Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 33: ** Hệ thống mở khóa: Khu đồ chơi trẻ em

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:28:23 | Lượt xem: 3

Cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa đóng sầm lại, để lại một khoảng không im lặng đến rợn người trước thềm cửa.

Vị tướng quân của Trấn Hải Quân đứng ngây ra đó, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào bảng hiệu "Bình An Tạp Hóa". Phía sau ông ta, hàng ngàn binh sĩ thiện chiến vốn đang hừng hực khí thế, nay ai nấy đều cúi đầu nhìn xuống đôi vớ trắng cao cổ bọc ngoài giáp chân của mình. Những đường sọc xanh đỏ trên cổ vớ dưới ánh nắng ban mai trông vừa chói mắt, vừa… lạc quẻ một cách thần thánh.

"Tướng quân… Tiền bối nói giới này điên rồi?" Một tên phó tướng khẽ lên tiếng, giọng run run: "Có phải chúng ta mang vớ sai cách, làm uế tạp nhãn quan của ngài ấy không?"

Vị tướng quân nghiến răng, sắc mặt nghiêm trọng: "Không, ngươi không hiểu. Đây là thử thách! Tiền bối là bậc chí nhân lười biếng, ngài ấy ghét nhất là sự phô trương. Chúng ta kéo cả đại quân đến chỉ để mua vớ, chắc chắn đã phạm vào điều tối kỵ của bậc ẩn sĩ. Lui quân! Tất cả lui ra mười dặm, cắm trại tại chỗ, chờ ta vào tạ tội!"

Trong khi bên ngoài đang náo loạn vì một đôi vớ, thì bên trong tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa, tay che mặt, cảm giác như thế giới quan của mình đã hoàn toàn đổ vỡ.

"Hệ thống, rốt cuộc là ngươi biến thái hay cái đám tu sĩ này có vấn đề về thần kinh?" Diệp Trần lẩm bẩm trong đầu.

【 Đinh! Phản hồi ký chủ: Hệ thống cung cấp sản phẩm chất lượng vượt thời đại. Việc cư dân bản địa lĩnh hội 'Đạo vận' từ đôi vớ là nằm ngoài phạm vi kiểm soát của hệ thống. 】

"Đạo vận cái đầu ngươi!" Diệp Trần hừ lạnh. "Đám người đó giờ coi ta như Thần, chỉ sợ ngày mai họ mặc quần lót ra ngoài giáp sắt mất thôi."

Thanh Loan đứng bên cạnh, tay cầm chén trà nhấp một ngụm nhỏ. Đôi mắt nàng vẫn tràn đầy vẻ sùng bái. Nàng khẽ bước tới, giọng nói êm ái như gió thoảng: "Chủ thượng, ngài không cần phiền lòng. Chúng sinh ngu muội, khó lòng thấu hiểu được phong thái 'Phật hệ' của ngài. Ngài đóng cửa chính là để cảnh tỉnh họ, tu hành phải từ tâm, không nên chỉ mưu cầu ngoại vật."

Diệp Trần liếc nhìn nàng tiểu nhị xinh đẹp của mình, thở dài một hơi. Lại thêm một kẻ "não bổ" quá mức. Nàng ấy gọi anh là "Chủ thượng", nghe thì oai phong đấy, nhưng thực chất anh chỉ muốn làm một con cá mặn nằm chờ chết mà thôi.

Bỗng nhiên, một âm thanh điện tử khô khốc vang lên trong trí não anh:

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Tạo ra xu hướng thời trang chấn động Tiên giới'. 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp cửa hàng. Mở khóa khu vực mới: Khu Đồ Chơi Trẻ Em. 】
【 Các mặt hàng mới đã được đưa lên kệ. Mời ký chủ kiểm tra. 】

Diệp Trần bật dậy như lò xo. "Khu đồ chơi? Ngươi đùa ta đấy à? Đây là Tiên giới, nơi người ta giết nhau vì một gốc linh dược, ngươi lại bảo ta bán đồ chơi?"

