Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 109: Ma Diễm khiêu chiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:57:13 | Lượt xem: 14

**Chương 109: Ma Diễm khiêu chiến**

Trời đất Đông Hoang vốn đang trong tiết đại hàn, vạn vật co ro trong màn tuyết trắng xóa. Thế nhưng, vào buổi chính ngọ hôm ấy, toàn bộ không gian bỗng dưng bị một luồng nhiệt lượng kinh khủng thiêu đốt. Tuyết chưa kịp chạm đất đã hóa thành hơi nước, mây trắng trên cao bị nhuộm đỏ như máu, rồi dần dần chuyển sang một màu đen kịt, đậm đặc lân tinh của ma hỏa.

Giữa tầng không trung đang vặn vẹo vì nhiệt độ cao, một khe nứt vạn trượng lẳng lặng rạch ngang bầu trời. Từ trong bóng tối vô tận đó, một bóng người chậm rãi bước ra. Mỗi bước đi của hắn khiến không gian xung quanh sụp đổ, tạo nên những tiếng "răng rắc" ghê người như thể thế giới này không chịu nổi sức nặng từ bản thể của hắn.

Hắn vận một bộ ma bào thêu hình chín con rồng đen đang gào thét giữa biển lửa. Mái tóc dài đỏ rực như được bện từ những dòng dung nham dưới đáy địa ngục, đôi mắt lấp lánh hồng quang, tản ra hơi thở sát phạt lạnh thấu xương tủy.

Đó chính là Ma Diễm Lão Tổ — cự đầu Ma giới vừa mới phá tan phong ấn vạn năm.

Ma Diễm Lão Tổ đứng trên cao, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía sơn cốc bình lặng đang lọt thỏm giữa những dãy núi tuyết phía dưới. Ở nơi đó, sương mù bao phủ, trông chẳng khác gì một trang viên phàm trần của một lão nông nhàn hạ. Thế nhưng, trong mắt một cường giả đỉnh tiêm như hắn, sơn cốc kia lại tỏa ra một loại hơi thở cực kỳ quỷ dị. Hắn không nhìn thấu được bất cứ thứ gì bên trong, giống như đang nhìn vào một cái miệng vực thẳm có thể nuốt chửng cả linh hồn.

"Trường Sinh Lão Tổ? Ha…" Ma Diễm Lão Tổ nhếch mép cười lạnh, tiếng cười chấn động cả tám phương, khiến những ngọn núi xa hàng trăm dặm cũng bắt đầu lở tuyết. "Kẻ dám tự xưng là Trường Sinh, lại khiến đám rác rưởi của Đông Hoang này tôn sùng như thần thánh, rốt cuộc là hạng hạng người phương nào?"

Hắn hít sâu một hơi, hắc hỏa quanh thân bùng lên cao hàng trăm thước, hóa thành một đóa hoa sen đen khổng lồ giữa không trung. Hắn vận chuyển chân nguyên, giọng nói như sấm sét nổ tung bên tai vạn vật, truyền khắp bán kính nghìn dặm:

"Ma giới Ma Diễm, đặc biệt tới đây lấy thủ cấp của Trường Sinh Lão Tổ! Kẻ mang danh Trường Sinh kia, có giỏi thì ra đây thụ chết, bằng không bản tôn sẽ san phẳng cái sơn cốc rẻ tiền này, khiến mười vạn dặm quanh đây trở thành đất chết!"

Tiếng quát này chứa đựng "Ma Âm Nhiếp Hồn", tu sĩ bình thường nghe thấy nhẹ thì tan vỡ đạo tâm, nặng thì kinh mạch đứt đoạn mà chết ngay tại chỗ.

Lúc này, ở các đại thánh địa và vương triều phương xa, vô số cường giả đang dùng các loại pháp bảo viễn vọng để quan sát. Họ run rẩy nhìn bóng dáng ma thần kia đứng ngoài Trường Sinh cốc.

"Ma Diễm Lão Tổ… hắn thật sự đi khiêu chiến Trường Sinh tiền bối!"

"Hắn điên rồi sao? Lão Tổ đang thanh tu, hắn dám đến làm phiền!"

"Nhưng nhìn khí thế kia, Ma Diễm Lão Tổ dường như đã chạm tới ngưỡng cửa của Chân Tiên rồi, liệu Trường Sinh tiền bối có…"

Trong khi cả thế giới bên ngoài đang sục sôi kinh hãi, thì ở bên trong Trường Sinh cốc, khung cảnh lại hoàn toàn đối lập.

Lâm Thần đang khom lưng trong vườn rau. Trên đầu hắn đội một chiếc nón lá cũ kỹ, ống quần xắn cao, đôi tay lấm lem bùn đất. Hắn đang cẩn thận dùng một cái xẻng sắt nhỏ để xới đất cho mấy gốc khoai lang vừa mới nảy mầm.

