Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 37: ** Thanh Loan đột phá nhờ uống sữa Susu
**CHƯƠNG 37: THANH LOAN ĐỘT PHÁ NHỜ UỐNG SỮA SUSU**
Bình minh ở Vân Hải Thành bao giờ cũng bắt đầu bằng một lớp sương mù bảng lảng, bao phủ lấy những mái ngói rêu phong và những con đường lát đá xanh cổ kính. Nhưng tại con hẻm nhỏ phía Đông thành, sương mù chưa kịp chạm đến bảng hiệu của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" đã bị một tầng gợn sóng vô hình đánh tan.
Diệp Trần ngáp một cái dài thượt, mái tóc bù xù chưa kịp chải, chân xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, lạch bạch bước ra sân trước. Anh kéo chiếc ghế nằm bằng mây quen thuộc, đặt một "bạch" xuống hiên nhà, sau đó thong thả nằm ườn ra, tận hưởng không khí buổi sáng.
Trong tiệm, một bóng hình mảnh mai đang chăm chỉ quét dọn. Thanh Loan mặc một bộ đồ đơn giản, vạt áo hơi bay nhẹ theo từng nhịp chổi. Đừng nhìn cô nàng chỉ đang làm công việc của một tiểu nhị bình thường, thực tế, mỗi nhát chổi của nàng đều mang theo một loại quy luật kỳ lạ. Nàng đang dùng "Tâm chổi" để cảm nhận linh khí của mặt đất, đây là "Lao Động Công Pháp" mà nàng tự đúc kết được sau hơn một tháng ở cạnh Diệp Trần.
Tuy nhiên, đôi mày liễu của Thanh Loan hôm nay lại khẽ chau lại. Hơi thở của nàng đôi lúc bị ngắt quãng, linh lực trong đan điền dâng trào nhưng lại vấp phải một bức tường ngăn cách vô hình.
"Lại không được sao?" Thanh Loan khẽ thở dài, thanh âm nhỏ như muỗi kêu.
Nàng đã kẹt lại ở đỉnh phong Kim Đan kỳ quá lâu rồi. Kể từ ngày tông môn sụp đổ, căn cơ của nàng bị tổn thương nghiêm trọng do dùng cấm thuật để chạy trốn. Dù được Diệp Trần cứu mạng và hàng ngày được tắm mình trong "Đạo vận" của tiệm tạp hóa, nhưng vết nứt trong linh hồn nàng vẫn như một rãnh sâu không thể lấp đầy, ngăn cản nàng bước vào Nguyên Anh kỳ.
Nàng muốn mạnh hơn. Không phải để trả thù, mà là để có tư cách đứng sau lưng vị "Đại lão" lười biếng đang nằm ngoài kia, để giúp ngài ấy quét sạch bụi bặm thế gian này.
Diệp Trần dù đang nhắm mắt nhưng "Hệ thống" trong đầu anh lại báo động liên tục:
*[Tinh! Phát hiện nhân viên Thanh Loan có dấu hiệu bất ổn về tâm lý và tu vi. Đề xuất: Cung cấp thực phẩm bổ sung dinh dưỡng cao cấp.]*
Diệp Trần hé một bên mắt, nhìn vào bóng lưng của Thanh Loan, thầm nghĩ: "Cô nàng này lại bị kẹt rồi à? Đúng là người của thế giới này tu hành khổ thật, cứ hở một chút là bình cảnh với chả tâm ma."
Anh uể oải ngồi dậy, vẫy vẫy tay: "Thanh Loan, lại đây một lát."
Thanh Loan giật mình, vội vàng buông chổi, bước nhanh tới trước mặt Diệp Trần, cung kính cúi người: "Chủ thượng, ngài có điều gì sai bảo?"
Diệp Trần không nói gì, anh lững thững đi vào trong tiệm. Ở một góc kệ hàng mới được mở khóa sau khi bán xong lô tương ớt lần trước, có một dãy hộp nhựa nhỏ nhắn, màu sắc rực rỡ với những hình vẽ nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh.
Anh lấy ra một hộp, phía trên có dòng chữ: "Sữa Susu – Thông minh, cao lớn".
