Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 108: Lâm Thần đang ngủ trưa**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:56:16 | Lượt xem: 13

Trưa hè ở Trường Sinh cốc, không khí oi nồng bao phủ lên từng phiến lá xanh ngắt. Những con ve sầu trên cây liễu già đầu ngõ ra sức kêu râm ran, tiếng kêu đơn điệu nhưng lại có tác dụng an thần kỳ lạ.

Lâm Thần vứt chiếc cuốc cỏ sang một bên, lau mồ hôi trên trán rồi ngáp dài một tiếng. Sáng nay hắn đã phải quần quật với mấy luống rau cải thảo vừa mới nhú mầm, lại còn phải bón phân cho mấy gốc đào tiên mà hắn vẫn luôn nghĩ là giống đào thường mua ngoài chợ.

"Mệt thật chứ. Làm người phàm đúng là khổ, mới làm có tí đã muốn sụm lưng rồi."

Lâm Thần lẩm bẩm, dáng vẻ lười biếng bước tới chiếc ghế tựa bằng mây cũ kỹ dưới hiên nhà. Chiếc ghế này đã đi theo hắn không biết bao nhiêu năm, nước sơn đã tróc hết, để lộ màu gỗ nâu đen bóng loáng. Hắn nằm vật xuống, khẽ đu đưa, cảm giác cái mát lạnh từ những kẽ mây truyền vào lưng khiến hắn khoan khoái vô cùng.

Cách đó không xa, Lão Hắc – con chó đen gầy gò – đang nằm phủ phục dưới gốc liễu. Nó lim dim mắt nhìn chủ nhân, trong lòng thầm than phục: "Chủ nhân lại muốn hòa mình vào thiên địa đạo vận sao? Người thực sự đã đạt đến cảnh giới cực hạn rồi, ngay cả việc nghỉ ngơi cũng chứa đựng thái độ bất nhị với vạn vật."

Lâm Thần chẳng biết con chó của mình đang nghĩ gì. Hắn chỉ thấy mí mắt nặng trĩu. Cơn buồn ngủ ập đến nhanh như thác đổ, hắn khẽ điều chỉnh tư thế, nằm nghiêng người, miệng lầm bầm vài câu vô nghĩa rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Cùng lúc đó, cách Trường Sinh cốc ba mươi dặm về phía Đông.

Mây đen vần vũ, sát khí xung thiên.

Hơn một ngàn tu sĩ khoác trên mình bộ chiến giáp màu bạc, tay cầm trường thương sáng lóa, đang đạp trên những thanh phi kiếm rầm rộ lao về phía sơn cốc. Dẫn đầu bọn họ là một trung niên nam tử uy phong lẫm liệt, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng, trên vai khoác chiếc bào đen thêu hình rồng bạc.

Đây là "Đội quân tiên phong Vân Tiêu" của Vân Tiêu Tông – một thế lực vừa trỗi dậy ở Trung Châu, muốn mượn uy thế của mình để bình định tất cả những khu vực bị cho là "cấm địa" ở Đông Hoang nhằm cướp đoạt tài nguyên.

"Trưởng lão, chúng ta sắp tiến vào phạm vi của Trường Sinh cốc. Nghe đồn nơi này có vị Lão Tổ cực kỳ thần bí cư ngụ, không thể khinh suất." Một tên đệ tử đi bên cạnh cung kính nhắc nhở.

Hàn Trường Hải – vị Trưởng lão dẫn đoàn – hừ lạnh một tiếng, giọng đầy vẻ khinh miệt:
"Lão Tổ cái gì? Đông Hoang này là vùng đất cằn cỗi, linh khí đứt đoạn, có thể nuôi dưỡng ra cường giả nào? Chẳng qua là mấy lão quái vật sắp đất xa trời, thích giấu đầu hở đuôi để lừa bịp thiên hạ thôi. Tông chủ truyền lệnh, kẻ nào cản đường Vân Tiêu Tông, sát không tha!"

Hàn Trường Hải là tu sĩ cảnh giới Linh Đài tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là có thể chạm tới Thần Thông Cảnh. Ở cái nơi xa xôi hẻo lánh này, lão tự tin mình có thể hoành hành ngang dọc.

"Tăng tốc cho ta! San phẳng sơn cốc phía trước trong vòng nửa canh giờ!"

Dưới mệnh lệnh của lão, một ngàn tu sĩ đồng loạt gầm vang, khí thế làm rung chuyển cả núi rừng, khiến đám chim chóc kinh sợ bay tán loạn.

Bên trong Trường Sinh cốc.

Lâm Thần đã ngủ được một lúc. Hắn mơ thấy mình đang đứng giữa một cái hội chợ sầm uất ở Trái Đất, chung quanh toàn tiếng người hò hét, tiếng kèn trống inh ỏi. Cơn nóng nực khiến hắn thấy hơi khó thở, lồng ngực bắt đầu phập phồng mạnh hơn bình thường.