Mặc kệ lời phàn nàn của anh, ở góc sâu nhất của tiệm, nơi vốn dĩ là một bức tường trắng, nay đột ngột mở rộng ra. Một dãy kệ kính sáng loáng hiện lên, ánh đèn LED đa sắc màu nhấp nháy, tương phản hoàn toàn với không gian mộc mạc của tiệm.

Diệp Trần tò mò bước tới. Trên kệ là những hộp nhựa màu sắc rực rỡ.

Thanh Loan cũng tò mò đi theo. Nàng nhìn thấy những thứ kỳ lạ trên kệ, hơi thở bỗng trở nên dồn dập: "Đây… đây là những món pháp bảo gì? Sao linh áp của chúng… ta hoàn toàn không cảm nhận được?"

"Đó không phải pháp bảo, đó là đồ chơi." Diệp Trần cầm một cái hộp lên, khóe môi hơi giật giật.

Trên tay anh là một con Yo-yo bằng nhựa cao cấp, vỏ ngoài trong suốt nhìn thấy được các bánh răng bên trong, kèm theo đó là đèn LED phát quang cực mạnh. Tên sản phẩm hiện lên trong tầm mắt anh qua giao diện hệ thống:

*【 Tên sản phẩm: Luân Hồi Chân Ảnh Yo-yo 】*
*【 Mô tả: Đồ chơi dành cho trẻ em từ 6-6000 tuổi. 】*
*【 Công năng: Quay một vòng định không gian, quay hai vòng đảo ngược nhân quả. Lưu ý: Cần kỹ năng 'Thu tay' điêu luyện để không làm nổ tung hành tinh. 】*

Diệp Trần: "…"

Anh run rẩy đặt con Yo-yo xuống, nhìn sang món đồ chơi thứ hai. Đó là một khẩu súng phun nước cỡ lớn, kiểu dáng hầm hố, bình chứa nước phía sau có màu xanh neon bắt mắt.

*【 Tên sản phẩm: Tụ Áp Phá Giới Thần Thương (Súng phun nước thần cấp) 】*
*【 Mô tả: Chỉ cần có nước, thần ma cũng phải khóc nhè. 】*
*【 Công năng: Nén áp suất cực cao, bắn ra tia nước có khả năng xuyên thủng mọi tầng phòng ngự của tu sĩ Đại Thừa kỳ. Nếu nạp 'Nước khoáng Lavie' từ cửa hàng, sát thương tăng 500%, kèm hiệu ứng đóng băng linh hồn. 】*

"Cái này mà là đồ chơi sao?" Diệp Trần gào thét trong lòng. "Đây là vũ khí hủy diệt hàng loạt rồi!"

Đúng lúc này, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng gõ cửa rụt rè. Không phải là đại quân Trấn Hải Quân, mà là một giọng nói trẻ con non nớt.

"Chủ quán… ngài có ở đó không? Con muốn mua… mua món đồ giúp em gái con vui lên."

Diệp Trần lấy lại bình tĩnh, ra hiệu cho Thanh Loan mở cửa.

Đứng trước cửa là một cậu bé tầm mười tuổi, quần áo vá chằng vá đục nhưng khuôn mặt rất lanh lợi. Đây là Nhị Đản, một cậu bé mồ côi ở gần đó, thường xuyên giúp người dân trong thành làm việc vặt để kiếm linh thạch vụn. Sau lưng cậu là một cô bé nhỏ hơn, đôi mắt sưng mọng vì vừa khóc xong, tay ôm một con búp bê bằng vải đã cũ nát.

"Là Nhị Đản à?" Diệp Trần gượng cười, đi tới xoa đầu cậu bé. "Muốn mua gì cho em gái?"

Nhị Đản ngượng nghịu đưa ra mấy viên linh thạch vụn mờ nhạt: "Hôm nay em con bị đám con nhà giàu ở nội thành bắt nạt, tụi nó làm hỏng con búp bê của em ấy… Con chỉ có ngần này, có thể mua cái gì đẹp đẹp không ạ?"

Thanh Loan nhìn mấy viên linh thạch rẻ tiền kia, định lên tiếng nhắc nhở về quy định giá cả của tiệm (thường là rất đắt), nhưng Diệp Trần đã giơ tay ngăn lại.

