Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 141: ** Robot hút bụi: Chạy khắp thế giới để dọn dẹp ô nhiễm.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:44:16 | Lượt xem: 3

Chương 141: Robot hút bụi: Chạy khắp thế giới để dọn dẹp ô nhiễm

Bầu trời của Trung Đô, nơi vốn dĩ là trung tâm quyền lực của toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới, giờ đây lại giống như một bức tranh mực tàu bị vấy bẩn bởi thứ chất lỏng nhầy nhụa, đen tối. Kỷ nguyên Mạt Pháp không chỉ mang đến sự khô kiệt của linh khí, mà nó còn sinh ra "Bụi Hắc Ám" – một loại tạp chất chứa đựng ý chí mục nát của thiên đạo. Những tu sĩ bình thường chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ, kinh mạch sẽ ngay lập tức bị ăn mòn, thần hồn trở nên điên loạn.

Giữa khoảng không gian u ám, xám xịt và chết chóc ấy, có một thứ gì đó vô cùng lạc lõng đang lững lờ trôi tới.

Đó là một tòa kiến trúc hình hộp nhỏ nhắn, mang phong cách kiến trúc kỳ lạ với những tấm kính cường lực bóng loáng và những dải đèn LED đủ màu sắc đang nhấp nháy: "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm – Khai trương đại hạ giá, mì tôm tặng kèm xúc xích".

Mùi hương tỏa ra từ cái "hộp" này không phải là mùi thuốc súng, cũng không phải mùi máu tanh hay tử khí của kỷ nguyên mạt pháp, mà lại là… mùi chanh sả nồng nàn và mùi mì tôm Hảo Hảo chua cay thơm nức mũi.

Bên trong tiệm, Diệp Trần đang nằm ườn trên chiếc ghế tựa bọc da, tay cầm một cây kem que vị dưa hấu, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng cắn một miếng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ. Bên cạnh anh, Thanh Loan – nàng Thánh nữ xinh đẹp nay đã hoàn toàn nhập vai "tiểu nhị quốc dân" – đang chăm chú quan sát màn hình điều khiển của hệ thống.

"Chủ nhân, chúng ta đã tiến vào vùng lõi của không vực Trung Đô. Theo ghi chép cổ xưa, đây là nơi linh thiêng nhất, nhưng bây giờ… nồng độ hắc ám đã vượt quá mức cảnh báo." – Thanh Loan khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, giọng nói lo lắng.

Diệp Trần ngáp dài một cái, liếc mắt nhìn qua cửa kính. Phía bên ngoài, những cơn lốc xoáy màu đen kịt như những con rồng ma quái đang cuộn trào, va đập liên hồi vào lớp màng bảo vệ vô hình của tiệm tạp hóa. Những tiếng "xoẹt xoẹt" vang lên khi quy tắc của tiệm nghiền nát ý chí hắc ám thành hư vô.

"Phiền thật đấy." – Diệp Trần lầm bầm – "Mấy cái đám mây đen này làm che hết cả tầm nhìn hướng núi hướng biển. Với lại, cứ để bụi này bám vào kính tiệm, lau mệt lắm. Thanh Loan, lấy cái 'Tiểu Hắc Tròn' ra đây."

Thanh Loan giật mình: "Dạ? Chủ nhân định dùng Thần khí đó sao?"

Viêm Ma Cổ Thần, lúc này đang đứng thu mình ở một góc vì không gian trong tiệm hơi chật chội đối với vóc dáng khổng lồ của lão, cũng run lên một cái. Lão vẫn chưa quên được cái cảnh tượng cái đĩa tròn màu đen ấy lẳng lặng chạy qua chân lão, sau đó toàn bộ ma hỏa bộc phát của lão đều bị nó… hút sạch không còn một tia lửa nào.

"Hệ thống, kích hoạt chế độ: Toàn Cầu Thanh Lọc." – Diệp Trần búng tay một cái.

