Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 34: ** Súng phun nước chứa Nhược Thủy
**CHƯƠNG 34: SÚNG PHUN NƯỚC CHỨA NHƯỢC THỦY**
Sương sớm của Vân Hải Thành mang theo một chút vị mằn mặn của biển và hơi lạnh của rừng núi. Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên tấm biển hiệu bằng đèn LED có phần lạc quẻ giữa một thế giới tu tiên cổ kính, cửa tiệm "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" chậm rãi mở ra.
Diệp Trần ngáp dài một tiếng, đôi dép tổ ong dậm lên thềm đá kêu "lạch bạch". Anh lười biếng kéo chiếc ghế dựa ra trước cửa, nằm vật xuống, trên tay là ly cà phê hòa tan G7 vừa pha, khói tỏa nghi ngút.
"Hệ thống, hôm nay có hàng mới không?" Diệp Trần dùng thần thức hỏi nhỏ.
"Ting! Chúc mừng ký chủ đạt đủ doanh thu ngày hôm qua. Mở khóa mặt hàng mới: Súng phun nước siêu áp lực Super Soaker (Phiên bản giới hạn mùa hè). Giá bán: 500 linh thạch thượng phẩm."
Diệp Trần suýt chút nữa phun cả ngụm cà phê vào mặt Tiểu Hắc đang nằm dưới chân.
"500 linh thạch thượng phẩm? Ngươi ăn cướp à? Một gói mì Hảo Hảo có mấy linh thạch, cái đồ chơi nhựa này ngươi hét giá trên trời?"
"Sản phẩm của hệ thống đều là tinh hoa vạn giới, không thể nhìn vẻ ngoài để đánh giá. Xin ký chủ hãy trải nghiệm trước khi phàn nàn."
Cùng lúc đó, một thân ảnh run rẩy đang đứng ở góc tiệm. Dương Phong, vị thiếu chủ vốn kiêu ngạo của Dương gia, sau một đêm thức trắng suy ngẫm về nhân sinh, gương mặt giờ đây phờ phạc nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách bất thường. Hắn vẫn chưa thể quên được cảm giác bị đóng băng bởi một cây kem que giá 2 linh thạch ngày hôm qua. Với hắn, cái tiệm tạp hóa này không phải là tiệm tạp hóa, mà là một kho chứa Thần Khí ẩn sau lớp vỏ bọc bình dân.
"Diệp… Diệp tiền bối." Dương Phong tiến lại gần, chắp tay cúi đầu, tư thái hạ thấp đến mức tối đa.
Diệp Trần lim dim mắt nhìn hắn: "Ồ, Dương thiếu chủ. Muốn mua gì? Kem hôm qua ăn chưa đủ lạnh sao?"
Dương Phong đổ mồ hôi hột, gượng cười: "Tiền bối chớ trêu chọc vãn bối. Vãn bối có mắt không tròng, hôm nay đến đây là để cầu tìm một kiện pháp bảo có tính tấn công… tiền bạc không thành vấn đề."
Diệp Trần liếc mắt nhìn đống đồ chơi nhựa vừa hiện ra trên kệ gỗ cạnh lối vào. Đó là một khẩu súng phun nước bằng nhựa, phối màu cam và xanh nõn chuối cực kỳ rực rỡ, to bằng bắp tay, bên trên có một bình chứa nước nhỏ và cái cần bơm áp suất trông rất "hiện đại".
"Kia." Diệp Trần hất cằm về phía kệ. "Cường Lực Áp Súc Thủy Thương. Mới nhập về sáng nay, chỉ có đúng một khẩu. 500 linh thạch thượng phẩm, miễn mặc cả."
Dương Phong nhìn theo hướng tay Diệp Trần, con ngươi co rụt lại. Trong mắt một phàm nhân, đó là món đồ chơi trẻ con rẻ tiền ở công viên. Nhưng trong mắt một tu sĩ Kim Đan kỳ như Dương Phong, hắn thấy một luồng đạo vận kỳ quái bao quanh thứ "vũ khí nhựa" đó. Nó không có dao động linh khí thường thấy của pháp bảo, nhưng chất liệu nhựa bóng loáng kia lại mang tới một cảm giác vững chãi không thể phá vỡ. Đặc biệt là những đường nét kỳ dị trên thân súng, hắn tự huyễn hoặc đó chính là những đường văn của Thiên Đạo.
