Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 129: ** Hệ thống cảnh báo: Thiên Đạo đang sụp đổ.
**CHƯƠNG 129: HỆ THỐNG CẢNH BÁO: THIÊN ĐẠO ĐANG SỤP ĐỔ**
Vân Hải Thành buổi sớm mai vốn dĩ là một bức tranh thanh bình, nhuốm màu sắc hiện đại kỳ lạ giữa lòng Tiên giới. Tiếng chim hót líu lo hòa lẫn với tiếng nhạc chuông "Linh Thoại" rộn ràng của những tu sĩ đang đi dạo phố. Trên những bảng hiệu treo trước các gian hàng, thay vì những dòng chữ cổ quái về bùa chú, giờ đây là những mã QR được chạm khắc tinh xảo bằng linh thạch, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Tại "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", Diệp Trần như thường lệ vẫn nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng mây quen thuộc. Anh mặc chiếc áo thun trắng hơi ngả vàng, quần lửng sọc caro, đôi dép tổ ong huyền thoại vắt vẻo đầu ngón chân. Trên tay anh là một ly trà sữa trân châu cỡ lớn, sủi bọt trắng xóa, thỉnh thoảng anh lại hút một ngụm to, đôi mắt lờ đờ nhìn ra con đường phía trước với vẻ "phật hệ" tiêu chuẩn.
Thanh Loan đang bận rộn dùng chiếc khăn lông thấm linh dịch để lau chùi kệ đựng đồ uống đóng chai. Mỗi chuyển động của nàng đều tao nhã, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một loại nhịp điệu kinh người. Trong mắt nàng, mỗi khi Diệp Trần nhắm mắt dưỡng thần chính là lúc hắn đang dùng thần thức du hành thái không, diễn hóa vạn pháp.
Bỗng nhiên, một âm thanh chói tai vang lên ngay trong đại não của Diệp Trần, phá vỡ bầu không khí lười biếng:
[Ting! Cảnh báo đỏ! Cảnh báo đỏ!]
[Phát hiện chỉ số ổn định của Thiên Đạo Cửu Tiêu Linh Giới giảm xuống dưới mức an toàn 15%!]
[Nguyên nhân: Quy tắc Thiên Đạo quá lạc hậu, không chịu nổi sự vận hành của các ứng dụng kỹ thuật số cao cấp. Hệ thống "Cửu Thiên Linh Mạng" đang bị quá tải nghiêm trọng.]
[Hậu quả: Thiên Đạo sụp đổ, trật tự không gian hỗn loạn, nguy cơ xóa sổ toàn bộ giới diện trong 24 giờ tới!]
Diệp Trần đang hút trân châu suýt chút nữa thì sặc. Anh bật dậy như lò xò, đôi dép tổ ong văng ra cả thước.
"Cái gì? Sụp đổ? Xóa sổ?" Diệp Trần gào thét trong lòng. "Hệ thống, ngươi không nhầm chứ? Ta mới chỉ bán được vài ngàn cái Smartphone, mấy trăm cái máy chơi game thôi mà? Thiên Đạo cái gì mà mong manh dễ vỡ như kính cường lực loại dởm vậy?"
[Trả lời ký chủ: Thiên Đạo của thế giới này đã bước vào kỷ nguyên Mạt Pháp từ lâu, vốn dĩ chỉ còn là một bộ khung rệu rã. Việc ký chủ đưa vào những khái niệm vượt tầm thời đại như "Internet", "Kinh tế số", và đặc biệt là việc cho các Lão tổ chơi game cấu hình mạnh đã khiến CPU của Thiên Đạo bị quá nhiệt. Nói cách khác, hệ điều hành của Tiên giới đã bị treo máy.]
Diệp Trần dở khóc dở cười. Hóa ra kẻ tội đồ lại chính là mình? Anh nhìn ra ngoài cửa tiệm. Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng dưng xuất hiện những vết nứt li ti màu xám xịt, giống như một bức tranh sơn dầu bị cũ và bắt đầu bong tróc. Linh khí trong không khí trở nên bạo loạn, lúc thì nồng đậm đến mức hóa lỏng, lúc lại biến mất sạch sành sanh khiến những tu sĩ đang phi kiếm giữa chừng bỗng dưng rơi tự do xuống đất như sung rụng.
