Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 126: Lâm Thần hoảng hốt**
Tiếng gà rừng gáy vang vọng khắp sơn cốc, xua tan lớp sương mờ ảo còn vương trên những tán lá trà. Lâm Thần vươn vai một cái thật dài, cảm giác xương cốt kêu "răng rắc" một hồi đầy thư thái.
Sống ở cái sơn cốc này bao lâu rồi nhỉ? Chính anh cũng không nhớ rõ nữa. Hệ thống của anh thật kỳ quái, suốt bao nhiêu năm qua chỉ bắt anh làm những việc tầm thường như cuốc đất, gieo hạt, nuôi vài con gia cầm. Điều khiến Lâm Thần canh cánh trong lòng nhất chính là cái chết. Anh sợ chết vô cùng. Vì thế, tôn chỉ sống của anh luôn là: ăn uống lành mạnh, ngủ nghỉ điều độ và tuyệt đối không dính dáng đến những thị phi hào hùng ngoài kia.
Thế nhưng, buổi sáng hôm nay có vẻ không bình thường cho lắm.
Lâm Thần đẩy cửa bước ra sân, định gọi đại đệ tử Thẩm Nhược Băng và nhị đệ tử Lục Tiểu Bảo dậy để quét tước, nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng hai người đang ngồi khoanh chân trên bãi cỏ, anh giật bắn mình, tim suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Trời đất ơi! Cái… cái gì thế này?"
Lâm Thần dụi mắt, tưởng mình đang nhìn nhầm.
Mới ngày hôm qua, Thẩm Nhược Băng vẫn còn là một cô thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, da dẻ trắng trẻo mịn màng như sương như hoa. Vậy mà lúc này, trông cô hốc hác đến đáng sợ. Gương mặt thanh tú ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi, dưới mắt xuất hiện quầng thâm nhạt, và kinh khủng nhất là khóe mắt dường như đã lờ mờ có một vài nếp chân chim li ti.
Bên cạnh cô, Lục Tiểu Bảo — cái tên béo lúc nào cũng hồng hào, núng nính mỡ — nay trông như một quả bóng bị xì hơi. Da mặt hắn sạm lại, nhăn nheo, khóe miệng chảy xệ, cảm giác như chỉ trong một đêm đã già đi cả chục tuổi.
"Nhược Băng! Tiểu Bảo! Hai đứa… hai đứa làm sao thế này?" Lâm Thần hốt hoảng chạy lại gần, giọng run rẩy. "Tại sao các ngươi lại nhăn nheo thế này? Nhìn như quả mướp đắng bị phơi héo vậy!"
Trong khi đó, ở một tầng thứ mà Lâm Thần không hề nhận ra, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đang trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp nhất của đời tu hành.
Đó là "Thiên Nhân Ngũ Suy".
Quy luật của Thiên Đạo đột nhiên biến đổi. Cả Thương Mang Cổ Giới đang lâm vào tình trạng linh khí suy kiệt, "vận mệnh" của vạn vật bắt đầu bị thu hồi. Các cường giả bên ngoài đang điên cuồng nhìn thọ nguyên của mình trôi đi như nước lũ trào đê. Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo mặc dù sống trong sơn cốc được che chở, nhưng vì họ đã chạm đến "Đạo" quá sâu, sự kết nối với thiên địa khiến họ là những người cảm nhận rõ nhất sự già cỗi của vũ trụ.
Họ cảm thấy thọ nguyên của mình đang bị rút cạn, da thịt héo hon, sinh cơ khô héo.
"Sư phụ…" Thẩm Nhược Băng nghe tiếng gọi của Lâm Thần, cố gắng mở mắt ra. Trong tầm mắt mờ đục của cô, sư phụ vẫn hiện ra với vẻ ngoài ung dung, thanh tịnh như cũ. Không một nếp nhăn, không một chút dấu vết của thời gian. Cô cay đắng thầm nghĩ: *Thì ra đây chính là Thiên tai. Thiên Đạo muốn diệt thế, ngay cả chúng ta cũng không tránh thoát. Chỉ có sư phụ… chỉ có vị Trường Sinh Lão Tổ như ngài mới có thể thản nhiên đối diện với sự sụp đổ của vũ trụ mà thôi.*
Lâm Thần nhìn bộ dạng đờ đẫn của hai đệ tử, lòng tự dưng dấy lên một nỗi sợ hãi tột cùng.
