Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 45: ** Loa kẹo kéo và bài hát \”Cắt đôi nỗi sầu\”
**Chương 45: Loa kẹo kéo và bài hát "Cắt đôi nỗi sầu"**
Vân Hải Thành buổi sáng sớm thường chìm trong một bầu không khí u tịch của sương mờ và linh khí nhàn nhạt. Những vị tu sĩ đạo mạo, tay cầm phất trần hoặc đeo trường kiếm trên lưng, chậm rãi rảo bước trên các phố chính, trên mặt ai nấy đều viết rõ hai chữ "thanh cao".
Nhưng hôm nay, sự thanh cao ấy đã bị phá nát ngay từ khi ánh mặt trời đầu tiên chưa kịp ló rạng qua khỏi rặng mây phía Đông.
Trước cửa Vạn Giới Tạp Hóa Điếm, Diệp Trần đang uể oải vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài. Trên người anh vẫn là chiếc áo thun trắng có in hình con mèo lười và chiếc quần lửng họa tiết rằn ri đặc trưng. Đôi dép tổ ong màu vàng – biểu tượng của "quyền lực tuyệt đối" trong cửa tiệm – đang lẹp xẹp gõ xuống nền đá.
"Hệ thống, hôm qua ta bán được bao nhiêu cái ấm siêu tốc rồi?" – Diệp Trần vừa lấy tay gãi bụng vừa hỏi thầm trong đầu.
[Hệ thống: Ký chủ đã tiêu thụ 50 chiếc ấm siêu tốc, 30 tấm pin năng lượng mặt trời. Nhiệm vụ 'Hiện đại hóa Tiên giới' đã đạt tiến độ 15%. Mở khóa vật phẩm mới: Loa Karaoke Di Động (Loa kẹo kéo) phiên bản Bluetooth 5.0 Vạn Giới.]
Mắt Diệp Trần sáng rực lên: "Cái gì? Loa kẹo kéo á? Ngươi tính biến cái Tiên giới này thành đám cưới ở quê ta hay sao?"
[Hệ thống: Âm nhạc là con đường ngắn nhất dẫn đến tâm linh. Món quà tặng kèm: Một danh sách các bài hát 'hot trend' đã được chuyển đổi sang định dạng Sóng Thần Thức. Ký chủ có muốn dùng thử?]
"Chơi luôn!"
Trong nháy mắt, một chiếc hộp gỗ hình chữ nhật lớn cỡ cái rương, bọc da đen bóng loáng, bên trên có dàn nút điều khiển bằng kim loại lấp lánh xuất hiện ngay giữa sảnh tiệm. Hai bên loa là dãy đèn LED nhấp nháy đủ màu: xanh lam, tím lịm, hồng cánh sen. Nhìn nó cực kỳ lạc quẻ giữa một không gian đầy vẻ cổ xưa.
Thanh Loan đang cầm chổi lông gà lau mấy chai nước ngọt, giật mình đánh rơi cả chổi: "Chủ thượng… đây là… pháp bảo tấn công loại lớn sao? Nhìn những tia sáng kia, phải chăng là chứa đựng ngũ hành ảo ảnh?"
Diệp Trần mỉm cười thần bí, vẫy vẫy tay: "Thanh Loan, gọi Tiểu Hắc lại đây. Hôm nay ông chủ sẽ cho các ngươi biết thế nào là Đạo Âm của tương lai."
Tiểu Hắc, con chó đen đang nằm sưởi nắng, nghe gọi thì lộc cộc chạy vào, cái đuôi ngoáy tít. Nó nhìn cái loa kẹo kéo bằng ánh mắt nghi ngại, theo bản năng của một Thôn Phệ Thần Thú, nó ngửi thấy một sức mạnh có khả năng "chấn động" cả tâm hồn đang ẩn giấu bên trong cái hộp đen kia.
Diệp Trần nhẹ nhàng ấn nút nguồn.
*“The Bluetooth device is ready to pair”* – Một giọng nữ bằng tiếng Anh máy móc vang lên, khuếch đại qua công nghệ hệ thống, khiến âm thanh ấy lan tỏa khắp ba con phố xung quanh.
