Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 38: ** Bí mật về nguồn gốc của Tiểu Hắc

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:31:48 | Lượt xem: 3

Vân Hải Thành hôm nay không có gió, nhưng bầu không khí trước cửa tiệm “Vạn Giới Tạp Hóa” lại đặc quánh sự căng thẳng.

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy thong thả phẩy nhẹ. Trên bàn trà bên cạnh là một cốc trà sữa trân châu đá vừa được máy làm trà sữa của hệ thống pha chế xong, bọt sữa còn sủi lăn tăn, tỏa ra mùi thơm ngậy át cả mùi nhang trầm của mấy đạo sĩ đứng gần đó.

Dưới chân anh, một con chó đen nhỏ, lông xù xì, gầy giơ xương đang nằm phủ phục, mắt lim dim ngủ. Nó chẳng có vẻ gì là một "linh thú", thậm chí nếu đem ra chợ bán thịt chắc cũng chẳng ai thèm ngó tới. Diệp Trần tiện tay bóc một vỏ xúc xích bò, vứt xuống đất.

“Ăn đi Tiểu Hắc, sáng giờ chưa có gì bỏ bụng, trông tiệm mà cứ lờ đờ thế thì khách nào dám vào.”

Con chó đen ngay lập tức choàng tỉnh, đôi mắt đen láy như hai hòn ngọc quý lấp lánh trong bóng tối, nó ngoạm lấy miếng xúc xích với tốc độ kinh hồn, rồi vẫy đuôi rối rít, phát ra những tiếng “ư ử” đầy nịnh bọt.

Chứng kiến cảnh tượng này, đứng cách đó mười bước chân, một đoàn người mặc cẩm y thêu hình mãnh thú đang run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Dẫn đầu là một lão giả tóc bạc trắng, lưng đeo một chiếc lồng bằng vàng ròng, trên tay cầm “Thú Vương Lệnh” – bảo vật trấn phái của Ngự Thú Tông.

Lão tên là Khâu Ma, một vị cường giả Hóa Thần kỳ chuyên về thuần phục yêu thú. Lão vừa dẫn đệ tử đi ngang qua, định vào tiệm mua vài món “đồ chơi” mà giang hồ đồn đại, nhưng vừa bước tới ranh giới của cửa tiệm, chiếc lồng vàng trên lưng lão đột ngột phát ra tiếng kêu răng rắc.

“Tông… Tông chủ, ngài nhìn kìa!” Một đệ tử trẻ tuổi lắp bắp chỉ vào chiếc gương bát quái đeo trước ngực – vật phẩm dùng để đo lường cấp độ yêu thú.

Lúc này, chiếc gương bát quái không hề xoay chuyển, cũng không hiện màu sắc, mà nó… nứt toác. Một vệt nứt hình chữ thập xé toạc mặt gương. Điều này chỉ xảy ra trong một trường hợp duy nhất: Sức mạnh của đối phương đã vượt qua giới hạn ghi nhận của Thiên đạo, khiến pháp bảo tự hủy để bảo vệ chủ nhân khỏi việc bị phản phệ linh hồn.

Khâu Ma lau mồ hôi lạnh, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm vào con chó đang nhai xúc xích kia. Trong mắt kẻ phàm trần hay tu sĩ cấp thấp, đó là một con chó đen nhỏ bình thường. Nhưng trong nhãn quang của một Ngự Thú sư đỉnh cao, lão nhìn thấy một khung cảnh rợn tóc gáy.

Đằng sau thân hình nhỏ bé kia, một cái bóng đen khổng lồ cao vạn trượng, đầu đội trời chân đạp đất, miệng rộng như một vực thẳm có thể nuốt chửng cả một tinh hệ, đang lặng lẽ quan sát thế gian. Những luồng khí hỗn độn bao quanh cái bóng đó giống như những dải ngân hà bị xé vụn.

“Thôn… Thôn Phệ Thần Thú? Không… có vẻ như còn cổ xưa hơn thế…” Khâu Ma lẩm bẩm, giọng run bần bật.

