Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 39: ** Đấu giá \”Vé VIP\” vào cửa hàng
**CHƯƠNG 39: ĐẤU GIÁ "VÉ VIP" VÀO CỬA HÀNG**
Vân Hải Thành, một thành thị nhỏ bé vốn nằm ở vùng biên thùy hẻo lánh của Đông Nhất Lục, nơi mà ngay cả linh khí cũng mỏng manh như sương sớm, nay đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tháng kể từ khi "sự kiện chẻ củi" của Cửu U Ma Tôn lan truyền khắp giới tu tiên, nơi đây đã biến thành một "Thánh địa" náo nhiệt bậc nhất Cửu Tiêu Linh Giới.
Nếu nhìn từ trên cao, người ta sẽ thấy hàng vạn linh chu, phi kiếm và yêu thú phi hành rợp trời, tạo thành những dải ánh sáng sặc sỡ đan xen nhau. Những khách điếm rách nát trước đây giờ đây có giá thuê phòng mỗi đêm lên đến mười viên linh thạch thượng phẩm – một con số đủ để khiến các tán tu bình thường phải táng gia bại sản, nhưng vẫn không còn lấy một chỗ trống.
Thành chủ Vân Hải Thành, người vốn dĩ chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ mờ nhạt, giờ đây mỗi ngày đều cười đến mức không khép nổi miệng. Lão vừa cho xây dựng thêm ba cái truyền tống trận quy mô đại cấp, nối liền với các trung tâm quyền lực ở Trung Đô, và cái nào cái nấy cũng đều quá tải.
Lý do của sự điên cuồng này chỉ có một: Một tiệm tạp hóa nhỏ nằm sâu trong con hẻm hẻo lánh, với cái bảng hiệu đơn sơ "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".
Sáng sớm, không khí tại hẻm Bình An đã sớm nóng hừng hực, không phải vì thời tiết, mà vì hơi thở và linh lực của hàng ngàn tu sĩ đang xếp hàng dài dằng dặc từ đầu hẻm ra tận cổng thành.
"Đừng chen lấn! Kẻ nào dám dùng độn thuật chen hàng, lão phu sẽ bẻ gãy chân nó!" Một vị lão tổ Nguyên Anh kỳ của một môn phái hạng hai đang hét lên, râu tóc dựng ngược, trên tay lão vẫn còn cầm chặt một chai Coca-Cola rỗng tuếch, mắt nhìn trừng trừng vào đám hậu bối đang có ý đồ len lỏi.
Bên cạnh cửa tiệm, Cửu U Ma Tôn – vị bá chủ Ma giới khét tiếng một thời – lúc này đang trần tay, vung rìu "phầm phập" chẻ củi. Mỗi nhát rìu hạ xuống đều mang theo ma khí ngập trời, nhưng ma khí ấy lại bị một luồng quy tắc vô hình của cửa tiệm thuần hóa, hóa thành những đốm sáng đen sẫm tan vào đống củi gỗ linh thụ.
Ma Tôn thỉnh thoảng liếc nhìn đám đông với ánh mắt thèm thuồng, không phải thèm máu, mà thèm… được vào trong tiệm hớp một ngụm trà sữa Trân châu vị Socola mà ông nghe nói chủ nhân vừa mới nhập về.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nằm trên bậc cửa, hôm nay có vẻ khá lười biếng. Nó chỉ hé một con mắt tím thâm thúy nhìn quanh. Bất kỳ vị cao nhân Đại Thừa kỳ nào khi đi ngang qua nó đều bất giác rụt cổ, thu hồi linh áp, đi khúm núm như những người phàm trần đi vào cung điện. Họ hiểu rõ, cái vẻ "vẫy đuôi xin xúc xích" của con chó này chỉ dành riêng cho một người. Với kẻ khác, nó là hố đen nuốt chửng mọi sự sống.