"Đến đây, ta mới nhập về vài món đồ 'vô giá'." Diệp Trần dẫn hai đứa trẻ đến khu đồ chơi mới.

Ánh sáng rực rỡ từ con Yo-yo và khẩu súng phun nước lập tức thu hút sự chú ý của cô bé. Cô bé nín khóc, chỉ vào con Yo-yo đang phát ra ánh sáng luân chuyển như tinh vân: "Anh… cái này đẹp quá."

Diệp Trần cầm con Yo-yo ra khỏi hộp, luồn ngón tay vào vòng dây.

"Nhìn kỹ nhé, đây gọi là 'Long Đằng Tứ Hải'."

Diệp Trần nhẹ nhàng ném con Yo-yo xuống. Theo lý thường, một thanh niên Gen Z như anh đã từng chơi qua món này ở thế kỷ 21, kỹ thuật cũng không tồi. Nhưng dưới tác dụng của hệ thống, con Yo-yo không chỉ đơn giản là đi lên đi xuống.

*Vèo!*

Con Yo-yo vạch ra một đường rực rỡ trong không khí. Khi nó xoay tròn ở phía dưới dây, một vòng xoáy không gian nhỏ xíu xuất hiện chung quanh nó. Linh khí trong cả tiệm tạp hóa bắt đầu bị cuốn vào, tạo thành một cơn lốc vô hình nhưng đầy áp lực.

Thanh Loan lùi lại một bước, sắc mặt đại biến. Trong mắt nàng, mỗi vòng quay của món đồ nhựa kia không khác gì quỹ đạo vận hành của các vì sao. Nàng nhìn thấy "Quy luật Không Gian" đang bị một sợi chỉ mỏng manh điều khiển.

"Chủ thượng… ngài đang trình diễn Thần thông sao?" Nàng thầm nghĩ, lòng đầy chấn kinh.

Diệp Trần làm một cú "Vòng quanh thế giới". Con Yo-yo bay thành một vòng tròn lớn quanh anh.

Lúc này, ở bên ngoài tiệm, cách đó mười dặm. Vị tướng quân Trấn Hải Quân và đám tu sĩ đang đóng quân bỗng nhiên nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Trên bầu trời phía Vân Hải Thành, một đạo linh quang hình tròn khổng lồ quét qua hư không, xé rách mây mù, tạo ra một vết nứt không gian kéo dài hàng nghìn trượng. Những con yêu thú bay lượn trên cao chưa kịp phản ứng đã bị áp lực của đạo quang ấy quét qua, toàn bộ lông chim rụng sạch, rơi rụng như mưa nhưng không hề bị thương, chỉ có điều… tất cả đều mất sạch tu vi trong tích tắc.

"Đạo quang kia… là luân hồi!" Một vị trưởng lão của Thanh Vân Môn đứng gần đó kinh hãi thốt lên. "Ai đã ra tay? Chẳng lẽ Tiền bối đang luyện khí?"

Quay lại trong tiệm, Diệp Trần thu con Yo-yo về tay một cách điệu nghệ. Anh mỉm cười đưa nó cho cô bé: "Nè, tặng cho cháu đấy. Cái này gọi là 'Huyễn Ảnh'. Cháu cứ cầm chơi, ai dám bắt nạt cứ quăng cái này vào chân họ."

Cô bé đón lấy món quà, đôi mắt sáng lấp lánh, nỗi buồn biến mất sạch sẽ.

Nhị Đản sợ hãi nhìn linh thạch của mình: "Chủ quán… cái này chắc chắn quý giá lắm, con không trả nổi…"

Diệp Trần xua tay: "Giá gốc là 10 linh thạch vụn, hôm nay cửa hàng khai trương khu mới, khuyến mãi 90%, lấy cháu 1 viên thôi."

Thanh Loan đứng hình. Chủ nhân của nàng nổi tiếng là ham tiền (đúng giá hệ thống), sao hôm nay lại hào phóng thế? Nhưng rồi nàng tự trấn an: "Chắc chắn là Chủ thượng thấy đứa trẻ này có căn cơ, muốn truyền thừa đạo quả thông qua món đồ chơi đó. Đúng rồi, đó gọi là 'Hóa vật thành đạo'!"