Thanh Loan đang cầm chổi quét lá rụng trước sân, thấy đám người Ngự Thú Tông đứng im như phỗng, nàng khẽ nhíu mày, giọng lạnh lùng:

“Các vị muốn mua hàng thì xếp hàng, không mua thì lùi lại, đừng đứng chắn lối vào của khách khác. Chủ nhân nhà ta không thích ồn ào.”

Khâu Ma giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ, mồ hôi thấm ướt cả lưng áo: “Tiểu hữu… không, Thanh Loan tiên tử, lão phu không có ý mạo phạm. Chỉ là… lão phu có một thắc mắc, không biết con… vị đạo hữu màu đen dưới chân Diệp lão bản đây… có nguồn gốc từ đâu?”

Diệp Trần nghe vậy, lười biếng mở một mắt ra nhìn: “Nguồn gốc á? À, hồi trước ta đi đổ rác sau ngõ, thấy nó đang tranh miếng bánh bao thiu với mấy con mèo hoang. Thấy nó đáng nghiệp quá, ta đem về cho mấy cái xương gà, ai dè nó bám theo không chịu đi. Thế là giữ lại trông nhà thôi.”

Mọi người xung quanh nghe xong đều suýt té ngửa.

Tranh bánh bao thiu với mèo hoang? Đem về bằng xương gà?

Khâu Ma muốn khóc mà không có nước mắt. Lão biết, vị chủ tiệm tạp hóa này là một đại năng “trần thế hóa thần”, cách hành xử không thể dùng lẽ thường mà suy đoán. Nhưng việc một tồn tại cấp độ Hủy Diệt Thế Giới bị dụ dỗ bằng xương gà thì thật là… quá nhục nhã cho giới yêu thú.

Đúng lúc này, từ phía chân trời, một dải mây tím cuồn cuộn kéo đến. Một cỗ xe rồng sáu ngựa kéo hạ xuống. Người bước xuống là Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, người từng bị Diệp Trần dùng kem que “vả mặt” mấy chương trước. Đi cùng hắn lần này là một thanh niên mặc chiến giáp màu bạc, khí thế hiên ngang, đôi mắt lạnh lùng như kiếm.

“Anh họ, chính là tiệm này!” Dương Phong chỉ vào tiệm tạp hóa, giọng vừa sợ hãi vừa tức tối. “Gã chủ tiệm này có tà thuật, dùng những thứ đồ vật kỳ quái để hạ nhục tu sĩ chúng ta.”

Thanh niên mặc giáp bạc là Dương Thiên, thiên tài xuất thế của Dương gia, đã đạt đến nửa bước Luyện Hư kỳ. Hắn liếc nhìn Diệp Trần, rồi ánh mắt dừng lại ở Tiểu Hắc. Với tu vi của hắn, hắn chưa thấy được cái bóng vạn trượng kia như Khâu Ma, nhưng bản năng chiến đấu của một võ tu cho hắn biết, con chó này rất nguy hiểm.

“Đồ hèn nhát.” Dương Thiên lạnh giọng mắng Dương Phong một câu, rồi bước về phía trước. Hắn vung tay, một thanh trường thương xuất hiện, linh áp bùng nổ khiến đất đá xung quanh bay tứ tung. “Ta không cần biết ngươi là ai, dám làm nhục người của Dương gia ta, hôm nay ta sẽ san bằng cái tiệm này.”

Khâu Ma định mở miệng ngăn cản, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Dương Thiên, lão lại rụt vòi lại. Lão cũng muốn xem, nếu thật sự có kẻ dám tấn công tiệm, con thú kia sẽ làm gì.

“Tiểu Hắc, có người làm phiền giấc ngủ trưa của ta kìa.” Diệp Trần ngáp một cái, không thèm nhìn lên.

Tiểu Hắc đang vẫy đuôi nghe lời đó xong, đột nhiên dừng lại. Nó quay đầu lại nhìn Dương Thiên.

Chỉ một ánh nhìn.

