Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 36: ** Tương ớt Nam Dương và vị ngon đạo vận

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:30:27 | Lượt xem: 3

**Chương 36: Tương ớt Nam Dương và vị ngon đạo vận**

Vân Hải Thành hôm nay không giống mọi ngày.

Thông thường, khi ánh bình minh vừa hé rạng phía chân trời, phủ một lớp vàng mỏng lên những mái ngói rêu phong, thành phố vùng biên viễn này sẽ chìm trong sự tĩnh mịch của những tu sĩ đang bế quan buổi sớm. Nhưng hôm nay, không khí lại hầm hập như một cái lò bát quái.

Tiếng xầm xì bàn tán phát ra từ mọi ngóc ngách, từ những trà quán xập xệ đến những phủ đệ xa hoa của các gia tộc tu tiên lớn. Tất cả đều đổ dồn về một hướng: con phố nhỏ dẫn đến tiệm tạp hóa Bình An.

"Ngươi nghe nói gì chưa? Đêm qua tại quán tạp hóa kia, có dị tượng nảy sinh, hỏa quang ngút trời, mùi thơm khuếch tán cả trăm dặm, nghe bảo là có thượng cổ kỳ lân bị đem ra nướng!"

"Tào lao! Ta nghe chính tai Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn kể lại, đó là một loại 'Trận pháp BBQ' bí truyền. Người ăn một miếng liền tăng tu vi, húp một ngụm rượu liền hóa thần!"

Trong khi cả thành phố đang sôi sục, thì chủ nhân của mọi sự hỗn loạn ấy – Diệp Trần – vẫn đang nằm sải lai trên chiếc ghế dựa mây, đắp lên mặt một tờ báo Tiên Giới Daily vừa mới được hệ thống cập nhật. Chân anh vẫn xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, thi thoảng lại rung rung theo nhịp một bài nhạc điện tử đang phát ra từ cái loa Bluetooth hình hạt đậu đặt trên kệ hàng.

Thanh Loan, nàng tiểu nhị xinh đẹp vốn là Thánh nữ lạnh lùng một thời, lúc này đang bận rộn dùng một chiếc khăn lông mềm mại lau chùi từng chai nước suối Lavie. Ánh mắt nàng chốc chốc lại liếc nhìn Diệp Trần, trong lòng tràn đầy sự kính sùng không chút che giấu.

Nàng biết, vị chủ thượng này mỗi khi nằm ngủ chính là lúc ngài đang "du ngoạn thái hư", dùng thần thức giao hòa với vạn vật. Cái dáng vẻ lười biếng kia thực chất là một loại cảnh giới "Vô vi" cao thâm mà nàng có dành cả đời cũng không chạm tới được.

*Cộp! Cộp! Cộp!*

Tiếng gậy chống chạm xuống nền đá xanh vang lên gấp gáp. Từ đầu phố, một bóng người già nua nhưng bước chân nhẹ hẫng như lướt đi trong gió đang tiến tới. Phía sau lão là hai nhân vật có khí chất bất phàm, khiến cho các tu sĩ đứng xếp hàng hai bên đường đều phải đồng loạt nín thở, dạt sang một bên.

"Lão bản! Diệp lão bản! Mau dậy, có đại sự rồi!"

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, hôm nay không còn vẻ điềm đạm thường ngày. Mặt lão đỏ bừng, bộ râu dài hơi cháy sém ở phần đuôi – dấu tích của việc đêm qua lão đã cố tình "ăn ké" quá nhiều thịt nướng đến mức linh lực hỏa hệ bùng phát không kiểm soát được.

Diệp Trần uể oải nhấc tờ báo khỏi mặt, nheo nheo mắt nhìn cái nắng bắt đầu gắt. Anh ngáp một cái dài, giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy: "Trần lão, ngài lại tới nữa à? Mì tôm hết rồi, chiều nay hàng mới về."

