Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 123: ** Các vị tiên nữ phát cuồng vì mỹ phẩm Ohui.
Sương mù buổi sớm ở Vân Hải Thành còn chưa kịp tan, ánh nắng nhàn nhạt như những dải lụa mỏng xuyên qua tàn lá, hắt xuống con hẻm nhỏ tĩnh mịch. Ở cuối hẻm, một biển hiệu gỗ treo lủng lẳng, chữ viết rồng bay phượng múa nhưng nét mực có vẻ hơi… lười biếng: "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".
Diệp Trần ngáp một cái dài đến tận mang tai, chậm rãi vươn vai trên chiếc ghế tựa bọc da bò êm ái – một sản phẩm "limited edition" mà anh mới đổi từ điểm danh vọng của hệ thống. Chân đi dép tổ ong vàng rực, áo thun trắng có hình một con mèo đang ngủ gật, Diệp Trần trông chẳng có vẻ gì là một "trùm cuối" có thể khiến cả Tiên giới rúng động.
[Ding! Chúc mừng ký chủ đã đạt doanh số tích lũy vượt mức 500.000 Linh thạch thượng phẩm. Cửa hàng đã mở khóa mặt hàng mới cấp bậc: Hậu cung chi bảo.]
[Vật phẩm: Bộ dưỡng da cao cấp Ohui The First Geniture – Phiên bản Tiên giới.]
[Số lượng: 100 bộ (Hàng về theo ngày).]
[Giá bán: 5.000 Linh thạch thượng phẩm/bộ.]
[Công dụng: Tẩy tủy biểu bì, thu nhỏ lỗ chân lông thần cấp, chống lão hóa vĩnh hằng, mang lại ánh hào quang "Chân Tiên Hóa Thân" chỉ sau một lần sử dụng. Đặc biệt: Khử sạch độc tố từ đan dược, giúp dung nhan thoát tục, không tì vết.]
Diệp Trần khựng lại giữa chừng cơn ngáp, ánh mắt lờ đờ bỗng sáng lên như đèn pha: "Ohui? Hệ thống, ngươi chắc chứ? Đây là Tiên giới, bọn họ chỉ lo tu luyện trường sinh thôi, ai lại rảnh rỗi dùng mấy cái món chăm sóc da liễu này?"
Hệ thống vang lên giọng điệu lạnh lùng mà đầy vẻ "cà khịa": [Ký chủ thân mến, ngươi có thể xem nhẹ thiên phú của một vị Chí Tôn, nhưng đừng bao giờ xem nhẹ nỗi sợ già của một vị Tiên nữ. Trường sinh không có nghĩa là không già đi. Tu hành khổ luyện, hỏa công đốt da, mộc công ám sắc, lôi kiếp để lại sẹo… Ngươi nghĩ họ không cần sắc đẹp sao?]
Diệp Trần gãi đầu, thầm nghĩ cũng có lý. Đúng lúc này, từ gian bếp nhỏ phía sau, một bóng dáng thanh mảnh, thoát tục bước ra. Thanh Loan trong tà áo xanh nhạt, mái tóc đen bóng đổ dài sau lưng, khuôn mặt xinh đẹp nhưng luôn mang vẻ lạnh lùng nghiêm nghị. Nàng cầm chiếc khay, trên đó có một bát mì tôm Hảo Hảo khói tỏa nghi ngút, hương thơm chua cay đặc trưng len lỏi khắp cửa tiệm.
"Chủ thượng, bữa sáng của ngài." Thanh Loan nhẹ nhàng đặt khay xuống, giọng nói thanh tao như tiếng chuông gió.
Diệp Trần nhìn tiểu nhị trung thành của mình, nảy ra một ý định. Anh vẫy tay: "Thanh Loan, lại đây. Có món hàng mới, em làm 'chuột bạch' thử xem sao."
Thanh Loan khẽ nhướng mày, đôi mắt lưu ly hiện lên vẻ tò mò: "Hàng mới? Lại là linh dịch kỳ quái gì sao thưa Ngài?"