Toàn bộ linh áp rực rỡ từ thanh trường thương của Dương Thiên đột ngột biến mất, giống như một ngọn nến bị thổi tắt trước cơn bão. Dương Thiên trợn tròn mắt, hắn cảm thấy không gian xung quanh mình bị khóa chặt, mọi liên kết với linh khí đất trời bị cắt đứt hoàn toàn.

“Gâu!”

Tiểu Hắc sủa nhẹ một tiếng. Một tiếng sủa tưởng như bình thường, nhưng rơi vào tai những người có mặt lại như tiếng sấm rền từ thời khai thiên lập địa. Một luồng sóng âm vô hình từ miệng nó tỏa ra.

Dương Thiên chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy chiến giáp bạc cấp bậc linh bảo trên người mình bắt đầu rạn nứt rồi tan thành bụi phấn. Hắn như một con diều đứt dây, bị đẩy lùi về sau hàng trăm mét, ngã rầm xuống mặt đất, mồm miệng toàn là đất cát.

“Cái… cái gì?” Dương Phong đứng bên cạnh há hốc mồm. Anh họ hắn – niềm tự hào của Dương gia, thiên tài Luyện Hư kỳ, bị một tiếng chó sủa làm cho tàn phế chiến giáp?

Lúc này, trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng của hệ thống:

[Ting! Phát hiện có sinh vật cố ý gây rối trật tự cửa hàng. Chế độ bảo vệ tự động của Thú Thủ Môn – Tiểu Hắc đã kích hoạt.]
[Thông tin sinh vật: Mặc Thần Thiên Khuyển (Dòng máu Thôn Phệ nguyên thủy). Trạng thái: Đang đói.]

Diệp Trần khẽ giật mình: “Mặc Thần Thiên Khuyển? Nghe kêu đấy chứ. Hệ thống, con chó này có lai lịch lớn lắm à?”

Hệ thống bắt đầu hiển thị những dòng chữ cổ xưa chỉ mình Diệp Trần thấy:

[Thuở sơ khai, khi Cửu Tiêu Linh Giới chưa hình thành, có một loại sinh vật được sinh ra từ hư không của hỗn độn. Chúng không tu luyện linh khí, mà tu luyện bằng cách “ăn”. Chúng ăn các quy tắc, ăn thời gian, ăn không gian. Mặc Thần Thiên Khuyển là vương giả của loài này. Một lần há miệng có thể nuốt trọn một ngôi sao. Tuy nhiên, do sức mạnh quá lớn bị Thiên đạo đố kỵ, chúng dần tuyệt chủng.]
[Tiểu Hắc hiện tại là hậu duệ cuối cùng. Lý do nó theo ký chủ: Chỉ có thực phẩm từ hệ thống (chứa quy tắc vạn giới hoàn mỹ) mới có thể lấp đầy cơn đói vĩnh cửu trong linh hồn nó. Thức ăn của Tiên giới đối với nó chẳng khác gì rác rưởi không mùi vị.]

Diệp Trần nhìn Tiểu Hắc đang liếm láp cái vỏ xúc xích, trong lòng không khỏi cảm thán: “Hóa ra mình nuôi một cái máy hủy diệt thế giới mà không biết. May mà đồ của hệ thống rẻ, chứ không nó ăn sạch cái thành này thì lấy đâu ra khách mua hàng.”

Bên ngoài, Dương Thiên đã lồm cồm bò dậy, mặt mày xám xịt. Hắn không dám nhìn Tiểu Hắc lần thứ hai. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bóp nghẹt trái tim hắn. Hắn nhận ra, nếu vừa rồi con chó đó không chỉ là sủa mà là “táp” một miếng, thì cả hắn lẫn cái xe rồng phía sau có lẽ đã biến mất khỏi cõi đời này rồi.

“Tiểu nhân… tiểu nhân có mắt không tròng! Xin tiền bối tha thứ!” Dương Thiên quỳ sụp xuống, đầu chạm đất.

Dương Phong thấy anh mình quỳ, cũng sợ tới mức nhũn cả chân, quỳ xuống theo, miệng lắp bắp xin lỗi.