"Chủ nhân, người có cảm nhận được không?" Thanh Loan ngừng tay lau chùi, gương mặt xinh đẹp trở nên nghiêm trọng lạ thường. Nàng nhìn ra những vết nứt trên bầu trời, giọng run rẩy: "Đó… đó là Thái Hư Liệt Phùng. Chẳng lẽ Thiên Kiếp hủy diệt trong truyền thuyết đã đến?"
Diệp Trần cố giữ bình tĩnh, anh chậm rãi nhặt đôi dép lên đi vào chân, phủi bụi trên quần áo: "Đừng cuống. Chỉ là một chút… lỗi hệ thống thôi."
Đúng lúc đó, từ xa có hai luồng sáng lao tới với tốc độ bàn thờ. Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn – quần áo xộc xệch, râu tóc dựng ngược, trên tay vẫn còn cầm một gói mì Hảo Hảo đang ăn dở. Đi ngay bên cạnh là Cửu U Ma Tôn, kẻ vốn đang chịu hình phạt chẻ củi cho tiệm, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, tay lăm lăm chiếc Linh Thoại đời mới nhất.
"Diệp lão bản! Cứu mạng! Đại sự không xong rồi!" Trần Huyền Tử hét lên khi chưa kịp chạm đất. Lão vấp phải bậu cửa, ngã nhào vào trong tiệm nhưng vẫn giữ chặt gói mì như giữ báu vật.
"Lão bản! Nhìn xem!" Ma Tôn giơ chiếc điện thoại lên, giọng run rẩy như sắp khóc. "Cái ứng dụng 'Cửu Thiên Chat' của ta không thể kết nối được nữa! Nó hiện lên dòng chữ 'Thiên địa không hồi đáp'. Cả trang cá nhân triệu người theo dõi của ta cũng bị đen ngòm rồi!"
Diệp Trần liếc nhìn cái màn hình điện thoại đang hiện biểu tượng xoay vòng vòng của Ma Tôn, rồi nhìn sang gương mặt mếu máo của Trần Huyền Tử. Những vị cao thủ đứng đầu thế giới này giờ đây không sợ trời sập, mà chỉ sợ… mất mạng Internet.
"Các ngươi bình tĩnh." Diệp Trần ho nhẹ một tiếng, cố tạo ra vẻ thâm sâu khó lường. "Thiên Đạo vận hành quá lâu, không tránh khỏi lúc mỏi mệt. Chút trục trặc này, ta sẽ xử lý."
Thực tế, mồ hôi hột đã bắt đầu lăn trên trán Diệp Trần. Anh gấp gáp hỏi trong đầu: "Hệ thống, giờ phải làm sao? Đừng bảo ta phải đi vá trời như bà Nữ Oa nhé? Ta không có linh lực, cũng chẳng có đá ngũ sắc đâu!"
[Ting! Gợi ý giải pháp cho ký chủ: Cập nhật hệ điều hành Thiên Đạo 2.0.]
[Nhiệm vụ khẩn cấp: Triển khai 'Trạm Phát Sóng Quy Tắc' tại trung tâm Ngũ Hành Đại Lục. Sử dụng vật phẩm 'Server Vô Cực' để thay thế bộ não của Thiên Đạo cũ.]
[Yêu cầu: Ký chủ phải thu thập đủ 1 tỷ Linh thạch cực phẩm để kích hoạt quá trình chuyển đổi dữ liệu. Hiện tại ví tiền của ký chủ đang thiếu…]
"1 tỷ?!" Diệp Trần thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên. "Ngươi là hệ thống hay là bọn cho vay nặng lãi vậy? Ta lấy đâu ra một lúc 1 tỷ linh thạch cực phẩm?"
Bỗng nhiên, một chấn động kinh hoàng nổ ra. Một tiếng "Rắc" cực lớn vang vọng khắp Cửu Tiêu Linh Giới. Trên bầu trời, một mảng lớn không gian sụp đổ, để lộ ra một vùng hư vô tối tăm, sâu hoắm. Gió lốc từ hư không tràn vào, cuốn bay cả những ngọn núi nhỏ ở vùng ngoại vi Vân Hải Thành.