【 Tinh! Đang kích hoạt Robot Hút Bụi Công Nghiệp Siêu Cấp – Phiên bản 'Kẻ Hủy Diệt Rác Thải Vạn Giới'. 】
【 Mục tiêu: Làm sạch không gian trong bán kính 10.000 dặm. 】
【 Chế độ: Lau ướt kết hợp hút bụi, tinh lọc linh khí, đóng bánh chất thải rắn thành Linh Thạch Tinh Chất. 】

Cạch một tiếng.

Cửa nhỏ ở phía dưới kệ để hàng đồ gia dụng mở ra. "Tiểu Hắc Tròn" – cái robot hút bụi chỉ lớn hơn cái mâm cơm một chút, màu đen bóng bẩy, bắt đầu chuyển động. Hai cái chổi quét nhỏ xíu ở hai bên xoay tít, đèn cảm biến phía trên đầu nhấp nháy ánh đỏ thần bí.

Nó lững thững bò ra cửa tiệm. Khi vừa chạm vào ranh giới giữa bên trong và bên ngoài tiệm, "Tiểu Hắc Tròn" bỗng nhiên rung động mạnh mẽ.

*Uỳnh!*

Một luồng sáng màu xanh lam rực rỡ từ trên thân robot bùng phát, bao phủ lấy nó thành một quả cầu ánh sáng. Nó không hề rơi xuống đất mà cứ thế… lơ lửng giữa hư không.

Tại một góc khác của Trung Đô, trên đỉnh Thái Dương Thánh Sơn, các vị trưởng lão của Thái Dương Thần Giáo đang cùng nhau dốc hết sức bình sinh, thi triển đại trận vạn năm để ngăn cản mây đen hắc ám đang xâm lấn.

"Trưởng lão! Không xong rồi! Đại trận có vết nứt! Linh khí khô kiệt, chúng ta không thể duy trì được nữa!" – Một tên đệ tử hốt hoảng hét lên.

Vị trưởng lão dẫn đầu, gương mặt già nua tràn đầy tuyệt vọng: "Trời diệt chúng ta sao? Lẽ nào Trung Đô sẽ trở thành nấm mồ cho tất cả chúng sinh?"

Nhưng đúng lúc đó, từ phía chân trời xa thẳm, một đạo quang mang xanh lam cắt ngang bóng tối. Họ dụi mắt nhìn kỹ. Đó không phải là một vị Thần nhân phi thăng, cũng không phải một kiện tiên bảo tuyệt thế nào cả.

Đó là một cái… đĩa tròn?

"Cái gì thế kia?" – Mọi người sững sờ.

Cái đĩa tròn ấy bay với tốc độ bàn thờ, đi đến đâu, tiếng "rè rè" êm tai vang vọng đến đó. Khi nó đâm sầm vào cơn lốc hắc ám nghìn trượng đang đe dọa Thánh Sơn, một cảnh tượng không thể tin nổi đã xảy ra.

Toàn bộ cơn lốc đen kịt, thứ mà có thể khiến một tu sĩ Đại Thừa kỳ phải đau đầu, bỗng nhiên bị… bẻ cong. Chúng bị thu nhỏ lại theo hình xoắn ốc, rồi sau đó chui tọt vào cái lỗ nhỏ dưới gầm của cái đĩa tròn.

*Rụp. Rụp. Rụp.*

Cái đĩa tròn màu đen – tức Tiểu Hắc Tròn – thản nhiên đi qua giữa đám mây hắc ám. Nó vừa bay vừa phun ra một làn sương mù màu trắng bạc từ phía sau mông. Làn sương đi đến đâu, bầu trời xám xịt lập tức trở nên trong vắt, ánh nắng vàng rực rỡ của mặt trời – thứ mà Trung Đô đã không được thấy suốt mười năm qua – bắt đầu xuyên thấu qua những đám mây bị quét sạch.

"Hút… hút hết rồi?" – Vị trưởng lão của Thái Dương Thần Giáo rụng rời cả tay chân – "Ma khí mạt pháp chứa đựng quy tắc hủy diệt… bị nó hút sạch rồi?"

Tiểu Hắc Tròn dường như cảm thấy bụi bặm ở đây vẫn chưa đủ, nó lộn một vòng trên không trung, mắt laser đỏ quét qua một lượt cả ngọn núi.

