Diệp Trần đã nhộn nhịp như trẩy hội. Kể từ sau khi bộ dưỡng da Ohui làm khuynh đảo giới nữ tu, nơi này không còn là một tiệm tạp hóa hẻo lánh nữa mà đã trở thành "Thánh địa nhan sắc" trong mắt phái đẹp ở khắp Đông Nhất Lục.

Diệp Trần ngáp dài một cái, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, thân hình lười biếng nằm vật ra trên chiếc ghế tựa bằng tre. Anh lim dim mắt nhìn Thanh Loan đang cẩn thận dùng một chiếc khăn lụa mềm mại lau chùi kệ kính trưng bày.

"Chủ thượng, hôm nay tinh thần của ngài có vẻ không tệ." Thanh Loan mỉm cười nói. Làn da của cô sau một thời gian ngắn dùng đồ dưỡng da của hệ thống đã trở nên trắng mịn như mỡ đông, mỗi cử động đều toát ra một luồng khí chất thanh tân thoát tục.

Diệp Trần hừ một tiếng từ trong mũi: "Sáng sớm đã bị tiếng linh thạch của hệ thống làm cho thức giấc, muốn ngủ thêm cũng không được. À này, đống hàng mới tối qua ta vừa khui, em đã sắp xếp lên kệ chưa?"

Thanh Loan gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tò mò: "Dạ rồi ạ. Nhưng mà… Chủ thượng, những ống trụ nhỏ màu đen, phía trên có khắc chữ 'MAC' đó là vật phẩm gì vậy? Nhìn qua không có linh khí dao động, nhưng bên trong lại chứa đựng một loại sắc độ rực rỡ đến mức khiến tim người ta đập nhanh."

Diệp Trần ngồi bật dậy, trong mắt lóe lên tia sáng của một "gian thương" chuyên nghiệp. Anh ngoắc tay bảo Thanh Loan lại gần, rồi cầm một cây son màu đỏ thuần lên, vặn nhẹ phần đáy.

*Tách.*

Một khối trụ màu đỏ thẫm như máu rồng, lại mang theo độ lì mịn màng như nhung hiện ra dưới ánh nắng ban mai.

"Cái này, ở chỗ của ta gọi là Son Môi." Diệp Trần mỉm cười huyền bí. "Nếu như Ohui là nền tảng để vạn vật sinh sôi, thì cây son này chính là 'đường ranh giới' giữa một nữ tu bình thường và một Tuyệt thế Hồng nhan."

Vừa nói, Diệp Trần vừa liếc nhìn bảng điều khiển của hệ thống hiện ra trước mặt:

[Tên vật phẩm: Son môi MAC – Phiên bản Red Ruby.]
[Phẩm cấp: Thiên cấp (Trong phạm vi tiệm).]
[Hiệu quả đặc biệt:
1. Tăng cường 500% sức quyến rũ tự nhiên.
2. Với người tu luyện Mị Công: Chuyển hóa sức mạnh mê hoặc thành 'Thần hồn trực kích'. Nhất tiếu khuynh thành, nhất thoa diệt đạo. Đối phương cấp độ thấp hơn Hóa Thần sẽ rơi vào trạng thái 'Si ngốc' trong 10 nhịp thở.
3. Độ bền màu: Vĩnh cửu trước tác động của sấm sét, cuồng phong hoặc đan hỏa.]

Diệp Trần tặc lưỡi. Hệ thống này đúng là biết cách buff hàng. Một cây son mà có thể làm đứng hình cả một vị cao thủ Hóa Thần? Nếu thứ này lọt vào tay một nữ tu Mị phái, chẳng phải cô ta có thể quấy đảo cả Tiên giới sao?

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng bước chân dồn dập nhưng lại vô cùng uyển chuyển. Một mùi hương nồng nàn, quyến rũ như hoa anh túc lan tỏa khắp căn phòng.

Một nữ nhân vận y phục màu tím sẫm, thân hình bốc lửa đến mức khiến không khí cũng phải nóng lên, bước vào trong tiệm. Trên đầu nàng cài một cây trâm hình nhện đen, đôi mắt lẳng lơ nhưng chứa đầy sát khí.