Tiếng khóc than, tiếng la hét bắt đầu vang lên từ trong thành thị. Những tu sĩ vốn cao ngạo giờ đây như những con kiến nhỏ bé trước thảm họa diệt thế.
Ma Tôn nhìn ra ngoài, đồng tử co rút lại: "Trời sập… Trời sập thật rồi! Ma công của ta đang tiêu tán, quy tắc ma đạo không còn cảm ứng được nữa!"
Trần Huyền Tử cũng bàng hoàng, lão buông thõng gói mì, đôi mắt già nua hiện lên vẻ tuyệt vọng: "Vạn năm tu hành, cuối cùng cũng chỉ là hư vô sao?"
Thanh Loan tiến lại gần Diệp Trần, nàng nắm chặt lấy vạt áo thun của anh, đôi mắt chứa chan niềm tin: "Chủ nhân, người sẽ không đứng nhìn thế giới này sụp đổ đúng không?"
Nhìn thấy ánh mắt của Thanh Loan và vẻ mặt của hai lão già tội nghiệp, Diệp Trần thở dài một hơi. Anh gãi gãi đầu, ánh mắt lười biếng chợt trở nên sắc lạnh. Dù sao thì, nếu thế giới này sụp đổ, tiệm tạp hóa của anh cũng chẳng còn khách hàng, mà không có khách hàng thì lấy đâu ra tiền?
"Hệ thống, thông báo cho tất cả người dùng Linh Thoại trên toàn giới diện." Diệp Trần ra lệnh trong đầu. "Mở đợt quyên góp 'Cứu trợ Thiên Đạo'. Ai nạp đủ tiền linh thạch vào ví Linh Chấn, ta sẽ tặng cho họ danh hiệu 'Công Đức Vô Lượng' và ưu đãi mua đồ trong 100 năm tới. Đặc biệt, nếu Thiên Đạo hồi phục, ta sẽ mở băng thông 5G cho toàn bộ đại lục!"
[Ting! Đã gửi thông báo khẩn cấp đến 5 triệu người dùng đang hoạt động.]
Chỉ trong vài giây, hàng triệu chiếc Linh Thoại khắp nơi đồng loạt vang lên tiếng "Ting" quen thuộc.
Tại Trung Đô, các vị lão quái vật đang bế quan trong hang sâu bỗng giật mình tỉnh giấc bởi tin nhắn khẩn cấp từ "Ông chủ tiệm tạp hóa". Tại Ma giới, các vị ma đầu đang hốt hoảng cũng nhận được thông báo.
"Gì? Chỉ cần nạp tiền là có thể cứu thế giới?"
"5G là cái gì không biết, nhưng mua đồ ưu đãi 100 năm thì phải nạp ngay!"
"Diệp tiền bối đã ra tay, chúng ta còn tiếc gì chút linh thạch này?"
Dòng tiền kỹ thuật số bắt đầu đổ về như thác lũ. Trên màn hình ảo trước mặt Diệp Trần, con số linh thạch nhảy lên điên cuồng. 100 triệu… 300 triệu… 800 triệu… 1 tỷ!
[Ting! Đã thu thập đủ tài nguyên. Bắt đầu triển khai Server Vô Cực!]
Diệp Trần bước ra trước hiên nhà, vươn vai một cái. Anh lấy từ trong túi quần ra một thứ trông giống như một chiếc ổ cắm điện đa năng nhưng tỏa ra hào quang lấp lánh, xung quanh quấn quýt bởi những sợi dây cáp trông như rễ cây cổ thụ. Đây chính là 'Server Vô Cực'.
"Tiểu Hắc! Ra đây làm việc!" Diệp Trần gọi to.
Một con chó đen nhỏ nhắn, mập mạp lạch bạch chạy ra, miệng vẫn còn ngậm một cây xúc xích bò. Nó nhìn Diệp Trần, đuôi vẫy rối rít.
"Ngậm lấy cái này, bay lên trung tâm lỗ hổng không gian kia, cắm nó vào vị trí nứt vỡ lớn nhất cho ta!" Diệp Trần giao cái "ổ cắm" cho Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc gầm nhẹ một tiếng. Trong tích tắc, thân hình nhỏ bé của nó phình to ra, biến thành một con cự thú đen kịt che lấp cả ánh mặt trời, mang theo uy áp khủng khiếp của Thôn Phệ Thần Thú. Nó đạp không mà lên, hướng về phía lỗ hổng không gian đang tàn phá thế giới.