Trong tiệm, Diệp Trần vừa mới vươn vai thức dậy trên chiếc ghế tựa quen thuộc. Anh mặc một bộ áo thun thêu hình mèo béo và quần lửng caro, chân xỏ dép tổ ong, gương mặt mang đậm vẻ "chưa tỉnh ngủ".
"Chủ nhân, người dậy rồi?"
Thanh Loan bước đến, đôi bàn tay ngọc ngà bưng tới một bát mì tôm Hảo Hảo chua cay nghi ngút khói. Cô vẫn lạnh lùng thanh khiết như tiên nữ trên cung trăng, nhưng khi đứng trước Diệp Trần, trong mắt cô chỉ còn sự sùng bái tuyệt đối. Cô đã học được cách sử dụng nước sôi đúng 100 độ C để sợi mì đạt độ dai hoàn hảo nhất – điều mà cô cho là một loại "Đạo vận" mới về hỏa hầu.
Diệp Trần húp một ngụm nước súp, liếc nhìn ra cửa qua lớp cửa kính tự động, tặc lưỡi:
"Thanh Loan này, ngoài kia ồn quá. Kiểu này thì làm sao chúng ta kinh doanh bền vững được? Mấy cái vị Lão tổ kia cứ đứng canh cửa, khách hàng trẻ tuổi tiềm năng chẳng dám vào."
Thanh Loan gật đầu tán đồng: "Thưa chủ nhân, có mấy vị Thái thượng trưởng lão của Kiếm Tông và Vạn Bảo Các đã đứng xếp hàng ba ngày ba đêm rồi. Họ nói nếu hôm nay không mua được 'Gà rán KFC', họ sẽ ngồi hóa thạch ngay tại chỗ."
Diệp Trần thở dài, hệ thống trong đầu anh vừa lúc vang lên tiếng "Tinh" lạnh lẽo:
*[Nhiệm vụ mới: Nâng cấp trải nghiệm khách hàng. Nội dung: Do lượng khách quá đông, ký chủ cần triển khai hệ thống Hội viên VIP để sàng lọc và tăng doanh thu. Mục tiêu: Bán được 10 chiếc 'Thẻ VIP Đồng', 5 chiếc 'Thẻ VIP Bạc' và 1 chiếc 'Thẻ VIP Vàng' thông qua đấu giá.]*
*[Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Gia dụng điện tử" (Máy điều hòa nhiệt độ Inverter, Robot hút bụi thông minh phiên bản Tiên giới).]*
Diệp Trần sáng mắt. Máy điều hòa? Tiên giới này vào hè nóng kinh khủng, mấy loại pháp trận hàn băng cứ gây ra hơi ẩm khó chịu, anh đã mong một chiếc máy lạnh hiện đại từ lâu lắm rồi.
Anh đặt bát mì xuống, xỏ dép lạch bạch đi ra cửa.
Vừa thấy bóng dáng áo thun trắng xuất hiện, cả con hẻm Bình An vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt đến mức tiếng một chiếc lá rụng cũng có thể nghe thấy. Tất cả những "lão quái vật" vốn dĩ kiêu ngạo, những thiếu chủ nhà giàu coi trời bằng vung, lúc này đều đồng loạt khom lưng, đồng thanh hô lớn:
"Kính chào Diệp tiền bối!"
Tiếng hô vang động mây trời, làm chấn động cả Vân Hải Thành.
Diệp Trần gãi đầu, tay cầm chiếc quạt giấy (thực chất là quạt nhựa quảng cáo ngân hàng nhưng trong mắt tu sĩ là Thần khí che giấu thiên cơ) phẩy phẩy vài cái.
"Thôi thôi, đừng đa lễ. Các vị xếp hàng mệt mỏi rồi, nhưng tiệm nhỏ quá, mỗi ngày chỉ phục vụ được vài người thì chẳng ra sao cả."
Trần Huyền Tử – kẻ đã "nghiện" đồ của tiệm nặng nhất – liền lách lên phía trước, mặt mày rạng rỡ: "Diệp lão bản, ngài có cao kiến gì chăng? Chỉ cần được mua hàng, dù phải leo lên núi đao biển lửa chúng tôi cũng cam lòng! Mà nhân tiện… hôm nay có xúc xích bò viên không ạ?"
