Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 142: ** Diệp Trần mở khóa \”Khu vườn tạp hóa\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:44:59 | Lượt xem: 3

**Chương 142: Diệp Trần mở khóa "Khu vườn tạp hóa"**

Trung Đô sáng sớm, ánh thái dương vàng óng như mật đổ xuống những mái ngói rêu phong của vạn gia đình. Nhưng hôm nay, không khí ở Vạn Bảo Thành không còn sự yên bình vốn có. Khắp các ngõ ngách, người ta không bàn tán về công pháp hay bí bảo, mà đều nhắc đến một cái tên: "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".

Tại sân sau của tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng nhựa Duy Tân — một món quà mà hệ thống vừa mới "khuyến mãi" kèm theo khi tiệm thăng cấp. Anh đắp một chiếc khăn mặt lạnh lên trán, một tay cầm lon Coca-Cola ướp lạnh, một tay cầm quạt giấy phẩy phẩy.

"Hệ thống, ngươi nói xem, làm chủ tiệm mà phải ăn đồ đóng hộp suốt ngày, da dẻ ta cũng sạm đi rồi đúng không?" – Diệp Trần thở dài, giọng đầy vẻ oán trách của một thiếu niên lười biếng.

Hệ thống lập tức vang lên âm thanh máy móc nhưng mang theo một chút khinh bỉ rõ rệt:

【 Tinh! Ký chủ là kẻ lười nhất trong lịch sử các chủ tiệm Vạn giới. Để đảm bảo sức khỏe và kéo dài tuổi thọ (để ký chủ tiếp tục kiếm tiền cho hệ thống), nhiệm vụ đặc biệt đã được kích hoạt. 】

【 Chúc mừng! Ký chủ đã đạt đủ 1 triệu Điểm Danh Vọng. Chế độ "Khu vườn tạp hóa" chính thức mở khóa! 】

【 Ký chủ có muốn tiêu tốn 10 vạn linh thạch cực phẩm để khai phá mảnh đất linh hồn đầu tiên không? 】

Diệp Trần đang uống Coca suýt nữa thì phun sạch ra đất. 10 vạn linh thạch cực phẩm? Đó là con số đủ để một tông môn hạng hai tu luyện trong cả trăm năm! Thế mà cái hệ thống hút máu này chỉ dùng để "khai phá đất trồng rau"?

"Ngươi là đồ tư bản hút máu!" – Diệp Trần lẩm bẩm chửi, nhưng tay vẫn rất thành thật mà nhấn vào nút "Đồng ý" trên bảng ảo.

Cày cuốc kiếm tiền để làm gì? Chẳng phải để ăn ngon hơn sao?

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục chỉ mình Diệp Trần nghe thấy vang lên ngay trong ý thức. Bức tường gỗ sau tiệm tạp hóa bỗng nhiên mờ ảo đi, rồi biến thành một cánh cửa bằng gỗ sồi đơn giản. Phía trên cánh cửa treo một tấm biển nhỏ viết bằng chữ thư pháp uốn lượn: **"Vườn Rau Bình An"**.

Diệp Trần đẩy cửa bước vào.

Khác hẳn với cảnh tượng sân sau chật chội thường ngày, hiện ra trước mắt anh là một không gian rộng lớn đến khó tin. Bầu trời nơi đây xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi, linh khí đậm đặc tới mức hóa thành một lớp sương mỏng quẩn quanh dưới chân. Giữa mảnh đất là mười mẫu ruộng được chia ô vuông vức, đất đai đen nhánh, bóng bẩy, tỏa ra mùi thơm của đất mới sau mưa.

"Thánh địa? Không, đây phải gọi là Tổ địa của vạn loại linh thảo mới đúng!" – Diệp Trần sững sờ.