"Hộc… Khòoo…"

Tiếng ngáy đầu tiên phát ra từ kẽ răng Lâm Thần.

Nếu ở trong một túp lều bình thường, đây chỉ là âm thanh của một phàm nhân ngủ say. Nhưng ở nơi mà Đạo vận đặc quánh như nước lỏng này, tiếng ngáy của Lâm Thần đã kích phát một phản ứng dây chuyền khủng khiếp.

*Uỳnh!*

Một đạo âm thanh trầm đục đột ngột nổ tung giữa không trung. Không gian bên trên Trường Sinh cốc trong nháy mắt bị bóp méo.

Những đám mây đen đang kéo đến đột nhiên bị một lực lượng vô hình xé toạc ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ. Một luồng sóng âm nhìn thấy được bằng mắt thường, mang theo màu vàng kim nhàn nhạt, từ trong túp lều tranh lan tỏa ra bên ngoài, đi qua mỗi tấc đất đều khiến hư không rung rinh như mặt nước bị ném đá.

Lúc này, quân tiên phong của Vân Tiêu Tông vừa chạm đến ranh giới mười dặm quanh sơn cốc.

"Chuyện gì thế này?" Hàn Trường Hải đột nhiên biến sắc, con ngựa phi thiên mà lão đang cưỡi bỗng nhiên kinh hãi hí vang, tứ chi run rẩy, nhất quyết không chịu tiến lên dù chỉ một bước.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một luồng áp lực thiên địa từ phía trước ập đến, nặng nề như thể cả bầu trời vừa mới sụp đổ.

"Bố trận! Mau bố trận bảo vệ!" Hàn Trường Hải hét lớn.

Nhưng đã quá muộn.

*Khòoo…*

Tiếng ngáy thứ hai của Lâm Thần vang lên.

Nếu tiếng thứ nhất là sấm sét mở đường, thì tiếng thứ hai chính là Thiên phạt chân chính.

Giữa trời quang mây tạnh, đột nhiên xuất hiện hàng vạn tia lôi điện màu tím sẫm, chúng không phải rơi từ trên trời xuống, mà là do quy luật âm thanh chấn động cực đại tạo thành. Mỗi tia lôi điện dài tới mấy trăm mét, hung mãnh như những con rồng điên đang tìm mồi.

"Âm thanh này… không lẽ là Đại Đạo Chi Âm?" Hàn Trường Hải trừng lớn hai mắt, cổ họng nghẹn đắng.

Lão thấy được cái gì? Luồng sóng âm ấy đi tới đâu, linh khí trong vòng mười dặm bị ép đến nổ tung. Hơn một ngàn phi kiếm của các đệ tử vốn được tôi luyện bằng tinh kim, lúc chạm vào sóng âm liền giống như đậu hũ, vỡ vụn thành bột mịn.

"A! Chân của ta!"
"Cứu mạng! Tai của ta không nghe thấy gì nữa!"

Hàng trăm đệ tử tiên phong đi đầu thậm chí còn không kịp kêu lên thảm thiết, khi sóng âm đi ngang qua người họ, chiến giáp vỡ nát, thân thể bị chấn thành sương máu ngay lập tức. Sức mạnh này không có chiêu thức, không có sát ý, chỉ là một sự tồn tại đẳng cấp cao hơn đang vô tình nghiền nát đẳng cấp thấp hơn.

Hàn Trường Hải rụng rời tay chân, lão dùng hết toàn bộ linh lực trong cơ thể để dựng lên một bức tường hộ mệnh, nhưng chỉ trong một phần nghìn giây, bức tường đó đã tan rã. Lão cảm nhận được linh hồn mình đang run rẩy, giống như một chiếc lá khô trước cơn bão cấp mười hai.

"Chỉ là một tiếng ngáy… Chỉ là tiếng ngáy mà thôi! Sao có thể mạnh đến thế này?" Hàn Trường Hải tuyệt vọng gầm lên.

Lúc này, lão mới lờ mờ nhìn thấy bên trên đỉnh Trường Sinh cốc, một hư ảnh khổng lồ dường như đang nằm ngủ giữa những tầng mây. Mỗi lần cái hư ảnh ấy hít vào, cả vùng không gian quanh Đông Hoang đều bị co rút lại; mỗi lần thở ra, vạn dặm sơn hà đều như muốn sụp đổ.

Đây không phải là Lão Tổ bình thường. Đây là vị Thần linh khởi nguyên của thế giới!

Trở lại túp lều tranh.

Lâm Thần bỗng thấy mũi hơi ngứa. Hắn nằm mơ thấy một con ruồi cứ bay vo ve quanh mặt mình, xua mãi không đi.

Hắn nhíu mày, vô thức đưa tay lên vuốt mặt một cái, rồi hắt hơi mạnh một tiếng.

"Ắt xì!"

*Oành!*

Đòn giáng cuối cùng đã tới.