Diệp Trần ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: "Hôm nay, tiệm Bình An chính thức ra mắt hệ thống Thẻ Hội viên VIP. Có thẻ này, các vị sẽ được ưu tiên vào tiệm mà không cần xếp hàng, được giảm giá 5% hóa đơn, và quan trọng nhất… được vào khu vực phòng chờ có 'không khí mát mẻ đặc biệt' của ta."
Cả đám đông xôn xao. Không cần xếp hàng? Đây chẳng khác nào nhận được đặc quyền của thiên tử!
"Diệp tiền bối, bán cho tôi! Tôi trả một nghìn linh thạch thượng phẩm cho cái thẻ đó!" Một vị trưởng lão nhà giàu hét lên.
Diệp Trần lắc đầu: "Cái gì cũng có quy tắc. Chúng ta sẽ tiến hành đấu giá ngay tại đây. Tổng cộng có 10 thẻ Đồng, 5 thẻ Bạc. Và cuối cùng là một tấm thẻ Vàng duy nhất – sở hữu nó, mỗi tuần bạn sẽ được tặng kèm một gói mì Hảo Hảo hoặc một lon nước tăng lực Sting tùy chọn!"
Nghe đến "Sting" và "Mì Hảo Hảo", ánh mắt của tất cả tu sĩ đều đỏ rực lên như yêu thú gặp mồi. Họ đều biết đó không phải là đồ ăn bình thường, đó là linh dịch tinh túy, là thứ có thể khiến Nguyên Anh đột phá Hóa Thần trong một đêm!
Cuộc đấu giá diễn ra ngay giữa đường. Thanh Loan cầm một chiếc búa nhỏ (thực ra là búa thịt của hệ thống tặng) đứng ra làm người điều phối.
"Thẻ VIP Đồng đầu tiên, giá khởi điểm: 5.000 linh thạch thượng phẩm!"
"6.000!"
"8.000! Ai dám tranh với Thanh Vân Môn ta?"
"Cút đi! 10.000 linh thạch thượng phẩm kèm theo một gốc Linh sâm vạn năm!"
Diệp Trần ngồi ở bên trong, nhìn số linh thạch được ghi chép vào sổ sách mà không khỏi cảm thán. Ở thế giới hiện đại, người ta tranh nhau cái túi hiệu, ở đây người ta tranh nhau cái thẻ nhựa do hệ thống in ra. Đúng là ở đâu có độc quyền, ở đó có mỏ vàng.
Trận chiến tranh giành thẻ Đồng và Bạc đã khiến không ít kẻ đổ mồ hôi hột, thậm chí có những môn phái còn phải vay mượn nhau để mong chiếm một suất. Thế nhưng, tất cả chỉ là màn dạo đầu cho tấm thẻ VIP Vàng cuối cùng.
Thanh Loan nâng lên một tấm thẻ lấp lánh ánh kim, trên đó có khắc hình một chai Sting đỏ rực rỡ và logo của tiệm tạp hóa.
"Thẻ VIP Vàng. Đặc quyền cao nhất: Miễn xếp hàng vĩnh viễn, được sử dụng phòng trà đạo đặc biệt, và mỗi tháng được chủ nhân tư vấn trực tiếp về một loại hàng hóa mới. Giá khởi điểm… 50.000 linh thạch thượng phẩm hoặc báu vật tương đương."
Không gian im lặng đến nghẹt thở. Cửu U Ma Tôn dừng hẳn nhịp rìu, lau mồ hôi, thầm nghĩ nếu ông ta không phải đang làm "lao động cải tạo", nhất định sẽ đem cả Ma điện ra để đổi cái thẻ này.
"Ta ra giá… một mảnh vỡ Bản nguyên Tiên giới!" Một giọng nói trầm thấp uy nghiêm vang lên từ trên không trung.