Diệp Trần lôi từ hư không ra một chiếc hộp lớn, vỏ hộp bằng chất liệu đen bóng kết hợp với viền vàng kim vương giả, toát ra một thứ "đạo vận" hào nhoáng đến mức mắt thường cũng có thể thấy. Anh mở hộp, bên trong là những chai lọ thủy tinh tinh xảo, chất lỏng bên trong lung linh như được ngưng tụ từ linh khí ngàn năm.
"Cái này gọi là Ohui. Nó không phải để uống, mà là để bôi." Diệp Trần hướng dẫn bằng giọng điệu của một nhân viên tư vấn mỹ phẩm chuyên nghiệp, "Đây là nước cân bằng thần thánh, đây là tinh chất vàng, còn đây là kem dưỡng tế bào gốc. Em lấy ra thử một ít lên mặt xem."
Thanh Loan bán tín bán nghi, nhưng vốn dĩ sùng bái Diệp Trần như thần thánh, nàng liền tuân mệnh. Ngay khi nàng bôi một lớp tinh chất mỏng lên mặt, một cảnh tượng kinh dị xảy ra.
Trong phạm vi tiệm tạp hóa, một cột sáng màu vàng nhạt đột ngột bao phủ lấy Thanh Loan. Linh khí xung quanh bỗng nhiên điên cuồng dao động, nhưng không phải để đột phá tu vi, mà là để… lọc bụi bẩn. Những tạp chất ẩn sâu trong từng lỗ chân lông của nàng, vốn là kết quả của nhiều năm tu luyện gian khổ, bị một sức mạnh vô hình đẩy ra ngoài.
Làn da của Thanh Loan vốn dĩ đã là cực phẩm của giới tu tiên, nay lại càng trở nên trắng sứ đến mức gần như trong suốt. Một vầng hào quang nhẹ nhàng tỏa ra từ đôi gò má của nàng, mịn màng và căng mọng như cánh hoa vừa mới nở giữa sương sớm.
Thanh Loan cầm chiếc gương đồng trên bàn, tay run rẩy: "Cái này… đây là…"
Nàng chạm vào da mặt mình, cảm giác không phải là chạm vào da thịt, mà là chạm vào một khối linh ngọc ấm áp. Các đường nét trên khuôn mặt nàng bỗng trở nên sắc sảo và rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Trời ạ, hiệu ứng 'glowy' này còn mạnh hơn cả Linh Nhãn thông thần!" Diệp Trần thốt lên, chính anh cũng bị nhan sắc này làm cho chấn động một giây.
Cùng lúc đó, bên ngoài phố Vân Hải, một đoàn xe rồng mây từ xa tiến lại gần. Đây là đệ tử của Bách Hoa Cốc – một tông môn nổi tiếng toàn là các vị nữ tu xinh đẹp nhưng cũng nổi danh vì sự cao ngạo.
Tô Nguyệt Dao, đại đệ tử của Bách Hoa Cốc, dẫn đầu đoàn người. Nàng vốn là đệ nhất mỹ nhân của khu vực phía Đông, nhưng dạo gần đây, do cố gắng đột phá Nguyên Anh kỳ bằng phương pháp "Tịch Diệt Hỏa Tâm", làn da của nàng đã bị linh hỏa xâm thực, xuất hiện những vết nám mờ và lỗ chân lông thô to mà dù dùng bao nhiêu linh dược đan cũng không chữa khỏi. Điều này làm nàng cáu bẳn suốt cả tháng trời.
"Đại sư tỷ, chúng ta đến Vân Hải Thành này thực sự là để tìm món 'Thần dịch' mà Trần Huyền Tử tiền bối nói sao?" Một vị sư muội lên tiếng, vẻ mặt đầy hoài nghi, "Nơi này linh khí loãng như thế này, làm gì có chí bảo?"