Nhưng ngay lập tức, thông tin từ hệ thống lại dội một gáo nước lạnh vào đầu anh:

【 Lưu ý: Đây không phải ruộng linh thảo. Đây là ruộng rau organic dành cho chủ tiệm. Mọi loại hạt giống ở đây đều được biến đổi để phù hợp với môi trường tiên giới, có thể thu hoạch trong 1 giờ. 】

【 Quà tặng tân thủ: 1 gói hạt giống Cải Thảo Thượng Hạng, 1 gói hạt giống Cà Chua Đại Đế, và 1 bình phân bón NPK – Thánh Huyết. 】

Diệp Trần nhìn ba gói hạt giống với bao bì nilon lấp lánh trong tay mình, mặt tối sầm lại. Cải Thảo Thượng Hạng? Cà Chua Đại Đế? Cái tên nghe kêu đấy, nhưng nhìn thế nào cũng giống loại hạt giống mua ở chợ đầu mối giá 5 ngàn một túi.

Cùng lúc đó, Thanh Loan đang chăm chú lau dọn những kệ hàng "Lays" vừa được lấp đầy. Cô chợt khựng lại, đôi mắt xinh đẹp thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Từ phía sân sau, một luồng Đạo vận vô cùng huyền ảo, thanh khiết đang tràn ra. Luồng khí tức này không bá đạo như Lôi Đình Thần Khí (vợt muỗi), cũng không sắc sảo như Thần kiếm, mà nó mang lại một cảm giác sinh mệnh vĩnh hằng, như thể khởi nguồn của mọi loài thực vật.

"Chủ nhân lại đang sáng tạo ra thần tích gì sao?" – Thanh Loan run rẩy đặt cái khăn xuống, rón rén đi về phía sân sau.

Cô thấy Diệp Trần đang lúi cúi bên mảnh đất. Anh mặc chiếc quần lửng, đi dép lê, trên tay cầm một cái xẻng nhựa màu đỏ dành cho trẻ em chơi cát. Anh đang đào những cái lỗ nhỏ, cẩn thận thả từng hạt giống vào rồi lấp đất lại.

"Chủ nhân… ngài đang làm gì vậy?" – Thanh Loan lắp bắp hỏi.

Diệp Trần không ngẩng đầu lên, quệt mồ hôi trên trán (thực ra anh chẳng mệt lắm, nhưng phải làm bộ làm tịch chút): "À, Thanh Loan đó hả? Tiệm mình sắp có hàng nông sản sạch. Ta đang trồng mấy cây cà chua để nấu canh."

Thanh Loan nghe xong, đầu óc nổ tung.

Cà chua? Nấu canh?

Trong mắt cô, hành động của Diệp Trần lúc này đâu phải là trồng rau. Mỗi lần anh hạ xẻng xuống đều trùng khớp với nhịp điệu của đất trời. Những hạt giống kia khi rơi xuống đất không hề nằm yên, chúng tỏa ra những tia sáng ngũ sắc, dường như đang tham lam nuốt chửng linh khí của toàn bộ Trung Đô.

"Đây… đây là 'Tế Thế Chủng Tử' trong truyền thuyết!" – Thanh Loan thầm nghĩ, mắt đầy vẻ sùng bái – "Chủ nhân thấy tiên giới điêu linh, vạn vật khô héo, nên Ngài muốn dùng bàn tay của mình để kiến tạo lại sự sống sao? Mỗi một cây rau chính là một cái 'Đạo quả' chứ đâu phải thức ăn bình thường!"

Chưa đầy nửa canh giờ sau, một cảnh tượng kinh động cả Vạn Bảo Thành xảy ra.

Giữa trời nắng gắt, một đám mây màu tím bỗng nhiên hội tụ trên đỉnh Tiệm Tạp Hóa. Mây không sấm chớp, mà lại nhỏ xuống những giọt mưa thơm ngát như hương lúa chin.

Trong tiệm, Trần Huyền Tử đang hì hụi húp bát mì Hảo Hảo chua cay thì đột ngột đứng phắt dậy. Lão nhìn về phía sân sau, đôi mắt già nua lồi ra như mắt cá vàng:

"Trời ơi! Linh Vũ từ trên trời rơi xuống? Hóa Thần Kiếp? Không phải… Đây là Linh khí triều tịch! Có đại năng nào đang cưỡng ép linh khí ngưng kết thành hình để tưới tiêu?"

Lão vứt bát mì sang một bên (hành động cực kỳ hiếm thấy của kẻ nghiện mì), tông cửa chạy về phía sau.

Vừa nhìn thấy Diệp Trần, lão suýt chút nữa quỳ rạp xuống.