"Thứ này… dùng như thế nào ạ?" Dương Phong cung kính hỏi, hai tay run run cầm lấy khẩu súng nhựa.
Thanh Loan từ trong bếp đi ra, tay cầm chiếc khăn lau. Nàng nhìn thấy khẩu súng nhựa, đôi mắt lạnh lùng bỗng hiện lên một tia hiếu kỳ. Sau một thời gian làm tiểu nhị, nàng đã học được một chân lý: Đồ của chủ thượng đưa ra, nhìn càng tầm thường thì uy lực càng diệt thiên địa.
"Để ta chỉ cho." Thanh Loan nhận lấy khẩu súng. "Cái này không dùng linh lực của ngươi. Ngươi nhìn xem, bên trong bình này chứa một loại dịch thể gọi là 'Nhược Thủy' mà chủ thượng đã cô đặc lại. Khi ngươi kéo cái cần này…"
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Thanh Loan liên tục đẩy cần bơm trên thân súng. Mỗi một lần bơm, không khí xung quanh tiệm tạp hóa dường như bị một lực hút khổng lồ kéo vào trong bình chứa nhỏ xíu. Những tiếng "xì xì" nhỏ nghe qua thì đơn giản, nhưng rơi vào tai Dương Phong lại chẳng khác nào tiếng sấm rền của thiên kiếp đang tích tụ áp lực.
"Mỗi lần bơm là một lần gia tăng áp suất quy tắc." Thanh Loan giải thích với khuôn mặt không cảm xúc. "Bơm càng nhiều, uy lực càng lớn. Khi nào cảm thấy cần bơm nặng trĩu không thể đẩy thêm được nữa, tức là sức mạnh đã đạt tới đỉnh điểm."
Dương Phong nhìn đến ngây dại. Nhược Thủy? Đó không phải là thứ nước ở sâu dưới tầng thứ chín của u minh, nơi mà một sợi lông chim cũng không nổi lên được, một giọt nặng vạn quân sao? Vậy mà vị chủ tiệm này lại đem nó đóng chai, nhét vào cái ống nhựa này để… xịt chơi?
"Thiếu chủ, thử một chút không?" Diệp Trần mỉm cười đầy ẩn ý, đưa tay mời hắn ra khoảng sân trống trước cửa.
Lúc này, ở ngoại vi Vân Hải Thành, một đoàn tu sĩ đang hùng hổ bay tới trên những thanh phi kiếm. Kẻ cầm đầu là một lão giả mặc trường bào xám, râu tóc dựng ngược, trên tay cầm một chiếc quạt lông vũ tỏa ra hàn khí. Đây là Trấn Hải trưởng lão của Vân Hải Tông, cấp độ Nguyên Anh sơ kỳ. Lão đến đây vì nhận được tin nhắn cầu cứu của một đệ tử bị đuổi khỏi tiệm ngày hôm qua.
"Kẻ nào to gan dám nhục mạ uy danh Vân Hải Tông ta, lại còn dám nói cái tiệm rách này chứa thần bảo?" Lão già gầm lên, giọng nói vang vọng cả một vùng.
Vừa hạ xuống mặt đất, lão nhìn thấy Dương Phong đang ôm một cái ống nhựa xanh đỏ trông rất buồn cười. Lão cười ha hả, giọng khinh bỉ: "Dương gia cũng sa sút đến mức này sao? Đường đường thiếu chủ lại cầm một cái đồ chơi của bọn tiểu nhi đi dọa người?"