Diệp Trần chẳng thèm chấp nhặt, anh quay sang Thanh Loan: “Tiểu Loan, thu của hai vị này mỗi người 1000 linh thạch cực phẩm vì tội làm hỏng cảnh quan trước tiệm và làm ồn. Không có tiền thì để cái xe rồng lại thế chấp.”

“Vâng, chủ nhân.” Thanh Loan tiến lên, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng sâu trong đó là sự sùng bái dành cho Diệp Trần. Nàng luôn biết chủ nhân phi thường, nhưng mỗi lần thấy chủ nhân dùng một món đồ hay một vật nuôi tầm thường để áp chế đại năng, nàng lại càng thêm tin rằng Diệp Trần chính là hóa thân của Thiên Đạo.

Nhìn thấy đám người Dương gia lí nhí nộp tiền rồi rút chạy như gặp ma, Khâu Ma lúc này mới dám tiến lại gần, run rẩy lấy từ trong túi trữ vật ra một miếng thịt khô sấy từ linh lộc ngàn năm, vốn là món quý giá nhất lão dùng để huấn luyện thú dữ.

“Diệp lão bản… lão phu có chút lòng thành, muốn biếu vị đạo hữu này một chút đồ ăn nhẹ…”

Khâu Ma rụt rè đưa miếng thịt khô về phía Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc ghé mũi lại ngửi ngửi, rồi đột ngột quay đi, làm một động tác khiến ai cũng sững sờ: Nó hất cằm, lộ vẻ khinh bỉ cực độ, rồi đưa chân sau lên gãi tai, hoàn toàn phớt lờ miếng linh lộc ngàn năm mà giới tu tiên thèm khát.

“Ư… ư…” Nó lại chạy đến chỗ Diệp Trần, dụi đầu vào ống quần thun của anh, đuôi vẫy tít mù như muốn nói: *“Cái thứ đó dở ẹc hà, ông chủ cho con thêm cây xúc xích nữa đi!”*

Diệp Trần cười khổ, lấy thêm một gói xúc xích bò, vừa bóc vừa lầm bầm: “Tham ăn vừa thôi, một gói này bằng tiền lãi cả ngày của tao đấy.”

Khâu Ma đứng ngẩn ngơ cầm miếng thịt trên tay. Lão chợt nhận ra một sự thật cay đắng: Cái thứ linh lộc nhục mà lão coi như bảo vật, thậm chí không bằng một cây “gậy thịt màu đỏ” dài gang tay của Diệp Trần.

Đúng lúc này, từ sâu trong khu rừng gần Vân Hải Thành, một luồng ma khí đen kịt đột ngột phóng vút lên trời. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, khiến toàn bộ cư dân trong thành đều cảm thấy lồng ngực tê tái.

“Là Ma vực rung động! Chẳng lẽ… Cửu U Ma Tôn đã tỉnh dậy?” Trần Huyền Tử từ trong tiệm, miệng vẫn còn dính chút nước súp mì tôm, hớt hải chạy ra ngoài.

Lão nhìn về phía đám mây đen đang kéo đến nhanh chóng, rồi nhìn sang Diệp Trần: “Diệp lão bản, Ma Tôn này là đại ma đầu từ vạn năm trước bị trấn áp, nghe nói hắn cực kỳ thích thu thập các loại linh thú cổ đại để luyện hóa ma công. Sự xuất hiện của Tiểu Hắc ban nãy có lẽ đã đánh động đến hắn!”

Quả nhiên, từ trong đám mây đen, một giọng cười vang dội khắp bầu trời:

“Ha ha ha! Khí tức của Mặc Thần Thiên Khuyển! Thật không ngờ, trong cái kỷ nguyên mạt pháp này, vẫn còn tồn tại một sinh vật tuyệt hảo như vậy để làm vật hiến tế cho ta!”

Một bóng đen cao lớn, quấn quanh bởi những sợi xích bằng hắc thiết lạnh lẽo hiện ra trên bầu trời. Cửu U Ma Tôn nhìn xuống tiệm tạp hóa, ánh mắt tràn đầy tham vọng và cuồng nhiệt. Lão không nhìn thấy sức mạnh của Diệp Trần, lão chỉ thấy một tên phàm nhân và một con chó quý giá.

