Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 46: ** Ma Tôn bắt đầu tập nhảy Shuffle Dance

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:37:13 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 46: MA TÔN BẮT ĐẦU TẬP NHẢY SHUFFLE DANCE**

Nắng sớm ở Vân Hải Thành vốn mang theo chút se lạnh của sương muối và linh khí nhạt nhòa, nhưng hôm nay, không gian xung quanh tiệm tạp hóa Bình An lại bị bao phủ bởi một bầu không khí kỳ lạ.

Trước cửa tiệm, nơi thường ngày vẫn vang lên tiếng củi bị bổ ra làm đôi sắc lẹm, nay lại có tiếng đập nhịp lạ tai: *Chát! Bùm! Chát chát! Bùm!*

Cửu U Ma Tôn — kẻ từng một tay che trời, thống lĩnh vạn quân Ma tu, giờ đây đang mặc một chiếc áo ba lỗ trắng có in hình con vịt vàng (quà tặng kèm khi mua ba thùng mì tôm), chiếc quần lửng sọc caro đỏ, và dưới chân là đôi dép tổ ong màu xanh dương huyền thoại. Lão đứng ngẩn ngơ trước một chiếc "Linh bản" (máy tính bảng phiên bản hệ thống) đang được dựng trên đống củi vừa chẻ xong.

Trên màn hình Linh bản, một chàng trai trẻ mặc đồ đen bó sát đang thực hiện những bước chân ảo diệu, đôi chân thoăn thoắt trượt trên mặt đất như không có ma sát, dập dìu theo nhịp nhạc sôi động.

Diệp Trần nằm trên ghế tựa, tay cầm ly cà phê sữa đá pha phin, thong thả hút một hơi rồi nheo mắt nhìn Ma Tôn.

— Lão Lục này, ta nói thật, với tư chất của lão, nếu không học bộ pháp này thì đúng là phí hoài một đời ma đầu.

Cửu U Ma Tôn — hiện giờ đã chấp nhận cái tên "Lão Lục" để sống qua ngày — nuốt nước bọt, khuôn mặt già nua lộ vẻ do dự. Lão nhớ lại trận đại chiến âm nhạc tối qua, nhớ lại cái cảm giác toàn thân tê dại khi giai điệu "Cắt đôi nỗi sầu" vang lên. Lão nhận ra một chân lý đáng sợ: Trong thế giới của Diệp Trần, kẻ mạnh không phải kẻ có ma công thâm hậu nhất, mà là kẻ có nhịp điệu "sung" nhất.

— Chủ quán… người nói thật chứ? Thứ này… gọi là "Sa-phô Đan" (Shuffle Dance) thực sự là một loại Thần cấp bộ pháp?

Diệp Trần đặt ly cà phê xuống, mặt không đổi sắc, giọng điệu thần bí như một vị đại sư truyền đạo:
— Không chỉ là bộ pháp. Đây là sự kết hợp giữa Không gian quy tắc và Ma sát đạo pháp. Lão nhìn kỹ đi, bước chân này gọi là "Running Man", tiến một bước lùi nửa bước, ảo ảo thật thật, khiến đối phương không biết lão đang muốn tấn công hay bỏ chạy. Còn cái này là "T-Step", chuyển động ngang dọc linh hoạt như bóng ma. Nếu lão luyện thành, sau này truy sát kẻ thù, lão không cần bay, cứ vừa nhảy vừa tiến tới, đảm bảo đối phương chưa đánh đã hỏng mất đạo tâm vì sợ hãi.

Ma Tôn rùng mình. Thử tưởng tượng, một đại ma đầu mặt mày hung tợn, ma khí cuồn cuộn, nhưng đôi chân lại nhảy múa những điệu bộ quái dị trượt tới trượt lui… Cái hình ảnh đó đúng là có sức công kích tinh thần còn khủng khiếp hơn cả vạn đạo Ma lôi.

