Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 128: ** Thanh toán bằng mã QR

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:36:17 | Lượt xem: 3

Bình minh ở Vân Hải Thành chưa bao giờ náo nhiệt đến thế. Từ khi "Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới" của Diệp Trần xuất hiện, nhịp sống của những tu sĩ nơi đây đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo nghìn năm cũ kỹ. Thay vì dậy sớm hấp thu tia tử khí đầu tiên của mặt trời, giờ đây, việc đầu tiên của đại đa số tu sĩ là thò tay vào túi trữ vật, lấy ra một miếng ngọc dẹt đen lánh mà Diệp Trần gọi là "Linh Thoại".

"Ting!"

Một tiếng động giòn tan vang lên từ một góc quán trà. Một gã tu sĩ Luyện Khí kỳ râu ria xồm xoàm đang nhìn chằm chằm vào màn hình Linh Thoại, mặt đỏ bừng vì phấn khích:

"Hắc phong đạo nhân lại livestream (trực tiếp) cảnh luyện đan rồi! Các đạo hữu mau vào xem, lão ấy vừa lỡ tay ném nhầm móng chân gà cay vào lò luyện, không ngờ đan dược lại ra màu vàng kim, thơm phức mùi sa tế!"

Ngay lập tức, hàng loạt cái đầu chúi vào những màn hình nhỏ xíu. Sự tĩnh lặng của một thành thị tu tiên vốn có nay bị thay thế bằng tiếng thông báo, tiếng nhạc nền tiktok và những lời bình phẩm sôi nổi.

Tại trung tâm của sự náo nhiệt ấy, Diệp Trần vẫn giữ vững phong độ của một "tổ sư lười biếng". Anh nằm dài trên chiếc ghế xích đu làm từ tre già, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ — một vật phẩm mà hệ thống khẳng định là "Bất phá chi hài", có khả năng cách điện tuyệt đối ngay cả với Thiên Kiếp.

Diệp Trần ngáp dài, cầm lấy chai nước tăng lực Sting dâu, rít một ngụm rồi tặc lưỡi:

"Cái giới tu tiên này đúng là cổ hủ. Linh thoại thì dùng rồi, Internet cũng phủ sóng rồi, vậy mà mỗi lần thanh toán cứ phải vác theo cả rương linh thạch. Thật là mỏi lưng thay cho họ."

Thanh Loan, cô tiểu nhị với vẻ đẹp lạnh lùng thanh thoát như tiên tử hạ phàm, đang cẩn thận lau chùi kệ đựng mì tôm. Nghe thấy lời phàn nàn của Diệp Trần, nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói như tiếng chuông gió:

"Ông chủ, linh thạch là bản nguyên của trời đất, là vật ngang giá duy nhất từ thời Thái Cổ. Chẳng lẽ còn có cách nào khác để trao đổi sao?"

Diệp Trần híp mắt nhìn nàng, trong đầu chợt nảy ra một ý tưởng. Hệ thống cấp độ của tiệm vừa mới thăng lên, nó đã mở khóa cho anh một chức năng vô cùng "bá đạo": Ví điện tử Linh Chấn.

"Loan nhi, lại đây." Diệp Trần vẫy vẫy tay.

Thanh Loan tò mò bước tới. Diệp Trần lấy ra một tấm bìa cứng, bên trên in một hình vuông kỳ quặc với những ô đen trắng đan xen hỗn độn. Nàng nhìn tấm bìa, lông mày thanh tú khẽ nhíu lại:

"Ông chủ, đây là… trận pháp thu nhỏ sao? Tại sao ta cảm nhận được bên trong có quy tắc vận hành của không gian, nhưng lại không có một chút dao động linh lực nào?"

Diệp Trần cười huyền bí: "Đây không phải trận pháp, đây là 'Đại Đạo Giản Đơn'. Ta gọi nó là Mã QR. Từ hôm nay, trong tiệm chúng ta sẽ không thu linh thạch vật lý nữa. Tất cả đều chuyển sang thanh toán 'quét mã'."