Trong mắt Diệp Trần, đây là loại sữa chua uống dành cho trẻ em mà anh vẫn hay thấy ở các siêu thị hiện đại. Nhưng ở thế giới này, dưới nhãn quan của hệ thống, nó có một cái tên khác rợn người hơn nhiều.
*[Vật phẩm: Thái Sơ Thần Nhũ (Nhãn hiệu Susu)]*
*[Công dụng: Tái tạo căn cơ, bổ sung canxi cho cốt cách tiên gia, khai thông tuệ căn, tăng cường 300% khả năng cảm ngộ quy luật tự nhiên. Chuyên trị các loại tổn thương linh hồn vĩnh viễn.]*
Diệp Trần cầm hộp sữa ra, đưa cho Thanh Loan dưới ánh mắt ngơ ngác của nàng.
"Chủ thượng… đây là?" Thanh Loan đón lấy món đồ nhỏ bé đó. Nàng cảm nhận được một luồng sinh khí mãnh liệt đang bị nén chặt bên trong cái lớp vỏ nhựa mỏng manh kia. Thứ chất lỏng bên trong dường như đang reo hò, tỏa ra một mùi thơm của sữa trộn lẫn với hương trái cây mà nàng chưa từng ngửi thấy bao giờ.
"Đây là 'Susu'. Uống vào đi, giúp cô 'thông minh và cao lớn' hơn một chút. Đừng suốt ngày mặt mày ủ dột như thế." Diệp Trần tiện tay bóc luôn cái ống hút nhựa đi kèm ra, cắm một phát cực kỳ dứt khoát xuyên qua lớp màng bạc.
*Phập!*
Thanh Loan nín thở. Nàng thấy động tác của Diệp Trần đơn giản nhưng lại giống như một vị đại thần dùng thần châm đâm thủng màng chắn của vũ trụ, trực tiếp dẫn ra nguồn năng lượng nguyên thủy.
"Cầm lấy, hút đi. Nhớ là phải hút mạnh vào mới thấy hiệu vị của nó."
Thanh Loan run rẩy nhận lấy hộp sữa. Nàng hít một hơi thật sâu, áp môi vào ống hút và bắt đầu làm theo lời chủ nhân.
Một dòng chất lỏng ngọt lịm, hơi chua thanh và mang theo độ đặc sánh nhất định tràn vào khoang miệng. Ngay lập tức, đồng tử của Thanh Loan co rút lại.
*Ầm!*
Một tiếng nổ rền vang nhưng chỉ mình nàng nghe thấy trong thức hải.
Dòng "Susu" kia không phải là sữa chua thông thường, mà nó hóa thành một vòi rồng linh dịch màu vàng kim, cuồn cuộn đổ vào kinh mạch của nàng. Cảm giác này giống như một sa mạc khô cằn mười vạn năm đột nhiên gặp một trận mưa thần.
Những vết nứt trong linh hồn vốn là nỗi ám ảnh của nàng, lúc này dưới sự tác động của "canxi tiên gia", bắt đầu khép lại với tốc độ chóng mặt. Xương cốt của nàng phát ra những tiếng kêu *răng rắc*, không phải là gãy vỡ, mà là sự tinh luyện, biến những mảng tạp chất thành tro bụi, thay vào đó là một màu ngọc thạch óng ánh.
"Đây… đây không phải là sữa… đây là Thái Sơ Tinh Huyết của Thần Long chăng?" Thanh Loan kinh hãi nghĩ thầm. Nàng cảm thấy não bộ mình đột nhiên trở nên minh mẫn lạ thường. Những công pháp phức tạp trước đây nàng phải mất hàng năm để hiểu, nay chỉ trong một nhịp thở, nàng đã nhìn ra được vô số kẽ hở và cách hoàn thiện chúng.
Sự "thông minh" mà Diệp Trần nói, chính là cường hóa ngộ tính đến mức nghịch thiên!
Trong khi đó, bên ngoài Vân Hải Thành, bầu trời đang xanh ngắt bỗng nhiên bị che phủ bởi những đám mây ngũ sắc. Linh khí từ bốn phương tám hướng như bị một lực hút khổng lồ kéo về phía tiệm tạp hóa nhỏ bé.