— Được! Vì phục hưng Ma đạo, vì không để chủ quán thất vọng, lão phu liều mạng!

Ma Tôn hạ quyết tâm. Lão hít một hơi thật sâu, vận chuyển Cửu U Ma Công vào hai chân. Đôi chân già nua của lão bỗng chốc đen ngòm ma khí, gân xanh nổi lên như những con giun đất.

— Đừng dùng ma lực! — Diệp Trần hét lên — Cái này cần sự thả lỏng! Lão dùng ma lực cứng nhắc như thế thì chỉ có gãy chân thôi. Nghe nhạc đi! Cảm nhận nhịp trống trong tim! Một… hai… ba… nhảy!

Diệp Trần nhấn nút "Play". Một bản nhạc EDM sôi động với âm bass cực nặng nổ ra: *Tùng tùng tùng tùng…*

Lão Lục lóng ngóng nhấc chân.
— Nào, chạy tại chỗ! Một, hai! Một, hai! — Diệp Trần vung tay cổ vũ.

Cảnh tượng vô cùng thảm hại. Một vị Ma Tôn vạn năm tuổi, người từng xé rách không gian bằng tay không, giờ đây đang nhảy tưng tưng như một con cào cào bị bỏng nắng. Đôi dép tổ ong cọ xát với nền đá xanh kêu lên những tiếng *kít kít* chói tai.

— Không đúng! Đầu gối cao lên! Chân sau phải đạp mạnh về phía sau! Lão đang tập thể dục buổi sáng cho người già à? Nhìn màn hình! Trượt đi! — Diệp Trần không tiếc lời chỉ trích.

Thanh Loan từ trong tiệm đi ra, trên tay cầm chiếc chổi lông gà. Nhìn thấy cảnh tượng này, cô nàng khựng lại, đôi mắt phượng trợn tròn, chiếc chổi suýt nữa rơi xuống đất.

— Chủ thượng… đây là…
— À, ta đang dạy cho Lão Lục một chút công phu giữ mình ấy mà. Sau này đi giao mì tôm, nhỡ gặp kẻ cướp còn biết đường mà… "lướt" qua đời nhau. — Diệp Trần thản nhiên đáp.

Thanh Loan gật gù, trong mắt tràn đầy sự sùng bái: "Chủ thượng thật sâu sắc. Ma Tôn là kẻ hiếu sát, tính tình nóng nảy, chủ thượng dùng điệu nhảy quái dị này để mài giũa tính tình của lão, khiến lão phải hạ thấp mình, rèn luyện sự kiên nhẫn. Đây quả thực là Đạo huấn tối cao!"

Trong khi đó, Lão Lục đã bắt đầu đổ mồ hôi hột. Mồ hôi của Ma Tôn không phải là nước lã thông thường, mà là hắc hỏa lờ mờ bay hơi. Lão bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Điệu nhảy này… cực kỳ tiêu tốn thể lực! Cứ mỗi lần dậm chân xuống đất theo nhịp nhạc, lão lại cảm thấy mặt đất như đang phản hồi lại một loại rung động kỳ lạ, chấn vào kinh mạch của lão.

*Bùm! Tùng! Bùm!*

— Chủ quán! Lão phu cảm thấy… trong chân dường như có một luồng kình khí đang muốn phát tiết! — Ma Tôn hổn hển nói, khuôn mặt đỏ bừng.

— Đó là nhịp điệu đấy! Đừng kìm nén nó, hãy để nó dẫn dắt đôi chân của lão! Trượt ngang đi! — Diệp Trần chỉ tay.

Lão Lục nghiến răng, tập trung toàn bộ tinh thần vào đôi dép tổ ong. Lão tưởng tượng mặt đất chính là thiên quân vạn mã của chính đạo đang bao vây, và lão phải lướt qua chúng bằng sự khinh bỉ.