"Không phải mì tôm! Hôm nay lão phu dẫn theo hai vị bằng hữu chí cốt đến để… để bái kiến ngài!" Trần Huyền Tử vừa nói vừa lùi lại một bước, cung kính giới thiệu.

Người đi bên trái lão là một nữ tử nhìn chừng ba mươi tuổi, khoác trên mình bộ đạo bào xanh ngọc bích, gương mặt thanh tú nhưng đôi lông mày sắc lẹm như kiếm khí. Đó chính là Thúy Vân Tiên Tử của Dao Trì Phái, một cao thủ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong.

Người bên phải lại là một lão già cao lớn, da dẻ đỏ ràu ràu như đồng hun, khí nóng tỏa ra xung quanh khiến không gian hơi méo mó. Đây là Xích Viêm chân nhân, một lão quái vật chuyên tu hỏa công, tính tình nóng nảy nổi danh vùng Đông Nhất Lục.

Xích Viêm chân nhân nhìn chằm chằm vào Diệp Trần, thấy anh không có chút linh lực dao động, lại ăn mặc kỳ dị, chân đi dép lê nhựa, thì không khỏi hừ lạnh một tiếng bằng lỗ mũi:

"Trần lão đầu, ngươi nói vị tiểu bối này nắm giữ 'Đại đạo ẩm thực' sao? Ta thấy hắn chỉ giống một phàm nhân lười biếng. Ngươi đừng vì mấy miếng thịt nướng đêm qua mà để bị lừa!"

Thúy Vân Tiên Tử dù không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Trần cũng đầy sự hoài nghi. Nàng đã sống hàng trăm năm, thấy qua bao nhiêu vị cao nhân ẩn cư, nhưng chưa thấy ai lại… thiếu phong thái như thế này.

Diệp Trần liếc nhìn hai vị khách mới, cũng chẳng buồn đứng dậy. Hệ thống trong đầu anh đột ngột vang lên:

*[Nhiệm vụ hàng ngày: Chinh phục vị giác của "Hỏa Hệ Tu Sĩ". Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng đồ gia vị – Tương ớt Nam Dương (Hạng Đặc Biệt).]*

Diệp Trần mắt sáng lên. Đồ gia vị? Thứ này chính là linh hồn của những món ăn vặt hiện đại đây mà!

Anh từ từ ngồi dậy, xỏ lại đôi dép tổ ong cho ngay ngắn, mỉm cười: "Vị lão đạo này bảo tôi là phàm nhân cũng không sai. Nhưng ở tiệm này, phàm hay tiên cũng đều phải dùng miệng để nói chuyện. Các vị muốn thử món mới không?"

"Hừ, món gì? Nếu chỉ là ba cái thứ linh quả héo hon hay thịt thú rừng bình thường thì đừng mang ra làm nhục nhãn lực của ta!" Xích Viêm chân nhân khoanh tay trước ngực, khí thế lẫm liệt.

Diệp Trần không nói gì, xoay người đi vào trong tiệm. Một lát sau, anh bưng ra một chiếc đĩa bằng gốm trắng tinh tế (thực chất là nhựa Melamine giá rẻ nhưng ở thế giới này lại trông rất lạ mắt). Trên đĩa là những thanh dài màu vàng ươm, tỏa khói nghi ngút, bên cạnh là một chén nhỏ chứa một thứ chất lỏng màu đỏ rực, sánh đặc, lóng lánh dưới ánh nắng như những viên hồng ngọc nung chảy.

"Đây là gì?" Thúy Vân Tiên Tử khẽ cau mày, ngửi thấy một mùi hương vừa thơm nồng của tinh bột rán, vừa có cái vị cay nồng nặc khiến cánh mũi nàng hơi ngứa.