Tại Thanh Vân Môn cách đó không xa, Trần Huyền Tử đang ngồi thiền đột ngột bật dậy, làm rơi cả lon Coca-Cola đang uống dở xuống đất. Lão nhìn về phía thành phố, đôi mắt trợn tròn:
"Thiên tượng này… chẳng lẽ có ai đó đang đột phá Nguyên Anh? Không đúng! Khí tức này quá tinh khiết, vượt xa Nguyên Anh bình thường! Lẽ nào… là 'Đạo Thai' tái thế?"
Lão không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức đạp thanh kiếm gãy, vội vã phi thân về hướng tiệm tạp hóa. Không chỉ lão, mà vô số cường giả ẩn cư trong vùng đều bị kinh động.
Lúc này, bên trong tiệm, Thanh Loan đã hút đến những giọt cuối cùng. Theo đúng thói quen của người uống Susu, nàng hút mạnh tạo ra tiếng *rột… rột…* nghe cực kỳ vui tai.
Ngay khi tiếng động ấy kết thúc, một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ cơ thể Thanh Loan. Phía sau lưng nàng, ảo ảnh của một con chim Loan Phượng màu xanh biếc khổng lồ hiện ra, nhưng điều kỳ lạ là trên đầu con Phượng hoàng này lại đội một chiếc vương miện nhỏ màu đỏ, trông rất giống… hình vẽ trên vỏ hộp sữa.
*Rắc!*
Bức tường bình cảnh vững chắc nhất đã sụp đổ.
Cảm xúc của Thanh Loan đạt đến đỉnh điểm. Một anh nhi nhỏ bé, tỏa sáng lung linh, mang theo khuôn mặt thu nhỏ của nàng, chậm rãi ngưng tụ trong đan điền.
Nguyên Anh thành!
Hơn nữa, đây không phải là Nguyên Anh bình thường. Nó tràn đầy sức sống, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.
Ánh sáng dần thu lại. Thanh Loan mở mắt ra, hai đạo linh quang sắc sảo bắn ra từ đồng tử của nàng dài đến thước, rồi mới biến mất. Nàng cúi đầu nhìn tay mình, làn da mịn màng như sương khói, linh lực trong người dồi dào gấp trăm lần trước đó.
"Nguyên Anh… ta thật sự đã đạt tới Nguyên Anh rồi sao?"
Nàng ngẩng đầu nhìn Diệp Trần. Vị chủ nhân của nàng lúc này vẫn đang… ngoáy tai, vẻ mặt trông rất ngứa đòn vì giấc ngủ bị gián đoạn.
"Xong rồi à? Uống sữa thôi mà cũng làm loạn như thế." Diệp Trần lầm bầm, tay giật lấy vỏ hộp sữa trống không: "Vứt rác đúng nơi quy định nhé. Lần sau đột phá thì ra sau vườn mà ngồi, ở đây bụi bặm bay hết vào người tôi rồi."
Thanh Loan không hề cảm thấy bị xúc phạm, trái lại, nàng quỳ sụp xuống, đầu chạm đất: "Ơn tái sinh của Chủ thượng, Thanh Loan nguyện đời đời kiếp kiếp làm trâu làm ngựa cho ngài!"
Nàng biết rõ, thứ nàng vừa uống là báu vật có thể khiến các siêu cấp tông môn ở Trung Đô đánh nhau đến chảy máu đầu. Một hộp sữa nhỏ, lại có thể trực tiếp vá lại linh hồn và đưa nàng thăng cấp mà không gặp chút thiên kiếp nào!
Đúng vậy, thiên kiếp của nàng đã bị cái mái hiên của tiệm tạp hóa che chắn sạch sẽ. Ở trong phạm vi của Diệp Trần, ngay cả Thiên Đạo cũng chẳng dám thò mặt vào quấy rầy người đang uống sữa.
Lúc này, trước cửa tiệm đã có tiếng lao xao. Trần Huyền Tử cùng một nhóm cao thủ của Vân Hải Thành đã tới nơi. Họ đứng sững lại trước cửa, không dám bước vào vì cảm nhận được một áp lực kinh khủng từ cô gái đứng bên cạnh Diệp Trần.