Tiểu Hắc đang ăn dở miếng xúc xích, lần này nó không gâu nữa. Nó từ từ đứng dậy, bộ lông đen vốn xù xì bắt đầu dựng đứng lên như những mũi kim sắc lẹm. Đôi mắt nó biến đổi, từ màu đen thuần túy chuyển sang một màu tím huyền bí, bên trong như chứa đựng sự sụp đổ của vô vàn các vì sao.

Khí thế của Tiểu Hắc lúc này không còn là của một con chó trông nhà, mà là một vị vương giả thức tỉnh từ giấc ngủ triệu năm. Không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu vặn xoắn.

“Ồ, giận rồi sao?” Diệp Trần vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Hắc, động tác này khiến Ma Tôn trên cao trợn mắt kinh ngạc – gã phàm nhân đó dám vỗ đầu Thần Thú?

“Thôi nào, bớt nóng. Cửu U Ma Tôn gì đó đúng không?” Diệp Trần đứng dậy, duỗi người một cái. Anh lấy từ trong túi quần ra một cái lọ xịt màu xanh lá cây, có hình con muỗi bị gạch chéo.

“Vị khách trên trời kia, nếu ông xuống mua hàng thì ta chào đón, còn nếu định cướp chó của ta… thì ta đành phải dùng tới cái này.”

Cửu U Ma Tôn cười sằng sặc: “Ngươi định dùng cái chai rác rưởi đó để đối phó với ta? Ta là người thống trị Ma giới, bất tử bất diệt…”

Diệp Trần không nói gì nhiều, anh mở nắp chai “Mosquito Repellent – Bình xịt muỗi Raid siêu mạnh”, hướng về phía bầu trời rồi bóp cò.

*Xoẹt!*

Một làn sương trắng mờ ảo phun ra. Làn sương đó trông thì mỏng manh, nhưng vừa bay vào không trung, nó bỗng bành trướng với tốc độ kinh người, hòa quyện với những hạt bụi li ti chứa đựng quy tắc “diệt tuyệt sinh vật gây hại” của hệ thống.

Ma khí của Ma Tôn khi chạm phải làn sương này giống như tuyết gặp nắng nóng, tan chảy rào rào.

“Cái gì? Ma công của ta! Tại sao lại… không thể thi triển? Á á á!”

Ma Tôn đang bay lơ lửng bỗng nhiên cảm thấy toàn thân ngứa ngáy dữ dội, ma lực trong kinh mạch rối loạn như bị hàng triệu con kiến đốt. Hắn mất thăng bằng, rơi thẳng từ độ cao nghìn mét xuống ngay đống củi khô trước cửa tiệm.

*Bộp!*

Một đống bụi mịt mù bốc lên. Cửu U Ma Tôn lồm cồm bò dậy, khuôn mặt sưng húp, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây toàn là nước mắt vì cay.

Tiểu Hắc lúc này bước đến, khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng. Một luồng uy áp nặng tựa thái sơn đè chặt lên vai Ma Tôn, khiến lão không tài nào đứng dậy nổi.

“Gâu!” (Ngoan ngoãn làm việc đi, đồ muỗi rách!)

Ma Tôn nhìn con chó trước mặt, cảm giác như mình đang đối diện với cái chết. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này. Ma công vạn năm tích lũy lại không chịu nổi một phát xịt của một cái chai lạ hoắc.

Diệp Trần đi tới, tay cầm cái chai xịt muỗi gõ nhẹ lên đầu Ma Tôn: “Đấy, đã bảo rồi không nghe. Nhìn ông cũng khỏe mạnh, hay là thế này đi, tiệm của ta dạo này thiếu thợ chẻ củi. Củi để nấu nước pha mì dạo này hết hơi nhanh. Ông ở lại chẻ củi trả nợ tiền chai thuốc xịt này nhé.”