Nói đoạn, Diệp Trần vỗ tay một cái. Hệ thống ngay lập tức gửi một thông báo "Cập nhật phần mềm" đến toàn bộ Linh Thoại trong bán kính nghìn dặm.

Cùng lúc đó, trước cửa tiệm tạp hóa, một đoàn người đang rầm rộ tiến đến. Dẫn đầu là một lão già mập mạp, mặc trường bào thêu kim tuyến lấp lánh, mỗi bước đi đều khiến mỡ trên mặt rung rinh. Đó chính là Tiền Hữu Tài, Trưởng lão của Vạn Bảo Các — tổ chức thương mại lớn nhất vùng.

Theo sau lão là tám tráng hán lực lưỡng, khiêng bốn chiếc rương đồng lớn, nặng nề đến mức mỗi bước chân đều để lại vết lõm trên nền đá.

"Diệp tiểu hữu! Diệp đại tài! Lão phu lại đến ủng hộ đây!" Tiền Hữu Tài chưa thấy người đã thấy tiếng, giọng cười hô hố vang vọng cả con phố.

Lão đi vào tiệm, quẹt mồ hôi trên trán, chỉ tay vào đống rương phía sau:

"Lão phu muốn đặt mua toàn bộ số Mì tôm Hảo Hảo và Nước tăng lực Sting còn lại trong kho. Đây là năm vạn linh thạch trung phẩm, mời Diệp tiểu hữu kiểm kê!"

Tu sĩ xung quanh hít vào một hơi lạnh. Năm vạn linh thạch trung phẩm! Đó là tài sản mà một tiểu tông môn có thể dùng để vận hành trong cả trăm năm. Ánh sáng từ những viên linh thạch bên trong rương hắt ra, khiến cả tiệm tạp hóa như chìm trong sương mù linh khí.

Thế nhưng, Diệp Trần thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn đống tài sản khổng lồ ấy. Anh chỉ lười biếng chỉ tay vào tấm bìa QR đặt trên quầy:

"Tiền trưởng lão, tiệm chúng ta đổi quy tắc rồi. Không thu tiền mặt, chỉ thu quét mã."

Tiền Hữu Tài ngẩn ngơ. Lão là một thương nhân lão luyện, thứ gì trên đời này lão cũng đã thấy qua, nhưng cái "mã" vuông vức kia thì đúng là lần đầu.

"Quét… quét mã? Diệp tiểu hữu chớ có đùa giỡn lão phu. Linh thạch sáng lòa thế này, thật hơn bất cứ thứ gì trên đời, sao lại không thu?"

Diệp Trần đặt chai Sting xuống, ngồi dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút (dù đôi dép tổ ong vẫn khiến anh trông khá… ba chấm).

"Linh thạch vật lý vừa nặng, vừa chiếm chỗ, lại dễ bị cướp. Ông nhìn xem, ông mang theo cả đoàn người thế này, tốn bao nhiêu chi phí bảo vệ? Chưa kể khi giao dịch, việc đếm đi đếm lại cũng mất cả buổi trời. Thời gian đó, ông để dành mà lướt Linh Thoại không sướng hơn sao?"

Nói rồi, Diệp Trần hướng dẫn Tiền Hữu Tài mở mục "Ví Linh Chấn" vừa mới xuất hiện trên Linh Thoại của lão.

"Bây giờ, ông chỉ cần dốc hết đống linh thạch này vào cái khe nạp tiền cạnh cửa tiệm. Hệ thống sẽ tự động quy đổi thành điểm số trong máy. Sau đó, ông đưa camera của Linh Thoại về phía tấm hình vuông này…"

Tiền Hữu Tài bán tín bán nghi. Lão lệnh cho thuộc hạ đổ linh thạch vào chiếc máy trông giống như một cái hòm gỗ đặt cạnh cửa. "Vù vù vù", một luồng sức mạnh huyền bí cuốn lấy đống linh thạch, trong nháy mắt, năm vạn viên linh thạch biến mất không còn tăm tích, như thể bị một con quái vật hư không nuốt chửng.