"Khoai tây chiên kiểu Pháp, kèm theo linh hồn của biển Nam Dương: Tương ớt Chinsu… à không, gọi là Nam Dương Hỏa Linh Tương." Diệp Trần dõng dạc nói, tiện tay lấy một thanh khoai tây chấm một miếng thật đậm thứ tương đỏ kia rồi cho vào mồm nhai *rộp rộp*.

"Nhìn đi đâu đấy? Thử đi chứ."

Ba vị đại lão nhìn nhau. Trần Huyền Tử là người đầu tiên không nhịn được, lão biết đồ của Diệp lão bản chưa bao giờ là thứ tầm thường. Lão cầm một thanh khoai tây, học theo Diệp Trần, quết một vòng vào bát tương đỏ chói kia rồi đưa vào miệng.

*Sộp!*

Âm thanh giòn tan vang lên. Ngay sau đó, biểu cảm trên mặt Trần Huyền Tử cứng đờ. Đôi mắt lão trợn ngược, toàn thân run rẩy, mái tóc bạc trắng dựng đứng lên như bị sét đánh.

"Trần lão! Ngươi sao vậy? Có độc?" Xích Viêm chân nhân kinh hãi, định ra tay.

Nhưng đột nhiên, một luồng hỏa linh lực tinh thuần chưa từng thấy bùng nổ từ đan điền của Trần Huyền Tử. Mặt lão chuyển từ trắng sang hồng, rồi sang đỏ rực như máu. Lão thở hắt ra một hơi, và kỳ lạ thay, hơi thở ấy hóa thành một đám mây đỏ rực hình chim phượng hoàng, lượn lờ giữa không trung trước khi tan biến.

"Vị… vị này… mặn ngọt chua cay, bốn vị quy nhất!" Trần Huyền Tử hét lên, nước mắt nước mũi trào ra vì cay nhưng thần sắc lại cực kỳ sảng khoái: "Cái vị cay này, nó không giống hỏa độc, nó như một thanh kiếm lửa đâm thẳng vào linh hồn, chém đứt mọi tạp niệm! Thần khí! Đây chính là Thần khí tẩy tủy!"

Thấy bộ dạng của Trần Huyền Tử, Xích Viêm chân nhân và Thúy Vân Tiên Tử không kìm lòng được nữa. Xích Viêm chân nhân chộp lấy một thanh khoai, quết một lượng tương ớt gấp đôi Trần lão rồi tống vào mồm.

*Oanh!*

Trong đầu Xích Viêm chân nhân như có một vầng thái dương vừa nổ tung. Lão là người tu luyện hỏa công hàng trăm năm, vốn tưởng rằng mình đã hiểu thấu mọi loại lửa trên đời. Nhưng vị cay nồng nàn của "Nam Dương Hỏa Linh Tương" này lại mang một loại "quy tắc" hoàn toàn khác.

Đó là sự bùng nổ của vị giác kết hợp với hỏa linh tinh túy nhất từ những quả ớt được tưới tắm bằng sương sớm của vạn giới. Cái cay này không đốt cháy da thịt, mà nó đốt cháy bình cảnh Hóa Thần đang bế tắc của lão bấy lâu nay!

"Nóng! Cay! Tuyệt vời!" Xích Viêm chân nhân hét lên, điên cuồng bốc khoai tây chấm tương ớt. "Đây không phải là tương, đây là Hỏa Quy Tắc nung nấu thành dịch! Trời ạ, lão phu thấy rồi… lão phu thấy được con đường đột phá rồi!"

Thúy Vân Tiên Tử vốn là người thanh tao, lúc này cũng chẳng còn màng đến hình tượng. Nàng cầm một thanh khoai nhỏ, khẽ chạm lưỡi vào chút tương đỏ. Vị cay tê tê truyền từ đầu lưỡi lên não bộ, khiến toàn thân nàng rùng mình, đôi gò má vốn trắng như tuyết nay ửng hồng một cách mê người.

"Món tương này… có thể khiến tâm cảnh ổn định, xua tan tâm ma." Nàng thầm thĩ, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào cái bát nhỏ như nhìn bảo vật trấn phái.