Dưới sự chứng kiến của hàng vạn tu sĩ trong thành, con hắc thú khổng lồ há miệng, không phải để nuốt chửng mà là để đặt "Server Vô Cực" vào trung tâm chấn động.
Một luồng sáng xanh biếc từ chiếc máy phát ra, lan tỏa như một làn sóng mạng khổng lồ, bao phủ toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới. Những vết nứt trên bầu trời bắt đầu được "vá" lại bằng những dòng code vàng rực, hư không bị đẩy lùi.
Những tu sĩ đang lo sợ bỗng nhận ra, linh khí không còn bạo loạn nữa, thay vào đó là một loại năng lượng mới, ổn định hơn, sạch hơn, và… nhanh hơn.
Cái cảm giác ấy giống như việc bạn đang dùng mạng Dial-up cà tặc thì bỗng nhiên được nâng cấp lên cáp quang tốc độ cao vậy.
[Ting! Cập nhật hoàn tất 100%.]
[Chào mừng cư dân Cửu Tiêu Linh Giới đến với phiên bản Thiên Đạo 2.0: Internet Vạn Vật.]
Bầu trời trở lại màu xanh ngắt, nhưng giờ đây nếu nhìn kỹ, thỉnh thoảng sẽ thấy những vệt sáng lướt qua như những luồng dữ liệu thần thức.
Trần Huyền Tử nhìn điện thoại trên tay mình, đột nhiên bật khóc nức nở: "Kết nối rồi! Mạng trở lại rồi! Trời ơi, livestream của vị tiên nữ kia vẫn còn đang phát lại!"
Cửu U Ma Tôn thì bàng hoàng cảm nhận công pháp trong người. Lão phát hiện ra ma công của mình không những không mất đi, mà còn được "tối ưu hóa", bớt đi những tác dụng phụ khiến tâm tính hung bạo, thay vào đó là sự tỉnh táo kỳ lạ.
"Chủ nhân… người thật sự đã vá lại trời xanh." Thanh Loan đứng phía sau, đôi mắt tràn ngập sùng bái và cảm động. Nàng thề rằng, dù có phải trả giá bằng mạng sống, nàng cũng sẽ bảo vệ cái tiệm tạp hóa này và người đàn ông vĩ đại đang đi dép tổ ong kia.
Diệp Trần lúc này lại quay về với dáng vẻ lười biếng. Anh nằm xuống ghế, thở phào một cái, nhặt lấy ly trà sữa đã nguội lạnh.
"Hệ thống, sau vụ này ta được bao nhiêu điểm kinh nghiệm?"
[Ting! Ký chủ đã cứu thế giới, nhận được 1.000.000 điểm danh vọng. Tiệm tạp hóa thăng cấp lên Level 3.]
[Phần thưởng thêm: Một chiếc máy điều hòa không khí vạn năng và thực đơn mới: Pizza hải sản vương giả.]
"Máy điều hòa? Được đấy, cái nóng của Tiên giới mùa này đúng là không chịu nổi." Diệp Trần lẩm bẩm.
Anh nhìn ra ngoài cửa. Mọi người bắt đầu đổ xô về phía tiệm tạp hóa, kẻ thì muốn cảm ơn, người thì muốn hỏi về "gói 5G" vừa nghe nói.
"Thanh Loan, treo biển 'Đóng cửa nghỉ trưa' lên cho ta." Diệp Trần uể oải nói. "Cứu thế giới mệt chết đi được. Ta cần phải ngủ một giấc…"
Vân Hải Thành lại trở về với nhịp sống hối hả, nhưng từ sâu trong tâm khảm của mỗi tu sĩ, họ đều biết rằng: Thiên Đạo có thể sụp đổ, trời có thể sập, nhưng miễn là tiệm tạp hóa của Diệp Trần còn mở cửa, thế giới này vẫn sẽ bình an vô sự.
Và có lẽ, đỉnh cao của tu hành thực sự không phải là phi thăng, mà là có đủ tiền linh thạch để mua được gói Data không giới hạn từ ông chủ Diệp.