Đột nhiên, đôi chân của lão bắt đầu mượt mà hơn. Đôi dép tổ ong ma sát với đá tạo ra những tia lửa màu tím nhạt. Ma khí đen kịt dưới chân không còn tản mác nữa mà co cụm lại, hóa thành hai cái quầng sáng điện tử hình vuông xung quanh mắt cá chân.

*Vút!*

Ma Tôn thực hiện một cú trượt ngang "T-Step" cực kỳ điêu luyện, cơ thể lão biến thành một cái bóng mờ mịt, dịch chuyển sang bên phải ba trượng trong nháy mắt.

— Ôi vãi! — Diệp Trần suýt nữa rơi cả ly cà phê — Lão vừa làm cái gì thế?

Ma Tôn cũng đứng hình. Lão nhìn lại vết hằn trên mặt đất, nơi ma khí vẫn còn sót lại và tạo thành những ký tự ngoằn ngoèo giống như dải tần sóng âm. Lão nhận ra rằng, khi lão nhảy đúng nhịp, không gian xung quanh lão bỗng trở nên lỏng lẻo lạ thường. Bước nhảy Shuffle không đơn thuần là động tác chân, mà nó vô tình trùng khớp với một loại tần số dao động của Thiên địa linh khí ở mức độ vi mô.

— Lão phu… lão phu vừa cảm nhận được một loại Đạo mới! — Ánh mắt Lão Lục sáng quắc lên — Đây không phải là bộ pháp bình thường, đây là "Càn Khôn Di Động Vũ Đạo"! Mỗi bước chân đều giẫm lên điểm yếu nhất của kết giới không gian!

Lão phấn khích quá mức, quên cả mệt mỏi, lao vào nhảy như điên cuồng. Giai điệu bản EDM trở nên dồn dập, và Ma Tôn cũng nhanh hơn. Lão trượt tới trượt lui trên sân, ma khí hóa thành những tia sét tím chạy dọc theo những kẽ hở của đôi dép tổ ong. Lúc này, trông lão không còn giống một con cào cào nữa, mà giống như một vị thần sấm đang… trượt patin trên mây.

Cùng lúc đó, từ xa, một nhóm tu sĩ của Thanh Vân Môn đang cưỡi hạc bay ngang qua Vân Hải Thành. Dẫn đầu là Trần Huyền Tử. Lão ngửi thấy mùi mì tôm thoang thoảng nên định ghé vào làm một bát, nhưng từ trên cao nhìn xuống, lão chết đứng.

— Đó là… Cửu U Ma Tôn? — Một vị trưởng lão đi cùng run rẩy chỉ tay xuống.
— Ma Tôn đang bị gì vậy? Lão bị trúng độc phát điên sao? Hay là bị Diệp tiền bối thi triển cấm thuật tra tấn? — Người khác hỏi.

Trần Huyền Tử đáp xuống, đôi mắt nheo lại quan sát. Lão nhìn thấy Diệp Trần đang ngồi rung đùi, còn Ma Tôn thì đang nhảy múa cuồng loạn dưới sự chỉ đạo của một cái "Linh bản".

— Không phải tra tấn… — Trần Huyền Tử nuốt nước bọt — Các ngươi nhìn kỹ đi, bộ pháp của Ma Tôn… nó dường như chứa đựng một loại quy tắc di chuyển chưa từng có. Hãy nhìn mặt đất dưới chân hắn!

Đám tu sĩ nhìn theo. Mỗi khi Ma Tôn dậm chân, gạch đá dưới tiệm tạp hóa vốn được Diệp Trần cường hóa không mảy may sứt mẻ, nhưng những con kiến xung quanh đó lại… ngã ra xỉu vì "say sóng". Không gian xung quanh chân Ma Tôn đang bị bóp méo theo hình zic-zac.