"Cái đó… Thanh Loan tiên tử? Cô… cô đột phá Nguyên Anh rồi?" Trần Huyền Tử run giọng hỏi. Lão nhớ mới mấy hôm trước, cô nàng này còn là Kim Đan cơ mà?
Thanh Loan lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, gật đầu: "Nhờ có chủ nhân ban cho thần vật."
Đám đông xôn xao. Một vị gia chủ già nua bước tới, lắp bắp: "Thần vật… thần vật gì mà kinh khủng thế? Có thể cho chúng ta chiêm ngưỡng chút không?"
Diệp Trần ngáp thêm cái nữa, tiện tay ném vỏ hộp sữa Susu vào sọt rác ở cửa.
"Kìa, tự đi mà nhìn."
Hàng chục cặp mắt của các đại lão tu tiên đổ dồn vào cái sọt rác. Ở đó, một hộp nhựa nhỏ rực rỡ sắc màu nằm chơ vơ. Phía trên có hình một con sư tử đeo kính mát đang giơ ngón tay cái, kèm dòng chữ: "Susu – Đề kháng khỏe, bé thông minh".
Trần Huyền Tử tiến lại gần, cầm cái vỏ hộp lên bằng đôi tay run rẩy. Lão ngửi thấy dư vị còn sót lại, một mùi hương khiến linh hồn lão run rẩy vì thèm khát.
"Cái này… cái này ẩn chứa tinh hoa mười vạn năm!" Một vị luyện đan sư thốt lên. "Nhìn xem, hình ảnh Thần Thú (Sư tử Susu) được khắc họa trên đây vô cùng sống động, chắc chắn là một vị Thần cấp họa sư vẽ ra để trấn áp linh năng bên trong!"
"Diệp lão bản!" Một vị trưởng lão khác quỳ phắt xuống: "Ngài… ngài còn bán thứ sữa này không? Bao nhiêu tiền tôi cũng mua! Tôi có một đứa cháu trai căn cốt hơi kém…"
Diệp Trần xua tay: "Sữa Susu mỗi ngày chỉ bán giới hạn 5 hộp. Hôm nay Thanh Loan uống một hộp rồi, còn 4 hộp. Mỗi hộp… 100 viên linh thạch cực phẩm. Ai mua thì xếp hàng."
"Cái gì? 100 linh thạch cực phẩm?" Cả đám người hít một hơi khí lạnh.
Giá đó là trên trời! Nhưng nhìn vào Thanh Loan – người vừa từ một kẻ mang trọng thương nhảy vọt lên Nguyên Anh kỳ chỉ sau một lần hút sữa – họ nhận ra rằng cái giá này… là quá rẻ! Rẻ đến mức như là Diệp Trần đang làm từ thiện!
"Tôi mua! Đừng có tranh với tôi!" Trần Huyền Tử hét lên, rút ngay túi trữ vật ra.
Thế là, trước tiệm tạp hóa Bình An lại diễn ra một màn hài hước: Những vị lão tổ râu tóc bạc phơ, quyền cao chức trọng, lại tranh nhau như trẻ con để được sở hữu một hộp sữa chua uống cho con nít.
Thanh Loan nhìn cảnh tượng này, khẽ mỉm cười. Nàng quay lại nhìn Diệp Trần. Anh đã lại nằm xuống, bắt đầu chìm vào giấc ngủ trưa, môi lầm bầm: "Phiền chết đi được…"
Nàng cầm cây chổi lên, lần này động tác nhẹ nhàng hơn nhưng lực đạo lại sâu thẳm khôn lường. Nàng biết, từ nay về sau, nhiệm vụ của nàng không chỉ là quét dọn, mà là bảo vệ giấc ngủ của người đàn ông kỳ lạ nhất Tiên giới này.
Chương này kết thúc bằng cảnh mặt trời lên cao, rọi sáng bảng hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", nơi một gói sữa Susu vừa chính thức định nghĩa lại khái niệm "thiên tài" của toàn bộ Cửu Tiêu Linh Giới.