"Tiền của lão phu!" Tiền Hữu Tài suýt chút nữa là nhẩy dựng lên, tim lão thắt lại.

"Nhìn vào màn hình đi." Diệp Trần thản nhiên nói.

Tiền Hữu Tài cúi đầu nhìn. Trên màn hình Linh Thoại, con số 0 tròn trĩnh lúc trước giờ đây đã nhảy vọt thành 50.000. Cạnh con số là hình ảnh một đống linh thạch lung linh như thật.

"Chuyện này… chuyện này…" Tiền Hữu Tài lắp bắp. Lão thử chạm ngón tay vào con số đó, một cảm giác linh lực dạt dào phản hồi lại qua đầu ngón tay. Dù không cầm linh thạch trong tay, nhưng lão có cảm giác mình đang sở hữu chúng một cách thực tế hơn bao giờ hết.

"Bây giờ, thực hiện thanh toán đi."

Tiền Hữu Tài làm theo lời Diệp Trần, mở camera quét vào mã QR trên quầy.

"Ting!"

Một âm thanh thanh thúy vang lên. Trên màn hình của Tiền Hữu Tài hiện ra dòng chữ: [Thanh toán thành công 45.000 linh thạch cho Vạn Giới Tạp Hóa Điếm. Số dư còn lại: 5.000.]

Đồng thời, một chiếc hóa đơn bằng giấy trắng tinh tự động chạy ra từ gầm bàn. Diệp Trần vẫy tay, toàn bộ số mì tôm và nước tăng lực trong kho bay ra, hạ cánh chuẩn xác trước mặt lão Tiền.

Cả quá trình chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy mười nhịp thở.

Sự tĩnh lặng bao trùm toàn bộ cửa tiệm. Đám tu sĩ đứng xem ngoài cửa há hốc mồm, đến mức có người rơi cả Linh Thoại xuống đất cũng không hay biết.

Tiền Hữu Tài đứng lặng như phỗng. Lão là thiên tài thương nghiệp, ngay lập tức lão nhìn ra sự khủng khiếp của công nghệ này.

"Diệp tiểu hữu… không, Diệp đại sư! Đây không chỉ là bán hàng, đây là định hình lại toàn bộ nền kinh tế của Tiên giới!" Giọng lão run rẩy vì phấn khích. "Nếu mọi tu sĩ đều dùng cái 'Linh Chấn' này, thì linh thạch sẽ không còn là gánh nặng. Việc mua bán sẽ diễn ra chỉ trong một ý niệm. Ngay cả khi lão phu ở Trung Đô, vẫn có thể mua đồ ở Vân Hải Thành chỉ bằng một cái chạm tay?"

Diệp Trần gật đầu, vẻ mặt vẫn bình thản như thường: "Đúng thế. Đó gọi là mua sắm trực tuyến. Sắp tới ta sẽ mở dịch vụ giao hàng bằng chim bồ câu tiên hoặc các trận pháp dịch chuyển mini. Nhưng trước hết, ta cần các chi nhánh của Vạn Bảo Các làm 'Điểm Nạp Tiền'. Ông thấy thế nào?"

Tiền Hữu Tài không chút do dự, lão gạt phắt hai gã hộ vệ đang chắn đường, lao tới nắm lấy tay Diệp Trần, đôi mắt lão sáng rực như hai bóng đèn pha:

"Hợp tác! Nhất định phải hợp tác! Vạn Bảo Các chúng tôi sẽ trở thành đối tác chiến lược lớn nhất của ngài! Chúng tôi có mạng lưới cửa hàng phủ khắp Cửu Tiêu Linh Giới, chỉ cần ngài cho phép chúng tôi sử dụng công nghệ 'Quét mã' này, bất cứ điều kiện gì lão phu cũng đồng ý!"