Dạ Lệ – Trưởng lão của Hợp Hoan Tông thuộc Ma giới, biệt hiệu là "Vong Hồn Ma Nữ". Nàng ta đã vượt vạn dặm từ Ma giới xa xôi, băng qua các nút thắt không gian chỉ vì nghe tin ở Vân Hải Thành có một cửa tiệm có thể khiến nữ nhân "tái tạo thiên tư".

Thanh Loan lập tức chắn trước mặt Diệp Trần, linh lực trong người bắt đầu vận chuyển: "Người của Ma giới? Tiệm của chúng tôi có quy tắc, không được dùng võ lực trong phạm vi mười trượng."

Dạ Lệ cười hì hì, giọng nói mị hoặc đến tận xương tủy: "Tiểu muội muội đừng căng thẳng. Ta đến đây là khách, nghe nói ông chủ ở đây có thần vật có thể giúp người ta đột phá Mị thuật?"

Nàng ta nhìn lướt qua cửa hàng, cuối cùng dừng lại ở cây son đỏ rực trên tay Diệp Trần. Chỉ một cái liếc mắt, trái tim của đại ma đầu này đã hẫng đi một nhịp. Nàng tu luyện Thiên Ma Mị Công đến tầng thứ chín, vốn dĩ đã có thể mê hoặc vạn dân, nhưng nàng luôn cảm thấy sắc mặt mình quá mức nhợt nhạt, mị lực vẫn còn thiếu một điểm "nhấn" để có thể khống chế thần hồn của các lão quái nguyên anh chính đạo.

Diệp Trần không hề sợ hãi, ngược lại còn đẩy cây son về phía trước: "Khách quý tới cửa, giới tính không quan trọng, chủng tộc không quan trọng, quan trọng là có… linh thạch không?"

Dạ Lệ sững người trước vẻ bình thản của Diệp Trần, sau đó cười lớn, lôi ra một túi linh thạch cực phẩm đặt lên bàn: "Chỉ cần đồ tốt, linh thạch không phải vấn đề."

"Cây này gọi là Ruby Woo, màu đỏ của quyền lực." Diệp Trần bắt đầu rót mật vào tai khách hàng. "Nó không phải là đan dược, cũng không phải là linh bảo. Nhưng khi cô thoa nó lên, dù là Phật đà hay Kiếm thánh, chỉ cần nhìn vào đôi môi của cô, đạo tâm của họ sẽ lập tức nứt vỡ."

Dạ Lệ bán tín bán nghi, cầm lấy cây son theo chỉ dẫn của Diệp Trần, đứng trước một tấm gương lớn làm bằng thủy tinh của tiệm. Nàng khéo léo vẽ một đường cong đỏ rực lên bờ môi đầy đặn của mình.

*Oanh!*

Một luồng linh lực vô hình bùng nổ ngay trong tiệm. Thanh Loan giật mình lùi lại một bước.

Dạ Lệ trong gương bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Sắc đỏ kia như một mồi lửa châm vào đống rơm khô là Mị thuật của nàng. Đôi môi ấy đỏ rực, lạnh lùng, sang trọng nhưng lại mang theo một sự khiêu khích vô bờ bến. Thần thái của nàng từ "quyến rũ tầm thường" đột nhiên biến thành "nữ hoàng chi phối".

"Này…" Dạ Lệ thốt lên, chính nàng cũng bị chính hình ảnh của mình trong gương làm cho choáng váng. Nàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào Diệp Trần, vô thức vận chuyển một chút Thiên Ma Mị Công: "Vị chủ quán này, ngươi thấy ta… đẹp không?"

Nếu là bất kỳ ai khác ở Nguyên Anh kỳ, dưới ánh mắt ấy và bờ môi đỏ kia, e rằng đã lập tức quỳ xuống xin làm nô lệ.