"Địch công!" – Từ trên cao, một đạo kiếm quang đột ngột hạ xuống. Trần Huyền Tử xuất hiện với vẻ mặt hốt hoảng, tay cầm một chai Coca-Cola uống dở. "Diệp tiểu hữu! Tiếng vừa rồi là mật ngữ của thượng giới sao? Sao lão phu nghe xong lại cảm thấy linh lực trong người dao động kịch liệt?"
Diệp Trần chỉ tay vào cái loa, cười nói: "Bình tĩnh, lão Trần. Đây không phải địch nhân, đây là một món bảo bối giúp tu sĩ… giải tỏa tâm ma, gột rửa tâm hồn. Gọi là 'Loa Khai Tâm'. Để ta bật thử một bài, các người cứ tự nhiên cảm nhận."
Nói đoạn, Diệp Trần rút trong túi ra một chiếc smartphone (phiên bản điều khiển nội bộ cửa tiệm), vuốt màn hình, chọn vào bài hát đang đứng đầu bảng xếp hạng "Tiên Giới Billboard".
*Cắt đôi nỗi sầu* – Tăng Duy Tân.
Nhịp beat Deep House bắt đầu nổi lên. Tiếng bass đập xuống sàn nhà theo từng nhịp *thình thịch, thình thịch*.
Thanh Loan vốn đang lạnh lùng, chợt cảm thấy vai mình run nhẹ. Trần Huyền Tử thì trợn tròn mắt, lão thấy chén trà trên bàn cũng đang bắt đầu gợn sóng theo nhịp nhạc.
"Cắt đôi nỗi sầu, anh buông tay…"
Giọng hát vang lên, trầm bổng nhưng có một lực xuyên thấu kỳ lạ. Điều đáng sợ là dưới sự gia trì của hệ thống, mỗi câu hát không đơn thuần là âm thanh, mà là những đợt sóng linh khí tinh thuần trực tiếp đánh vào thức hải của người nghe.
"Cắt… cắt cái gì?" – Trần Huyền Tử lẩm bẩm. "Cắt đôi nỗi sầu? Phải chăng đây là 'Trảm Tình Quyết' mà trong truyền thuyết nhắc tới? Muốn phi thăng phải đoạn tuyệt tình trần, cắt bỏ sầu bi?"
Đúng lúc này, giai điệu đến khúc cao trào. Bass đập mạnh hơn, âm thanh dồn dập khiến không khí quanh tiệm tạp hóa bắt đầu vặn xoắn.
"Thanh âm này… thật ma mị!" – Thanh Loan bắt đầu thấy chân mình không tự chủ được mà dậm nhẹ xuống đất theo nhịp *chát-bùm-chát*. "Mỗi một nốt nhạc đều giống như một đạo kiếm ý, đang gọt giũa những tạp niệm trong tâm hồn con."
Không chỉ trong tiệm, mà cả thành phố Vân Hải bắt đầu rơi vào một trạng thái kỳ quặc.
Phía xa, trên tháp canh của phủ thành chủ, một vị tướng quân đang bế quan chợt mở bừng mắt. Ông ta nghe thấy tiếng *thình thịch* lan tỏa từ lòng đất. Ông ta tưởng có đại trận địa chấn, vội vàng phi thân ra ngoài.
Nhưng khi bước xuống đường, ông ta sững người.
Hàng loạt tu sĩ đang đi trên phố, bỗng dưng… đi chậm lại. Một số người tay đang cầm linh thạch bỗng dưng đưa tay lên không trung, vẫy vẫy một cách vô thức.
"Này, huynh đài, sao huynh lại nhún nhảy như con tôm vậy?" – Một vị tán tu hỏi bạn mình.
"Ta không biết! Nhưng cái điệu nhạc này… nó thôi thúc ta phải cắt, phải buông tay! Ta thấy tâm ma mà ta u uất trăm năm qua vì bị người yêu đá, bỗng dưng nhẹ đi hẳn!"
Lúc này, trước cửa tiệm Diệp Trần, đám đông đã tụ tập đông nghịt đến mức nước chảy không lọt.