Lúc này, trên tay Diệp Trần đang cầm một chiếc bình nhựa màu vàng, phía trên có nhãn hiệu "NPK Thánh Huyết" (thực chất là phân bón hóa học do hệ thống sản xuất). Mỗi khi Diệp Trần rắc một ít bột trắng vào gốc cây, mặt đất lại rung lên nhè nhẹ, linh khí cuồng bạo xung quanh bỗng trở nên thuần phục, hóa thành những dòng nước cam lộ rót thẳng vào mầm xanh.

"Thần… Thần dịch hóa cốt!" – Trần Huyền Tử rên rỉ – "Thứ bột trắng kia… Chỉ cần một nhúm chắc chắn đủ để khiến một cây khô mười vạn năm sống lại ngay lập tức. Vậy mà Diệp lão bản lại đem rắc như rắc muối vậy sao? Lãng phí! Thật là lãng phí một cách vĩ đại!"

Diệp Trần nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn lão già: "Lão Trần, đến đúng lúc đấy. Vào đây, giúp ta một tay. Tưới nước cho mấy cây cải này, lát nữa ta cho lão một đĩa cải xào tỏi."

Cải xào tỏi?

Trần Huyền Tử nghe thấy cụm từ này, tâm thần rung chuyển. Lão đã đạt tới Nguyên Anh đỉnh phong, tích cốc mấy trăm năm không cần ăn uống, nhưng nghe thấy lời Diệp Trần nói, lão bỗng thấy dạ dày mình sôi lên ùng ục.

"Đồ ăn do Diệp tiền bối đích thân trồng… chẳng lẽ là 'Thánh Thực' giúp trường sinh bất tử sao?"

Lão già lập tức xắn tay áo, vẻ mặt trang nghiêm như đang tham gia một buổi tế lễ thượng cổ, cẩn thận cầm lấy xô nước nhựa: "Tuân lệnh Diệp lão bản! Lão phu nguyện dùng hết bình sinh công lực để bảo vệ… à không, tưới nước cho đám cải thảo này!"

Một tiếng trôi qua.

Tốc độ sinh trưởng của "Khu vườn tạp hóa" khiến mọi quy luật sinh học phải quỳ lạy.

Từ những hạt mầm bé tí teo, những cây cải thảo xanh mướt, lá mọng nước bắt đầu vươn lên, cao tới gần nửa mét, tỏa ra một lớp hào quang dịu nhẹ như ngọc bích. Phía bên kia, những cây cà chua đã trĩu quả, mỗi quả to bằng nắm tay, đỏ rực như được rèn từ lửa của mặt trời, vỏ ngoài căng mọng, phản chiếu ánh nắng lấp lánh.

【 Tinh! Thu hoạch thành công mẻ nông sản đầu tiên. 】
【 Cải Thảo Thượng Hạng: Ăn vào tăng cường kinh mạch, giúp cơ thể trở nên 'Thanh Tịnh Như Ngọc'. 】
【 Cà Chua Đại Đế: Uống nước cà chua này giúp bùng nổ linh lực thuộc tính hỏa, hóa giải băng hàn độc tố cấp thần. 】

Diệp Trần không quan tâm lắm đến tác dụng "buff" của hệ thống. Anh chỉ thấy chúng… đẹp mắt và thèm ăn.

Anh hái vài quả cà chua, nhổ ba cây cải thảo lớn nhất, mang vào gian bếp của tiệm. Thanh Loan và Trần Huyền Tử đi theo sau, nhìn những trái cà chua kia bằng ánh mắt như nhìn thấy thượng cổ chí bảo.

"Diệp lão bản… quả cầu lửa này… thực sự có thể ăn trực tiếp sao?" – Trần Huyền Tử chỉ vào quả cà chua, tay run bần bật. Lão cảm thấy bên trong quả cà chua đó ẩn chứa một nguồn năng lượng tinh khiết tới mức kinh hoàng, một quả thôi có lẽ đủ để nổ tung cả một tu sĩ Kim Đan nếu không biết cách tiêu hóa.