Cửu U Ma Tôn uất ức muốn hộc máu, lão là chủ nhân Ma giới, là nỗi khiếp sợ của vạn dân, giờ bắt lão đi chẻ củi?

Nhưng khi lão vừa định phản kháng, Tiểu Hắc khẽ hé miệng, để lộ một hàm răng trắng nhởn đang tỏa ra khí tức nuốt chửng linh hồn. Ma Tôn lập tức lạnh gáy, đầu gật như giã tỏi:

“Làm… lão phu làm! Chỉ cần đừng để nó ăn thịt ta!”

Diệp Trần hài lòng, vỗ tay cái bộp: “Thế là tốt. Thanh Loan, đưa cho vị ‘Ma thợ’ này một cái rìu. Tiểu Hắc, trông chừng lão cho kỹ, lão mà trốn thì cứ lấy mông lão mà tập răng nhé.”

Tiểu Hắc vẫy đuôi, trông lại rất hiền lành và dễ mến, nhưng trong mắt Ma Tôn, cái đuôi đó giống như cái liềm tử thần đang đung đưa.

Sự việc kết thúc nhanh gọn đến mức những người chứng kiến như Khâu Ma, Trần Huyền Tử đều hóa đá tại chỗ. Ma Tôn – nhân vật có thể hủy diệt cả một quốc gia trong chớp mắt, giờ đây đang cầm chiếc rìu, lụi hụi chẻ từng thanh củi một cách cung kính dưới sự giám sát của một con chó đen.

Trần Huyền Tử thở dài, cầm lon Coca-Cola vừa mua lên nhấp một ngụm: “Thế giới này điên rồi, hoặc là ta chưa tỉnh ngủ.”

Khâu Ma thì run rẩy rút sổ tay ra, ghi lại một dòng chữ bằng mực vàng: *“Cấm kỵ bậc nhất Tiên giới: Tuyệt đối không được gọi con chó đen ở cửa tiệm Bình An là chó. Đó là vị vương tọa của sự thôn phệ. Và đừng bao giờ coi thường cái chai xịt màu xanh lá của Diệp lão bản.”*

Diệp Trần quay lại ghế tựa, nằm xuống và kéo quạt che mặt.

“Tiểu Hắc, làm tốt lắm. Tối nay thưởng cho một cây xúc xích vị phô mai.”

Tiểu Hắc nghe thế thì phấn khích đến mức quên cả giữ hình tượng vương giả, nó nhảy chân sáo quanh Diệp Trần, lưỡi thè ra, vẫy đuôi loạn xạ. Ánh mắt tím huyền bí biến mất, thay vào đó là sự trung thành và ham ăn vốn có.

Dưới ánh hoàng hôn, tiệm tạp hóa lại trở về với vẻ yên bình thường nhật. Tiếng “cộp, cộp” của nhát rìu chẻ củi vang lên đều đặn hòa cùng tiếng ngáy khẽ của Diệp Trần. Không ai biết được rằng, tại một góc nhỏ hẻo lánh của Vân Hải Thành này, một bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh những gói mì tôm và chai nước ngọt.

Sự tồn tại của Tiểu Hắc đã chính thức được hé lộ một phần, nhưng chính cái “một phần” đó đã đủ để khiến toàn bộ giới tu tiên của Cửu Tiêu Linh Giới phải thay đổi cách nhìn về cái tiệm nhỏ bé này. Từ nay về sau, nơi đây không chỉ là nơi bán những món đồ kỳ lạ, mà là một vùng cấm địa – nơi mà ngay cả Thần hay Ma cũng phải cúi đầu nếu không muốn trở thành thức ăn cho một con chó ham xúc xích.

Diệp Trần lẩm bẩm trong giấc mơ: “Xúc xích phô mai… hình như hệ thống mới nhập thêm vị tôm cay… chắc nó thích đấy…”

Bí ẩn về Tiểu Hắc cứ thế chìm vào sự lười biếng của chủ nhân nó, bắt đầu một trang sử mới cho Vạn Giới Tạp Hóa Điếm.

**Hết chương 38.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8