Nhưng Diệp Trần chỉ ngoáy tai, nhìn nàng như nhìn một bức tường: "Đẹp thì có đẹp, nhưng đừng có dùng Mị thuật với ta. Trong tiệm này, ta là miễn nhiễm với mọi loại hiệu ứng. Cô mà làm loạn nữa là ta bảo con chó đen kia ra nói chuyện với cô đấy."

Dưới chân ghế của Diệp Trần, Tiểu Hắc đang gặm dở miếng xúc xích bò lười biếng ngước mắt lên. Một tia khí tức từ hồng hoang thượng cổ khẽ lướt qua khiến Dạ Lệ lạnh sống lưng, lập tức thu lại mị công.

Nàng run rẩy nhìn cây son nhỏ trong tay: "Đây… đây thực sự là thần khí! Ta cảm thấy Mị lực của mình đã cô đặc lại thành thực thể. Chỉ cần một nụ hôn gió, ta có thể đánh vỡ hộ thân linh khí của một gã Nguyên Anh đỉnh phong!"

Dạ Lệ không nói hai lời, lập tức gom sạch toàn bộ mười cây son cùng màu trên kệ. "Bao nhiêu linh thạch? Ta mua hết!"

"Mỗi người chỉ được mua một màu, đó là quy tắc của tiệm." Diệp Trần thản nhiên nói, rồi chỉ tay vào đống hộp khác. "Còn có màu hồng cánh sen, màu cam đất, màu nâu trầm… mỗi cái có một công dụng khác nhau. Ví dụ như màu hồng cánh sen này, tu sĩ gọi là 'Bách Hoa Mị Thể', thoa vào sẽ khiến đối phương có cảm giác yêu thương, muốn che chở, rất thích hợp để đi… lừa tiền mấy lão già ngốc nghếch."

Dạ Lệ nghe đến đó thì mắt sáng như sao. Nàng là ma tu, việc lừa tiền lão già chính đạo chính là nghề của nàng!

Giữa lúc đó, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía sau tiệm. Cửu U Ma Tôn, thống lĩnh vĩ đại của Ma giới một thời, giờ đây đang mặc một bộ đồ bảo hộ màu xám, trên tay cầm chiếc rìu rỉ sét, đang chẻ đống củi khô.

Nghe thấy giọng của Dạ Lệ, lão lò dò bước ra, mặt mũi đầy tro than: "Dạ Lệ? Ngươi sao lại ở đây?"

Dạ Lệ nhìn thấy Cửu U Ma Tôn thì há hốc mồm, cây son suýt rơi khỏi tay: "Ma… Ma Tôn đại nhân? Ngài… sao ngài lại đi chẻ củi ở đây?"

Cửu U Ma Tôn mặt già đỏ bừng, liếc nhìn Diệp Trần đang lười biếng nằm đó, rồi thở dài một tiếng: "Đừng nhắc nữa. Bản tôn lỡ tay làm hỏng cái bản lề cửa của tiệm này, giờ phải làm công trả nợ ba năm. Mà thôi, nhìn cây son trong tay ngươi kìa, tốt đấy, mua đi. Ở đây đồ nào cũng là nghịch thiên cải mệnh cả."

Dạ Lệ nuốt nước miếng cái ực. Một Ma Tôn cường đại còn phải chẻ củi trả nợ, nàng rốt cuộc đã bước chân vào cái chốn quái quỷ gì thế này?

Nàng vội vàng trả tiền, lấy đi ba cây son màu khác nhau, rồi cung kính cúi chào Diệp Trần: "Đa tạ chủ quán đã ban cho cơ duyên. Hợp Hoan Tông của ta sau này chắc chắn sẽ là khách quen của ngài."

Nàng biến mất trong một luồng khói tím, để lại một Vân Hải Thành sắp sửa dậy sóng.