Diệp Trần thấy không khí đã đủ nóng, anh bèn lấy cái mic không dây đi kèm ra, cầm lên rồi ho nhẹ một cái: "Alô… 1… 2… 3… 4… Thử mic… Alô…"
Tiếng vang của Diệp Trần được hệ thống khuếch đại ngang ngửa với một vị Đại Thừa kỳ đang thi triển Thần Thông Sư Tử Hống. Toàn thành phố im phăng phắc.
"Hôm nay, Vạn Giới Tạp Hóa ra mắt sản phẩm mới: Loa kẹo kéo Diệt Ma. Quý vị nào đang bị tình duyên lận đận, tu vi chững lại do đau khổ nhân gian, xin mời lại đây. Âm nhạc này sẽ giúp quý vị… cắt sạch sẽ!"
"Tiền bối! Cho tôi một bài!" – Một gã tu sĩ cao to, mặt đầy râu quai nón nhưng nước mắt ròng ròng, chen vào. "Tôi vừa bị sư muội bỏ rơi để theo một tên công tử của Vạn Bảo Các. Tôi đau khổ quá, tôi muốn nổ tung!"
Diệp Trần gật đầu, ra hiệu cho Thanh Loan: "Bật bài đó lên. Bản phối Remix mạnh nhất."
Tiếng nhạc lại nổi lên. Lần này là phiên bản Vinahouse cực căng. Ánh đèn LED từ cái loa bắt đầu chiếu thẳng lên trời, tạo thành một luồng sáng đa sắc màu giữa ban ngày.
*“Anh buông tay… anh buông tay… anh buông tay… xì xụp xì xụp…”*
Gã tu sĩ râu quai nón bắt đầu điên cuồng lắc lư. Ban đầu là nhẹ nhàng, sau đó là những cú lắc đầu điệu nghệ như một dancer chuyên nghiệp.
"Ta cắt! Ta cắt!" – Gã hét lên.
Đột ngột, một luồng linh khí xám xịt từ trên đỉnh đầu gã thoát ra, bị âm thanh của cái loa đánh tan tành.
"Trời ơi! Tâm ma của hắn… bị cái loa kia đánh tan thật rồi kìa!" – Đám đông xì xào, ánh mắt nhìn cái loa đen kia như nhìn thấy thượng cổ chí bảo.
Trần Huyền Tử lúc này cũng không chịu nổi nữa. Lão già Nguyên Anh kỳ này, một tay cầm lon Coca, một tay bắt đầu vung vẩy trên không trung theo kiểu "múa quạt" mà Diệp Trần đã từng chỉ cho một lần trước đây.
"Cái này gọi là gì vậy tiểu hữu?" – Trần Huyền Tử vừa nhảy vừa thở dốc vì sung sướng.
"Cái đó gọi là… Vinahouse Tiên giới. Lão Trần, múa mạnh lên! Đạo vận đang nằm ở hai cái bàn tay của lão đấy!"
Tiểu Hắc ở bên cạnh cũng không chịu thua kém. Nó đứng bằng hai chân sau, hai chân trước đưa lên cao, tai dài vẩy vẩy theo nhịp trống. Mỗi lần bass đập là một luồng uy áp của thần thú phát ra, vô tình tạo thành một vòng bảo hộ khiến không ai có thể chen lấn vào phạm vi ba mét quanh cái loa.
Hàng ngàn tu sĩ ở Vân Hải Thành bắt đầu bị cuốn vào cuộc vui. Một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu diễn ra: Các trưởng lão tôn quý, các tiên nữ thanh cao, thậm chí cả mấy gã Ma tu trà trộn vào cũng không kìm lòng được mà nhịp chân.
Họ nhận ra một điều kỳ diệu: Khi họ thả lòng theo điệu nhạc "Cắt đôi nỗi sầu", những nút thắt trong kinh mạch vốn do suy nghĩ tiêu cực tích tụ lâu ngày bỗng dưng thông suốt.
Nhạc hiện đại kết hợp với quy tắc của Hệ thống đã tạo ra một loại "Tẩy Tủy Âm Ba" đáng sợ.