*Bệnh rồi! Chắc chắn là bị bệnh truyền nhiễm rồi!*
Lâm Thần lùi lại hai bước, lắp bắp: "Có phải tối qua các ngươi lén sư phụ đi đâu chơi không? Hay là lại thức đêm xem mấy cái điển tịch linh tinh đó? Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, thức đêm chính là kẻ thù của nhan sắc, là kẻ thù của thọ nguyên! Các ngươi nhìn gương mặt mình xem, có khác gì lão bà và lão ông ở dưới chân núi không?"
Anh hoảng lắm. Nếu đệ tử của anh già đi và chết nhanh thế này, ai sẽ là người gánh vác việc nhà cho anh? Ai sẽ quét lá, ai sẽ dọn chuồng gà? Quan trọng hơn, nếu cái "dịch bệnh" làm người ta nhăn nheo này lây sang anh thì sao? Anh còn muốn sống thêm vạn năm nữa cơ mà!
"Tránh ra, tránh ra một chút!" Lâm Thần xua tay, chạy vội vào trong bếp. "Phải bồi bổ! Phải cứu vãn! Nhất định phải dưỡng sinh gấp!"
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn nhau, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng xen lẫn hối lỗi.
"Nhị sư huynh… sư phụ chê chúng ta nhăn nheo." Thẩm Nhược Băng thều thào. "Ngài đang thất vọng vì chúng ta quá yếu đuối. Trước mặt 'Thiên Nhân Ngũ Suy', chúng ta ngay cả tư cách đứng bên cạnh ngài cũng không có."
Lục Tiểu Bảo nước mắt đầm đìa: "Đúng vậy, sư phụ sống trường tồn cùng trời đất, thấy chúng ta héo hon thế này, chắc ngài đau lòng lắm. Nhưng mà cái 'Thiên Nhân Ngũ Suy' này… chúng ta thực sự không chống đỡ nổi nữa rồi…"
Trong lúc hai người đang chờ đợi "cái chết" do quy luật vũ trụ sắp xếp, thì Lâm Thần từ trong nhà lao ra. Trên tay anh cầm một cái bình gốm cũ kỹ và mấy quả cà chua mọng nước mà anh mới hái hôm qua.
"Nào, Nhược Băng, uống cái này đi!" Lâm Thần rót ra hai bát nước trắng đục, hơi nghi ngút khói.
"Đây là…" Thẩm Nhược Băng run rẩy nhận lấy bát nước.
"Nước đậu nành!" Lâm Thần dõng dạc nói. "Ta đã cho thêm một chút đường phèn và mật ong. Các ngươi bị thiếu hụt nội tiết, da dẻ mất nước nên mới nhăn nheo. Uống vào đi, phải bổ sung protein và khoáng chất ngay lập tức!"
Nước đậu nành?
Trong tai của Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, những lời đó bỗng nhiên biến đổi. Sư phụ nói "thiếu hụt nội tiết", có lẽ là đang ám chỉ "Thiên địa bản nguyên chi lực". Ngài nói "nước đậu nành", nhưng khi Thẩm Nhược Băng nhìn vào bát nước, cô bỗng rùng mình.
Lớp váng mỏng trên mặt bát nước kia, dường như ẩn chứa quy luật của Thái Cực sinh hóa. Mùi hương thoang thoảng không phải là mùi đậu nành bình thường, mà là mùi vị của sự khởi đầu vũ trụ — Thái Sơ Tiên Dịch!
*Sư phụ thấy chúng ta không chống nổi Thiên Đạo, nên đã dùng Thái Sơ Tiên Dịch để cải tử hoàn sinh cho chúng ta!*
Thẩm Nhược Băng không chần chừ, bưng bát lên uống cạn.
*Oanh!*
Một luồng sức mạnh khủng khiếp, mang theo sinh cơ vô tận bùng nổ trong đan điền của cô. Những nếp nhăn li ti biến mất trong chớp mắt. Làn da của cô lại một lần nữa trở nên căng mọng, thậm chí còn tỏa ra một lớp hào quang mờ nhạt của tiên khí. Các lỗ chân lông của cô không ngừng đào thải ra những tạp chất đen ngòm — đó chính là sự héo úa của Thiên Nhân Ngũ Suy đang bị đánh đuổi ra ngoài.