Mọi người ngước lên. Đó là một lão già rách rưới, trông như một lão ăn mày, nhưng khi lão xuất hiện, ngay cả hư không xung quanh cũng khẽ rung động.
"Là Huyền Cơ Tử của Thiên Cơ Các! Ông ta đã bế quan ngàn năm, nay lại vì một cái thẻ mà xuất thế sao?"
Trần Huyền Tử cũng nghiến răng: "Lão hói này, đừng hòng chiếm ưu thế! Ta trả một đóa 'Băng Hà Tâm Liên' năm vạn năm và mười vạn linh thạch thượng phẩm!"
Cuộc cạnh tranh nổ ra kịch liệt. Vân Hải Thành chưa bao giờ thấy nhiều báu vật cấp Thần xuất hiện cùng lúc như vậy. Đỉnh điểm là khi một vị Tiên nữ áo trắng, cưỡi trên lưng Hạc tiên đáp xuống, giọng nói thanh tao như chuông bạc:
"Dao Trì Thánh Địa ta muốn tấm thẻ này. Chúng ta dùng một giọt 'Thánh Thủy Dao Trì' và cam kết bảo vệ Vân Hải Thành trong mười năm."
Cả trường đấu giá im bặt. Thánh Thủy Dao Trì là thứ có thể cải tử hoàn sinh, giúp tăng thọ nguyên thêm ba nghìn năm. Đây chính là thứ mà các vị Lão tổ đang cận kề cái chết khát khao nhất.
Thanh Loan liếc nhìn Diệp Trần. Diệp Trần khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười lười biếng. Anh cần "Thánh Thủy" đó làm gì? Thực ra là để… tưới cho cái cây đu đủ nhỏ sau vườn của tiệm cho nó nhanh ra quả để có cái ăn tráng miệng thôi.
"Tấm thẻ VIP Vàng thuộc về Dao Trì Thánh Địa!" Thanh Loan hạ búa.
Buổi đấu giá kết thúc trong sự luyến tiếc và cả sự kính sợ của vạn dân.
Ngay khi tấm thẻ cuối cùng được trao tay, Vân Hải Thành chính thức bước vào một kỷ nguyên mới. Những tòa nhà mang kiến trúc hiện đại xen lẫn tiên hiệp bắt đầu mọc lên như nấm dưới sự chỉ đạo của Diệp Trần (anh cho thuê đất lấy bản vẽ). Các thương hội lớn như Vạn Bảo Các buộc phải mở chi nhánh phục vụ "giao hàng mì tôm" tận nơi để kiếm thêm hoa hồng từ tiệm tạp hóa.
Đêm đó, Diệp Trần nằm trong phòng, hể hả nghe tiếng "Ting" hoàn thành nhiệm vụ.
Cái máy lạnh Samsung Inverter xuất hiện, tỏa ra luồng hơi mát lạnh sảng khoái bao trùm lấy cửa tiệm. Diệp Trần đắp chăn mỏng, cầm chiếc điện thoại đầu tiên (hàng mẫu hệ thống) bắt đầu nghiên cứu về "Wifi Tiên Hiệp".
"Cứ cái đà này, chẳng mấy chốc mình sẽ biến nơi đây thành Silicon Valley của Tiên giới mất." Anh lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Bên ngoài cửa tiệm, Cửu U Ma Tôn vẫn hì hục chẻ nốt đống củi cuối cùng, nhìn qua cửa kính thấy chủ nhân đang ngủ trong làn gió mát lạnh "kỳ lạ", lòng tràn đầy cảm thán:
"Chủ nhân đúng là Chí Tôn của các loại Quy Tắc. Đến cả gió mùa hè ông ấy cũng có thể bắt nó phục tùng và mang lại sự sảng khoái… Ta quả thực không hối hận khi ở đây chẻ củi."
Vân Hải Thành, dưới bóng đêm, vẫn rực rỡ ánh đèn linh thạch, chính thức trở thành kinh đô kinh tế, văn hóa và… đồ ăn vặt mới của toàn lục địa.
**Hết chương 39.**