Trong phủ Thành chủ, Vân Hải Thành Chủ – một vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong – đang ngồi trên cao, mặt tái mét nhìn xuống dưới phố thông qua kính viễn vọng.
"Phản rồi! Phản rồi! Cả cái thành này bị điên hết rồi sao? Tại sao trưởng lão chấp pháp của phủ ta lại đang… ngoáy mông theo cái hộp gỗ kia?"
"Thành chủ, hình như âm nhạc đó có tác dụng trị liệu tâm lý!" – Một thân cận thốt lên. "Ngài xem, Lục trưởng lão mười năm không đột phá được, vừa rồi nghe bài 'Cắt đôi nỗi sầu' xong… ông ấy bỗng nhiên cười lớn ba tiếng, rồi lập tức tiến vào trạng thái đột phá!"
Thành chủ ngẩn người: "Thật… thật sự thần kỳ như vậy sao?"
Ông ta hít một hơi thật sâu, cố giữ vẻ uy nghiêm nhưng tai vẫn không tự chủ được mà thu nhận tiếng nhạc đang văng vẳng bên tai: *“Em đi xa rồi… chỉ còn anh với nỗi cô đơn…”*
"Cắt! Cắt sạch sẽ!" – Thành chủ thốt nhiên hét lên, tay đập mạnh xuống bàn trà. "Dẫn ta đến tiệm tạp hóa! Ta cũng có rất nhiều nỗi sầu cần cắt!"
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, doanh số của Vạn Giới Tạp Hóa Điếm tăng vọt theo biểu đồ thẳng đứng.
Diệp Trần ngồi trên ghế tựa, tay cầm xấp phiếu đặt hàng của khách.
– "Bán cho tôi cái loa nhỏ hơn, tôi muốn mang về hang động để quẩy đêm!"
– "Tiền bối, có bản nhạc nào giúp trị chứng hay quên không? Bài 'Cắt nỗi sầu' này tôi thuộc rồi!"
– "Diệp tiên sinh, giá bao nhiêu linh thạch tôi cũng mua! Cái 'Mic không dây' này thật sự có thể dùng để niệm chú đại diện cho lôi đình phải không?"
Thanh Loan vừa ghi chép vừa hoa cả mắt. Cô thầm nghĩ: *Chủ thượng thật sự là thần nhân. Người chỉ dùng một cái hộp phát ra tiếng vang mà có thể thuần phục cả thành phố. Sức mạnh này so với đại quân vạn người còn kinh khủng hơn.*
Diệp Trần liếc nhìn Thanh Loan, cười thầm. Anh biết người Tiên giới vốn dĩ sống quá thọ, áp lực về tu vi và cuộc sống đơn điệu thường làm họ mắc các chứng "trầm cảm tu tiên". Nhạc Remix của hiện đại với tần số mạnh chính là "liều thuốc kích thích" hiệu quả nhất.
Chiều hôm đó, cả Vân Hải Thành không còn yên tĩnh như xưa.
Từ các ngõ ngách, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng: *“Cắt đôi nỗi sầu anh buông tay…”*
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Tối đến, khi linh trăng treo cao, Diệp Trần bất ngờ nhận được một nhiệm vụ mới từ hệ thống.
[Hệ thống: Nhiệm vụ khẩn cấp. Tiếng nhạc quá lớn đã vô tình đánh thức một 'Thứ dữ' ở vùng rừng sâu phía Bắc Vân Hải Thành. Một con Thiên Ma Phá Hồn đang tiến về phía này, nó bị thu hút bởi 'tần số' của loa kẹo kéo.]
Diệp Trần hơi sững người, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười tinh quái: "Đến đúng lúc lắm. Thanh Loan, chuẩn bị cho ta bài 'Tây Du Ký Remix'. Lần này chúng ta sẽ chơi lớn một trận."
Trần Huyền Tử nghe thấy có yêu ma đến, lập tức rút kiếm, mặt đằng đằng sát khí: "Diệp tiểu hữu, cứ để lão phu chặn đứng nó!"
"Ấy, không cần." – Diệp Trần xua tay, thản nhiên mang cái loa kẹo kéo ra đặt ngay cổng thành. "Lão Trần, lão đã nghe nói đến 'Quảng Trường Vũ' (nhảy quảng trường) bao giờ chưa? Hôm nay chúng ta sẽ dùng âm nhạc để đánh tan Thiên Ma."