Hệ thống vừa mới giao cho hắn nhiệm vụ: "Bón phân cho một trăm gốc khoai, phần thưởng: Kỹ năng trồng trọt bậc thầy +1 và một bao hạt giống ngô".

Lâm Thần vừa làm vừa lầm bầm: "Hệ thống này đúng là vắt cổ chày ra nước. Mình đã sống ở đây bao nhiêu lâu rồi mà suốt ngày chỉ quanh quẩn mấy cái việc nông gia này. Cầu cho trời yên biển lặng, sống thọ thêm vài năm là được rồi."

Ngay lúc đó, tiếng quát của Ma Diễm Lão Tổ vang dội từ trên trời cao vọng xuống.

Thế nhưng, điều kỳ lạ là, khi âm thanh mang theo sát ý ngập trời kia vừa chạm vào hàng rào tre của sơn cốc, nó đột ngột bị một luồng khí tức vô hình trung hòa. Vào tai Lâm Thần, nó chỉ còn là những tiếng "u u… oẳng oẳng" kỳ lạ, giống như tiếng loa phường bị hỏng hoặc tiếng ai đó đang say rượu gào thét bậy bạ ngoài ngõ.

Lâm Thần giật mình, cái xẻng trong tay run lên khiến một củ khoai nhỏ vừa chớm nhú bị tróc vỏ.

"Cái quái gì thế này?" Lâm Thần cau mày đứng dậy, tay chống hông nhìn lên bầu trời đen kịt ngoài kia. "Lại thằng cha nào uống rượu say rồi đứng ngoài cốc hò hét à? Lại còn mang theo cả khói đen… Đốt nương rẫy hay sao mà để khói bay vào cả chỗ tôi thế này? Thật là thiếu ý thức bảo vệ môi trường mà!"

Hắn nhìn nhìn vào mớ khoai lang vừa bị trầy xước, trong lòng dấy lên một cơn thịnh nộ phàm nhân. Đối với Lâm Thần, khoai lang chính là lương thực cứu mạng, là thành quả lao động cả tháng trời. Việc tiếng hét làm hắn lỡ tay chẳng khác gì đang trực tiếp xâm phạm vào tài sản quý giá nhất của hắn.

"Lão Hắc! Lão Hắc đâu rồi?" Lâm Thần quát to.

Từ trong hiên nhà, một con chó đen gầy gò đang nằm ngủ khì khì bỗng giật nẩy mình. Nó hé một con mắt nhìn lên bầu trời, nhìn chằm chằm vào Ma Diễm Lão Tổ đang vênh váo phía trên. Trong mắt con chó đen, Ma Diễm Lão Tổ không phải là Ma Thần gì cả, mà chỉ là một hạt cát phiền nhiễu đang bay trước mắt. Nó định nhổ một bãi nước bọt để thổi bay gã này, nhưng thấy Lâm Thần đang nổi giận, nó liền cụp đuôi lại, sủa mấy tiếng "gâu gâu" thảo mai rồi chạy lại chỗ chủ nhân.

"Mày xem, người ta đốt rẫy kiểu gì mà khói đen ám hết vào vườn rau rồi. Đi ra xem thằng nào, bảo nó lượn ngay đi cho tao làm việc!"

Lâm Thần bực bội vứt cái xẻng sắt xuống, rồi quay người cầm lấy một cái xô nước bằng gỗ cũ kỹ cạnh đó. Cái xô này hắn dùng để tưới phân, bên trong vẫn còn một ít hỗn hợp nước tro và chất thải thực vật… vốn dĩ bốc mùi khá "nồng nàn".

Bên ngoài sơn cốc, Ma Diễm Lão Tổ chờ mãi không thấy hồi âm, càng thêm cuồng nộ.

"Hạng rùa rụt cổ! Ngươi không ra đúng không? Vậy thì nếm thử một chiêu của bản tôn!"

Ma Diễm Lão Tổ giơ cao hai tay, hắc hỏa trên bầu trời hội tụ lại hóa thành một ngôi sao băng màu đen dài hàng dặm, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa đâm thẳng xuống sơn cốc. Chiêu này hắn đã dồn vào bảy phần lực lượng, quyết tâm san bằng vùng đất này.

Cả thế giới nín thở. Mọi người nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh Trường Sinh cốc bị phá hủy.

Thế nhưng, đúng lúc này, cổng gỗ của sơn cốc "két" một tiếng mở ra.

Lâm Thần đi ra ngoài. Hắn thực ra chỉ muốn ra cửa xem ai mà ồn ào thế, đồng thời muốn hắt cái xô nước bẩn này đi để tí nữa múc nước sạch tưới rau.