Lục Tiểu Bảo nhìn thấy đại sư tỷ bỗng nhiên "tươi" hẳn lên, cũng cuống quýt uống cạn bát "nước đậu nành" của mình. Hắn ợ một cái rõ to, mỡ trên người bỗng chốc co rút lại, trở thành những khối cơ bắp rắn chắc như thép nguội, khí thế tăng vọt, đột phá liền hai đại cảnh giới.
Lâm Thần đứng bên cạnh, thấy hai đệ tử mặt mũi bớt nhợt nhạt, mới thở phào một cái: "Đấy! Thấy chưa? Ăn uống đúng cách quan trọng chưa? Đang trẻ măng mà cứ để nhăn nhăn nhó nhó, nhìn mà phát khiếp."
Thế nhưng, vừa dứt lời, bầu trời trên sơn cốc bỗng nhiên sụp xuống.
Phải, là sụp xuống đúng nghĩa đen.
Đám mây đen kịt từ đâu kéo tới, cuồn cuộn như những con hắc long hung tợn. Một áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống, khiến vạn vật trong cốc run rẩy. Tiếng sấm nổ vang như tiếng thét gào của Thiên Đạo bị chọc giận. Quy luật Thiên Nhân Ngũ Suy phát hiện ra có kẻ dám "gian lận", dám dùng sức mạnh để hồi sinh những thứ mà lẽ ra phải chết, nên nó đã trực tiếp giáng xuống trừng phạt.
Sơn cốc Trường Sinh đang đối mặt với sự hủy diệt từ ý chí cao nhất của thế giới.
Lâm Thần ngước đầu nhìn lên, khuôn mặt vốn đang nhẹ nhõm bỗng chốc tái mét.
"Lại… lại mưa nữa sao?"
Lâm Thần chân tay run lẩy bẩy, anh nhìn sang vườn rau phía sau. Mấy cây cải thảo mà anh nâng niu như báu vật đang bị gió thổi tơi bời.
"Không được! Cái lũ mây này thật là quá đáng!" Lâm Thần nghiến răng, nỗi sợ hãi cái chết bỗng bị cơn tức giận che lấp một phần. "Lần trước ta đã quét dọn rồi, lần này lại tới! Nếu để mưa dầm thế này, đất sẽ bị úng, rau của ta sẽ chết hết, rồi các ngươi sẽ lại nhăn nheo vì thiếu vitamin cho xem!"
Trong mắt Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, Thiên Đạo đang giận dữ muốn hủy diệt cả vùng đất này. Thế nhưng, sư phụ họ — Trường Sinh Lão Tổ — chỉ nhíu mày một cái, liền mắng trời một câu vô cùng giản dị.
"Nhăn nhăn nhó nhó, cái bầu trời này cũng nhăn nheo hệt như hai đứa ngươi vậy!"
Lâm Thần tức mình, cầm lấy cái cây gậy tre vốn dùng để phơi quần áo, giơ lên trời chỉ trỏ: "Đi đi! Biến ngay cho ta! Đừng có làm bẩn sân nhà ta nữa!"
Lâm Thần chỉ muốn đuổi đám mây đi để bảo vệ vườn rau và tránh việc bị cảm lạnh. Nhưng cái "chỉ trỏ" đó, dưới mắt nhìn của Thần Thú Lão Hắc đang nằm trong góc sân, lại là một chiêu "Phá Toái Hư Không" tinh diệu đến mức không thể diễn tả.
Đầu gậy tre đó bỗng nhiên phát ra một tia sáng mong manh nhưng cứng cỏi lạ thường. Tia sáng ấy xuyên thấu lớp mây đen, giống như một chiếc kim khâu xuyên qua một tấm vải rách.
Trong một sát na, âm thanh gầm rú của sấm sét im bặt. Đám mây đen đang hung hăng bỗng nhiên… run rẩy.