Cái hắt hơi của Lâm Thần biến thành một cơn cuồng phong vô tận cuộn xoáy giữa bầu trời. Cơn lốc này không chứa bụi cát, mà chứa toàn là kiếm khí mảnh li ti do Đạo vận ngưng kết thành.

Một nghìn quân tiên phong của Vân Tiêu Tông, bao gồm cả Trưởng lão Hàn Trường Hải, chưa kịp kịp quay đầu bỏ chạy thì đã bị cơn cuồng phong này nuốt chửng.

Không có máu thịt văng tung tóe, không có tiếng xương gãy. Tất cả đều biến mất. Biến mất hoàn toàn theo nghĩa đen, ngay cả một tia tàn hồn hay một sợi tơ áo cũng bị xóa sạch khỏi dòng chảy thời gian, giống như họ chưa từng xuất hiện trên đời này vậy.

Phía đông Trường Sinh cốc, vốn là dãy núi trùng điệp, giờ đây chỉ còn lại một bình địa phẳng lì trải dài tới tận đường chân trời. Một cú hắt hơi của một người đang ngủ trưa đã thay đổi bản đồ của cả một khu vực.

Lão Hắc nằm dưới gốc cây liễu khẽ thở dài, dùng chân trước che mặt. "Chủ nhân ơi là chủ nhân, Người ngủ mơ cũng không quên tàn sát chúng sinh sao? Cũng may là Người đã thu liễm phần lớn sức mạnh vào trong, nếu không thì cả cái giới diện này đã nổ tung từ cái hắt hơi vừa rồi rồi."

Nói xong, Lão Hắc khẽ vẫy đuôi, một luồng ánh sáng đen vô hình lan tỏa ra, âm thầm xóa sạch những dấu vết tàn dư của trận "tàn sát" vừa rồi, để cho khi chủ nhân tỉnh dậy không nhìn thấy đống đổ nát mà sinh lòng phiền muộn.

Nửa canh giờ sau.

Lâm Thần khẽ cựa mình, đôi mắt lờ đờ mở ra. Hắn ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương sống kêu răng rắc.

"A… Ngủ ngon thật. Lâu lắm rồi mới có một giấc trưa sảng khoái thế này."

Hắn đứng dậy, bước ra sân, chợt cảm thấy có điều gì đó hơi khác.

"Ơ kìa, lúc nãy mình nhớ là mây đen nhiều lắm mà, sao giờ trời lại xanh ngắt thế này?" Lâm Thần gãi đầu, nhìn về phía đông sơn cốc: "Mà cái dãy núi bên kia… hình như trông thấp xuống thì phải? Chắc là do góc nhìn của mình bị sai lệch sau khi ngủ dậy thôi."

Hắn bước đến luống rau cải thảo, thấy những lá rau xanh mướt vẫn đứng vững, không hề bị ảnh hưởng bởi "cơn bão" trong giấc mơ của hắn.

"May thật, mình còn sợ sấm sét làm hỏng rau của mình. Cơ mà sao cảm giác không khí bây giờ trong lành quá nhỉ, giống như vừa được gột rửa qua vậy."

Hắn đi tới chỗ Lão Hắc, xoa đầu nó một cái. Lão Hắc tỏ vẻ ngoan ngoãn, cọ cọ đầu vào lòng bàn tay hắn, miệng kêu lên "gừ gừ" lấy lòng.

"Chỉ có mày là sướng nhất, ngủ suốt ngày mà chẳng phải lo nghĩ gì. Đi nào, vào bếp nấu cơm thôi. Trưa nay ăn đậu phụ sốt với cải thảo hái sớm."

Lâm Thần huýt sáo, vui vẻ đi về phía gian bếp nhỏ.

Ở phía bên kia biên giới Đông Hoang, đại bản doanh của Vân Tiêu Tông lúc này đang hỗn loạn tột độ. Đèn linh hồn của một ngàn binh sĩ tiên phong và Trưởng lão Hàn Trường Hải đồng loạt tắt ngấm chỉ trong một nhịp thở.

Toàn bộ tông môn chìm vào sợ hãi cực độ. Tông chủ Vân Tiêu Tông sắc mặt trắng bệch, ngồi bệt trên bảo tọa, giọng run rẩy hỏi:
"Ai? Là ai đã ra tay? Chẳng lẽ kẻ đó là Đại Đế tái thế?"

Kẻ đứng đầu Vân Tiêu Tông không bao giờ biết được rằng, "Đại Đế" mà lão sợ hãi thực chất chỉ là một thanh niên vừa mới tỉnh ngủ, đang hì hục nhặt rau trong bếp và lo lắng xem trưa nay mình nấu đậu phụ có bị mặn quá hay không.

Ánh mặt trời buổi trưa dịu lại, Trường Sinh cốc lại trở nên bình yên. Chỉ có mặt đất phẳng lì ở phía Đông là chứng tích duy nhất cho một "tai nạn" ngủ trưa kinh thiên động địa của vị Lão Tổ không-biết-mình-vô-địch.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8