Tiễn hai đứa trẻ ra về, Diệp Trần thở phào một cái. Bán được món đồ chơi đầu tiên, lòng anh bỗng thấy vui lạ kỳ. Nhưng niềm vui đó chưa kéo dài được bao lâu thì rắc rối lại ập đến.

*Rầm!*

Cánh cửa tiệm bị đẩy mạnh ra. Một nam thanh niên mặc gấm vóc sang trọng, khí thế kiêu ngạo bước vào. Đi theo sau là hai lão giả có tu vi không dưới Nguyên Anh kỳ.

"Chủ tiệm đâu? Ta nghe nói nơi này có đồ chơi làm thay đổi vận mệnh?" Người tới chính là Dương Phong, thiếu chủ của Dương gia ở Trung Đô, kẻ nổi danh là "kẻ thu thập bảo vật".

Dương Phong liếc nhìn khu đồ chơi mới, rồi bật cười khinh miệt: "Cái gì đây? Nhựa? Không có chút linh khí dao động nào. Đây mà là thần vật sao?"

Hắn tiến đến kệ, nhìn thấy khẩu súng phun nước. "Thứ rác rưởi này mà dám bán giá 500 linh thạch thượng phẩm? Ngươi điên rồi sao?"

Diệp Trần vẫn nằm trên ghế, mắt cũng không thèm mở: "Không mua thì biến. Đừng cản trở ta ngủ."

Dương Phong tức giận: "Ngươi! Một tên người phàm không tu vi lại dám láo xược? Ta đã thấy con bé kia cầm cái vòng tròn quay quay làm loạn không gian ngoài kia. Chắc chắn là có bí quyết. Khẩu súng này dùng thế nào?"

Dương Phong không đợi Diệp Trần trả lời, thộp lấy khẩu súng phun nước. Hắn ném cho Diệp Trần một túi linh thạch thượng phẩm: "Ta mua cái này. Để xem món 'đồ chơi' của ngươi chịu nổi một kiếm của ta không!"

Dương Phong đi ra sân trước tiệm. Hắn đầy vẻ chế giễu nhìn khẩu súng sặc sỡ trong tay mình. "Tụ Áp Phá Giới? Hừ, cái tên kêu thật đấy, nhưng trông thật rẻ tiền."

Hắn nhấp thử vào cò súng. Cảm giác nhựa cầm trên tay không hề giống với pháp bảo truyền thống. Hắn nhìn thấy một cái nắp phía sau, tò mò hỏi: "Phải cho linh khí vào đây à?"

Diệp Trần từ trong tiệm vọng ra: "Cho nước vào. Bình thường thì dùng nước giếng, muốn mạnh thì dùng nước khoáng."

Dương Phong cười khẩy, hắn búng tay một cái, một dòng linh tuyền tinh khiết từ hồ nước gần đó bay vào bình chứa súng. Sau đó, hắn kéo cần bơm áp suất liên tục như lời hướng dẫn dán trên thân súng.

*Xì… xì… xì…*

Mỗi lần hắn bơm, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Khẩu súng phun nước nhựa ban đầu bỗng nhiên tỏa ra một tầng ánh sáng mờ ảo. Áp suất nén mạnh đến mức không gian chung quanh họng súng bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm.

"Cái gì?" Dương Phong cảm nhận được một luồng năng lượng kinh khủng đang bị giam cầm trong cái vỏ nhựa kia.

Hắn chĩa họng súng về phía một ngọn núi xa xa của Thanh Vân Môn.

"Xuyên thủng cho ta!"

*Bụp!*

Một tia nước mỏng chỉ bằng sợi chỉ đỏ bắn ra. Nó không phát ra âm thanh nổ lớn của sấm sét, cũng không có hỏa diễm cuồng bạo. Nó lặng lẽ, sắc bén và nhanh đến mức vượt qua quy luật của ánh sáng.

Tia nước đi tới đâu, hư không bị cắt đôi tới đó.