Cả ba vị lão tổ cấp cao của Đông Nhất Lục, lúc này như những đứa trẻ, vây quanh cái đĩa khoai tây, tay chân nhanh thoăn thoắt, tranh giành từng chút tương ớt còn sót lại trên đĩa.

"Xích Viêm lão đầu! Ngươi đã quết quá nhiều rồi! Để lại cho lão phu một chút!" Trần Huyền Tử gào lên, dùng tay gạt tay của Xích Viêm chân nhân ra.

"Cút đi! Ngươi tu Thanh Vân Công, cần hỏa linh làm gì? Ta đang ở lúc mấu chốt để đột phá, miếng tương này là của ta!" Xích Viêm chân nhân đỏ mặt tía tai, không chút nhường nhịn.

Thúy Vân Tiên Tử dùng linh lực quấn lấy một thanh khoai cuối cùng, định đưa vào miệng thì bị Xích Viêm chân nhân dùng hỏa thủ chộp lấy giữa chừng.

Cuộc chiến giữa ba vị cao thủ Nguyên Anh và Hóa Thần không ngờ lại nổ ra ngay trước cửa tiệm tạp hóa, chỉ vì một giọt tương đỏ rực.

Diệp Trần khoanh tay nhìn cảnh tượng này, thở dài một tiếng: "Này này, giữ ý tứ chút đi. Khách hàng đang nhìn kìa."

Lúc này, các tu sĩ xung quanh đều đã hóa đá. Họ thấy gì thế này? Ba vị đại năng đứng đầu các tông môn, bình thường cao cao tại thượng, coi rẻ vạn vật, giờ đây lại đang đỏ mặt tía tai, thiếu chút nữa là rút pháp bảo ra liều mạng vì một… chén nước chấm?

Xích Viêm chân nhân đột ngột dừng tay, lão nhìn vào bát tương đã trống rỗng, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam vô độ. Lão quay sang Diệp Trần, giọng run run vì kích động:

"Diệp lão bản! Bình bảo bình chứa thứ 'Huyết dịch hỏa linh' này, ngài bán bao nhiêu linh thạch? Ta mua! Ta mua hết!"

Diệp Trần chậm rãi lấy từ trong túi quần ra một chai tương ớt nhựa màu đỏ hiện đại, nắp xanh lá cây bắt mắt. Anh giơ lên trước mặt ba vị đại lão: "Đây, Nam Dương Hỏa Linh Tương hạng đặc biệt. Giá niêm yết: Một ngàn linh thạch hạ phẩm một chai. Mỗi người mỗi ngày chỉ được mua tối đa một chai."

"Một ngàn? Rẻ như vậy sao?" Xích Viêm chân nhân suýt nữa thì ngã ngửa. Một thứ vật phẩm chứa đựng đạo vận hỏa hệ cực kỳ tinh khiết như thế này, nếu ở Vạn Bảo Các chắc chắn phải bán với giá hàng vạn linh thạch cực phẩm, mà chưa chắc đã có hàng!

Lão lập tức vung tay, một túi linh thạch đầy ắp hiện ra trên mặt bàn: "Ta mua! Một chai! À không, ta muốn mua sỉ! Ta muốn bao trọn cả tiệm!"

Diệp Trần lắc ngón tay trỏ: "Quy tắc là quy tắc. Một ngày một chai. Muốn mua thêm? Mời ngày mai xếp hàng."

Thúy Vân Tiên Tử và Trần Huyền Tử cũng vội vàng móc linh thạch ra, mỗi người nhanh tay chiếm lấy một chai tương đỏ như sợ nó biến mất.

Xích Viêm chân nhân cầm chai tương trong tay, vuốt ve lớp nhựa cứng cáp, nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ (Tiếng Việt) in trên bao bì. Lão không hiểu đó là chữ gì, nhưng lão tin chắc đó là "Thần văn thượng cổ" dùng để phong ấn sức mạnh bên trong.