Diệp Trần mỉm cười. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kịch bản mà anh và Hệ thống đã vạch ra. Anh không muốn thống trị thế giới bằng vũ lực, vì điều đó quá mệt mỏi. Anh muốn biến thế giới này thành một siêu thị khổng lồ, nơi anh là người nắm giữ phương thức thanh toán.

"Được thôi, nhưng phí dịch vụ là 1% trên mỗi giao dịch qua hệ thống của ta." Diệp Trần nhẹ nhàng đưa ra điều kiện "cắt cổ".

Tiền Hữu Tài hơi khựng lại, tính toán nhanh trong đầu. 1% nghe thì nhỏ, nhưng với quy mô giao dịch hàng tỷ linh thạch mỗi ngày của Vạn Bảo Các, đó là một con số kinh thiên động địa. Nhưng nhìn lại hiệu quả và sự độc quyền của công nghệ này, lão nghiến răng:

"Chốt! Một lời đã định!"

Sự kiện hôm đó nhanh chóng trở thành một cơn địa chấn lan truyền khắp giới tu tiên qua mạng xã hội Linh Thoại. Một đoạn clip quay lại cảnh Tiền Hữu Tài quét mã QR đã đạt được kỷ lục "Triệu view" chỉ sau vài giờ.

Đến buổi chiều, tiệm tạp hóa của Diệp Trần chật cứng người. Không ai đến để mua mì tôm nữa, họ đến để… nạp tiền.

Một vị lão tổ Nguyên Anh kỳ, vốn thường ngày uy phong lẫm liệt, giờ đây lúng túng cầm Linh Thoại, đứng trước máy nạp tiền:

"Diệp điếm chủ, ngươi xem hộ ta, tại sao cái camera này nó cứ nhòe đi? Có phải là do linh lực của ta quá mạnh làm nhiễu không?"

Diệp Trần liếc nhìn, thở dài: "Lão tổ, ngài chưa tháo cái nắp bảo vệ camera ra kìa."

Lão tổ đỏ mặt, lúng túng làm theo. Ngay khi tiếng "Ting" vang lên báo hiệu nạp tiền thành công, lão cười hớn hở như một đứa trẻ nhận được kẹo:

"Thú vị! Quá thú vị! Từ nay lão phu đi ra ngoài không cần vác theo cái túi trữ vật nặng nề này nữa. Quét mã mới là phong thái của cao nhân!"

Ngay cả các tu sĩ nữ cũng phát cuồng vì dịch vụ này. Họ phát hiện ra rằng Linh Chấn có chế độ "Chia sẻ hóa đơn", rất tiện lợi cho những buổi tụ tập trà sữa.

"Tỷ tỷ, để muội quét cho, lần sau tỷ mời lại muội nhé!" Một thiếu nữ tông môn xinh đẹp vừa cười vừa đưa Linh Thoại ra, hành động vô cùng sành điệu.

Đến tối mịt, khi tiệm đã vãn khách, Diệp Trần ngồi lại trên ghế tựa, nhìn số dư tài khoản hệ thống của mình đang nhảy số liên tục như máy đếm nhịp. Thanh Loan mang đến cho anh một tách trà xanh nóng hổi.

"Ông chủ, ngài thực sự đã thay đổi giới tu tiên này rồi." Nàng khẽ nói, ánh mắt nhìn anh tràn đầy sự sùng bái xen lẫn một chút khó hiểu. "Nhưng tại sao ngài lại làm vậy? Với sức mạnh của ngài, ngài có thể dễ dàng trấn áp mọi tông môn, bắt họ nộp linh thạch."

Diệp Trần nhấp một ngụm trà, nhìn lên bầu trời đêm của tiên giới, nơi vốn dĩ u tối nhưng nay đã bắt đầu lấp lánh những ánh sáng nhân tạo từ màn hình Linh Thoại của hàng nghìn tu sĩ trong thành.