*Xoẹt!*

Ngọn núi cao hàng nghìn trượng ở phía xa bỗng nhiên bị cắt phăng phần đỉnh. Mặt cắt nhẵn nhụi như được mài giũa bởi vị thần thợ rèn đại tài nhất. Điều đáng sợ nhất là sau khi tia nước xuyên qua, ngọn núi bắt đầu bị… sũng nước, rồi sụp đổ tan tành thành từng mảnh nhỏ như bùn loãng.

Đám binh sĩ Trấn Hải Quân ở gần đó há hốc mồm. Vị tướng quân ngã quỵ xuống đất, lắp bắp: "Đó là… Thủy Hệ Quy Tắc chi lực? Chỉ là một tia nước thôi sao?"

Dương Phong bàng hoàng nhìn khẩu súng nhựa trong tay. Tay hắn run lên bần bật. Hắn vừa mới phá hủy một ngọn núi bằng một món đồ chơi trị giá 500 linh thạch thượng phẩm? Nếu hắn dùng thanh bảo kiếm cấp Địa của gia tộc, cũng phải mất nửa ngày trời và cạn sạch linh lực mới làm được điều này.

Còn bây giờ? Hắn mới chỉ bóp cò có một cái!

"Trời ạ… ta đã mua được thứ gì thế này?"

Dương Phong lập tức quay đầu, chạy ngược vào tiệm, quỳ thụp xuống trước mặt Diệp Trần: "Tiền bối! Ta sai rồi! Ngài có bao nhiêu khẩu súng này, ta mua hết! Cả những con Yo-yo kia nữa!"

Diệp Trần ngáp một cái, gãi gãi bụng: "Đã bảo là đồ chơi cho trẻ con mà, lớn đầu rồi tranh giành cái gì. Mỗi ngày mỗi người chỉ được mua một món, quy tắc hệ thống, không đổi được."

Thanh Loan đứng bên cạnh cười thầm. Nàng nhìn thấy khuôn mặt méo mó của Dương Phong mà cảm thấy hả hê. Vừa rồi còn chê rác rưởi, giờ thì lại muốn gom sạch.

Dương Phong không dám ho khan nửa lời, ôm chặt lấy khẩu súng phun nước như ôm mạng sống mình. Hắn bỗng nhiên nhận ra, với món "đồ chơi" này trong tay, hắn có thể thách thức cả các cao thủ Hóa Thần kỳ của tông môn khác.

Nhưng đúng lúc này, hệ thống lại vang lên một thông báo khiến Diệp Trần tí nữa thì ngã khỏi ghế:

【 Đinh! Nhiệm vụ tiếp theo: Bán được 50 con Yo-yo và 50 súng phun nước. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa 'Khu vực Đồ điện gia dụng' – Vật phẩm đầu tiên: Máy sấy tóc (Lôi Hỏa Chân Quân Thần Thiết). 】

Diệp Trần thở dài: "Lại sắp có biến rồi."

Anh đứng dậy, đi ra cửa tiệm. Đám binh sĩ Trấn Hải Quân vẫn còn đang quỳ ở đó. Nhìn thấy Diệp Trần, vị tướng quân vội vàng bò tới: "Tiền bối! Chúng tôi cũng muốn mua đồ chơi!"

Diệp Trần khoanh tay trước ngực, nhìn hàng ngàn người lính oai hùng giờ đây lại nhao nhao đòi mua súng phun nước và Yo-yo, bỗng cảm thấy tiền đồ của Tiên giới này thật mịt mờ.

"Nghe đây!" Diệp Trần hắng giọng, tiếng nói tuy nhỏ nhưng truyền khắp mười dặm: "Đồ chơi chỉ bán cho những ai có 'tâm hồn trẻ thơ'. Muốn mua hả? Xếp hàng đi! Ai chen lấn, ta cho một phát 'xịt nước' vào mông!"

Lập tức, hàng ngàn tu sĩ, binh sĩ vốn dĩ giết người không ghê tay, nay lại ngay ngắn xếp hàng như học sinh tiểu học. Người ta thấy cảnh tượng kỳ lạ nhất lịch sử Tiên giới: Những vị lão tổ Nguyên Anh cầm súng phun nước màu cam chạy tung tăng khắp phố, những vị kiếm tu lừng danh thì tập luyện 'Vòng quanh thế giới' với con Yo-yo sáng rực trên đỉnh núi.