Diệp Trần nhìn túi linh thạch vừa thu được, thầm nghĩ: *Đúng là tiền của phụ nữ là dễ kiếm nhất, nhất là phụ nữ tu tiên mà lại còn tu mị công.*

Lúc này, Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn cũng lững thững đi tới. Lão ngửi ngửi mùi hương trong không khí, rồi tò mò nhìn những thỏi son: "Diệp tiểu hữu, lại có hàng mới à? Thứ này có thể ăn được không? Có mùi dâu tây, mùi socola này…"

"Ăn cái đầu ông!" Diệp Trần mắng. "Đây là để thoa môi. Ông mà thoa cái này vào, người ta tưởng ông là lão yêu quái nghìn năm thì khổ cho Thanh Vân Môn lắm."

Trần Huyền Tử cười hắc hắc: "Ta không dùng, nhưng ta có thể mang về cho mấy bà già ở tông môn. Các bà ấy suốt ngày lầu bầu về việc thọ nguyên sắp cạn, dung nhan héo úa. Nếu ta tặng cái này, biết đâu họ lại đưa cho ta thêm mấy viên linh thạch để mua mì tôm."

Nói xong, lão chọn một cây son màu đỏ đất nhã nhặn nhất.

Buổi chiều hôm đó, một sự kiện chấn động đã xảy ra tại buổi đấu giá của Vạn Bảo Các. Dạ Lệ – người vừa mua son của Diệp Trần, xuất hiện với bờ môi đỏ rực đầy uy quyền. Nàng chỉ ngồi yên đó, mỉm cười nhẹ nhàng với vị bán đấu giá, kết quả là vị đại lão Kim Đan kia đã lờ đờ, gõ búa bán rẻ một miếng thiên thạch thượng cổ cho nàng với cái giá… bằng một bữa ăn sáng.

Tin tức "Son môi của tiệm tạp hóa" có thể khống chế ý chí của con người lan truyền như cháy rừng.

Trong tiệm, Diệp Trần đang lướt bảng hệ thống nâng cấp.

[Chúc mừng ký chủ! Doanh số mỹ phẩm đã đạt mốc. Mở khóa mặt hàng mới: Nước tẩy trang (Essential Oil). Lưu ý: Chỉ có nước tẩy trang của hệ thống mới có thể tẩy được màu son MAC vĩnh cửu. Ký chủ nên bán kèm để tăng doanh thu.]

Diệp Trần cười thầm trong bụng: *Thâm độc, đúng là hệ thống này thâm độc y như mấy hãng mỹ phẩm hiện đại vậy. Bán sơn xong thì phải bán dung môi tẩy rửa. Chuỗi giá trị này… Tiên giới chuẩn bị sạch túi linh thạch đi là vừa.*

Thanh Loan đứng bên cạnh, thấy Diệp Trần cười thì càng thêm kính nể. Cô nghĩ thầm: *Chủ thượng chắc hẳn đang trù tính một kế hoạch to lớn để thống nhất linh giới thông qua con đường nhan sắc. Đúng là bậc trí giả lấy tĩnh chế động!*

Tiểu Hắc vẫy đuôi, kêu lên "Gâu" một tiếng, đòi thêm một cây xúc xích bò. Ma Tôn bên ngoài vẫn miệt mài chẻ củi. Tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa lòng Vân Hải Thành dường như vẫn bình yên như thế, nhưng những cây son môi nhỏ bé kia đang âm thầm vẽ lại ranh giới sức mạnh của cả một kỷ nguyên.

Đúng như Diệp Trần đã dự đoán, tối hôm đó, một hàng dài những lão quái vật lừng lẫy, đầu râu tóc bạc, đang ngượng ngùng xếp hàng trước cửa tiệm. Họ không mua cho họ, họ mua để… cứu lấy đạo tâm của các đệ tử nam, hoặc đơn giản là để làm hài lòng những vị phu nhân đang nổi cơn lôi đình vì không có son.

Diệp Trần thong thả pha một ly trà sữa (vừa mới mở khóa từ phần thưởng nhiệm vụ), nhấp một ngụm rồi nói khẽ: "Lên nhạc thôi Thanh Loan, ngày mai chúng ta bắt đầu bán… Trà sữa Trân châu Tiên giới!"

Một làn sóng mới sắp sửa ập đến, và lần này, nó sẽ ngọt ngào đến mức khiến cả Ma giới cũng phải tan chảy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8