Diệp Trần chẳng nói chẳng rằng, cầm quả cà chua lên, rửa qua dưới vòi nước (máy lọc nước Kangaroo vừa lắp), sau đó "Rắc" một tiếng, cắn một miếng lớn.

Nước cà chua đỏ mọng bắn ra, hương vị ngọt lịm pha chút chua thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng.

Thanh Loan và Trần Huyền Tử nuốt nước miếng ực một cái.

"Ăn không? Ăn đi, đừng có đứng đó nhìn." – Diệp Trần tung một quả cà chua cho Thanh Loan, rồi một quả cho Trần Huyền Tử.

Thanh Loan cung kính đón lấy, nhắm mắt lại, khẽ cắn một miếng nhỏ.

Bùm!

Trong thức hải của Thanh Loan, một đóa sen lửa khổng lồ bừng nở. Linh lực vốn đang bị kẹt lại ở bình cảnh bao lâu nay bỗng nhiên như gặp phải thuốc súng, "Oanh" một tiếng, phá tan mọi xiềng xích. Cả người cô tỏa ra luồng khí tức thanh khiết, tu vi nhảy vọt một mạch từ Kim Đan sơ kỳ lên thẳng trung kỳ, rồi hậu kỳ… cho tới khi dừng lại ở viên mãn, chỉ còn cách Nguyên Anh một sợi tóc.

"Chỉ là… một miếng trái cây?" – Thanh Loan mở mắt ra, dòng nước mắt chảy dài vì xúc động. Chủ nhân tặng cô không phải cà chua, Ngài đang tặng cô cả một con đường tắt dẫn đến đỉnh cao!

Còn Trần Huyền Tử thì sao?

Lão vừa ăn xong quả cà chua, cả người bốc hỏa, râu tóc dựng ngược lên như bị điện giật.

"Nóng! Nóng quá! Đạo hỏa… Đây là Đạo hỏa chân chính!"

Lão vội vàng ngồi xếp bằng xuống đất, bắt đầu vận chuyển công pháp Thanh Vân. Chỉ thấy sau lưng lão, hình bóng một mặt trời đỏ rực hiện ra. Cà chua của Diệp Trần đã hóa thành năng lượng rèn luyện lại Nguyên Anh của lão, khiến Nguyên Anh vốn già cỗi, mờ nhạt giờ đây trở nên óng ánh như vàng ròng.

Trong khi hai người kia đang "vật vã" đột phá, Diệp Trần lại đang bận rộn với chiếc chảo chống dính.

Mùi thơm của tỏi phi lan tỏa, quyện với mùi thanh mát của cải thảo khi gặp nhiệt độ cao. Anh đổ một chút nước tương Maggi vào, tiếng "xèo xèo" vang lên nghe thật vui tai.

Tiếng động và mùi hương này bay ra khỏi cửa tiệm, lan rộng ra phố phường Trung Đô.

Bên ngoài cửa tiệm tạp hóa.

Dương Phong — vị thiên tài kiêu ngạo của Dương gia, người từng bị Diệp Trần dùng cây kem que đóng băng — lúc này đang cùng một đám cao thủ đứng xa xa theo dõi.

"Hít… mùi gì thơm thế này?" – Dương Phong trợn tròn mắt. Lão vốn đã thề là sẽ không bao giờ đến gần tiệm này nữa, nhưng cái mùi hương quyến rũ này dường như có đôi tay ma thuật kéo mũi lão đi.

"Thiếu gia, hình như… đó là mùi thức ăn phàm nhân?" – Một gã hộ vệ run giọng nói.

"Vớ vẩn! Thức ăn phàm nhân làm sao có thể khiến linh hồn ta run rẩy thế này?" – Dương Phong quát.

Hắn nhìn lên bầu trời, mây tím vẫn chưa tan, linh lực xung quanh vẫn đang cuồn cuộn đổ vào phía sau tiệm tạp hóa. Một ý tưởng điên rồ hiện ra trong đầu hắn: Chủ tiệm đang nấu "Vạn thọ đan"? Hay là đang chế biến nội đan của một con chân long?

Hắn không nhịn được nữa, dẫn đầu đám người lao tới trước cửa tiệm.

"Chủ tiệm! Cho hỏi ngài đang làm gì thế?" – Dương Phong cố giữ giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự thèm khát.