Vài phút sau, một bóng đen khổng lồ che kín cả ánh trăng, gầm rống xông tới. Uy áp của nó khiến các tu sĩ trong thành run rẩy, mặt không còn giọt máu. Đó là một thực thể tâm linh chuyên ăn mòn thần hồn của con người.
Nó gào thét: "Kẻ nào… kẻ nào dám phá hỏng sự thanh tĩnh vạn năm của ta bằng thứ âm thanh quỷ dị này?"
Diệp Trần không nói một lời, anh nhẹ nhàng tăng âm lượng của loa kẹo kéo lên mức tối đa.
*“Tùng… tùng tùng tùng tùng tùng… tùng… tùng tùng tùng tùng…”* (Nhạc dạo phim Tây Du Ký 1986 bản Remix cực mạnh)
Ngay khi đoạn nhạc đầu tiên vang lên, con Thiên Ma bỗng khựng lại giữa không trung.
Sóng âm từ chiếc loa phát ra hóa thành những sợi dây xích màu vàng kim rực rỡ, lao thẳng về phía nó. Diệp Trần cầm mic, bắt đầu đọc "lời dẫn" với phong cách của một đại thiếu gia đi sàn:
"Tất cả anh em tu sĩ Vân Hải Thành! Giơ tay lên nào! Nhảy theo nhịp điệu của Tề Thiên Đại Thánh! Đánh tan bóng tối! Một… hai… ba… Nhảy!"
Cảnh tượng tiếp theo chính là trang sử rực rỡ (và kỳ cục) nhất của giới tu tiên. Hàng vạn tu sĩ đồng loạt nhảy lên, chân dậm, tay vung, linh khí của họ cộng hưởng với bài hát tạo thành một cơn lốc âm thanh cực mạnh cuốn phăng con Thiên Ma đi hàng chục dặm.
Con quái vật khổng lồ đáng thương, chưa kịp thể hiện ma công thì đã bị bài nhạc "Tây Du Ký" quật cho hoa mắt chóng mặt. Nó gào lên trong đau đớn: "Ngừng lại! Ta đầu hàng! Đừng hát nữa! Cái nhịp trống này đang xé nát ma hồn của ta!"
Sau trận chiến ấy, uy danh của "Tiệm Tạp Hóa Bình An" và Diệp Trần đã vươn lên tầm cao mới.
Mọi người không gọi anh là "Tiền bối ẩn dật" nữa, mà bắt đầu truyền tai nhau một danh hiệu mới: "DJ Vạn Giới – Kẻ gác cổng âm nhạc của Tiên đạo".
Đêm muộn, Diệp Trần nằm trên chiếc ghế dựa trước cửa tiệm, tay cầm một ly trà sữa trân châu mới pha, tai nghe những âm thanh nhộn nhịp vẫn còn dư âm của bài "Cắt đôi nỗi sầu" vọng lại từ xa.
"Chủ thượng, người đang nghĩ gì vậy?" – Thanh Loan đi tới, đắp cho anh một tấm chăn mỏng.
Diệp Trần mỉm cười, nhìn lên bầu trời sao lung linh: "Ta đang nghĩ, nếu mai ta nhập về một lô 'Máy quạt điều hòa', có lẽ chúng ta sẽ kiếm đủ linh thạch để mua lại cái cả cái vương triều này mất."
Tiểu Hắc nằm bên cạnh, khẽ sủa một tiếng "Gâu" (chủ nhân nói chuẩn), rồi nó lại tiếp tục mơ về những miếng xúc xích bò béo ngậy mà Diệp Trần hứa thưởng cho nó sau buổi "biểu diễn" vừa rồi.
Vân Hải Thành đêm nay, rốt cuộc cũng có người hiểu được thế nào là "Cắt đôi nỗi sầu" thật sự. Đôi khi, đỉnh phong của tu luyện chẳng là gì so với việc được sống một giây phút thực sự tự do, cười nói và nhảy múa theo một điệu nhạc lạ lùng.