Dương Phong không thèm đáp lời. Lúc này, toàn bộ sự tập trung của hắn đều đặt vào khẩu Super Soaker. Hắn đã bơm được ba mươi hiệp. Tay hắn đã bắt đầu run rẩy vì áp lực dội ngược lại quá lớn. Trong bình chứa, Nhược Thủy từ trong suốt bắt đầu chuyển sang màu xanh thẫm, quay cuồng như một con giao long bị nhốt trong lồng kín.
"Trấn Hải lão nhi, ngươi cẩn thận miệng lưỡi." Dương Phong nghiến răng. "Tiền bối không thích ồn ào. Nếu ngươi muốn gây sự, ta sẽ dùng kiện chí bảo này đưa ngươi đi luân hồi!"
"Chí bảo? Ha ha ha! Một đống nhựa vụn mà gọi là chí bảo?" Trấn Hải trưởng lão cười sặc sụa, vung chiếc quạt lông vũ lên. "Để ta cho ngươi thấy thế nào là Thiên Địa Hàn Băng!"
Không gian bỗng chốc sụt giảm nhiệt độ, một cột băng khổng lồ hiện ra giữa hư không, nhắm thẳng vào cửa tiệm tạp hóa mà lao tới.
Diệp Trần vẫn nằm trên ghế, chỉ nhướn mắt lên một chút: "Dương Phong, còn không mau xịt?"
Dương Phong hét lớn một tiếng, tay bóp cò.
*Phụt!*
Không có tiếng nổ lớn chấn động trời đất, không có hào quang rực rỡ nghìn trượng. Chỉ có một tia nước mỏng bằng ngón tay út bắn ra từ họng súng nhựa. Tia nước màu xanh đậm ấy mang theo một sự tĩnh lặng đến rợn người, nó xuyên qua không trung nhanh tới mức làm rách toạc không gian, để lại một đường rãnh đen ngòm của vết nứt hư không.
*Rắc!*
Cột băng khổng lồ của Trấn Hải trưởng lão, vốn đủ sức đóng băng một tòa thành, khi chạm vào tia nước nhỏ bé kia liền vỡ vụn như pha lê mỏng. Nhưng tia nước không dừng lại ở đó. Nó tiếp tục lao đi, xẹt qua vai của Trấn Hải trưởng lão rồi nhắm thẳng vào ngọn núi đá Thạch Quy phía sau tiệm tạp hóa cách đó cả dặm.
*Oanh!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía xa. Ngọn Thạch Quy cao hàng trăm trượng, vốn nổi tiếng với độ cứng ngang ngửa huyền thiết, vậy mà dưới sự va chạm của tia nước, toàn bộ đỉnh núi bị san bằng trong tích tắc. Một lỗ thủng khổng lồ đường kính hàng chục mét xuyên từ mặt này sang mặt kia ngọn núi, đất đá bị nghiền nát thành bột mịn, khói bụi bốc lên cao ngất trời.
Hiện trường chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Trấn Hải trưởng lão nhìn cái vai áo đã bị biến mất của mình, cảm nhận được hơi lạnh của cái chết vừa sượt qua. Chỉ cần tia nước kia chệch đi ba phân, nửa thân người của một vị Nguyên Anh như lão chắc chắn sẽ tan biến ngay lập tức, thần hồn cũng đừng hòng trốn thoát.
"Đây… đây là…" Trấn Hải lão tổ run cầm cập, chiếc quạt lông vũ rơi xuống đất từ lúc nào không hay.
Dương Phong nhìn khẩu súng trên tay mình, cũng ngây dại không kém. Hắn cảm nhận được bình chứa nước vẫn còn gần như đầy nguyên. Uy lực phá sơn bình địa vừa rồi, thực chất chỉ tiêu tốn đúng một cái "xịt" nhẹ của hắn.
"500 linh thạch thượng phẩm…" Dương Phong lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên hắn cười như điên dại. "Rẻ! Quá rẻ! Đây mà gọi là 500 linh thạch sao? Đây là bán rẻ như cho không!"
Hắn ngay lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần, giơ khẩu súng lên quá đầu: "Tiền bối! Vãn bối muốn mua khẩu thần khí này! Không, vãn bối trả 1000 linh thạch thượng phẩm! Xin hãy nhận cho!"