Một lão tổ của Ma giáo đi ngang qua, thấy cảnh này thì rùng mình: "Giới tu tiên… rốt cuộc đã bị tên chủ tiệm kia tẩy não đến mức này sao? Nhưng mà… sao nhìn khẩu súng kia lại thấy có vẻ lợi hại thế nhỉ?"

Lão tò mò bước tới cuối hàng, lẩm bẩm: "Thì thôi… mình cũng còn một ít tâm hồn trẻ thơ mà, chắc là mua được một cái súng xanh neon…"

Tiếng lành đồn xa. Trong nháy mắt, "Vân Hải Thành" vốn là một nơi hẻo lánh bỗng chốc trở thành "Thủ đô Đồ Chơi" của giới tu tiên. Người ta không còn hỏi nhau "Ngươi tu đến tầng mấy rồi?" mà hỏi "Yo-yo của ngươi đã đạt đến cấp độ 'Thiên Địa Luân Hồi' chưa?".

Diệp Trần nằm trên ghế tựa, tay cầm ly trà sữa mới pha từ hệ thống, nhìn cảnh tượng náo nhiệt ngoài kia mà lắc đầu ngán ngẩm.

"Hệ thống, nếu mai này bọn họ biết cái máy sấy tóc của ngươi có thể gọi tới Cửu Thiên Thiên Kiếp, không biết họ có dám gội đầu nữa không?"

Hệ thống không trả lời, chỉ có tiếng ting ting của điểm danh vọng liên tục đổ về tài khoản.

Bên cạnh Diệp Trần, Thanh Loan đang mải mê nghiên cứu hướng dẫn sử dụng "Cờ tỉ phú" – một mặt hàng vừa mới hiện ra trên kệ. Nàng lẩm bẩm: "Mua một mảnh đất, xây một tòa nhà, sau đó thu tiền phế của kẻ thù… Chủ thượng quả nhiên thâm sâu, đây chính là 'Thành trì đạo lý' trong kinh doanh nha!"

Diệp Trần chỉ biết ôm đầu. Thôi kệ, ai muốn nghĩ sao thì nghĩ. Miễn là anh có tiền, có trà sữa, và một cuộc sống lười biếng là đủ rồi.

Thế giới này điên thì điên theo cách của nó vậy.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng thanh bình, người dân Vân Hải Thành thỉnh thoảng lại thấy những vệt nước sắc bén xẹt qua bầu trời, cắt đứt mấy tầng mây mỏng. Thỉnh thoảng lại có một vòng sáng luân hồi lấp lánh như sao băng rơi xuống phía rừng sâu.

Hòa bình Tiên giới, dường như đã được thiết lập lại bằng một khẩu súng nhựa và một sợi dây Yo-yo.

Chỉ có điều, sự bình yên này sẽ kéo dài bao lâu, khi những "lão quái vật" ở Trung Đô đang bắt đầu để mắt đến cái tiệm tạp hóa kỳ lạ này? Và nhất là khi bọn họ nghe tin, chỉ cần 500 linh thạch là có thể sở hữu một món vũ khí "đồ chơi" giết chết được mình?

Bóng tối bao phủ, nhưng đèn LED của tiệm tạp hóa vẫn nhấp nháy đầy màu sắc, như một lời mời gọi vừa quyến rũ vừa chết chóc đối với những kẻ tham lam.

Diệp Trần khẽ ngáp, tắt đèn.

"Ngủ thôi. Mai lại phải dậy sớm… bơm nước vào súng rồi."

Câu nói cuối cùng của anh trước khi chìm vào giấc ngủ làm cho bóng tối đêm nay trở nên thần bí lạ lùng.

Bên cạnh đôi dép tổ ong thần thánh, khẩu súng phun nước của Dương Phong để quên đang phát ra một tiếng "xì" nhỏ, áp suất dư thừa làm rung chuyển cả không gian xung quanh, nhưng tuyệt nhiên không ai hay biết.

Vì ở đây, trong cái tiệm này, mọi thứ đều nằm dưới sự chi phối tuyệt đối của gã thanh niên lười biếng kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8