— Thần kỹ! Đúng là Thần kỹ! — Trần Huyền Tử cảm thán — Diệp tiền bối thật là cao nhân phương nào, ngay cả Ma Tôn hung ác như vậy cũng bị ông ấy cải tạo thành một… vũ sư thần cấp. Nếu thứ này được truyền ra ngoài, chỉ e giới tu tiên sẽ thay đổi cách di chuyển mãi mãi. Ai lại đi bay lượn chậm chạp khi có thể lướt trên không gian như vậy chứ?

Ma Tôn lúc này đã hoàn toàn "phiêu" theo nhạc. Lão không còn cảm thấy nhục nhã, không còn nhớ mình là Ma Tôn. Trong đầu lão chỉ còn lại nhịp trống: *Tùng tùng tùng… dậm… trượt… xoay!*

Lão đột ngột tung người lên, thực hiện một cú xoay 360 độ trên không, đôi dép tổ ong ma sát với không khí tạo thành một cái lốc xoáy ma khí cực lớn, rồi đáp xuống một cách hoàn hảo trong tư thế… một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng lên trời theo kiểu của Michael Jackson.

Nhạc dừng.
Không gian im phăng phắc.

Diệp Trần đặt ly cà phê xuống, im lặng hồi lâu rồi vỗ tay lẹt bẹt:
— Tạm ổn. Mất điểm ở cái dáng cuối, hơi bị cổ lỗ sĩ. Lần sau ta sẽ dạy cho lão đi bộ trên mặt trăng (Moonwalk).

Ma Tôn thở dốc, ma khí toàn thân co rút lại, áo ba lỗ hình vịt vàng ướt đẫm mồ hôi. Lão quỳ một chân xuống, chắp tay, giọng nói tràn đầy sự chân thành:
— Đa tạ chủ quán đã truyền thụ tuyệt học! Lão phu tu luyện Ma công ngàn năm, cứ tưởng đã đạt đến đỉnh cao, không ngờ hôm nay mới thấy được chân lý của sự chuyển động. Xin hỏi chủ quán, điệu nhảy này… rốt cuộc tên thật là gì trong ngôn ngữ của giới thượng cổ?

Diệp Trần ngẫm nghĩ một chút, rồi nhếch môi cười:
— Nó tên là "Sự tự do của kẻ bị giam cầm".

Ma Tôn chấn động, đầu óc như có tiếng sấm nổ vang. "Tự do của kẻ bị giam cầm"… Phải rồi! Lão tuy là Ma Tôn, nhưng luôn bị gông xiềng của tham vọng và thù hận giam giữ. Hôm nay, dưới bộ đồ vịt vàng và điệu nhảy kỳ cục này, lão bỗng thấy tâm hồn mình nhẹ bẫng như mây khói.

— Lão phu hiểu rồi! — Ma Tôn đứng dậy, đôi mắt đầy vẻ kiên định — Từ hôm nay, lão phu sẽ không chỉ chẻ củi. Lão phu sẽ luyện bộ pháp này đến mức cực hạn. Ai dám cản trở tiệm tạp hóa của chủ quán, lão phu sẽ dùng "Sa-phô Đan" giẫm nát hắn thành cám!

Thanh Loan đứng bên cạnh khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ: "Thêm một vị cường giả nữa bị chủ thượng đưa đi lệch hướng rồi. Nhưng… tại sao nhìn Ma Tôn nhảy, mình cũng muốn thử một chút nhỉ?"

Đúng lúc đó, từ đầu phố, một đám đông tu sĩ đang rầm rộ kéo đến. Dẫn đầu là Dương Phong — vị thiếu chủ kiêu ngạo của Dương gia, kẻ vừa mới thoát khỏi trạng thái "đóng băng kinh mạch" nhờ uống Sting dạo trước.