Diệp Trần húp nốt ngụm cà phê, lười biếng phẩy tay: "Hệ thống niêm yết giá bao nhiêu thì bán bấy nhiêu. Ta là người làm ăn chân chính, không nhận tiền tip. 500 linh thạch, đưa tiền, lấy hàng, biến lẹ để ta còn ngủ tiếp. Ồn quá."
Trấn Hải trưởng lão nghe thấy vậy, mặc kệ vết thương ở vai, cũng lao tới quỳ bên cạnh: "Diệp đại nhân! Xin bán cho ta một khẩu! Ta nguyện dâng lên toàn bộ gia sản của Vân Hải Tông!"
Thanh Loan đứng cạnh đó, khoanh tay trước ngực, giọng lạnh như băng: "Mỗi ngày chỉ bán một cái, ai đến trước lấy trước. Hôm nay đã hết hàng, mời các ngươi về cho."
Dương Phong nhanh tay rút ra một túi trữ vật đầy ắp linh thạch đặt lên bàn, ôm chặt lấy khẩu Super Soaker như ôm lấy tính mạng của mình. Hắn liếc nhìn Trấn Hải với vẻ đắc ý: "Lão già, đi chỗ khác chơi. Đồ chơi nhựa này là của ta!"
Bên trong tiệm, Diệp Trần nghe tiếng "Ting" của hệ thống báo cộng tiền, trong lòng thầm sướng rơn nhưng mặt vẫn không biến sắc.
"Ký chủ, ngươi không thấy tội nghiệp bọn họ sao? Đó chỉ là Nhược Thủy được pha loãng mười nghìn lần với nước lọc Lavie mà thôi." Hệ thống trêu chọc.
"Ngươi thì biết cái gì? Pha loãng hay không quan trọng sao?" Diệp Trần thản nhiên đáp. "Quan trọng là bọn họ thấy vui, và ta có tiền. Đó mới là ý nghĩa của thương mại vạn giới."
Bên ngoài cửa tiệm, đám tu sĩ vây quanh ngắm nhìn ngọn núi Thạch Quy đã bị đục một lỗ xuyên thấu, ánh mắt ai nấy đều tràn ngập sự sùng bái xen lẫn kinh sợ.
"Một tia nước bắn nát núi đá… Nếu là cái máy bơm nước ở trong kia thì sao?"
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Nghe nói cái máy đó chủ tiệm dùng để… rửa chân đấy."
Diệp Trần nghe thấy lời bàn tán từ xa, khóe miệng khẽ giật. Anh chỉ đang nghĩ, nếu hôm nào đó anh mang cái máy rửa xe cao áp ra thì cái thế giới tu tiên này chắc sẽ sụp đổ luôn quy tắc vật lý mất.
Anh nằm xuống, kéo chiếc quạt giấy che mặt, bắt đầu giấc ngủ nướng buổi sáng. Ngoài kia, sóng gió Tiên giới bắt đầu từ một khẩu súng nhựa màu cam nõn chuối, bắt đầu lan rộng ra toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới.
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nơi mà đạo pháp cao thâm cũng không bằng một cái bóp cò đồ chơi.
Thanh Loan nhìn chủ thượng của mình đang ngáy pho pho, lại nhìn đống phế tích núi đá phía xa, thở dài thán phục: "Chủ thượng quả là đang mượn việc buôn bán để giáo huấn thế nhân về sự hư vô của quyền lực nha…"
Tiểu Hắc vẫy vẫy cái đuôi, ngoạm một miếng xúc xích bò, nghĩ thầm trong bụng: "Chủ nhân chẳng qua là lười mà thôi, các người cứ thích nghĩ nhiều."
Dương Hải Thành hôm đó đại chấn động. Người người nhà nhà bắt đầu gom tiền, xếp hàng trước một tiệm tạp hóa nhỏ, chỉ để mong một ngày được chạm tay vào những khối nhựa huyền thoại ấy.
[Hết chương 34]