Tô Nguyệt Dao lạnh nhạt đáp: "Trần lão đầu không nói dối. Lão ta sắp chết đến nơi mà còn sống lại được nhờ một gói mì. Chúng ta cứ vào xem, nếu kẻ đó dám lừa gạt, ta sẽ thiêu trụi cái tiệm tạp hóa đó."
Khi nhóm nữ tu của Bách Hoa Cốc vừa bước chân vào cửa tiệm, bọn họ đồng loạt khựng lại như bị trúng định thân pháp.
Tiếng va chạm của kiếm khí và áo lụa dừng bặt. Ánh mắt của hàng chục tiên nữ đồng loạt dồn về phía Thanh Loan đang đứng cầm chiếc chổi lông gà.
Thanh Loan quay lại, khẽ cúi đầu chào theo đúng phép tắc của một tiểu nhị. Nhưng lúc này, nhan sắc của nàng thực sự quá đỗi kinh diễm. Làn da phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, rạng rỡ không chút khuyết điểm, dù không cần dùng bất cứ loại tiên công hay phép che mắt nào, trông nàng vẫn cứ như một nữ thần vừa giáng trần.
Tô Nguyệt Dao sững sờ. Nàng vốn dĩ đã xinh đẹp, nhưng so với Thanh Loan lúc này, nàng cảm thấy mình như một viên đá cuội đặt cạnh một khối mỹ ngọc thượng đẳng nhất. Sự tự tin của đệ nhất mỹ nhân trong chốc lát tan nát như bóng bóng xà phòng.
"Nàng… nàng là tu sĩ cảnh giới nào? Tại sao da thịt lại có thể đạt tới trạng thái 'Hỗn Độn Sơ Khai' như vậy?" Tô Nguyệt Dao lắp bắp hỏi.
Thanh Loan chưa kịp trả lời, Diệp Trần đã từ phía sau quạt giấy phẩy phẩy, mỉm cười chuyên nghiệp: "Khách quý đến cửa, xin mời xem qua sản phẩm mới nhất của bổn tiệm. Chân diện không phải do thiên phú, mà là do… biết cách chăm sóc."
Anh chỉ tay vào kệ hàng vừa xuất hiện những bộ Ohui lộng lẫy: "Ohui The First Geniture – Khai phá tiềm năng của da thịt. Chấp hết mọi loại hỏa độc, mộc độc, bít lấp mọi lỗi lầm của hóa công. Một bộ chỉ có 5.000 linh thạch thượng phẩm, giá niêm yết, không mặc cả."
Các nữ tu của Bách Hoa Cốc ban đầu nghe thấy mức giá 5.000 linh thạch thượng phẩm thì đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh. Ở Tiên giới, số tiền này đủ để mua một thanh phi kiếm trung phẩm hoặc một năm tiền tiêu vặt của một đệ tử chân truyền.
"Thật là cuồng vọng! Một cái hộp nhỏ thế này mà giá ngang với một viên Phá Cảnh Đan?" Một sư muội gào lên.
Diệp Trần chẳng buồn giải thích, chỉ thong thả cầm chai nước cân bằng, rót ra một giọt duy nhất vào lòng bàn tay rồi vẩy nhẹ về phía Tô Nguyệt Dao.
Ngay khi giọt tinh túy đó chạm vào trán Tô Nguyệt Dao, nàng chỉ cảm thấy một luồng hơi mát lạnh đến tận linh hồn, mọi sự nóng rực của hỏa độc bám trên mặt bấy lâu nay bỗng tan biến trong tích tắc. Một vùng nhỏ trên trán nơi giọt nước chạm vào bỗng trở nên căng mịn, sáng bóng, hoàn toàn đối lập với những vùng da khô sạm xung quanh.
Đôi mắt Tô Nguyệt Dao trợn tròn. Nàng nhìn vào gương chiếu yêu nhỏ mình mang theo bên người, sau đó hét lên một tiếng:
"Ta lấy! Ta lấy hết! Tất cả số linh thạch ta mang theo đều đưa cho ngươi! Đừng để kẻ khác chạm vào nó!"