Lão không kìm lòng được, bật nắp chai ra. *Póc!* Một mùi hương cay nồng nàn sực nức bay ra. Lão há mồm, bóp một lượng lớn tương ớt thẳng vào miệng.

"Trời ơi! Thật nồng nàn! Thật hỏa liệt!"

Lão hú lên một tiếng kinh thiên động địa, linh lực hỏa hệ quanh thân bùng phát thành một cột lửa cao tới chín tầng mây. Toàn bộ tu sĩ trong Vân Hải Thành đều cảm nhận được áp lực đáng sợ của một vị Hóa Thần kỳ đang chuẩn bị thăng hoa.

Nhưng trong mắt của Xích Viêm chân nhân lúc này không có thiên kiếp, không có tu hành, chỉ có cái vị cay nồng đượm, thơm mùi tỏi ớt phối hợp hài hòa với chút vị ngọt thanh của đường và muối. Vị ngon ấy khiến lão nhận ra rằng, trăm năm tu hành cực khổ, thanh tâm quả dục, thực chất là một sự lãng phí.

Hóa ra, đỉnh cao của đạo, lại nằm trong cái cảm giác tê rần nơi đầu lưỡi và sự ấm áp lan tỏa trong dạ dày.

"Diệp lão bản… ngài đúng là hóa thân của ẩm thực thần linh!" Xích Viêm chân nhân quỳ sụp xuống trước mặt chiếc ghế mây của Diệp Trần, chai tương ớt được lão nâng niu trên tay như thánh vật.

Diệp Trần chỉ khẽ gật đầu, vươn tay cầm lấy chai Sting dâu từ kệ bên cạnh, bật nắp uống một ngụm rồi ợ một cái rõ to: "Được rồi, mua xong thì đi đi, đừng làm phiền tôi ngủ trưa. Thanh Loan, tiễn khách."

Thanh Loan bước tới, khuôn mặt lạnh lùng vẫn không chút gợn sóng: "Các vị, chủ thượng cần nghỉ ngơi. Mời về cho."

Ba vị đại năng lừng lẫy, lúc này ngoan ngoãn như những học trò nhỏ, cúi đầu chào Diệp Trần rồi mới chậm rãi rời đi. Xích Viêm chân nhân đi được vài bước còn quay đầu lại nhìn chai tương ớt trong tay, miệng lẩm bẩm: "Tối nay phải bảo mấy tên đồ đệ bắt lấy mấy con Tuyết Thỏ về nướng… dùng thứ tương này thì… ôi, nghĩ đến thôi đã muốn phi thăng rồi!"

Tin tức về "Huyết sắc linh tương" giá ngàn vàng của tiệm Bình An cứ thế như sóng thần, quét qua toàn bộ giới tu tiên. Người ta kể rằng, một giọt tương ấy có thể giúp ma tu cải tà quy chính, giúp kiếm tu rèn luyện kiếm ý, giúp nữ tu sĩ giữ gìn dung nhan.

Trong khi đó, tại tiệm tạp hóa, Diệp Trần lại đang nhìn vào màn hình hệ thống.

*[Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm danh vọng tăng 5000. Mở khóa mặt hàng mới: Trà sữa trân châu đường đen (Dạng gói pha sẵn).]*

"Trà sữa à?" Diệp Trần khẽ mỉm cười, đôi mắt nhắm lại: "Xem ra ngày mai, Vân Hải Thành này lại không có lấy một khắc bình yên rồi."

Dưới ánh nắng ban trưa, chai tương ớt đỏ rực trên kệ hàng vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng huyền bí, như đang trêu ngươi cả cái giới tu tiên cổ hủ này. Đạo vận, đôi khi không nằm ở trên trời xanh, mà nằm ở ngay trong bát nước chấm mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8