Thiên Đạo Ý Chí kinh hoàng nhận ra, cái người đang cầm gậy tre kia không thuộc về quy luật của thế giới này. Sự "Trường Sinh" của hắn là một thực thể độc lập, một sự tồn tại vượt ngoài vòng luân hồi. Lời mắng của hắn không phải là tiếng chửi rủa bình thường, mà là "Chân Ngôn" của một vị Chí Tôn tối cao.
Trời đất giống như một con chó dữ bị đánh cho gãy răng, rên rỉ một tiếng rồi vội vã tan đi.
Nắng vàng lại một lần nữa trải dài trên mặt đất. Sơn cốc lại trở về vẻ thanh bình như cũ.
Lâm Thần thấy trời tạnh, mừng rỡ bỏ gậy phơi quần áo xuống, vỗ vỗ tay: "Hừ, tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ là đám mây mù dọa người. May mà mình nhanh trí, dùng khí thế trấn áp nó."
Anh quay lại, thấy hai đệ tử vẫn đang quỳ dưới đất, nước mắt giàn giụa.
"Sao nữa? Lại làm sao nữa? Hết nhăn nheo rồi bây giờ lại chuyển sang khóc lóc à?" Lâm Thần càu nhàm. "Mau đi rửa mặt đi, rồi ra quét lại cái sân. Nhìn xem, gió thổi lá khô đầy ra kia kìa."
Thẩm Nhược Băng nghẹn ngào bái lạy: "Đệ tử… đệ tử xin nghe lệnh sư phụ. Tạ ơn sư phụ đã cứu chúng sinh thoát khỏi kiếp nạn."
Cô biết, nếu vừa rồi sư phụ không ra tay, không chỉ cô và Tiểu Bảo tan thành mây khói, mà có lẽ cả Đông Hoang này cũng sẽ bị Thiên Nhân Ngũ Suy nuốt chửng hoàn toàn. Sư phụ vì sợ họ "nhăn nheo", sợ họ mất đi vẻ thanh xuân, mà không tiếc đối đầu với Thiên Đạo.
Tình sư đồ này, nặng tựa thái sơn!
Lục Tiểu Bảo thì nghĩ khác một chút. Hắn nhìn cái bát nước đậu nành đã cạn, thầm nghĩ: *Sư phụ chắc chắn là người sợ chết nhất, vì ngài yêu quý sự sống vô cùng. Mỗi cây cải, mỗi con gà đều được ngài bảo bọc. Chúng ta cũng vậy. Ngài mắng chúng ta nhăn nheo, chính là muốn nhắc nhở chúng ta: Tu luyện không phải để mạnh hơn, mà là để sống tốt hơn, sống đẹp hơn!*
Lâm Thần đi loanh quanh kiểm tra vườn rau, thỉnh thoảng lại sờ tay lên mặt mình. "Hú hồn, mình vẫn láng mịn. Suýt chút nữa thì bị hai đứa nó làm liên lụy mà già đi rồi. Từ nay phải tăng cường cho tụi nó ăn đậu nành mới được, phòng bệnh hơn chữa bệnh mà."
Lão Hắc nằm dưới gốc cây liễu, nhìn Lâm Thần với vẻ mặt khinh bỉ cố hữu: *Chủ nhân đúng là cái đồ giả vờ. Người vừa mới chọc thủng Thiên Đạo Ý Chí bằng một cái sào phơi đồ, giờ lại đi lo lắng về mấy nếp nhăn? Thật là đáng sợ mà!*
Sơn cốc lại vang lên tiếng chổi quét lá sột soạt. Thế giới bên ngoài lúc này đang náo loạn, các lão quái vật vừa mới thoát khỏi cái chết bỗng cảm nhận được một luồng sinh khí ấm áp lan tỏa từ phía Đông Hoang, ai nấy đều hướng về phía đó mà quỳ lạy, miệng lẩm bẩm về sự xuất hiện của một vị Cứu Thế Chủ.
Còn vị "Cứu Thế Chủ" ấy lúc này đang cầm một miếng gừng, hoảng hốt gọi: "Tiểu Bảo! Nhìn này, miếng gừng này cũng nhăn nheo quá rồi, có phải nó cũng bị lây bệnh không? Mau đem vứt ngay đi cho ta!"
Một ngày mới đầy hoảng hốt của Trường Sinh Lão Tổ cứ thế bắt đầu.