"Sư tỷ! Tỉ điên rồi sao?" Đám sư muội ngăn lại, nhưng ngay khi bọn họ nhìn thấy sự thay đổi thần kỳ trên trán của Tô Nguyệt Dao, thái độ lập tức quay ngoắt 180 độ.
"Chủ tiệm! Ta cũng lấy! Ta có 3.000 linh thạch, còn thiếu 2.000 ta xin nợ được không?"
"Chỗ ta có viên Thiên Linh Đan này, chủ tiệm có nhận đổi không?"
Khung cảnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Những vị tiên nữ bình thường thoát tục, cao lạnh như băng tuyết, giờ đây giống như các bà thím đi chợ giảm giờ vàng, chen lấn xô đẩy nhau đến đỏ mặt tía tai.
Diệp Trần gõ gõ lên mặt bàn: "Dừng! Tất cả đứng xếp hàng! Quy tắc của tiệm: Mỗi người chỉ được mua tối đa một bộ. Không cho nợ, không đổi hiện vật, chỉ nhận linh thạch!"
Trong khi đám tiên nữ Bách Hoa Cốc đang vội vàng dùng truyền tin bùa để mượn linh thạch từ tông môn, tin tức về "Thần dược tân trang nhan sắc" đã lan nhanh hơn cả tia chớp trên Linh mạng của Tiên giới.
Hệ thống thông báo nảy số liên tục trong đầu Diệp Trần:
[Ding! Bán được bộ Ohui thứ nhất, thu về 5.000 linh thạch. Điểm danh vọng +100.]
[Ding! Bán được bộ Ohui thứ năm… thứ mười…]
Chỉ trong chưa đầy một canh giờ, trước cửa tiệm tạp hóa vốn dĩ hẻo lánh nay đã tắc nghẽn hoàn toàn. Không chỉ có đệ tử Bách Hoa Cốc, mà ngay cả các lão bà lão quái vật từ các gia tộc ẩn thế, vốn đã bế quan cả ngàn năm nay cũng rách cửa bước ra.
Có một lão tổ phu nhân của kiếm tông nào đó, đầu tóc bạc phơ, da mặt nhăn nheo như vỏ quýt, cưỡi phi kiếm lao thẳng tới cửa tiệm, quát lớn: "Tránh ra cho lão thân! Lão thân đã già thế này rồi, nếu không được 'cải lão' nhờ cái Ohui này, lão thân sẽ liều mạng với các ngươi!"
Diệp Trần lắc đầu: "Lão tiền bối, đừng nóng. Mỹ phẩm của tôi chỉ chữa được sắc đẹp, không chữa được già cỗi linh hồn. Nhưng bà cứ thử bộ 'The First' này xem, đảm bảo sau một đêm, bà nhìn sẽ giống em gái của chính mình."
Cả một góc phố Vân Hải tràn ngập hương thơm dịu nhẹ, cao quý. Những vị tu sĩ nam đi qua đó chỉ biết lắc đầu ngao ngán khi thấy vợ hoặc sư tỷ của mình đang tranh cướp điên cuồng.
Cửu U Ma Tôn đang lén lút đứng ở góc tường, tay cầm búa chẻ củi, nhìn thấy cảnh này thì tặc lưỡi: "Đàn bà thật đáng sợ. Thà ta đi đánh nhau với mười cái tiên môn còn hơn là chen vào giữa đám nữ tu này khi bọn họ đi mua sắm."
Thế nhưng, lão bỗng chạm vào khuôn mặt xù xì, đầy vết sẹo đao kiếm của mình, rồi lại nhìn cái lọ Ohui óng ánh kia, trong lòng nảy sinh một tia khao khát thầm kín. "Hay là mình cũng mua một bộ… không phải để đẹp, mà là để cho da mặt nó dày thêm chút, đánh nhau cho đỡ đau?"