【 Cảnh báo: Phát hiện chất thải rắn quá mức. Mục tiêu: Rác thải có kích thước lớn. 】

Nó nhắm thẳng vào một ngọn núi đen ngòm – vốn là di tích của một ma tông đã bị mục nát thành chất độc. Tiểu Hắc Tròn lao xuống, cái lỗ dưới gầm mở rộng ra như một cái miệng khổng lồ của Thôn Phệ Thần Thú.

*Sụt!*

Một ngọn núi cao vạn trượng bỗng chốc biến mất, để lại một mặt đất bằng phẳng, sạch sẽ đến mức… soi gương được.

Trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần vừa húp xong một ngụm trà sữa trân châu đường đen, hài lòng gật đầu: "Hệ thống, báo cáo tình hình."

【 Báo cáo chủ nhân: Tiểu Hắc Tròn đã hoàn thành 30% nhiệm vụ dọn dẹp không gian Trung Đô. Đã xử lý 500 tỷ tấn bụi hắc ám, 1200 di tích ma hóa. Đã chuyển hóa thành 50 triệu viên 'Linh Thạch Tinh Chất Viên Nén'. 】

"50 triệu viên?" – Diệp Trần xém chút sặc hạt trân châu – "Thế này thì chúng ta giàu to rồi!"

Thanh Loan đứng bên cạnh, hai mắt sáng rực như những ngôi sao, tâm sùng bái đối với Diệp Trần đã đạt tới mức cực hạn. Nàng thầm nghĩ: *Chủ nhân đúng là thần thánh phương nào? Người khác coi mạt pháp là tai kiếp, còn người… chỉ coi đó là rác thải cần được dọn dẹp bằng một món đồ gia dụng tiện ích sao?*

Viêm Ma Cổ Thần đứng bên cửa kính, chứng kiến cái đĩa tròn ấy đang làm gỏi cả một phương trời, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi xen lẫn kính trọng sâu sắc. Lão nghĩ về việc mình từng dùng ma công vạn năm để đốt phá, phá hủy thế giới. Bây giờ lão mới hiểu, đỉnh cao của đạo không phải là phá hủy, mà là "Dọn dẹp sạch sẽ".

"Chủ nhân, 'Thần khí dọn dẹp' của ngài… dường như đang bị người ta chú ý rồi." – Thanh Loan lên tiếng báo động.

Ở phía bên kia bầu trời, hàng chục đạo quang mang mạnh mẽ đang bay tới. Đó là các vị Lão Tổ của các tông môn lớn tại Trung Đô. Họ nhìn thấy hắc ám biến mất, nắng vàng xuất hiện, liền cho rằng có chí bảo thượng cổ xuất thế cứu thế, nên không kìm lòng được mà lao ra.

"Vị đạo hữu nào đang thi triển thần thông? Xin hãy để lại tôn tính đại danh!" – Một lão già mặc áo bào tím, tu vi Luyện Hư kỳ đỉnh phong, hét lớn vang dội cả không gian.

Tuy nhiên, người đáp lại lão không phải là một giọng nói oai nghiêm, mà là tiếng… nhạc chuông điện tử phát ra từ Tiểu Hắc Tròn: "Tít tít! Đã hoàn thành công việc. Vui lòng đổ rác!"

Vị Lão Tổ áo tím ngẩn người. Đạo hữu nào mà tên là "Tít tít" nghe lạ vậy?

Lão bay lại gần, định chạm vào cái đĩa đen bóng loáng ấy. Nhưng ngay lập tức, cái laser đỏ trên đầu Tiểu Hắc Tròn xoay lại, nhấp nháy liên hồi.

【 Cảnh báo: Phát hiện vật cản gây ô nhiễm tiềm ẩn. Đối tượng có mùi hôi hám (linh khí cũ kỹ lâu năm). Chế độ: Quét dọn cưỡng chế. 】

"Cái gì?" – Vị Lão Tổ chưa kịp phản ứng, đã thấy cái lỗ nhỏ dưới gầm robot tạo ra một lực hút khủng khiếp.