Khi hắn bước ra, mắt hắn bị chói bởi đốm đen khổng lồ đang lao xuống. Hắn chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cũng không kịp nhận ra đó là đại chiêu diệt thế. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: "Trời ạ, bụi than hay sao mà to thế? Phải dùng nước dập ngay!"

Lâm Thần thuận tay nhấc xô nước lên, hắt mạnh về phía bầu trời.

"Biến chỗ khác mà đốt rẫy!" Lâm Thần mắng lớn.

Một hành động bình thường của một người phàm, một xô nước bẩn pha lẫn nước tro. Thế nhưng, vào giây phút dòng nước rời khỏi miệng xô, không gian quanh Lâm Thần bỗng dưng ngưng trệ.

Những hạt nước li ti văng ra, đột nhiên lấp lánh như những hạt kim cương, mỗi hạt nước dường như chứa đựng cả một đại dương bao la, chứa đựng quy luật "Tẩy Tịnh" chí cao của vũ trụ. Dòng nước ấy hóa thành một dải ngân hà óng ánh, lướt nhẹ qua không trung.

"Xèo xèo!"

Tiếng động vang lên nghe như nước lạnh hắt vào than nóng. Ngôi sao băng đen ngòm của Ma Diễm Lão Tổ — thứ sức mạnh có thể thiêu rụi cả một đại giáo — vừa chạm vào dải nước kia liền biến mất tăm mất tích một cách vô lý. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động không gian, mọi thứ chỉ đơn giản là tan biến như bọt xà phòng.

Chưa dừng lại ở đó, dải nước tiếp tục lao thẳng về phía Ma Diễm Lão Tổ.

"Cái gì?!" Ma Diễm Lão Tổ trợn tròn mắt, hai con ngươi gần như rơi ra ngoài. "Dùng nước bình thường dập tắt Cửu U Ma Hỏa của ta? Chuyện này làm sao có thể…"

Hắn chưa kịp phản ứng, dải nước đã ập đến. Ma Diễm Lão Tổ vội vàng kết ấn, liên tiếp tung ra hàng trăm tầng phòng ngự ma đạo cực hạn. Thế nhưng, trước dòng nước "bẩn" kia, mọi tầng phòng ngự của hắn như tờ giấy mỏng trước bão, rách nát vụn vặt.

"Bõm!"

Một tiếng vang giòn giã. Ma Diễm Lão Tổ — vị cự đầu vạn năm của Ma giới — bị dòng nước tạt thẳng vào mặt.

Hắn bị đánh bay ngược ra sau hàng vạn dặm, đâm xuyên qua mười bảy ngọn núi tuyết trước khi khảm sâu vào một vách đá kim cương kiên cố. Bộ ma bào chín rồng kiêu hãnh của hắn bây giờ ướt sũng, lại còn dính đầy tro bếp và bốc lên một mùi hôi khó tả. Ma hỏa quanh thân tắt ngúm, mái tóc đỏ rực bết lại thành một đống bùn đất.

Lúc này, Lâm Thần đứng ngoài cổng, phủi phủi cái xô, nhìn bầu trời bắt đầu hửng sáng lại (vì khói của Ma Diễm đã bị nước dập tắt). Hắn không nhìn thấy Ma Diễm bị bắn đi đâu, vì tốc độ của Ma Diễm lúc bị đánh bay nhanh hơn mắt người phàm có thể quan sát.

"Đấy, cứ phải dùng biện pháp mạnh mới chịu im." Lâm Thần lẩm bẩm, quay người đi vào cốc, không quên đóng cửa lại thật kỹ: "Sợ nhất mấy ông say rượu phóng hỏa linh tinh, làm cháy mất vườn rau của mình thì đúng là tuyệt diệt."

Lâm Thần đi vào rồi, không gian ngoài sơn cốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Tầm mười hơi thở sau, từ trong đống đổ nát của vách núi kim cương cách đó vạn dặm, Ma Diễm Lão Tổ run rẩy bò ra. Gương mặt của hắn, vốn dĩ lạnh lùng và tàn nhẫn, nay chỉ còn lại sự bàng hoàng và kinh sợ tột độ.

Hắn sờ lên mặt mình, thấy dính một mảnh… bẹ cải thảo héo.

Hắn ngửi thấy cái mùi hôi hám trên người, nhưng kỳ lạ thay, cái mùi này không làm hắn buồn nôn, mà nó đang âm thầm gột rửa ma căn trong cơ thể hắn! Ma hỏa cuồng bạo vạn năm không thể thuần hóa, nay dưới sự tác động của "dòng nước bẩn" kia, bỗng trở nên ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

"Thứ nước đó… không phải nước thường." Ma Diễm Lão Tổ giọng run bần bật, đôi mắt đờ đẫn: "Đó là… đó là Hỗn Độn Tiên Dịch! Còn những chất cặn bã hôi hám này… chẳng lẽ là tinh hoa của chư thiên vạn giới được ngưng tụ lại sao?"