Buổi tối hôm đó, Vân Hải Thành trải qua một sự kiện kỳ lạ nhất trong lịch sử. Khắp nơi trong các quán trọ và thành trì, từ các vị tiên nữ trẻ tuổi đến các vị nữ lão tổ đều không chịu tu luyện. Bọn họ bận… bôi kem.
Tiếng kêu kinh ngạc thỉnh thoảng lại vang lên từ các gian phòng:
"Sư muội nhìn xem, vết nám mười năm của ta biến mất rồi!"
"Trời ạ, da mặt ta hiện giờ còn mịn hơn cả da em bé, linh lực vận chuyển qua các lỗ chân lông cũng trở nên trơn tru hơn hẳn!"
Thậm chí, có tin đồn một vị tông chủ của một phái lớn, sau khi mua Ohui cho phu nhân, đã bị bà ấy mê hoặc đến mức quên luôn buổi họp quan trọng của Thiên Đạo Minh.
Diệp Trần nằm trên ghế, hài lòng nghe tiếng linh thạch rơi leng keng vào kho của hệ thống. Anh cầm một chiếc bánh quy Oreo chấm sữa, quay sang hỏi Thanh Loan:
"Này Thanh Loan, em thấy thế nào? Tiên giới này kỳ thực cũng dễ kiếm tiền đấy chứ?"
Thanh Loan đang nhẹ nhàng xoa tinh chất vàng lên tay, ánh mắt sùng bái nhìn Diệp Trần còn nồng đậm hơn cả trước kia: "Chủ thượng thực sự là bậc đại trí huệ. Tu sĩ khổ luyện ngàn năm để tìm kiếm thiên địa chí lý, để trở nên hoàn mỹ hơn. Mà ngài, chỉ bằng vài chai lọ này, đã trực tiếp mang sự hoàn mỹ ấy trao cho bọn họ. Đây chính là 'Đạo vận' hiện thế sao?"
Diệp Trần suýt sặc miếng bánh: "Đạo vận? Khụ… cứ coi là vậy đi."
Anh nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ thầm: *Nếu mình nhập thêm một ít son môi của MAC hay Tom Ford nữa, có lẽ mình có thể mua luôn cả cái lục địa này ấy chứ.*
Ngoài cửa, bóng tối bao phủ, nhưng sự hào nhoáng của "Cơn lốc Ohui" chỉ mới bắt đầu. Những vị tu sĩ nam, ban đầu chỉ đứng xem, nay bắt đầu rón rén tiếp cận tiệm. Không phải bọn họ muốn dùng, mà vì nếu không mua về làm quà cho các nương tử hay nữ đạo hữu, e rằng cuộc đời tu tiên của họ từ nay về sau sẽ chỉ toàn là "kiếp nạn".
Diệp Trần thở phào, chuẩn bị đi ngủ thì hệ thống lại "Ding" một tiếng:
[Nhiệm vụ mới: Đưa mỹ phẩm thâm nhập vào Ma Giới. Phần thưởng: Máy làm trà sữa tự động phiên bản Thiên Hà.]
Diệp Trần mỉm cười, mắt lim dim: "Lại là trà sữa sao… Tiên giới này, sắp biến thành thiên đường mua sắm rồi đây."
Trong đêm tối, Cửu U Ma Tôn lặng lẽ tiếp cận kệ hàng khi mọi người đã về hết. Lão cầm lấy mẫu thử cuối cùng, vụng trộm xoa một chút lên vết sẹo trên trán, rồi lẩm bẩm: "Mùi hương này… đúng là thứ sức mạnh hủy diệt linh hồn mà."
Câu chuyện về bộ mỹ phẩm Ohui làm điên đảo Tiên giới không chỉ kết thúc bằng việc làm đẹp. Nó đã mở ra một kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên mà nhan sắc cũng là một loại sức mạnh, và tiệm tạp hóa của Diệp Trần, chính là nguồn cội của sức mạnh ấy.