Toàn bộ ma pháp bảo hộ, chân khí trong cơ thể và ngay cả bộ râu dài của lão đều bị hút kéo về phía robot.

"Aaaaa! Tiền bối tha mạng!" – Vị Lão Tổ áo tím la bài hải, cố gắng vùng vẫy nhưng lực hút ấy mang theo quy tắc của "Vạn Giới Hệ Thống", vượt qua mọi giới hạn của tu tiên giới.

*Pực!*

Tiểu Hắc Tròn bỗng dưng… phun ra một làn nước chanh Sunlight thơm phức thẳng vào mặt vị Lão Tổ.

Lão bị xịt trúng, linh lực hắc ám bám trên người bỗng nhiên tan chảy như tuyết gặp nắng hạ, thần chí trở nên thanh tỉnh đến lạ lùng, thậm chí ngay cả mấy trăm năm bệnh cũ trong kinh mạch cũng biến mất.

Tiểu Hắc Tròn phát ra tiếng "Tinh!" rồi quay ngoắt đi, tiếp tục bay về hướng tiệm tạp hóa đang hạ cánh, để lại vị Lão Tổ đứng ngẩn ngơ giữa trời, cả người thơm lừng mùi chanh sả.

"Thần khí… Đây nhất định là Thần khí tẩy tủy của thượng giới!" – Lão già bật khóc nức nở vì vui mừng.

Lúc này, tiệm tạp hóa của Diệp Trần đã từ từ đáp xuống trước cổng lớn của Vạn Bảo Thành – thương thành lớn nhất Trung Đô. Tiếng va chạm nhẹ nhàng giữa nền móng tiệm và mặt đất khiến cả kinh thành rung chuyển.

Diệp Trần chậm rãi bước ra khỏi cửa tiệm, chân đi dép lê tổ ong, mặc chiếc áo thun trắng giản dị. Tiểu Hắc (con chó đen thực thụ) vẫy đuôi chạy ra đón Tiểu Hắc Tròn (cái robot hút bụi). Con chó khôn lỏi này há miệng ra, thế là Tiểu Hắc Tròn nhả ra một cái bánh tròn được nén từ tinh hoa linh khí cao cấp. Tiểu Hắc ngoạm lấy, nhai rắc rắc đầy thỏa mãn.

Nhìn cảnh tượng đó, các tu sĩ xung quanh đều chết lặng. Tinh hoa linh khí mà họ phải khổ cực tìm kiếm hàng trăm năm, nay lại bị một con chó ăn như ăn bánh quy rác?

Diệp Trần ngáp thêm cái nữa, vươn vai nhìn đám đông đang vây quanh với ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò.

"Xin lỗi nhé, hôm nay tiệm hơi bận dọn dẹp nên mở cửa muộn chút." – Anh mỉm cười thân thiện, nhưng trong mắt họ, nụ cười ấy chứa đựng một áp lực kinh thiên động địa – "Có ai muốn mua trà sữa không? Hay là… một chai Sunlight về lau nhà cho sạch sẽ nhỉ?"

Cả Trung Đô vốn đang chìm trong u tối, phút chốc bùng nổ. Một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của "Dọn Dẹp và Mua Sắm" – chính thức bắt đầu dưới sự lười biếng của một thanh niên hiện đại.

Diệp Trần quay lại nhìn cái biển báo của hệ thống vừa hiện lên:
【 Chúc mừng! Điểm Danh Vọng của bạn tại Trung Đô đã đạt mức: Kẻ Cứu Thế Kỳ Quặc. 】
【 Phần thưởng mới: Máy lọc nước Kangaroo – Uống vào có thể thanh lọc hoàn toàn tâm ma. 】

Diệp Trần tặc lưỡi: "Máy lọc nước à? Chà, cái này chắc là bán chạy lắm đây."

Ngoài kia, ánh nắng rực rỡ đã hoàn toàn bao phủ lấy thành phố, sương mù đen biến mất như thể chưa từng tồn tại, tất cả chỉ nhờ vào một cái robot hút bụi bướng bỉnh và sự lười biếng đến cực độ của chủ nhân tiệm tạp hóa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8