Dương Phong cầm trên tay một thanh linh kiếm sáng loáng, hét lớn:
— Diệp Trần! Ngươi dùng tà thuật mê hoặc lòng người! Hôm nay ta mang theo các vị trưởng lão đến để…

Giọng nói của Dương Phong bỗng tắt ngóm khi hắn nhìn thấy cảnh tượng trước cửa tiệm.
Hắn nhìn thấy Cửu U Ma Tôn — nỗi kinh hoàng của ba ngàn năm trước — đang mặc áo ba lỗ vịt vàng, đeo kính râm màu tím, và đang lướt một bước Shuffle đầy điệu nghệ tiến về phía hắn với tốc độ nhanh đến mức không kịp nhìn thấy bóng.

Ma Tôn chỉ cần lướt ba bước, mỗi bước dẫm lên một tần số không gian nhất định. Trong mắt Dương Phong, Ma Tôn bỗng nhiên biến thành ba cái bóng, rồi năm cái bóng, mỗi cái bóng đều đang nhảy một tư thế khác nhau.

— Kẻ nào… làm phiền lão phu luyện công? — Giọng Ma Tôn vang lên trầm đục ngay sát tai Dương Phong.

Dương Phong sợ đến mức nhũn cả chân, thanh kiếm rơi "keng" xuống đất.
— Ma… Ma Tôn… người… người đang làm cái gì vậy?

Ma Tôn không trả lời bằng lời. Lão búng ngón tay một cái, tiếng nhạc từ Linh bản lại vang lên. Ma Tôn xoay người một vòng, đôi dép tổ ong vạch lên một đường tròn ma khí, hất văng cả đám người Dương Phong ra xa hàng chục mét bằng lực ly tâm của vũ đạo.

— Cút! Đừng làm gián đoạn nhịp điệu của ta! — Ma Tôn quát lớn.

Dương Phong và đám tùy tùng chạy trối chết, trong lòng chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất: Tiên giới này hỏng rồi, hỏng thật rồi! Một Ma Tôn không giết người mà lại dùng "nhảy múa" để đánh người, chuyện này nói ra ai mà tin được?

Trong tiệm, Diệp Trần thong thả lật xem danh mục hàng hóa tiếp theo của hệ thống.
"Nâng cấp tiệm tạp hóa lên Level 3: Mở khóa kệ hàng đồ dùng thể thao. Sản phẩm mới: Giày Sneaker phát sáng, Đĩa bay, và… Bộ đồ thể dục thẩm mỹ?"

Diệp Trần nhìn ra sân, thấy Lão Lục đang hăng say trượt bước. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu anh.

— Thanh Loan!
— Dạ, chủ thượng?
— Chuẩn bị đi, sắp tới ta sẽ mở một lớp học "Thể dục nhịp điệu tiên giới". Ai muốn học phải nộp linh thạch cao cấp. Lão Lục sẽ làm huấn luyện viên chính. Chúng ta sẽ khiến cả giới tu tiên này phải… vận động lên!

Thanh Loan nghe xong, chỉ biết che miệng cười khổ. Cô biết chắc chắn rằng, từ nay về sau, Vân Hải Thành sẽ không còn những ngày tu luyện yên tĩnh nữa. Cả vùng đất này sắp sửa rung chuyển dưới nhịp điệu của những đôi dép tổ ong và tiếng nhạc xập xình.

Và Ma Tôn, vị bá chủ một thời, giờ đây đang cực kỳ nghiêm túc nhìn vào màn hình Linh bản, bắt đầu nghiên cứu một kỹ thuật mới khó hơn: *C-Walk*.

"Thống trị thiên hạ có gì vui?" — Lão Lục tự nhủ — "Được nhảy đúng nhịp nhạc mới là chân ái của cuộc đời!"

Bóng nắng ngả dần xuống mái hiên tiệm Bình An, khói từ những bát mì tôm thơm nức bay lên, hòa quyện vào tiếng nhạc dồn dập và tiếng bước chân nhịp nhàng của gã nhân viên kỳ quặc nhất Tiên giới. Một kỷ nguyên mới — Kỷ nguyên của Vũ Đạo và Mì Tôm — chính thức bắt đầu từ chương này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8