"Loan nhi, dùng vũ lực để cai trị là cách làm của kẻ tiểu nhân. Dùng lợi ích và sự tiện dụng để trói buộc là cách làm của doanh nhân."

Anh dừng lại một chút, mỉm cười đầy ý vị:

"Hơn nữa, khi họ đã quen với việc quét mã, họ sẽ lười tu luyện hơn, lười tranh đấu hơn. Thay vì đi giết người cướp của, họ sẽ lo lắng làm sao để có tiền nạp vào Linh Chấn để mua bộ trang phục (skin) mới cho Linh Thoại hoặc nạp tiền vào game. Thế giới này chẳng phải sẽ hòa bình hơn sao?"

Thanh Loan im lặng, nàng ngẫm nghĩ về những lời của Diệp Trần. Quả thật, chiều nay nàng thấy hai gã tu sĩ thuộc hai tông môn có thù sâu như biển, đáng lẽ gặp nhau phải rút kiếm chém giết, vậy mà lại ngồi cạnh nhau để trao đổi mã QR "kết bạn".

"Nhưng…" Thanh Loan chợt nhớ ra điều gì đó, "Hồi nãy Cửu U Ma Tôn có nhắn tin cho ngài. Hắn nói là vì mải xem livestream mà quên nhóm bếp, khiến nồi nước pha mì bị khét. Hắn xin ngài đừng trừ tiền lương trong ví Linh Chấn của hắn."

Diệp Trần cười khổ: "Gã này… đúng là nghiện Internet nặng rồi. Bảo hắn cứ chẻ thêm mười tấn củi nữa đi, ta sẽ cân nhắc nạp cho hắn một gói 'Thẻ Tuần' ưu đãi."

Đêm càng về khuya, Vân Hải Thành càng lung linh. Tại một góc tiệm tạp hóa, Tiểu Hắc đang nằm phủ phục, trước mặt nó cũng là một chiếc Linh Thoại phiên bản dành cho thần thú. Nó đang dùng chân trước vụng về nhấn vào nút "Đưa vào giỏ hàng" một gói xúc xích bò thượng hạng.

Diệp Trần khép lại cánh cửa tiệm tạp hóa. Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi, nhưng giới tu tiên từ nay đã mang một hơi thở mới.

Kỷ nguyên của những cuộc viễn chinh máu lửa có lẽ chưa kết thúc, nhưng chắc chắn rằng, bất kể là tiên hay ma, trước khi xuất trận, có lẽ họ sẽ phải kiểm tra lại một chút:

"Linh Thoại còn pin không? Và ví Linh Chấn có đủ tiền không?"

Bởi vì ở thế giới này, kẻ mạnh nhất không hẳn là kẻ có tu vi cao nhất, mà là kẻ nắm giữ mã QR "xịn" nhất.

Dưới ánh trăng thanh, Diệp Trần chìm vào giấc ngủ với nụ cười thỏa mãn. Nhiệm vụ của hệ thống lại hiện lên một dòng chữ vàng:

[Nhiệm vụ hoàn thành: Cách mạng tài chính. Phần thưởng: Mở khóa Máy Gắp Thú Thần Cấp và Pizza bốn vị.]

"Pizza sao?" Diệp Trần lầm bầm trong mơ. "Ngày mai chắc chắn sẽ lại là một ngày bận rộn… và đầy tiền."

Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và tất cả được gói gọn trong một cái nhấp chuột, một tiếng "Ting" nhẹ nhàng giữa vạn giới linh linh. Tiệm tạp hóa nhỏ bé ấy, từ hôm nay, đã trở thành trái tim kinh tế của cả Cửu Tiêu Linh Giới.

Và người nắm giữ trái tim ấy, vẫn đang lười biếng đắp chăn, mơ về những món đồ ăn nhanh của kiếp trước, để lại đằng sau một giới tu tiên đang đảo điên vì "ví điện tử".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8