Cánh cửa tiệm mở ra, Diệp Trần cầm cái xẻng nấu ăn bước ra, tay kia vẫn cầm cái bát tô đựng món cải thảo xào tỏi và một đĩa trứng rán cà chua.

"Đang ăn cơm trưa. Có chuyện gì không?" – Diệp Trần trả lời ngắn gọn.

Nhìn thấy đĩa rau xanh mướt đang bốc khói nghi ngút, đôi mắt Dương Phong gần như lọt hẳn vào trong bát. Hắn có thể thề bằng tính mạng mình, những lá cải đó còn tinh khiết hơn cả mười viên Cực phẩm Linh Thạch cộng lại!

"Cái này… cái này giá bao nhiêu?" – Dương Phong lắp bắp, lôi ra một túi linh thạch đầy ắp.

Diệp Trần nhìn túi tiền, rồi nhìn đĩa cải thảo mình vừa vất vả trồng xong, lắc đầu: "Cái này là hàng 'organic', số lượng có hạn, chỉ phục vụ cho nhân viên của tiệm và bản thân ta. Không bán."

Dương Phong cứng người. Tiền của hắn, vốn dĩ có thể mua được cả một thành trì, vậy mà nay lại không mua nổi một cọng rau xào?

Đúng lúc đó, Tiểu Hắc (con chó đen giữ cửa) thong dong đi ngang qua. Nó liếc nhìn đĩa thức ăn của Diệp Trần, sủa một tiếng "Gâu!". Diệp Trần cười, gắp một miếng cải thảo ném cho nó.

Tiểu Hắc há miệng đớp gọn miếng cải, nhai rôm rốp với vẻ khinh khỉnh, rồi quay mông đi, cái đuôi ngoáy tít.

Chứng kiến cảnh đó, tất cả tu sĩ có mặt tại hiện trường đều hóa đá.

Trái tim Dương Phong nát tan từng mảnh. Hắn — một thiên tài xuất chúng — vậy mà phúc phận không bằng cả một con chó của tiệm tạp hóa sao?

"Chủ tiệm… tôi… tôi muốn ứng tuyển làm nhân viên quét rác! Ngài thấy tôi có đủ tiêu chuẩn không?" – Dương Phong đột nhiên quỳ sụp xuống, lớn tiếng kêu lên.

Đám hộ vệ của hắn nhìn nhau, rồi cũng đồng loạt quỳ xuống: "Chúng tôi cũng muốn làm nhân viên quét rác!"

Diệp Trần gãi đầu, nhìn đám người điên rồ này, rồi nhìn lại đĩa cải thảo xào tỏi trong tay mình. Anh thở dài: "Trồng rau đúng là phiền thật mà. Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo của ngươi đừng bắt ta mở trang trại bò đấy nhé."

Hệ thống yên lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nhắc nhở:
【 Tinh! Gợi ý nhiệm vụ sắp tới: Khai thác sữa bò từ Thần thú sáu sừng để làm… Trà sữa chân châu handmade. Ký chủ cố gắng lên! 】

Diệp Trần suýt ngã ngửa. Tiên giới này, sau gói mì tôm và lon Coca, có vẻ như sắp bị "thực phẩm organic" của anh đảo lộn hoàn toàn rồi.

Đêm hôm đó, một tin tức chấn động khác nổ ra: Thái thượng trưởng lão Trần Huyền Tử của Thanh Vân Môn đột phá lên Nguyên Anh đỉnh phong, tuổi thọ tăng thêm ba trăm năm, tất cả chỉ nhờ một bát canh cà chua.

Và món đồ hot nhất trên "Linh Thoại" (smartphone tiên giới) không còn là gương thần hay kiếm báu nữa, mà là bức ảnh rò rỉ về "Khu vườn bí mật" của Diệp Trần. Cả giới tu tiên Trung Đô phát cuồng, hàng vạn tu sĩ bắt đầu sắm sửa… cuốc và xẻng, nuôi mộng được Diệp Trần nhận vào làm nông dân quét lá ở vườn sau.

Kỷ nguyên "Nông nghiệp Tu tiên" chính thức được Diệp Trần lười biếng khai mở như thế đấy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8