Hắn nhìn về hướng Trường Sinh cốc, đôi chân run rẩy không đứng vững nổi.

"Hắn… hắn chỉ cầm một cái xô, tùy tiện tạt một cái, đã phá hủy toàn bộ tu vi ma đạo vạn năm của ta, ép ta chuyển hóa thành Đạo chân chính. Thậm chí hắn còn không thèm dùng ánh mắt nhìn ta lấy một cái, chỉ mắng ta là kẻ đốt rẫy vô ý thức…"

Ma Diễm Lão Tổ quỳ sụp xuống đất, hướng về phía sơn cốc dập đầu lia lịa.

"Đại đại… Đại nhân! Là tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Tiểu nhân đúng là kẻ thiếu ý thức bảo vệ môi trường! Tạ tiền bối không giết! Tạ tiền bối ban cho Tiên dịch tẩy tủy!"

Hắn sợ quá rồi. Hắn thề rằng nếu hôm nay hắn trốn được cái mạng này về, hắn sẽ lập tức bế quan, mười vạn năm nữa cũng không dám đặt chân đến Đông Hoang nửa bước. Không, nếu có đi qua, hắn cũng sẽ nín thở mà đi để không làm ảnh hưởng đến bầu không khí của vị Lão Tổ kia.

Trong khi đó, ở các Thánh địa, đám tu sĩ đứng xem đang hóa đá tại chỗ.

"Mọi người có thấy không?" Một vị Thánh Chủ lắp bắp.

"Thấy… thấy chứ. Trường Sinh Lão Tổ… Ngài ấy… Ngài ấy cầm xô nước… hắt một cái… Ma Diễm Lão Tổ liền… bay màu?"

"Không phải là bay màu, mà là bị đuổi như đuổi ruồi! Mọi người nghe Lão Tổ nói gì không? 'Biến chỗ khác mà đốt rẫy!' Ôi trời ơi, với Lão Tổ, Ma Hỏa Liệt Thiên của Ma Diễm chỉ là khói đốt rẫy của mấy lão nông thôn thôi sao?"

"Tầm vóc này… Cảnh giới này… Chúng ta rốt cuộc đang tôn thờ một vị tồn tại kinh khủng đến mức nào vậy?"

Bên trong sơn cốc, Lâm Thần đã quay lại vườn rau, hì hục trồng nốt mấy gốc khoai.

"Ơ, hình như hết tiếng ồn thật rồi." Hắn lau mồ hôi trên trán, cười hiền lành. "Quả nhiên là bọn say rượu, cứ dội xô nước vào mặt là tỉnh ngay. Đúng là một ngày lao động bình yên."

Lão Hắc nằm trong hiên, nhìn bóng lưng của chủ nhân, rồi lại nhìn bãi nước bẩn còn sót lại trên mặt đất mà nó vừa kịp thò lưỡi ra liếm một cái… Bỗng nhiên, trên đầu con chó đen mọc ra một cái sừng vàng nhạt, một luồng khí tức Thần Thú thời Thái Cổ trong cơ thể nó lại thức tỉnh thêm một phần.

Lão Hắc thỏa mãn nhắm mắt lại, nghĩ thầm: *Ông chủ lại nói dối rồi, rõ ràng là muốn ném rác vào mặt gã kia, lại còn bày đặt dập lửa. Mà thôi, khoai lang của chủ nhân là quan trọng nhất, thằng nào dám phá thì chết là phải.*

Sơn cốc lại trở về với vẻ tĩnh mịch thường ngày. Gió thổi vi vu qua hàng tre, tiếng chim chóc bắt đầu líu lo trở lại. Thế giới ngoài kia vẫn đang chấn động vì sự "xuất thủ" chớp nhoáng của vị Trường Sinh Lão Tổ bí ẩn, nhưng nhân vật chính của chúng ta thì đang loay hoay:

"Hệ thống, phân bón của mày hơi hôi đấy nhé, lần sau cho cái gì thơm thơm một chút, làm hỏng hết cả hình tượng hàng xóm láng giềng của tao!"

Hệ thống lẳng lặng hiện ra một dòng chữ mà Lâm Thần chẳng bao giờ hiểu hết:
[Nhiệm vụ 'Dùng Hỗn Độn Tiên Thủy dập tắt Ma kiếp' đã hoàn thành theo cách… ba chấm nhất. Phần thưởng: Tăng 100 năm thọ nguyên (Trạng thái ẩn)].

Lâm Thần gãi đầu: "Thọ nguyên? Là cái gì? Thêm tuổi thọ à? Ừ thì thôi cũng được, sống lâu trồng rau cũng vui."

Và cứ thế, Trường Sinh Lão Tổ vẫn sống những ngày "phàm nhân" trong sự kính sợ tột cùng của toàn thế giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8